Quốc Gia Hnh
Chnh    >> Home



BN LỀ CUỘC ĐỜI
(phong cch dn d miền Nam)

Ti bơi trong biển ngập lời ru
Vặn mnh quanh tiếng vng đong đưa
Ầu ơ! Con ngủ cho mau lớn
Cho M yn lng buổi chợ trưa

Ti dm trong nước tuổi thơ ti
Vm Cỏ Đng xanh vượt sng nhồi
Dng nước m tri sao cuồng nộ
Nhấn chm gc nhớ đ xa xi

Ti bung tay theo những cnh diều
Vm trời bung những đa tin yu
Dy căng cho cnh diều no gi
Mơ diều bay vượt dốc cheo leo

Ti quỳ cho Thầy phạt năm roi
Cắn răng nước mắt lặn vo mi
Chỉ tại cu đa giờ chnh tả
Gạch đt hoi chảy mu Thầy ơi!

Ti xếp lm tư phiến l trầu
Để trn cnh l cht lng cau
Tm trầu cnh phượng như c Tấm
Ngoại ăn mi tươi đỏ thắm mu

Ti hi gim ai l lục bnh
Giọt nước soi đầy bng thủy tinh
Lẫn trong mu l chm hoa tm
Cho ai m ngỡ hi cho mnh

Ti leo cao tới ngọn trm bầu
Rung cnh cho tri rớt lao xao
Ai lượm bỏ đầy trong hai ti
Trm cn m người vội qun mau

Ti vắt tuổi thơ cạnh gc h
Phượng hồng pha ngọt cả hồn ve
H ơi! ba thng sao m nhớ
Nắng ln xao động cả trời qu

Ti dầm mưa thng  tm Trung Thu
Ngy đm tầm t giọt mưa Ngu
Mưa di đến nỗi đn khng sng
Chờ ai mưa ướt đẫm mi đầu
 

Ti vội ra sn cỏ cuối lng
G lưng trn xe đạp sườn ngang
Một chn hậu vệ canh gc phải
Banh thiếu chn mnh sẽ biếng lăn

Ti lặng im gc vắng sn cha
Trầm tư trong ci trống hư v
Theo khi hương bay nhn sen nở
Khp lng quanh tiếng tụng Nam M

Ti theo Em thầm nguyện A men
Chạy theo đường rẽ tc thn quen
Cu Kinh lay động theo t o
Niềm tin Thin Cha cũng bay ln

Ti cầm tay bạn qun c ph
Chia tay chưa cạn nửa phần ly
Gục đầu ti khc người đi vắng
Bạn chẳng về đu chẳng trở về

Ti nhn trong suốt tuổi thơ ti
Thấy đ vng hoe những nụ cười
Đ nghe im tiếng sng qu cũ
Đ tiễn Mẹ đi cuối cuộc đời

Ti nhn ti trong knh thật lu
Tc đ thi xanh chớm đổi mu
Tm ai trong khm hoa vng rụng
Chẳng thấy ai tm để nhớ nhau

Ti giẫm chn bn lề cuộc đời
Hỏi người cuộc sống c g vui
Người ni c tan th c hợp
Đu thấy đời đong những khc cười

Ti chỉ mnh ti chỉ một ti
C khi trăng mọc lc trăng rơi
Rồi trăng lại mọc vầng trăng khc
Ti lại mọc thm những ngậm ngi

Ti bỏ qun vng vọt tuổi thơ
Lang thang ngy cũ mất bao giờ
Đ trt đnh rơi thời mơ mộng
Giờ tm ti chỉ thấy bơ vơ!

TRẦN KIU BẠC
 


Mi Mẹ Hương Tết

     Một cht chiều chờ tan vo hư khng
     Cn mơ ước ngy đừng tắt nắng
     Xa lộ lạnh lng phng theo đường thẳng
     M lng con xa xứ chạy loanh quanh

     Mẹ ơi! Gi phả đầy hồn bnh chưng xanh
     Nhớ mi Mẹ quyện bền trong l chuối
     Mi thương yu hồi con chưa biết ni
     Thuở bồng con tay nầy, Mẹ chụm lửa tay kia

