BẾP XƯA
Trần Bạch Thu
Nhiều
lúc muốn về thăm bếp xưa
Để thấy hương quen cuộn cuối mùa
Đêm thức muộn màng ngày dậy sớm
Hơ tay bếp lửa ấm tình thơ
Bếp xưa
vẫn là khuôn bếp cũ
Nơi trăm thằng bạn chụm chung đầu
Sách đọc đèn soi ký túc xá
Trăm thằng trăm Mẹ vẫn thương nhau
Đợi sáng
về ngang góc Mỹ Tho
Nhặt thưa tiếng guốc mộc qua đò
Ai xuống câu xề bài vọng cổ
Một mình nghe tiếc đến ngẩn ngơ
Chờ
khuya gom nhớ lại Kontum
Bếp xưa đã tắt ở ven rừng
Mong khúc Dakbla thôi chảy ngược
Thấy mắt ai cười đọng trong gương
Hồi đó
mình đi dạo Tháng Tư
Khát nhau mùi tóc tối giã từ
Thèm nhau một tấm chăn chung đắp
Nhớ hoài tay nắm phút phù du
Trăm
suối ngàn sông dắt mình đi
Nay bếp ngày xưa vẫy gọi về
Biết ai còn đứng ngoài khung cửa
Sau làn khói mỏng phủ chiều quê ?
Gọi về
chi nữa cảnh sắc không
Trời đã vô cùng lạnh gió Đông
Gió đã đưa phai mùi hương cũ
Người đã xa nhau cõi mịt mùng
……….
Ngồi bên
bếp mới nhớ bếp xưa
Khói bếp năm xưa khác bây giờ
Nhưng khói vẫn làm cay lòng mắt
Vẫn làm xao động khúc sông thơ.