|
Trong vài ngày nay, tôi nhận được một bài nói
chuyện của một ông tướng Trung Hoa vừa được
một số báo điện tử đăng tải. Các bạn của tôi
đọc được bài ấy và v́ nhận thấy đây là một bài
lạ và hiếm có cho nên đă chuyển bài ấy cho các
bạn bè khác, trong đó có tôi, cùng đọc cho
biết.
Có bạn đọc khen ngợi ông tướng này.
Có người tỏ ra bội phục ông ấy và nhận xét
rằng nếu hàng lănh đạo của Trung quốc mà có
những nhân vật tầm cỡ như thế này th́ Trung
Hoa sẽ làm bá chủ thế giới và như thế th́ Việt
Nam sẽ nguy vong.
Đây là bài nói chuyện của tướng chính
trị Lưu Á Châu (Liu Yazhou) của Trường Đại Học
Quốc Pḥng Bắc Kinh vào năm 2002 trước các sĩ
quan cấp tiểu đoàn trở lên của quân khu Bắc
Kinh.
Người ta chú ư đến bài nói chuyện này
v́ nó lạ từ trước đến nay. Ông tướng này so
sánh hai nền văn hóa Trung Hoa và Hoa Kỳ,
Trung quốc và phương Tây, ghi nhận các khuyết
điểm của Trung quốc và các ưu điểm của Mỹ và
Tây phương. Người ta bảo là ông ấy can đảm và
mạnh dạn nói lên sự thật.
Cách đây vài năm một người Trung Hoa
là Bá Dương đă xuất bản một quyển sách với tựa
đề "Người Trung quốc
xấu xí". Ông này cũng là một người
can đảm, dám phơi bày những cái khuyết điểm
của người Trung Hoa cho người Trung Hoa và dân
chúng các nước khác đọc cho biết. Có lẽ cái
chủ đích của tác giả Bá Dương là thuốc đắng dă
tật, cần phải phô ra cho mọi người thấy những
đặc điểm xấu xa của người dân ông th́ may ra
họ mới cảm thấy ngượng, mắc cỡ mà sửa đổi
chăng? Thông thường con người có khuynh hướng
nh́n ra thay v́ nh́n vào, thấy cái dở của
người khác chứ không thấy cái tệ hại của bản
thân. Chính v́ thế cho nên người ta mới cần có
người khác nhắc nhở để mà sửa đổi, điều chỉnh
và cải thiện bản thân. Thói hư khó bỏ, tật xấu
khó chừa. Qua bao nhiêu thế hệ, người ta đă
quen với các thói hư tật xấu rồi th́ không dễ
ǵ mà dứt bỏ chúng cho được. Đă là con người,
ai cũng có tự ái, người nào dù có ư tốt nói về
cái xấu của ta và khuyên ta sửa đổi th́ phản
ứng đầu tiên của ta là phản kháng lại, mất cảm
t́nh với người đó và cuối cùng có thể là không
giao thiệp với người ấy nữa. Nh́n nhận khuyết
điểm bản thân và quyết tâm sửa đổi nó là một
thái độ can đảm không phải ai cũng làm được
đâu.
Sau khi cuốn sách của ông Bá Dương
được phát hành vài năm, t́nh trạng của người
Trung quốc đâu lại vào đó, chẳng có thay đổi
mảy may chút nào. Nếu có bạn đọc nào ghi nhận
được sự tiến bộ nào bên Trung quốc từ sau ngày
có quyển sách "Người Trung quốc xấu xí" xin
vui ḷng chia sẻ để mọi người cùng biết.
Nay mọi người lại có dịp đọc được bài
nói chuyện của tướng Lưu Á Châu. Bài này đang
được phổ biến khắp thế giới với một thái độ
thán phục đối với tác giả của nó.
Nếu đây là bài viết của một người
Trung Hoa đang sinh sống tại nước ngoài th́
cũng không làm cho người đọc lưu ư nhiều.
Ngược lại, đó là một bài nói chuyện của một
trung tướng chính ủy thuộc một trường Quốc
Pḥng Trung quốc trước các hàng sĩ quan cấp
tiểu đoàn trưởng trở lên mới khiến cho người
đọc có ít nhiều thắc mắc.

Trung Tướng
Liu Yazhou
Là một công dân gốc Trung Hoa sinh sống tại
ngoại quốc như Âu châu hay Hoa Kỳ, được hưởng
đầy đủ tự do dân chủ như người bản xứ, tác giả
có toàn quyền tự do ngôn luận, và đó là việc
b́nh thường. Thế nhưng một ông Trung Tướng mà
lại là tướng chính trị phát biểu ở trong nước,
bàn về cái khuyết điểm của nền văn hóa Trung
Hoa và so sánh hai nền văn hóa Trung quốc và
phương Tây th́ phải xem đây là một chuyện lạ.