     Thời gian di qun đuổi sắc hương đi
     Hồn xa qu vẫn đọng hoi hương Tết
     Đu ai biết hương đầu năm trong vắt
     Vẫn trộn đầy mi Mẹ từng quen

     Đm thong qua ngy, ngy ngả về đm
     Đng chưa ngủ yn, Xun đ chờ mở mắt
     Như ai đem lng qu vi trong đất
     Người bn nầy bờ cũng nghe Tết dậy hương

     Mẹ ơi! Con cn giữ mi Mẹ y nguyn
     Mi sữa tinh khi, bồ kết thơm trn tc
     Chiếc o mới đầu năm con mặc
     Lng đng một mi tay Mẹ đơm khuy

     Con bn nầy nhớ Mẹ bn kia
     Như xa lộ thẳng đường khng sao khc
     Chiều nay nhớ nh xe chở đầy hương Tết
     Con chở theo mnh mi Mẹ đầu năm

     Trần Kiu Bạc
 




Những Chiếc Ghế Cn Bỏ Trống

Gặp nhau, đm gi đẩy ngược xui
Ngồi xa một cht cũng thấy vui
Nhn nt thn quen từng khun mặt
Đ thấy đổi thay giữa cuộc đời

Bạn của năm xưa khng về được
Bạn của ngy nay cũng vắng rồi
Những chiếc ghế con cn bỏ trống
Xt lại gần nhau cũng lạnh thi

Ly rượu mừng nhau vơi phn nửa
Chm tận đy ly những khc cười
Thủy tinh trong suốt qua tầm mắt
Rượu một dng lại chảy nhiều nơi

Tuổi cũng chưa cao, chn chưa mỏi
Tnh bạn cn nguyn chẳng bốc hơi
Sương sớm chưa tan trời buổi sng
Đ chiều ớn lạnh ti vnh mi

Rt rượu cho nhau lng đau buốt
Bưng ly rượu nhớ mắt ai cười
Gởi đến bạn xa tnh chưa gởi
Chỉ cn hương rượu đ phai phi

C tiếc c thương d ngắn ngủi
Cũng đnh cho gi cuốn my tri
Đưa tay vớt tuổi non xanh biếc
Thấy l vng kh sắp rụng rồi

 

Ngợp trời ma Hạ hoa rung nắng
Lại chớm my Thu xm đất trời
Biết đu sẽ ập ma Đng đến
Để l bay theo những ngậm ngi

Dẫu biết ngn năm sng vẫn chảy
Một bờ sng lở, một bn bồi
Vẫn nghe trong đm ph sa ấy
Một dy thn i đ đm chồi

Gặp nhau siết mạnh tay một cht
Thing ling tnh bạn đ ln ngi
Gi như chưa hết bao nuớc mắt
Chắc ngn giọt lệ vội tun rơi

Chỉ thương chiếc ghế cn bỏ trống
Bạn khng về nữa biết ai ngồi
Biết đến khi nao m h hẹn
Hay l tay trắng sẽ bung xui?

Ti viết bi thơ buồn độc vận
Như một mnh giữa bng trăng soi
Ti nhặt miếng trăng rơi xuống cỏ
Kết nn tnh bạn sng mun đời.

(đm 21 thng 7 năm 2007 tại Westminster, California)

TRẦN KIU BẠC
 


    Cao Nguyn Khng Em Ngy Trở Lại  

    Về lại Pleiku khng cn thấy người đu
    Mắt cay đỏ trong mịt mng bụi đỏ
    Khng c em đồi cao cn kht gi
    L trải mu xanh pha sng ht Biển Hồ

    Khng bước chn em con dốc quanh co
    Chạy vng quanh cho hng thng ln tiếng
    Chờ gặp sương m trăng bun chờ sng
    Ngẫu hứng trăng tan trong ch rượu cần

    Khng tc em caf nhớ rưng rưng
    Tay lng cng lấy g hơ lửa ấm
    Cu thơ lẻ v em m lng mạn
    Cho thơ di thm những khc chy lng

    Lại nhớ em trong cht cho x rng
    Gi đưa qua cũng vặn mnh quay lại
    Mưa xốn xang lng cao nguyn trống trải
    ợi em về ht ngọt rượu cần nghing

    Pleiku ơi! Thao thức mi chờ em
    ỉnh Hm Rồng treo hoi cnh thương nhớ
    Biết cn em trong ngn thu bụi đỏ
    Hay mất em rồi ngoi xanh ngắt rừng xanh?
 


