Quốc Gia Hành
Chánh    >> Home



BÊN LỀ CUỘC ĐỜI
(phong cách dân dã miền Nam)

Tôi bơi trong biển ngập lời ru
Vặn mình quanh tiếng võng đong đưa
Ầu ơ! Con ngủ cho mau lớn
Cho Má yên lòng buổi chợ trưa

Tôi dìm trong nước tuổi thơ tôi
Vàm Cỏ Đông xanh vượt sóng nhồi
Dòng nước êm trôi sao cuồng nộ
Nhấn chìm góc nhớ đã xa xôi

Tôi buông tay theo những cánh diều
Vòm trời bung những đóa tin yêu
Dây căng cho cánh diều no gió
Mơ diều bay vượt dốc cheo leo

Tôi quỳ cho Thầy phạt năm roi
Cắn răng nước mắt lặn vào môi
Chỉ tại câu đùa giờ chính tả
“Gạch đít hoài chảy máu Thầy ơi!”

Tôi xếp làm tư phiến lá trầu
Để trên cánh lá chút lòng cau
Têm trầu cánh phượng như cô Tấm
Ngoại ăn môi tươi đỏ thắm màu

Tôi hái giùm ai lá lục bình
Giọt nước soi đầy bóng thủy tinh
Lẫn trong màu lá chùm hoa tím
Cho ai mà ngỡ hái cho mình

Tôi leo cao tới ngọn trâm bầu
Rung cành cho trái rớt lao xao
Ai lượm bỏ đầy trong hai túi
Trâm còn mà người vội quên mau

Tôi vắt tuổi thơ cạnh góc hè
Phượng hồng pha ngọt cả hồn ve
Hè ơi! ba tháng sao mà nhớ
Nắng lên xao động cả trời quê

Tôi dầm mưa tháng  tám Trung Thu
Ngày đêm tầm tã giọt mưa Ngâu
Mưa dài đến nỗi đèn không sáng
Chờ ai mưa ướt đẫm mái đầu
 

Tôi vội ra sân cỏ cuối làng
Gò lưng trên xe đạp sườn ngang
Một chân hậu vệ canh góc phải
Banh thiếu chân mình sẽ biếng lăn

Tôi lặng im góc vắng sân chùa
Trầm tư trong cõi trống hư vô
Theo khói hương bay nhìn sen nở
Khép lòng quanh tiếng tụng Nam Mô

Tôi theo Em thầm nguyện A men
Chạy theo đường rẽ tóc thân quen
Câu Kinh lay động theo tà áo
Niềm tin Thiên Chúa cũng bay lên

Tôi cầm tay bạn quán cà phê
Chia tay chưa cạn nửa phần ly
Gục đầu tôi khóc người đi vắng
Bạn chẳng về đâu chẳng trở về

Tôi nhìn trong suốt tuổi thơ tôi
Thấy đã vàng hoe những nụ cười
Đã nghe im tiếng sông quê cũ
Đã tiễn Mẹ đi cuối cuộc đời

Tôi nhìn tôi trong kính thật lâu
Tóc đã thôi xanh chớm đổi màu
Tìm ai trong khóm hoa vàng rụng
Chẳng thấy ai tìm để nhớ nhau

Tôi giẫm chân bên lề cuộc đời
Hỏi người cuộc sống có gì vui
Người nói có tan thì có hợp
Đâu thấy đời đong những khóc cười

Tôi chỉ mình tôi chỉ một tôi
Có khi trăng mọc lúc trăng rơi
Rồi trăng lại mọc vầng trăng khác
Tôi lại mọc thêm những ngậm ngùi

Tôi bỏ quên vàng vọt tuổi thơ
Lang thang ngày cũ mất bao giờ
Đã trót đánh rơi thời mơ mộng
Giờ tìm tôi chỉ thấy bơ vơ!

