Home

Trang Chính

Bản Tin

Sinh Hoạt

Tham Luận

Hoài Băo Quê Hương

Văn Học Nghệ Thuật

Thư Tín

Bài vở xin gửi về địa chỉ sau đây:
3108 E. Sawyer St.
Long Beach, CA 90805

                                                                  

 

CHỈ C̉N LÀ KỶ NIỆM

             Buổi trưa hôm ấy anh đến tham dự buổi họp mặt Tân niên Đồng hương của một tỉnh  gần Sài G̣n ngày xưa, nơi anh đă từng phục vụ lâu dài trước năm 1975. Đây là buổi họp mặt  thường lệ hàng năm. Đặc biệt năm nay, Trưởng ban tổ chức, một cựu sỹ quan từng làm việc tại quận, đă gọi điện thoại mời anh tham dự cho kỳ được. Giọng người cựu sỹ quan vẫn hóm hỉnh như xưa “Mời ông thầy đến tham dự buổi họp mặt cho vui. Chắc chắn sẽ có một thích thú bất ngờ dành cho ông hôm đó!”

            Mỗi năm một lần, các cựu viên chức, giáo chức, đồng hương đă từng sinh sống, làm ăn, từng chia xẻ vui buồn, từng sống chết bên nhau trong cuộc chiến vừa qua, nay gặp lại tay bắt mặt mừng, hỏi thăm nhau ai c̣n ai mất, ngồi với nhau tâm t́nh chuyện cũ …

            Trong thành phần tham dự họp mặt hôm ấy, có một người mới tham dự lần đầu, một cựu giáo viên từ Việt nam sang thăm bà con bên đất Mỹ, một cô giáo mà trước năm 1975 đă từng dạy tại trường trung học quận “núi đá ba chồng”: cô giáo Lan. Anh nh́n người thiếu phụ trung niên đứng lên chào đồng môn trong buổi họp mặt, nụ cười trên môi  nhưng đôi mắt phảng phất buồn. Thân h́nh thiếu phụ hơi đẫy đà, nhưng anh vẫn nhận ra chiếc môi tṛn như nũng nịu, vẫn đôi mắt sáng với hàng mi dài… Tất cả đă gợi cho anh một quá khứ thân thương. Người thiếu phụ đă bắt đầu bước xuống triền dốc tuổi thanh xuân, chính là cô giáo trẻ đẹp một thời anh đă gặp, đă từng quen biết, gắn bó t́nh cảm… ở thời điểm những năm 1971-1973.  

*  *  *

            Hồi ấy anh làm việc tại một quận trên quốc lộ 20. Anh đến phục vụ tại một địa phương này như một viên chức hành chánh gương mẫu, với phong thái trẻ trung phong nhă… Ngày đầu nhậm chức, các Trưởng chi đến văn pḥng Quận gặp gỡ Phó quận để trao đổi vài câu chuyện làm quen; trong đó có ông Hiệu trưởng trường trung học địa phương. Đó là một thanh niên gầy thấp, nước da sạm nắng khác hẳn các bạn đồng nghiệp trắng trẻo cao ráo hơn. Với vẻ mặt tươi cười, ông ta ngỏ ư mời Phó quận đến thăm trường trung học do ông ta làm hiệu trưởng. Hôm sau, trên đường thăm các thân hào nhân sĩ, các vị lănh đạo tôn giáo…, Phó quận ghé thăm trường Trung học như đă hứa.  Ông hiệu trưởng đón tiếp niềm nỡ, đưa anh đi thăm các lớp và sau cùng đến lớp 9, do một cô giáo phụ trách. Cô giáo có thân h́nh cao gầy, “ḿnh hạc xương mai”,  dáng người yểu điệu; đặc biệt đôi mắt tṛn to, lông mi dài cong vút. Cô mỉm cười chào tân Phó quận  khi anh bước vào lớp học. Theo lệnh cô giáo, cả lớp đồng loạt đứng dậy nghiêm trang chào khách. Anh nh́n toàn thể lớp học, thầm khen các học sinh ngoan ngoăn, có kỷ luật. Các học sinh đều mặc đồng phục, nam sinh với quần dài xanh đậm, áo trắng ngắn tay; nữ sinh với bộ quần áo dài trắng. Riêng cô giáo thướt tha trong chiếc áo dài hoa, đôi môi và hai má  ửng hồng, khiến khách đến thăm không biết do nghệ thuật trang điểm hay niềm vui sướng của cô giáo trước vị khách hào hoa đă làm cô ửng hồng đôi má…?  