Trở Về Cao Nguyn Trắng

  Tặng Trần Bạch Thu

     Đi về pha ấy KonTum
     Thấy my rơi xuống sng buồn Dakbla
     Trắng như trắng di Ngn h
     Ct như ct của lng sa mạc di

     Về cao nguyn trắng, đm nay
     Đm cn say ngủ, đm đầy KonTum
     Trong len ln khc mưa rừng
     Đường đi khng hết m trăng đi rồi

     D quỳ vng với đm tri
     Gi ln rất chậm xao đồi cy xanh
     Lạc trong lối phố quẩn quanh
     Lạc trong mắt lạ lạc ngn chn quen

     Cn trong nhau mỗi ci tn
     M KonTum đ vi qun bn lề
     Thi th lấy ct trắng đi
     Gởi ai vng sắc D quỳ cao nguyn .

     Trần Kiu Bạc
 


Gởi Si Gn, Những Gc Phố Vng Thu

     C phải Thu vừa g cửa Sign
     Lm l rớt vng Ph Lm thn thiết
     Hay Thu chạy từ Long Thnh quen thuộc
     Chn chạm Thị Ngh qua ng trống Hng Xanh ?

     Thu vo đy rồi, trong suốt mắt thủy tinh
     Nghe mt rượi bnh tr xanh sủi bọt
     Một cht Thu thi, đ gọi đn chim ht
     Ngn Thu chảy về, chắc nước lọc trn ly !

     Mắt Thu vng cn e ấp bn kia
     My xuống thấp ko ngy H ngắn lại
     Nắng gởi về đy từng cơn gi thổi
     Khuấy động ln chm hạt bụi phố phường

     Vo Sign Thu c trải hương thơm
     Hay đến vội, rừng hoa chưa kịp hi ?
     C mang theo ci tnh Thu vời vợi ?
     Mắt di trng từng vin gạch vĩa h !

     Quanh hẻm nhỏ thn quen, Thu lng mạn đ về
     Những gc phố nhuộm vng mu cam chn
     Tưởng nắm bn tay, ấm tia nhn tru mến
     Xa thật xa vẫn ngt đa Thu vng

     L buồn rơi đầy gc nhỏ Ph Lm
     Ai một bng chờ Thu qua bng l
     Những gc phố vng Thu, sao m thương qu!
     Nơi c một người đang lặng lẽ chờ Thu.


    Trần Kiu Bạc
 


Tạ Lng Sign

     Cảm ơn Sign đ khc gim ti
     Đm xa xưa năm no như qun hết
     Lạ lng khng qun những dng nước mắt
     Quay lưng rồi cn ướt cho khăn tay

     Cảm ơn Sign giữ mi mu my
     Đm xuống thấp my vẫn xanh mu ngọc
     Phải chi trong hnh trang mang Sign theo được
     Giờ trở về khng nhầm cửa nh ai

     Cảm ơn Sign đ bắt tay ti
     Trưa nắng chang chang lng thừa ci ấm
     Tưởng đ qun ngy xa ngn dặm
     Lệ kh lu rồi mắt vẫn đỏ hoe

     Sign ơi ! Mnh thương nhớ lm chi ?
     My k ức biết bao giờ tan hết
     Mưa kỷ niệm theo mi tn nhỏ giọt
     Ướt lng ai khc ht đợi mưa về

     Cảm ơn Sign khng nỡ qun đi
     Người phương xa chưa hẹn ngy gặp mặt
     Đm Ph Nhuận quỳnh hương cn thơm ngt
     Chiều Bạch Đằng chờ sng vỗ ven sng

     Nắm tay Sign chạy theo vng cung
     Vng bng binh ra Hng Xanh thuở trước
     Rẻ tay phải vo Qun Tre quen thuộc
     Sn Văn Khoa đầy cn nhốt tuổi hai mươi

     Cảm ơn người xưa cn dm nhn ti
     Người hm nay, người hm qua khng khc
     Đm khng kh v mưa thương cn dột
     Khoảng trống v hnh trong tr nhớ cn nguyn