TRẦN KIÊU BẠC
 


Mùi Mẹ Hương Tết

     Một chút chiều chờ tan vào hư không
     Còn mơ ước ngày đừng tắt nắng
     Xa lộ lạnh lùng phóng theo đường thẳng
     Mà lòng con xa xứ chạy loanh quanh

     Mẹ ơi! Gió phả đầy hồn bánh chưng xanh
     Nhớ mùi Mẹ quyện bền trong lá chuối
     Mùi thương yêu hồi con chưa biết nói
     Thuở bồng con tay nầy, Mẹ chụm lửa tay kia

     Thời gian dài quên đuổi sắc hương đi
     Hồn xa quê vẫn đọng hoài hương Tết
     Đâu ai biết hương đầu năm trong vắt
     Vẫn trộn đầy mùi Mẹ từng quen

     Đêm thoáng qua ngày, ngày ngả về đêm
     Đông chưa ngủ yên, Xuân đã chờ mở mắt
     Như ai đem làng quê vùi trong đất
     Người bên nầy bờ cũng nghe Tết dậy hương

     Mẹ ơi! Con còn giữ mùi Mẹ y nguyên
     Mùi sữa tinh khôi, bồ kết thơm trên tóc
     Chiếc áo mới đầu năm con mặc
     Lãng đãng một mùi tay Mẹ đơm khuy

     Con bên nầy nhớ Mẹ bên kia
     Như xa lộ thẳng đường không sao khác
     Chiều nay nhớ nhà xe chở đầy hương Tết
     Con chở theo mình mùi Mẹ đầu năm

     Trần Kiêu Bạc
 




Những Chiếc Ghế Còn Bỏ Trống

Gặp nhau, đêm gió đẩy ngược xuôi
Ngồi xa một chút cũng thấy vui
Nhìn nét thân quen từng khuôn mặt
Đã thấy đổi thay giữa cuộc đời

Bạn của năm xưa không về được
Bạn của ngày nay cũng vắng rồi
Những chiếc ghế con còn bỏ trống
Xít lại gần nhau cũng lạnh thôi

Ly rượu mừng nhau vơi phân nửa
Chìm tận đáy ly những khóc cười
Thủy tinh trong suốt qua tầm mắt
Rượu một dòng lại chảy nhiều nơi

Tuổi cũng chưa cao, chân chưa mỏi
Tình bạn còn nguyên chẳng bốc hơi
Sương sớm chưa tan trời buổi sáng
Đã chiều ớn lạnh tái vành môi

Rót rượu cho nhau lòng đau buốt
Bưng ly rượu nhớ mắt ai cười
Gởi đến bạn xa tình chưa gởi
Chỉ còn hương rượu đã phai phôi

Có tiếc có thương dù ngắn ngủi
Cũng đành cho gió cuốn mây trôi
Đưa tay vớt tuổi non xanh biếc
Thấy lá vàng khô sắp rụng rồi

 

Ngợp trời mùa Hạ hoa rung nắng
Lại chớm mây Thu xám đất trời
Biết đâu sẽ ập mùa Đông đến
Để lá bay theo những ngậm ngùi

Dẫu biết ngàn năm sông vẫn chảy
Một bờ sông lở, một bên bồi
Vẫn nghe trong đám phù sa ấy
Một dây thân ái đã đâm chồi

Gặp nhau siết mạnh tay một chút
Thiêng liêng tình bạn đã lên ngôi
Giá như chưa hết bao nuớc mắt
Chắc ngàn giọt lệ vội tuôn rơi

Chỉ thương chiếc ghế còn bỏ trống
Bạn không về nữa biết ai ngồi
Biết đến khi nao mà hò hẹn
Hay là tay trắng sẽ buông xuôi?

Tôi viết bài thơ buồn độc vận
Như một mình giữa bóng trăng soi
Tôi nhặt miếng trăng rơi xuống cỏ
Kết nên tình bạn sáng muôn đời.

(đêm 21 tháng 7 năm 2007 tại Westminster, California)

TRẦN KIÊU BẠC
 


    Cao Nguyên Không Em Ngày Trở Lại  

    Về lại Pleiku không còn thấy người đâu
    Mắt cay đỏ trong mịt mùng bụi đỏ
    Không có em đồi cao còn khát gió
    Lá trải màu xanh pha sóng hát Biển Hồ

    Không bước chân em con dốc quanh co
    Chạy vòng quanh cho hàng thông lên tiếng
    Chờ gặp sương mù trăng buôn chờ sáng
    Ngẫu hứng trăng tan trong ché rượu cần

    Không tóc em café nhớ rưng rưng
    Tay lóng cóng lấy gì hơ lửa ấm
    Câu thơ lẻ vì em mà lãng mạn
    Cho thơ dài thêm những khúc cháy lòng

    Lại nhớ em trong chút chéo xà rông
    Gió đưa qua cũng vặn mình quay lại
    Mưa xốn xang lòng cao nguyên trống trải
    Ðợi em về hút ngọt rượu cần nghiêng

    Pleiku ơi! Thao thức mãi chờ em
    Ðỉnh Hàm Rồng treo hoài cành thương nhớ
    Biết còn em trong ngàn thu bụi đỏ
    Hay mất em rồi ngoài xanh ngắt rừng xanh?
 