*  *  *

            T́nh h́nh an ninh quận “núi đá ba chồng” khá yên tĩnh; tuy nhiên tin tức t́nh báo cho biết những dân lái xe be vào rừng đốn gỗ, những người làm rẫy bái…thường tiếp tế gạo thóc, xăng nhớt, tiền bạc… cho địch ở vùng sâu ven sông La Ngà. H́nh như chúng đang tập trung quân chuẩn bị tập kích vào quận. Trung tá quận trưởng chỉ thị Chi khu kiểm tra các đơn vị nghĩa quân, Cảnh sát tổ chức hành quân chận bắt những thành phần tiếp tế cho địch, Hành chánh quận kiểm tra các đơn vị NDTV về nhân số, vũ khí, bố pḥng ban đêm…Hàng đêm, Phó quận cùng Trung úy Đức, đi thanh tra các chốt canh gác trong quận lỵ. Riêng hôm ấy, người sỹ quan trưởng ban NDTV bị bệnh, Phó quận đi công tác một ḿnh. Khi xe chạy trước cư xá giáo chức, qua cửa sổ hé mở anh trông thấy thấp thoáng cô giáo Lan đang ngồi  đọc sách, bèn ghé vào thăm…Cô giáo vui mừng lẫn ngạc nhiên khi đón tiếp anh, và trước khi đi pha trà mời khách, cô kéo tấm màn che cửa sổ cho kín đáo. Anh hỏi cô giáo:

            - Xin lỗi cô Lan, tôi bất chợt vào thăm cô giáo lúc này có làm phiền cô không?

            - Dạ không sao! Ông Phó đến thăm thật vinh dự cho em lắm chứ. Hơn nữa từ lâu em cũng mong được hân hạnh tiếp chuyện với ông …

            Cô giáo Lan sinh ra trong một gia đ́nh đông con miền Bắc, theo cha mẹ đi trên “tàu há mồm” vào Sài g̣n lúc c̣n bé tí. Tốt nghiệp sư phạm, cô xin đi dạy tại vùng “núi đá ba chồng” v́ nơi đây nhiều phong cảnh đẹp và lạ lùng khiến cô thích thú. Có lẽ đó cũng do bản tính của ông bố, từng làm việc vùng cao nguyên miền Bắc trước năm 1954, đă ảnh hưởng đến sở thích cô gái út của ông…Cô giáo Lan ngỏ ư mời anh, một ngày cuối tuần rảnh rỗi nào đó, đến nhà cô chơi và các cô giáo sẽ tổ chức nấu nướng ăn uống cho vui. V́ theo lời cô “quận này đẹp nhưng hơi buồn, mà chúng em đâu có nhậu nhẹt như các ông, nên chỉ tụ họp ăn uống tại nhà mà thôi!”… Ngoài đường có tiếng lao xao của toán NDTV đang tập họp để phân chia canh gác. Phó quận sực nhớ nhiệm vụ của ḿnh, vội cáo từ cô giáo chủ nhà, ra xe tiếp tục đi công tác kiểm tra.

            Một buổi tối, trung úy Đức lái xe đưa Phó quận đi kiểm tra NDTV như thường lệ. Khi đi qua nhà cô Lan, anh ta chạy chậm lại và nói nhỏ:

            - Tối hôm  trước h́nh như ông Phó có vào thăm cô giáo ở đây phải không?

            - Có! Mà sao cậu biết hay vậy? Tối đó cậu bị bịnh ở nhà kia mà!

            Người sỹ quan trẻ cười hóm hỉnh:

            - “Đàn em” ở nhà nhưng có “đệ tử” kín đáo theo bảo vệ ông; để lỡ có chuyện ǵ tụi nó c̣n can thiệp kịp thời chứ “ông thầy”!

             Anh ta nh́n vào nhà cô Lan nói tiếp:

            - Ông Phó nh́n tấm màn cửa sổ trong nhà kia ḱa…Khi ông  ngồi gần cửa sổ, đèn bên trong  hắt ra, bóng in lên tấm màn, làm sao ông “che mắt được thế gian”? Nhất là ông lại đậu xe trước nhà cô giáo nữa!  Đàn em làm việc ở đây khá lâu, biết nhiều chuyện ở thị trấn nhỏ bé này, nên chỉ dám khuyên ông Phó cẩn thận, nhất là đừng đến thăm chơi ông hiệu trưởng cũng ở trong dăy cư xá giáo chức!