     Thng năm di cn chờ chạm mi hn
     Trưa Lữ Gia , chiều về ngang Tn Định
     Đạp xe vội cho tnh yu sng snh
     Vuốt mặt xong cn thơm vạt o người

     Cảm ơn Sign cho đm cht mưa rơi
     Đ bao lần mưa dịu dng nhắc nhở
     Xin ai đừng-qun-nhớ bn tay cũ
     Đưa người đi lại ngong ngng người về

     Tạ lng Sign khng nỡ trch người đi
     Vĩa h xưa cn dấu chn quen bước
     Ngy trở lại bn chn chưa tỉnh giấc
     Ngỡ cn lang thang tận ci xa no

     Giữa lng Sign ai nỡ chối từ nhau

    Trần Kiu Bạc
 


Phải Chi

     Phải chi mưa đổ về sng rộng
     o em chỉ ướt nửa vạt sau
     Mưa đ v tnh m o mỏng
     Trch chi vạt trước cũng thay mu

     Phải chi nắng trải trong lng phố
     Em chỉ nghing che biển tc thề
     Tc chẳng bay qua vung cửa sổ
     Trăm năm tnh lạc đ quay về

     Phải chi thề hẹn chỉ sớm trưa
     Đừng rụng sương khuya gi tri ma
     Tnh trt ra đi tnh sẽ lại
     Như đời rớt nắng lại rơi mưa

     Phải chi từ biệt l qun hết
     Khng cn ray rứt pht thương đau
     Phải chi chia cắt m tnh chết
     Mnh chẳng nhớ nhau đến bạc đầu.


    Trần Kiu Bạc
 


Em, Si Gn v Nỗi Nhớ Cuối Năm

     C phải xa mừời năm m anh nhớ Sigon
     Hay nhn mộtcht nắng ln m thuơng về bn ấy ? ?
     Cuối năm rồi, thời gian như chậm lại
     Xa nghn trng xa cn nỗi nhớ vỗ về!

     Phải chi l me đừng rơi gc phố Nguyễn Du,
     Đm khng lạnh lm run tay nguời qut rc
     Cữa sổ nh em che nh đen hiu hắt
     Chưa chắc cn cht g rớt lại hồn anh!

     Phải chi khung trời vẫn sương khi mng mnh
     Nn đừng che nghing cho my chm trong tc
     Sng Nh B đừng chia hai dng nuớc
     Suốt đời mnh đu dễ lạc mất nhau ?

     Xa nhau rồi ta chung một niềm đau
     Em một phương, anh một miền xa lắc
     Muốn nắm tay em, nằm mơ may c đuợc
     Mỗi chng ta m một mảng bn cầu !

     Hẹn cng SiGn thức suốt đm su
     Để chờ nắng ln gọi cht tnh xa xứ,
     Vẫn EM v SIGN trong nỗi nhớ
     Dẫu suốt đời mnh vất vả tm nhau!

  
    Trần Kiu Bạc
 


Nh Khng Cn Mẹ 

 Gửi Trần Bạch Thu 

     Cảm ơn người đ gh thăm Mẹ ti
     Tiếc đ trễ rồi, Mẹ ti vừa mất
     Trễ một cht thi m vườn cau thi xanh ngắt
     L trầu cũng vng một sắc nhớ Mẹ xưa

     Xin lỗi người, khng đậm tch tr trưa
     Khng ly nước mưa mt lng dạo trước
     Khng ai chỉ đường khi người lạc bước
     Mẹ ti đi rồi chỉ cn lại quạnh hiu

     Xin lỗi người khng ai kể chuyện ngy xưa
     Bộ vn g vắng im sau ngy đ
     Gin mướp hương cn treo cnh thương nhớ
     Mẹ xa rồi chỉ cn lại hư khng

     Xin lỗi người, khng c được bữa cơm
     Khng cn Mẹ, khng cọng rau khc c
     Khng những bước chn mi mn m vội v
     Mẹ tất tả đi về sợ con đợi con trng

     Xa Mẹ rồi, nh bỗng ha mnh mng
     Nhưng khng chứa hết lng con thương nhớ Mẹ
     Cảm ơn người đ gh thăm d đ trễ
     Tiếc Mẹ khng về, nh đ hoang vu!