Trở Về Cao Nguyên Trắng

  Tặng Trần Bạch Thu

     Đi về phía ấy KonTum
     Thấy mây rơi xuống sông buồn Dakbla
     Trắng như trắng dãi Ngân hà
     Cát như cát của lòng sa mạc dài

     Về cao nguyên trắng, đêm nay
     Đêm còn say ngủ, đêm đầy KonTum
     Trong len lén khúc mưa rừng
     Đường đi không hết mà trăng đi rồi

     Dã quỳ vàng với đêm trôi
     Gió lên rất chậm xao đồi cây xanh
     Lạc trong lối phố quẩn quanh
     Lạc trong mắt lạ lạc ngàn chân quen

     Còn trong nhau mỗi cái tên
     Mà KonTum đã vùi quên bên lề
     Thôi thì lấy cát trắng đi
     Gởi ai vàng sắc Dã quỳ cao nguyên .

     Trần Kiêu Bạc
 


Gởi Sài Gòn, Những Góc Phố Vàng Thu

     Có phải Thu vừa gõ cửa Sàigòn
     Làm lá rớt vùng Phú Lâm thân thiết
     Hay Thu chạy từ Long Thành quen thuộc
     Chân chạm Thị Nghè qua ngõ trống Hàng Xanh ?

     Thu vào đây rồi, trong suốt mắt thủy tinh
     Nghe mát rượi bình trà xanh sủi bọt
     Một chút Thu thôi, đã gọi đàn chim hót
     Ngàn Thu chảy về, chắc nước lọc tràn ly !

     Mắt Thu vàng còn e ấp bên kia
     Mây xuống thấp kéo ngày Hè ngắn lại
     Nắng gởi về đây từng cơn gió thổi
     Khuấy động lên chùm hạt bụi phố phường

     Vào Sàigòn Thu có trải hương thơm
     Hay đến vội, rừng hoa chưa kịp hái ?
     Có mang theo cõi tình Thu vời vợi ?
     Mắt dõi trông từng viên gạch vĩa hè !

     Quanh hẻm nhỏ thân quen, Thu lãng mạn đã về
     Những góc phố nhuộm vàng màu cam chín
     Tưởng nắm bàn tay, ấm tia nhìn trìu mến
     Xa thật xa vẫn ngát đóa Thu vàng

     Lá buồn rơi đầy góc nhỏ Phú Lâm
     Ai một bóng chờ Thu qua bóng lá
     Những góc phố vàng Thu, sao mà thương quá!
     Nơi có một người đang lặng lẽ chờ Thu.


    Trần Kiêu Bạc
 


Tạ Lòng Sàigòn

     Cảm ơn Sàigòn đã khóc giùm tôi
     Đêm xa xưa năm nào như quên hết
     Lạ lùng không quên những dòng nước mắt
     Quay lưng rồi còn ướt chéo khăn tay

     Cảm ơn Sàigòn giữ mãi màu mây
     Đêm xuống thấp mây vẫn xanh màu ngọc
     Phải chi trong hành trang mang Sàigòn theo được
     Giờ trở về không nhầm cửa nhà ai

     Cảm ơn Sàigòn đã bắt tay tôi
     Trưa nắng chang chang lòng thừa cái ấm
     Tưởng đã quên ngày xa ngàn dặm
     Lệ khô lâu rồi mắt vẫn đỏ hoe

     Sàigòn ơi ! Mình thương nhớ làm chi ?
     Mây ký ức biết bao giờ tan hết
     Mưa kỷ niệm theo mái tôn nhỏ giọt
     Ướt lòng ai khúc hát đợi mưa về

     Cảm ơn Sàigòn không nỡ quên đi
     Người phương xa chưa hẹn ngày gặp mặt
     Đêm Phú Nhuận quỳnh hương còn thơm ngát
     Chiều Bạch Đằng chờ sóng vỗ ven sông

     Nắm tay Sàigòn chạy theo vòng cung
     Vòng bùng binh ra Hàng Xanh thuở trước
     Rẻ tay phải vào Quán Tre quen thuộc
     Sân Văn Khoa đầy còn nhốt tuổi hai mươi