            Phó quận mỉm cười cám ơn lời khuyên của người sỹ quan đặc trách NDTV quận bộc trực và tốt bụng đó. Trung úy Đức, trước đây là một giáo viên, nhưng không được biệt phái về nhiệm sở cũ nên đă xin về làm việc tại văn pḥng hành chánh quận…Và cũng  theo lời của người sỹ quan gốc giáo chức đó, anh được biết nhiều điều bí ẩn về ông hiệu trưởng. Thỉnh thoảng ông ta nghỉ phép vài ngày, sau đó ông ta trở về với thân h́nh gầy ốm đen điu. Có một đồng nghiệp hỏi lư do, ông ta giải thích là đi Vũng Tàu tắm biển nên da bị cháy nắng!  

*  *  *

            Trong một buổi họp tại quận, Trung tá Quận trưởng quyết định tổ chức cuộc hành quân hỗn hợp tại Ấp 125. Phó quận, Chi khu phó cùng một trung đội nghĩa quân, một trung đội Cảnh sát dă chiến tham gia cuộc hành quân. Phó quận và Trung úy Đức đi cùng xe jeep với Đại uư Chi khu phó. Ấp 125 cách quận lỵ khoảng mười lăm cây số, phần lớn dân trong ấp làm nghề đốn cây, các chủ xe be vào rừng kéo gỗ. Mỗi khi vào rừng, họ mang theo gạo, ḿ gói, xăng dầu … đôi khi c̣n nhiều hơn số lượng cần dùng … Cho nên, sau một ngày và hai đêm làm việc, Cảnh sát và an ninh Chi khu bắt một số đối tượng t́nh nghi thường liên lạc và tiếp tế cho VC; những thành phần cư trú bất hợp pháp, trốn quân dịch; đồng thời tổ chức lại NDTV để pḥng vệ Ấp. Cuộc hành quân chấm dứt vào sáng Chủ nhật. Phó quận định theo xe Jeep của Chi khu trở về, th́ tài xế xe Scout của quận đă lái xe đến đón . Anh ta kín đáo đưa cho Phó quận một phong thư và nói nhỏ:

           - Cô giáo sáng nhờ em đưa cái thư này cho ông Phó…

            Bên trong phong thư dán kín chỉ có mảnh giấy nhỏ với vài hàng chữ mềm mại: “Hôm nay ngày nghỉ cuối tuần mà ông Phó c̣n làm việc sao? Khi xong việc trở về, xin ông ghé qua “tệ xá” để  chúng em được phép mời ông dùng bữa cơm thân mật trong gia đ́nh…” Cuối thư không có chữ kư, nhưng anh biết  tác giả là ai rồi! Anh lên xe quận, viện cớ có việc cần nên về trước, để lại sau lưng nụ cười ư nhị của viên Trung úy phụ tá NDTV quận, người  “biết quá nhiều” về cô giáo … 

            Khi anh đến nhà cô giáo Lan, đă nghe tiếng cười nói của các cô bạn đồng nghiệp, mùi thức ăn thơm ngào ngạt tỏa khắp căn nhà. Cô chủ nhà từ bếp chạy ra cửa đón tiếp khách một cách thân t́nh, tươi cười đưa vào giới thiệu các nữ đồng nghiệp. Hôm nay cô Lan trông gọn gàng, tươi mát trong chiếc quần Jean màu xanh da trời bó sát đôi chân dài, chiếc áo polo ngắn tay hiệu Banlon màu beige khiến cho khuôn  mặt cô tươi  hẳn lên, trên đó đôi môi mọng tô hồng nhạt, tṛn trĩnh như môi em bé nũng nịu,  đôi mi dài  như hai chiếc lông công khi xoè múa… Các cô giáo thi thố tài gia chánh, nấu nhiều món ăn đặc biệt dành cho vị khách đặc biệt. Trong bữa ăn, nhiều câu hỏi của các cô thật táo bạo, khiến vị khách bối rối. Nhưng những câu đối đáp thành thật, với một chút ư nhị khôi hài, khiến các cô vui cười thích thú. Cuối cùng anh đứng lên cáo từ, không quên cám ơn cô giáo chủ nhà và các bạn gái đồng nghiệp của cô. Cô Lan tiễn tận cửa khi anh ra về, quyến luyến nh́n theo với “con mắt có đuôi”.