     Trần Kiu Bạc
     Thng 8 năm 2006
 


Trong Hư Ảo Khi Nhang,
Vẫn Cn Thơm Mi Mẹ

     Cn cơn bo no khng
     Từ khi con mất Mẹ
     Đm vẫn đen v cng
     Theo sau chiều bng xế

     Nhang vẽ những vng trn
     Từng số khng nối tiếp
     Ngn số khng tội nghiệp
     Vương vấn bước mẹ đi

     C ngy no Mẹ về
     Qua vng trn khi trắng
     Những số khng im lặng
     Tỏa ngt mi hương quen

     Trong hư ảo khi nhang
     Con nghe mi của Mẹ
     Mi thơm ngy cn b
     Hương sữa Mẹ đầu đời

     Nỗi đau đớn ngậm ngi
     Sẽ tan theo bo dữ
     Cn lại mi hương cũ
     Mi ring Mẹ cho con !

    Trần Kiu Bạc
 


          Cảm Ơn Ngọn Gi Tri Ma

     Khng phải đu em, ma đng qua thật rồi
     Chỉ cn gi thương em nn ở lại
     Thử soi gương nhn tc em, bn tri
     Sẽ thấy gi lạc ma lm mất dấu tay anh

     Tưởng năm qua rồi tnh nh những mầm xanh
     Gi ma đng thổi qua ngn nụ chết
     Dấu tay trn tc em cn khng giữ được
     Chắc g anh với gi mi bn em

     Dẫu thương em gi vẫn np ngoi hin
     Chờ đm nhớ nhung ln qua khe cửa
     Em v tư con tim mở ng
     Anh tm hoi khng được chỗ tr chn

     Gi cn đng m my đ ma xun
     Chỉ cn gi thương em nn ở lại
     Dấu tay anh tm đu thấy nữa
     Tc em buồn nn rẽ lệch đường ngi

     Tm lại đi em, nơi pha tri thi
     Gi đ vội qua dấu tay cn ở lại
     Đừng trch gi lm rối tung tc rối
     Khng gi tri ma em đu nhớ dấu tay anh


 

     Nhớ Lằn Roi Của Mẹ

Lớn rồi con vẫn nhớ lằn roi,
Mẹ dắt con qua ngưỡng cửa đời.
Roi đau im lặng con khng khc,
Chỉ thấy Mẹ buồn nước mắt rơi.

Nhớ lại đn roi, nhớ lại người
Chợ đời trăm cảnh c g vui
Thế nhn quất lằn roi cay nghiệt
Đu c roi mềm như Mẹ ti

Phải chi lại c lằn roi Mẹ
Roi đời chắc khng quất tả tơi
Thm Mẹ, thm cy roi thơ ấu
Roi vẫn cn đy Mẹ vắng rồi

Nhn ln ảnh Mẹ những ngậm ngi
Nhớ lằn roi nhẹ nhớ khng ngui
Con vẫn đi theo đường Mẹ dẫn
Tạ ơn roi Mẹ gip nn người.
 


           Mẹ Vẫn Mi Bn Con

     Mẹ giờ trong khi hương bay
     Mẹ khng về giữa ban ngy nữa đu!
     Mẹ về trong những đm su
     Nhớ con lng Mẹ nn nao, Mẹ về

     Thăm con một cht Mẹ đi
     Trả đời tay trắng trở về tay khng
     Mẹ đi vo ci v cng
     Tưởng như hnh Mẹ vẫn cn đu đy

     Mẹ ơi con thấy Mẹ hoi
     Trong vần con đọc trong bi học xưa
     Trong cơn gi chướng tri ma
     Trn con hm nng Mẹ ru th thầm

     ơi! Con lớn cho ngoan
     Nay con khn lớn ngang bằng người ta
     Mẹ ơi Mẹ vội đi xa
     Mẹ như tăm c Mẹ l bng chim

     Trong từng mũi chỉ đường kim
     Mẹ trn vai o, Mẹ chm trong khăn
     Mẹ cn quanh những bữa ăn
     Mẹ cn theo những bước chn đường đời

     Mẹ vui khi thấy con cười
     Mẹ buồn theo cảnh nổi tri dặm trường
     Mẹ đi, no c đi lun
     Mẹ cn ở lại, Mẹ cn quanh đy

     Mẹ bn con những thng ngy
     Cho con hơi ấm gởi đầy tnh thương
     Mẹ khng về giữa ngy thường
     Đm đm con thấy trong sương Mẹ về.