     Cảm ơn người xưa còn dám nhìn tôi
     Người hôm nay, người hôm qua không khác
     Đêm không khô vì mưa thương còn dột
     Khoảng trống vô hình trong trí nhớ còn nguyên

     Tháng năm dài còn chờ chạm môi hôn
     Trưa Lữ Gia , chiều về ngang Tân Định
     Đạp xe vội cho tình yêu sóng sánh
     Vuốt mặt xong còn thơm vạt áo người

     Cảm ơn Sàigòn cho đêm chút mưa rơi
     Đã bao lần mưa dịu dàng nhắc nhở
     Xin ai đừng-quên-nhớ bàn tay cũ
     Đưa người đi lại ngong ngóng người về

     Tạ lòng Sàigòn không nỡ trách người đi
     Vĩa hè xưa còn dấu chân quen bước
     Ngày trở lại bàn chân chưa tỉnh giấc
     Ngỡ còn lang thang tận cõi xa nào

     Giữa lòng Sàigòn ai nỡ chối từ nhau …

    Trần Kiêu Bạc
 


Phải Chi

     Phải chi mưa đổ về sông rộng
     Áo em chỉ ướt nửa vạt sau
     Mưa đã vô tình ôm áo mỏng
     Trách chi vạt trước cũng thay màu

     Phải chi nắng trải trong lòng phố
     Em chỉ nghiêng che biển tóc thề
     Tóc chẳng bay qua vuông cửa sổ
     Trăm năm tình lạc đã quay về

     Phải chi thề hẹn chỉ sớm trưa
     Đừng rụng sương khuya gió trái mùa
     Tình trót ra đi tình sẽ lại
     Như đời rớt nắng lại rơi mưa

     Phải chi từ biệt là quên hết
     Không còn ray rứt phút thương đau
     Phải chi chia cắt mà tình chết
     Mình chẳng nhớ nhau đến bạc đầu.


    Trần Kiêu Bạc
 


Em, Sài Gòn và Nỗi Nhớ Cuối Năm

     Có phải xa mừời năm mà anh nhớ Sàigon
     Hay nhìn mộtchút nắng lên mà thuơng về bên ấy ? ?
     Cuối năm rồi, thời gian như chậm lại
     Xa nghìn trùng xa còn nỗi nhớ vỗ về!

     Phải chi lá me đừng rơi góc phố Nguyễn Du,
     Đêm không lạnh làm run tay nguời quét rác
     Cữa sổ nhà em che ánh đen hiu hắt
     Chưa chắc còn chút gì rớt lại hồn anh!

     Phải chi khung trời vẫn sương khói mông mênh
     Nón đừng che nghiêng cho mây chìm trong tóc
     Sông Nhà Bè đừng chia hai dòng nuớc
     Suốt đời mình đâu dễ lạc mất nhau ?

     Xa nhau rồi ta chung một niềm đau
     Em một phương, anh một miền xa lắc
     Muốn nắm tay em, nằm mơ may có đuợc
     Mỗi chúng ta ôm một mảng bán cầu !

     Hẹn cùng SàiGòn thức suốt đêm sâu
     Để chờ nắng lên gọi chút tình xa xứ,
     Vẫn EM và SÀIGÒN trong nỗi nhớ
     Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau!

  
    Trần Kiêu Bạc
 


Nhà Không Còn Mẹ 

 Gửi Trần Bạch Thu 

     Cảm ơn người đã ghé thăm Mẹ tôi
     Tiếc đã trễ rồi, Mẹ tôi vừa mất
     Trễ một chút thôi mà vườn cau thôi xanh ngắt
     Lá trầu cũng vàng một sắc nhớ Mẹ xưa

     Xin lỗi người, không đậm tách trà trưa
     Không ly nước mưa mát lòng dạo trước
     Không ai chỉ đường khi người lạc bước
     Mẹ tôi đi rồi chỉ còn lại quạnh hiu

     Xin lỗi người không ai kể chuyện ngày xưa
     Bộ ván gõ vắng im sau ngày đó
     Giàn mướp hương còn treo cành thương nhớ
     Mẹ xa rồi chỉ còn lại hư không

     Xin lỗi người, không có được bữa cơm
     Không còn Mẹ, không cọng rau khúc cá
     Không những bước chân mõi mòn mà vội vã
     Mẹ tất tả đi về sợ con đợi con trông

     Xa Mẹ rồi, nhà bỗng hóa mênh mông
     Nhưng không chứa hết lòng con thương nhớ Mẹ
     Cảm ơn người đã ghé thăm dù đã trễ
     Tiếc Mẹ không về, nhà đã hoang vu!

