Quốc Gia Hành
Chánh    >> Home


TỰ T̀NH

Từ độ trời cho duyên phúc lành,                        

Ban người hiền nội đẹp như tranh,

Hạnh phúc ngập tràn…đơm hoa mộng,

Ba quả t́nh yêu kết trĩu cành.             

 

Gặp thời khốn khó, phải gieo neo,

Chung sức kề vai chống đói, nghèo.

Cuối cùng, cũng vượt qua gian khó,

Ăn ngon, mặc đẹp, trẻ vui reo!

 

Ấm êm, vợ đẹp với con thơ,

Oan trái! Phân ly đến bất ngờ!

“Người đi, một nửa hồn tôi mất,”

“Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ…”*

 

Căn bệnh nan y cướp mất nàng,

Má hồng, phận bạc lúc đông sang.

Bỏ lại đàn con thơ ngơ ngác!

Ba năm dài, áo kết hoa tang.

 

Vất vả thân “gà trống nuôi con”,

Ưu tư, phiền muộn, trí hao ṃn,

Say say, tỉnh tỉnh…ḷng trống vắng,

Nhớ nhớ, thương thương…dạ héo hon!

 

Mười bẩy năm, sống đời vợ chồng,

Mười tám năm, gối chiếc pḥng không.

Vay nàng từng ấy năm ân ái,

Trả cả đời nỗi nhớ mênh mông!

 

Dù đứa lớn số mệnh không tươi!

Nhưng, hai em thành đạt nên người,

Một trai, một gái lo bươn chải,

Gánh phần cơm áo để cha ngơi.

 

Đứt đoạn tơ duyên, tại số phần!

Ngại đứa con khờ phải gian truân,

Hy sinh hạnh phúc đời xuân muộn,

Quạnh vắng cô pḥng, vẫn độc thân.

 

Thấm thoát, tuổi đời đă sáu mươi,

Con cái giờ đă lớn khôn rồi,

Nỗi niềm cô quạnh dần vơi bớt,

T́m vui- hoài niệm quăng đời tươi.

 

Cùng bạn, cùng thơ trút nỗi ḷng,

Đầy vơi tâm sự trải mênh mông.

T́nh bạn- rót đầy ly rượu ấm,

Duyên thơ- uống cạn chén men nồng.

                               TQTiến (10/10/2009)

 

 

         * Những giọt lệ”- Hàn Mặc Tử      

 


BĂN KHOĂN
(Thư gửi hiền-thê nơi chín suối
Báo tin con gái sắp vu quy
)

Nhớ em, anh viết lá thư
Nỗi băn khoăn trải tâm tư mấy ḍng.

Biệt ly mười tám năm ṛng,
Anh ôm măi mối tơ ḷng vấn vương.
Em đi để nhớ để thương
Cho đàn con dại cơi dương gian này.

Giờ đây sắp phải đến ngày
Chim non rời tổ dựng xây gia đ́nh.
Đó cũng là chuyện thường t́nh,
Nhưng anh lại phải một ḿnh lo toan.
Như từ ngày rẽ phượng loan,
Lẻ loi nuôi dạy một đàn con thơ.
Khó khăn cho đến bây giờ
Gian nan, trắc trở biết nhờ cậy ai?
Mong con khôn lớn thành tài
Chung vai gánh vác chuyện dài áo cơm.

Bây giờ con đă lớn khôn,
Vừa đôi, phải lứa tác hôn duyên lành.
Nhưng ngại con chưa trưởng thành
Công, ngôn chưa khéo sao đành cho đi!
T́nh yêu trải nghiệm được ǵ?
Khó khăn đôi lứa xuân th́, biết chưa?
Rồi mai sớm nắng, chiều mưa
Nết ăn, nết ở có vừa ḷng ai?
Những mong ngày rộng, tháng dài…
Con dần quen để tương lai ấm nồng,
Vuông tṛn t́nh nghĩa vợ chồng
Thủy chung gắn bó tươi hồng, anh vui!

Để cùng chia sẻ ngọt bùi,
Cho em tỏ, để em tươi nụ cười.

TQTiến (Cuối tháng 7 Âl- 2009)