Bài nói chuyện của ông tướng 58 tuổi này tại
căn cứ Côn Minh, Vân Nam cách đây 8 năm mà cho
đến nay ông tướng không nghe nói bị hạ tầng
công tác và thuyên chuyển như thế cần được
hiểu như thế này:
- Ông tướng này không có chân trong
Bộ Chính Trị, cũng chẳng giữ một chức vụ ǵ
thuộc hàng nội các cho nên các lời phát biểu
của ông không phải là tiếng nói hay nhận xét
chính thức của nhà cầm quyền Bắc Kinh.
- Trong chế độ Cộng Sản một ông tướng
nói chuyện với các sĩ quan cấp tiểu đoàn
trưởng trở lên không được hoàn toàn tự do muốn
nói cái ǵ th́ nói. Mà ngay cả một ông tướng
vơ biền xông pha trận mạc muốn nói cái ǵ th́
nội dung của bài nói chuyện đă được đảng và
quân đội kiểm duyệt và cho phép trước. Tướng
đánh trận thuần túy bảo là nói năng lơ mơ th́
được chứ tướng cấp chính ủy, hướng dẫn và huấn
luyện về chính trị cho các sĩ quan, cán bộ cao
cấp là tuyệt đối không thể lơ mơ được. Như
vậy, bài nói chuyện của tướng Lưu Á Châu đương
nhiên phải có sự chấp thuận của đảng trước chứ
không thể nào là bài viết do một ḿnh ông
tướng biết và chỉ một ḿnh ông đọc như thế
được. Ở một nước độc tài đảng trị như Trung
quốc các nhà lănh đạo của họ đâu có để một ông
tướng muốn nói ǵ th́ nói, muốn làm ǵ th́ làm
một cách thoải mái và tự do như thế được đâu!
- Một ông tướng chính trị chỉ bàn về
văn hóa phương Đông và phương Tây, rồi làm một
màn so sánh. Kết quả, Trung Hoa có toàn cái
dở, Hoa Kỳ có toàn cái hay. Nếu người nào
không sinh sống tại Hoa Kỳ th́ không nhận ra,
chứ nếu đă cư ngụ tại đây vài năm và để ư theo
dơi sinh hoạt sở tại th́ nhận ra ông tướng
Trung Hoa họ Lưu này nói không rốt ráo. Ông ấy
chọn lọc ra cái ǵ ông ấy muốn nói và ông ấy
nói cũng không hết ư nữa. Nghe ông so sánh hai
nền văn hóa xong, những người ở phương Tây
tưởng thật như thế th́ nguy tai đấy. Phương
Tây có rất nhiều ưu điểm, chẳng thế mà Âu Mỹ
mới tiến bộ vượt bực và nhanh chóng như ngày
hôm nay. Trung Hoa có nhiều khuyết điểm chẳng
thế mà xă hội tiến bộ chậm chạp hơn. Nhưng
phải nói rằng cả hai xă hội đều có các ưu điểm
và khuyết điểm cùng một lúc, chứ không thể nói
Hoa Kỳ và Âu châu có toàn cái hay và Trung
quốc có toàn cái dở được. Thí dụ, cái lối sống
bạt mạng của nhiều người Mỹ, tập tành ăn xài
từ hồi trung học đến nỗi nợ nần trở thành thói
quen khi lớn lên và đi làm việc đến nỗi ngày
nay các nhà lănh đạo và dân chúng Hoa Kỳ xem
đó là chuyện b́nh thường và không thấy cái hậu
quả tai hại đến độ cần phải sửa đổi lại. Quốc
gia hay cá nhân nợ nần như chúa chổm thế này
không biết đến ngày nào nợ nần mới được thanh
toán xong. Cái việc mất nhà, mất cửa, khủng
hoảng tài chánh của ngày hôm nay là do kết quả
của thái độ vung tay quá trán mà ra. Chế độ
bầu cử tại phương Tây có cái hay là đân chúng
được đại diện bởi những người do chính họ chọn
ra để điều hành việc nước, nhưng cái dở là mỵ
dân. Có những cái không hợp lư và có khi không
hợp pháp nhưng các nhà lănh đạo hay dân cử cứ
làm tới với mục đích lấy ḷng đân để kiếm
phiếu và được tái đắc cử vào lần sau. Có người
nói thẳng, nói đúng, làm mạnh đúng thủ tục,
đúng luật nhưng mà nếu cử tri không hài ḷng
th́ có triển vọng thất cử kỳ sau. Trường hợp
điển h́nh hiện nay là cái thái độ của chính
phủ liên bang đối với vấn đề cải cách di dân,
lúng túng đến độ không có lối thoát. Xă hội Á
Đông có truyền thống kính trọng và lo cho
người già, duy tŕ sự liên hệ chặt chẽ, tương
thân tương trợ giữa ba thế hệ với nhau. Ở Tây
phương, người già cô đơn và lẻ loi hơn bao giờ
hết. cái t́nh gia đ́nh nó nhạt nḥa quá, ấy là
v́ lúc con cái được 18 tuổi cha mẹ đă muốn
tiễn con ra khỏi nhà càng sớm càng tốt. Làm
như thế chẳng trách lúc về già con cái cũng
chẳng tha thiết đoái hoài đến cha mẹ già, ở
đời có qua có lại là vậy.