     Trần Kiêu Bạc
     Tháng 8 năm 2006
 


Trong Hư Ảo Khói Nhang,
Vẫn Còn Thơm Mùi Mẹ

     Còn cơn bão nào không
     Từ khi con mất Mẹ
     Đêm vẫn đen vô cùng
     Theo sau chiều bóng xế

     Nhang vẽ những vòng tròn
     Từng số không nối tiếp
     Ngàn số không tội nghiệp
     Vương vấn bước mẹ đi

     Có ngày nào Mẹ về
     Qua vòng tròn khói trắng
     Những số không im lặng
     Tỏa ngát mùi hương quen

     Trong hư ảo khói nhang
     Con nghe mùi của Mẹ
     Mùi thơm ngày còn bé
     Hương sữa Mẹ đầu đời

     Nỗi đau đớn ngậm ngùi
     Sẽ tan theo bão dữ
     Còn lại mùi hương cũ
     Mùi riêng Mẹ cho con !

    Trần Kiêu Bạc
 


          Cảm Ơn Ngọn Gió Trái Mùa

     Không phải đâu em, mùa đông qua thật rồi
     Chỉ còn gió thương em nên ở lại
     Thử soi gương nhìn tóc em, bên trái
     Sẽ thấy gió lạc mùa làm mất dấu tay anh

     Tưởng năm qua rồi tình nhú những mầm xanh
     Gió mùa đông thổi qua ngàn nụ chết
     Dấu tay trên tóc em còn không giữ được
     Chắc gì anh với gió mãi bên em

     Dẫu thương em gió vẫn nép ngoài hiên
     Chờ đêm nhớ nhung lòn qua khe cửa
     Em vô tư con tim mở ngõ
     Anh tìm hoài không được chỗ trú chân

     Gió còn đông mà mây đã mùa xuân
     Chỉ còn gió thương em nên ở lại
     Dấu tay anh tìm đâu thấy nữa
     Tóc em buồn nên rẽ lệch đường ngôi

     Tìm lại đi em, nơi phía trái thôi
     Gió đã vội qua dấu tay còn ở lại
     Đừng trách gió làm rối tung tóc rối
     Không gió trái mùa em đâu nhớ dấu tay anh


 

     Nhớ Lằn Roi Của Mẹ

Lớn rồi con vẫn nhớ lằn roi,
Mẹ dắt con qua ngưỡng cửa đời.
Roi đau im lặng con không khóc,
Chỉ thấy Mẹ buồn nước mắt rơi.

Nhớ lại đòn roi, nhớ lại người
Chợ đời trăm cảnh có gì vui
Thế nhân quất lằn roi cay nghiệt
Đâu có roi mềm như Mẹ tôi

Phải chi lại có lằn roi Mẹ
Roi đời chắc không quất tả tơi
Thèm Mẹ, thèm cây roi thơ ấu
Roi vẫn còn đây Mẹ vắng rồi

Nhìn lên ảnh Mẹ những ngậm ngùi
Nhớ lằn roi nhẹ nhớ không nguôi
Con vẫn đi theo đường Mẹ dẫn
Tạ ơn roi Mẹ giúp nên người.
 


           Mẹ Vẫn Mãi Bên Con

     Mẹ giờ trong khói hương bay
     Mẹ không về giữa ban ngày nữa đâu!
     Mẹ về trong những đêm sâu
     Nhớ con lòng Mẹ nôn nao, Mẹ về

     Thăm con một chút Mẹ đi
     Trả đời tay trắng trở về tay không
     Mẹ đi vào cõi vô cùng
     Tưởng như hình Mẹ vẫn còn đâu đây

     Mẹ ơi con thấy Mẹ hoài
     Trong vần con đọc trong bài học xưa
     Trong cơn gió chướng trái mùa
     Trán con hâm nóng Mẹ ru thì thầm

     À ơi! Con lớn cho ngoan
     Nay con khôn lớn ngang bằng người ta
     Mẹ ơi Mẹ vội đi xa
     Mẹ như tăm cá Mẹ là bóng chim

     Trong từng mũi chỉ đường kim
     Mẹ trên vai áo, Mẹ chìm trong khăn
     Mẹ còn quanh những bữa ăn
     Mẹ còn theo những bước chân đường đời

     Mẹ vui khi thấy con cười
     Mẹ buồn theo cảnh nổi trôi dặm trường
     Mẹ đi, nào có đi luôn
     Mẹ còn ở lại, Mẹ còn quanh đây

     Mẹ bên con những tháng ngày
     Cho con hơi ấm gởi đầy tình thương
     Mẹ không về giữa ngày thường
     Đêm đêm con thấy trong sương Mẹ về.