 *  *  *

            Hiệp định Paris được chính thức kư kết vào 27-1-1973, quy định việc đ́nh chiến tại Việt nam. Sau những ngày đó, quân cán chính tại quận được lệnh cảnh giác đề pḥng việc vi phạm nhưng bắn của VC. Khoảng một tháng sau ngày đ́nh chiến, một buổi chiều Trưởng Ấp 110 đang ngồi trong trụ sở bị kẻ lạ mặt, từ ngọn đồi phía sau lẻn  vào ném lựu đạn. Khi Nghĩa quân nghe tiếng nổ chạy đến, đă thấy Trưởng Ấp nằm bất động trên vũng máu và sau đó qua đời. Tỉnh gởi công điện chỉ thị Quận gởi gấp biên bản điều tra về vụ  trưởng Ấp đă bị ám sát, tổ chức cuộc biểu t́nh để người dân phản đối VC ám sát người cán bộ do dân bầu, để Tỉnh có bằng cớ yêu cầu Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đ́nh chiến đến tận nơi điều tra…Một cuộc tuần hành đông đảo dân chúng tại Ấp 110 và dân chúng tại quận lỵ, với xe trang bị máy phóng thanh của Chi Thông tin dẫn đầu đă đi dọc theo quốc lộ. Họ hô to những khẩu hiệu lên án VC sát hại Trưởng Ấp 110... Khi đoàn biểu t́nh tập trung vào hội trường gần chợ, Trưỏng chi Thông tin đến Văn pḥng quận mời  Quận trưởng đến chủ tọa cuộc mít tinh. Trung tá Quận trưởng bận công tác, giao quyền cho Phó quận.

            Khi anh bước vào, đă thấy người dân ngồi chật cả hội trường, phần lớn là dân xe be, chủ trại cưa, đàn bà trẻ em và thân nhân Trưởng Ấp bị sát hại. Sau khi Xă trưởng lên  diễn đàn kết án VC sát hại dă man Trưởng Ấp 110 trong giờ làm việc tại Ấp…, Trưởng Chi Thông tin trao Phó Quận bản kiến nghị phản đối VC đă ám sát Trưởng Ấp do dân bầu ra, vi phạm lệnh ngừng bắn do Hiệp định Paris ấn định và yêu cầu Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đ́nh chiến đến tận nơi để điều tra nội vụ. Nh́n thấy đám đông người dân tham dự biểu t́nh, trong đó vợ con người Trưởng ấp bị ám sát đang ngồi ủ rũ đau buồn, anh thấy niềm căm phẫn dấy lên trong ḷng. Anh bước lên máy vi âm, dơng dạc lên án hành vi ám sát hèn nhát của VC đối với một Trưởng ấp hiền lành, tận tâm phục vụ dân chúng, và hứa sẽ chuyển bản kiến nghị đến tận tay Ủy hội Kiểm soát Đ́nh chiến khi họ đến đây điều tra nội vụ. Đồng thời không quên an ủi gia đ́nh của Trưởng Ấp bị ám sát và chỉ thị Xă trưởng giúp họ sớm lập hồ sơ xin trợ cấp, đền bù phần nào nỗi đau đớn mất mát lớn lao của gia đ́nh họ…

            Phó quận bước xuống chỗ ngồi giữa tiếng vỗ tay của dân chúng. Anh dự định bước theo Trưởng chi Thông tin ra khỏi hội trường trở về Văn pḥng quận, bỗng thấy người tài xế thân tín từ hướng sân khấu hội trường chạy đến nói nhỏ:

            - Ông Phó đừng đi qua đám đông. Cô giáo mới cho biết có kẻ khả nghi trong hội trường…Ông bước ra cửa hông gần sân khấu kia, nhanh lên, em đi sau bảo vệ ông…

            Anh liếc nh́n xuống đám dân chúng đang nhốn nháo đứng dậy ra về, vội quay ngoắc lại hướng sân khấu, ra cửa hông hội trường và lên xe Scout đang đậu sẵn. Người nghĩa quân kiêm tài xế xe quận đi sát sau lưng Phó quận, nhanh chóng lên xe mở máy chạy… Khi  ra đến quốc lộ, anh nh́n thấy cô giáo đang đứng nép bên gốc cây, đầu đội nón lá, kín đáo nh́n về chiếc xe Scout đang chạy về hướng Văn pḥng quận. Đó là lần cuối anh nh́n thấy cô giáo Lan…