       Bng Khung Sợi Tc

"Người ta" chải tc sớm mai
Tc di như sợi mưa di đm qua
Mưa vừa ngưng giọt mưa sa
M sao tc rối bay qua bn nầy?
Cửa nh bn đ sang đy
Khng xa nhau lắm, chỉ vi bước chn
Nhn sang lng cứ bng khung
Tc che cht cổ trắng ngần "người ta"
Phải chi mưa cứ mưa sa
Để cho tc rối bay qua đừng về
Phải chi người chẳng tc thề
Th đu đến nỗi "ai" m mẫn hồn
Tc người sợi sợi mưa tun
Nn "ai" trong nắng cũng buồn nhớ mưa.
 

          Gửi Lời Thăm Si Gn

     Mừng nghe nguyệt quế trổ hoa,
     Đm rồi rụng trắng hin nh, ngoi sn.
     Gửi Si Gn cht bng khung,
     Người chăm nguyệt quế cn khng nụ cười.

          Nguyễn Thị M Sương

     Chờ ai trắng cả trời Thu,
     Mong chia cht giọt sương m qua đm.
     Biết người, chưa được biết tn,
     M tương tư đ dội ln đin cuồng.
     Đm nay bỗng nhớ lạ thường,
     Đặt tn Nguyễn Thị M Sương cho người !


 

     Đm Thấy Mẹ Về Thăm

Thưa Mẹ ! Đm rồi con chim bao
Thấy Mẹ trẻ như Mẹ thuở no
Thuở dắt con qua cầu ao nhỏ
Tc mu xanh mướt những hng du

Trong mơ tiếng Mẹ vẳng bn tai
Tiếng ru thơ ấu mộng mơ đầy
Tiếng ru ao ước dnh cho trẻ
Khn lớn chim trời thẳng cnh bay

Thấy lại bước con theo bước Mẹ
Trong sớm hừng đng trải nắng vng
Chn so tung tăng vo cửa lớp
Mẹ tần ngần đứng cuối hnh lang

Thấy lại tuổi thơ lc khổ ngho
Tưởng đời mơ một cht nắng reo
M mưa ging tới như cuồng nộ
Để Mẹ con mnh những hắt hiu

Thưa Mẹ ! Đm rồi con lại mơ
Mẹ đứng bn con mắt đ mờ
Đầu Mẹ đội vm hoa my trắng
Tay cầm khng vững những ưu tư

Nhớ con, lắm bận Mẹ về thăm
Trong những đm mơ thấy Mẹ gần
Thật ra Mẹ cch xa ngn dặm
Chim bao bng Mẹ đến trăm năm.
 


BI THƠ DNG MẸ

(Dnh tặng những người khng cn Mẹ)

 

     Khi nắm đất sau cng lắp kn mộ su
     Con trở về nh một mnh trống vắng
     Trn ngực con nở đa hoa hồng trắng
     Quỳ trước bn thờ cam phận mồ ci

     Lạy Mẹ một đời tất tả ngược xui
     Lạy gt chn sạm đen theo nắng gi
     Lạy đui mắt chn chim lệ đổ
     Lạy từng đường nhăn trn Mẹ thm su

     Lạy tc bạc phơ trắng cả mi đầu
     Lạy đm từng đm thức cho con ngủ
     Lạy o sờn vai , lạy mưa dầm nắng đổ
     Lạy hạt sương trn o Mẹ hừng đng

     Lạy đi tay chai sần vất vả quanh năm
     Lạy ngn u lo, lạy trăm  trăn trở
     Lạy ngy bao dung, lạy đm tha thứ
     Lạy lời ru m, lạy dng sữa yu thương

     Con quỳ đy lạy Mẹ đến v cng
     Trong hương khi tm đu hnh bng Mẹ
     Nửa đoạn đời sau trong miền du bể
     Vẫn mang nặng hoi hai chữ mồ ci

     Những lạy nầy xin dng Mẹ, Mẹ ơi!

     Trần Kiu Bạc