- Ông tướng họ Lưu nói rất dài nhưng
tuyệt nhiên ông tránh đụng tới đảng và giới
lănh đạo. Ông chỉ bàn những cái vô thưởng vô
phạt mà thôi. Muốn thay đổi một xă hội, muốn
tiến đến dân chủ tự do, và để mưu cầu hạnh
phúc ấm no cho toàn dân, xă hội phải được thay
đổi từ thượng tầng kiến trúc cho đến hạ tầng
cơ sở và hành động cần phải được đi tiếp theo
sau lời nói. C̣n không th́ nói chỉ để mà nói,
nói cho x́ hơi đỡ tức bụng mà thôi, và như thế
chỉ là nói suông chẳng có kết quả ǵ hết và
bài nói chuyện kết cục cũng chẳng đáng bàn đến
nữa.
Nếu có thực tâm thay đổi xă hội nhằm
mục đích tiến bộ những việc sau đây cần phải
được thực hiện càng sớm càng tốt:
- Sửa đổi hiến pháp. Những trở ngại
làm cho xă hội không tiến bộ nằm trong hiến
pháp của một nước. Điều khoản đầu tiên cần
phải băi bỏ ngay là điều khoản công nhận và
duy tŕ độc đảng.
- Thiết lập và chấp nhận một nền tư
pháp độc lập.
- Chấp nhận một nền báo chí tư nhân.
- Lập các cơ quan giám sát hoạt động
của các cơ quan công quyền và hoạt động của
các giới chức liên hệ trong phạm vi hoạt động
của họ.
- Cho công bố tất cả tài sản, lương
bổng và thu hoạch của các cấp lănh đạo và dân
cử.
- Phải có một hệ thống luật pháp và
h́nh phạt rơ ràng, không thiên vị.
- Hệ thống tuyển dụng nhân viên công
sở phải dựa vào thi cử rơ rệt. Sự tuyển chọn
nhân viên được căn cứ vào kết quả của các kỳ
thi tuyển, tránh bè phái.
C̣n nhiều cải tổ khác cần phải thực
hiện giúp cho xă hội tiến bộ, nhưng nếu chỉ
cần làm cho được các việc trên th́ kết quả sẽ
đáng kể lắm rồi. Con người nói chung Âu hay Á
đều giống nhau. Người ta dễ trở thành lịch sự
và văn minh khi có mức sống cao hay ít nhất là
được no đủ. Đói rách dễ sinh ra đạo tặc.
Thưởng phạt phải công minh, áp dụng cho đồng
đều đối với mọi người, từ cấp lănh đạo xuống
đến thứ dân, không ngoại lệ. Lănh đạo trộm
cắp, tham nhũng công khai nhưng vẫn thơ thới
trong khi dân nghèo chỉ ăn cắp vặt th́ lại vào
tù. Lănh đạo mà không có tư cách, không có
được sự kính trọng của dân chúng và cũng chẳng
do dân bầu ra mà chỉ là trong nội bộ đảng, một
thành phần thiểu số của một nước, tự bầu ra
với nhau, tự động thay phiên nhau cỡi đầu cỡi
cổ dân chúng, ngồi xổm trên luật pháp, hà khắc
với chính đồng bào của ḿnh, và rồi vẫn tiếp
tục... lănh đạo dài dài th́ ai cũng đoán được
là đất nước sẽ đi về đâu rồi.
Tôi ngờ là ông tướng Lưu Á Châu chỉ
nói cho vui thôi chứ rồi ra đâu lại vào đấy.
Xă hội đầy rẫy khuyết điểm mà các khuyết điểm
quan trong và cần được sửa đổi liên quan đến
đảng, lănh đạo và nhà nước th́ ông lờ tịt đi,
thế th́ không phải là chỉ bàn về ngọn chứ
không phải gốc là ǵ!
Nguyễn văn Huy |