            Buổi chiều, Trưởng chi Cảnh sát đến gặp Phó quận tại Văn pḥng, báo cáo tin tức với vẻ mặt dương dương tự đắc:

            - Xin báo ông Phó biết, trưa nay có người mật báo, chúng tôi bắt được tên VC nằm vùng trước hội trường. Chúng tôi đang khai thác thêm, v́ tên này nằm trong tổ ám sát Trưởng ấp 110. Cũng may cho ông Phó, nếu ông ra về bằng cửa chính th́ gặp nguy rồi. Tên VC này đứng ngoài cửa chờ ông đi ra, sẽ ám sát ông rồi trà trộn vào đám đông chạy ra ngoài lộ, đồng bọn sẽ chở đi bằng xe Honda …

            Viên Đại úy Trưởng chi ngừng lại, nh́n Phó quận ḍ hỏi:

            - Nhưng sao ông Phó biết trước nguy hiểm mà đi ra bằng cửa hông hội trường?

             Phó quận nh́n người Trưởng chi Cảnh sát nửa đùa, nửa thật:

            - Thế ông Trưởng chi không biết tôi cũng có mật báo viên như bên Cảnh sát các ông sao?

            Nói xong, anh nghiêm nét mặt nh́n Đại úy Trưởng chi khiển trách:

           - Đúng ra Đại úy nên bố trí an ninh chu đáo hơn. Nếu tôi bị ám sát như Trưởng ấp 110 th́ trách nhiệm thuộc về ai? Tôi yêu cầu từ nay trong những buổi mít-tinh đông đảo, nên cho Cảnh sát sắc phục ngồi ngay trong hội trường để lo việc bảo vệ an ninh, nhất là cho những viên chức xă ấp, các Trưởng chi, Quận trưởng, Phó quận… Nhưng dẫu sao, hôm nay Cảnh sát cũng đă thành công trong một công tác quan trọng như vậy, đáng khen ngợi!

            Viên Đại úy Trưởng chi, vốn tự phụ là một sỹ quan Cảnh sát giỏi, biết ông Phó quận “xi vin” này đă khiển trách đúng, bèn ngỏ lời cảm ơn rồi đứng nghiêm chào, quay gót ra khỏi pḥng.

             Sau đó, Phó quận cho Trung úy Đức biết Cảnh sát đă bắt  được tên nằm vùng VC âm mưu ám sát anh ở hội trường trưa nay. Anh muốn đến nhà cô giáo cám ơn đă cho biết tin tức kịp thời, giúp anh tránh khỏi hiểm nguy hôm ấy. Mấy hôm sau, Trung úy Đức cho biết cô giáo đă rời khỏi quận. Theo tin tức từ các đồng nhiệp của cô, cô giáo đă tự động xin đổi về Tỉnh, không rơ v́ lư do ǵ? Cô ra đi thầm lặng, vội vă, từ chối cả tiệc tiễn đưa của các bạn đồng nhiệp. Riêng anh, anh đă thoáng hiểu lư do sự ra đi âm thầm của cô. Có thể bọn nằm vùng VC, thông qua viên hiệu trưởng đáng nghi ngờ kia, đă hăm dọa cô giáo v́ “biết quá nhiều” về đồng bọn chúng? Cũng có thể cô giáo đă “đánh hơi” sự hiểm nguy kề cận – cũng giống như trường hợp Phó quận suưt xảy ra?  Kể từ đó, anh không c̣n gặp cô giáo Lan, cô giáo xinh đẹp, có nhiều cảm t́nh với anh, cô gái trẻ có thừa can đảm, đă một lần cứu mạng anh!