       Bâng Khuâng Sợi Tóc

"Người ta" chải tóc sớm mai
Tóc dài như sợi mưa dài đêm qua
Mưa vừa ngưng giọt mưa sa
Mà sao tóc rối bay qua bên nầy?
Cửa nhà bên đó sang đây
Không xa nhau lắm, chỉ vài bước chân
Nhìn sang lòng cứ bâng khuâng
Tóc che chút cổ trắng ngần "người ta"
Phải chi mưa cứ mưa sa
Để cho tóc rối bay qua đừng về
Phải chi người chẳng tóc thề
Thì đâu đến nỗi "ai" mê mẫn hồn
Tóc người sợi sợi mưa tuôn
Nên "ai" trong nắng cũng buồn nhớ mưa.
 

          Gửi Lời Thăm Sài Gòn

     Mừng nghe nguyệt quế trổ hoa,
     Đêm rồi rụng trắng hiên nhà, ngoài sân.
     Gửi Sài Gòn chút bâng khuâng,
     Người chăm nguyệt quế còn không nụ cười.

          Nguyễn Thị Mù Sương

     Chờ ai trắng cả trời Thu,
     Mong chia chút giọt sương mù qua đêm.
     Biết người, chưa được biết tên,
     Mà tương tư đã dội lên điên cuồng.
     Đêm nay bỗng nhớ lạ thường,
     Đặt tên Nguyễn Thị Mù Sương cho người !


 

     Đêm Thấy Mẹ Về Thăm

Thưa Mẹ ! Đêm rồi con chiêm bao
Thấy Mẹ trẻ như Mẹ thuở nào
Thuở dắt con qua cầu ao nhỏ
Tóc màu xanh mướt những hàng dâu

Trong mơ tiếng Mẹ vẳng bên tai
Tiếng ru thơ ấu mộng mơ đầy
Tiếng ru ao ước dành cho trẻ
Khôn lớn chim trời thẳng cánh bay

Thấy lại bước con theo bước Mẹ
Trong sớm hừng đông trải nắng vàng
Chân sáo tung tăng vào cửa lớp
Mẹ tần ngần đứng cuối hành lang

Thấy lại tuổi thơ lúc khổ nghèo
Tưởng đời mơ một chút nắng reo
Mà mưa giông tới như cuồng nộ
Để Mẹ con mình những hắt hiu

Thưa Mẹ ! Đêm rồi con lại mơ
Mẹ đứng bên con mắt đã mờ
Đầu Mẹ đội vòm hoa mây trắng
Tay cầm không vững những ưu tư

Nhớ con, lắm bận Mẹ về thăm
Trong những đêm mơ thấy Mẹ gần
Thật ra Mẹ cách xa ngàn dặm
Chiêm bao bóng Mẹ đến trăm năm.
 


BÀI THƠ DÂNG MẸ

(Dành tặng những người không còn Mẹ)

 

     Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu
     Con trở về nhà một mình trống vắng
     Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng
     Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi

     Lạy Mẹ một đời tất tả ngược xuôi
     Lạy gót chân sạm đen theo nắng gió
     Lạy đuôi mắt chân chim lệ đổ
     Lạy từng đường nhăn trán Mẹ thêm sâu

     Lạy tóc bạc phơ trắng cả mái đầu
     Lạy đêm từng đêm thức cho con ngủ
     Lạy áo sờn vai , lạy mưa dầm nắng đổ
     Lạy hạt sương trên áo Mẹ hừng đông

     Lạy đôi tay chai sần vất vả quanh năm
     Lạy ngàn âu lo, lạy trăm  trăn trở
     Lạy ngày bao dung, lạy đêm tha thứ
     Lạy lời ru êm, lạy dòng sữa yêu thương

     Con quỳ đây lạy Mẹ đến vô cùng
     Trong hương khói tìm đâu hình bóng Mẹ
     Nửa đoạn đời sau trong miền dâu bể
     Vẫn mang nặng hoài hai chữ mồ côi

     Những lạy nầy xin dâng Mẹ, Mẹ ơi!

     Trần Kiêu Bạc