*  *  *

            Sau khi đi tù “tập trung cải tạo” về, anh gặp lại Đức ở “chợ trời thuốc tây” đường Nguyễn Kim. Người phụ tá NDTV của anh hồi c̣n làm việc ở quận, sau những năm tù “cải tạo” ở  vùng rừng thiêng nước độc đă gầy ốm, cằn cỗi hẳn đi. Đức cho biết đă gặp cô  Lan một lần ở Sài g̣n. Cô giáo vẫn c̣n nhớ đến người Phó quận trẻ tuổi nhiều t́nh cảm ngày xưa và cô đă nhờ Đức chuyển lời thăm hỏi đến “ông Phó thân mến của cô”!  Người cựu giáo viên ấy không c̣n đi dạy học nữa sau đợt “giảm biên chế”. Sau đó, cô đă nhận lời lấy ông hiệu trưởng, ông “xếp” cũ của cô.  Ông hiệu trưởng “nằm vùng bí mật” năm xưa, người chồng bất đắc dĩ của cô giáo Lan xinh đẹp một thời, nay đă là một cán bộ cấp cao trong ngành giáo dục tại Tỉnh. Ông ta đă mở một tiệm bán “vật liệu xây dựng” để cô vợ đứng trông nom tại ấp 125. Nơi này, ngày xưa Phó quận đă từng đến công tác “ngủ ấp”  hai đêm trong cuộc hành quân hỗn hợp để thanh lọc những phần tử tay sai của VC. Nay Ấp 125 đă phát triển trù phú, nhà cửa mọc lên như nấm sau cơn mưa hè. Những thành phần nằm vùng, những tên mang băng đỏ chạy theo “cách mạng giờ thứ 25”… đă phất lên làm giàu nhờ chiếm đoạt đất đai, rẫy bái của người dân tại đây để xây dựng nhà cửa, để bán chác…tạo nên cuộc sống phồn vinh ở xă hội mới.

            Đối với anh, những kỷ niệm với cô giáo Lan tưởng đă theo thời gian trôi vào quá khứ lăng quên. Nhưng hôm nay, anh đă gặp lại cô trong một hoàn cảnh thật bất ngờ. Trưởng ban tổ chức buổi họp mặt tân niên, cựu Trung úy Đức, đă đưa anh đến gặp lại người xưa. Anh nh́n cố nhân, không nói nên lời…Anh chỉ biết cầu chúc cho cô một cuộc sống an b́nh, cả trong tâm hồn lẫn thể chất.  

            Hai hôm sau, anh và Đức đưa cô giáo lên phi trường LAX để trở về Việt nam. Khi chia tay ở phi trường, cô giáo  nh́n anh nở nụ cười buồn, vẫy tay chào từ biệt rồi bước vào khu cách ly. Anh nh́n theo bóng dáng cô đơn ấy đang lầm lũi bước đi. Cô không đi lên chiếc thang cuốn chạy dọc theo hành lang, mà từ từ bước. Chiếc túi xách nặng trĩu tŕ kéo vai cô, như đứa trẻ níu tay mẹ đ̣i ở lại  cái xứ sở mà người tỵ nạn ở đây chỉ xem như “vùng đất  tạm dung”. Khi chiếc bóng cô đơn ấy đă khuất nơi ngă rẻ trong phi trường, anh thẫn thờ quay ra. Trong quá khứ, anh và cô giáo  đă có một thời gắn bó t́nh cảm. Nay th́ tất cả chỉ c̣n là kỷ niệm. Cuộc gặp gỡ thoáng chốc đă khơi lại trong anh những t́nh cảm êm đềm ngày xưa. Để rồi hôm nay cô đành chia tay  bạn bè thân mến ngày xưa, trở về sống với người chồng chỉ biết lo danh vọng phú quư; trở lại sống trong một xă hội mà ở đó sau năm 75’,  những kẻ xu nịnh chạy theo chế độ mới đă vội quay lưng lại với quá khứ thân thương và nhân ái trước đây.  

            Anh đă tiễn đưa cô về bên ấy, ḷng cảm thấy nao nao buồn và chợt nhớ đến những lời thơ trong bài  “Tiễn Em” của Cung Trầm Tưởng:

Lên xe tiễn em đi 
Chưa bao giờ buồn thế 
Trời mùa Đông Paris
Suốt đời làm chia ly…

            Anh kéo cao cổ chiếc áo jacket để bớt lạnh và thầm nghĩ: chắc hẳn mùa này ở vùng “núi đá ba chồng”, gió đêm cũng làm lạnh ḷng người ở lại lắm. Và chắc hẳn cũng lạnh con tim kẻ ly hương khi âm thầm nhớ lại h́nh bóng người xưa, mà giờ đây chỉ c̣n là kỷ niệm…

            Hồi ức
         Tam Bách

 

Copyright @ 2005 quocgiahanhchanh.com
Webmaster@tranbachthu