Một chiều em đến chơi
Quên mang theo tiếng cười
Như những lần gặp trước
Nh́n sắc mặt không tươi
Tôi thấy em không vui
Cũng lặng yên không nói
Chỉ nh́n và chờ đợi
Em rủ : “Ḿnh đi chơi”
Tôi đưa em dạo phố
Qua những con đường quen
Rồi vào một quán vắng
Gọi hai café đen
Em nói, giọng buồn vương:
“Mai này Anh ra trường
“Tốt nghiệp, làm ông lớn
“Chắc có nhiều người thương
- “Có ǵ mà “lớn”, “bé”
“Chỉ là công chức quèn
“Ngày hai buổi cạo giấy
“Con gái, ai thèm quen!
“Hăy nói chuyện em đi!
“Hôm nay có việc ǵ?
“Thăm anh, sao buồn thế
“Nh́n mặt, thấy sầu bi!
- “Hôm nay đến thăm anh
“Có lẽ lần cuối rồi!
“Nhà cho em du học
“Tận phương trời xa xôi
Trời chợt đổ mưa tuôn
Trắng xóa cả phố phường
Ngụm café đắng ngắt
(Lú lẫn, quên khuấy đường!)
Tai nghe, ḷng quặn đau
Nhưng phải đành gượng gạo:
“Sướng quá rồi c̣n ǵ!
“Sao mặt mày bí xị!
- “Vừa mới quen được anh
“Giờ chia ly không đành
“Không biết c̣n gặp lại?
“…Thời loạn lạc, chiến tranh
- “Em sao lo xa quá!
“Ra nước ngoài, thôi mà!
“Nếu ḿnh thường liên lạc
“Sẽ gần, dù cách xa!
“Hăy học hành cố gắng
“Kẻo phụ ḷng mẹ cha
“Nếu sau này thành đạt
“Nhớ đừng quên anh, nha!
Rượu không uống mà say
Sầu đă dâng lên đầy
Toàn những lời khách sáo!
Chứ biết nói ǵ đây?!
T́nh đă thân thiết nhau
Ly biệt sao khỏi sầu
Mặt xa… ḷng có cách?
Trong cuộc đời bể dâu
Thời gian tựa thoi đưa
Như sớm nắng, chiều mưa
Vài lần thư qua lại
Rồi dần thưa… dần thưa…
Ḍng đời cuồn cuộn trôi
Thời hoa mộng qua rồi
Chuyện xưa thành dĩ văng
Trong ṿng xoáy cuộc đời
Tôi tốt nghiệp ra trường
Rồi thành gia lập thất
Bạn bè lạc tứ phương
Sau cái ngày “thống nhất”
Sau binh lửa can qua
Tôi ở lại quê nhà
Vợ bụng mang dạ chửa
Ḷng nào nỡ rời xa!
Rồi những ngày gian khó
Vất vả cuộc mưu sinh
Nàng mất v́ trọng bệnh
Tôi c̣n lại một ḿnh
Nuôi ba con khôn lớn
Đời riêng đành hy sinh
Thân gà trống cô quạnh
Chuyện cơm áo quẩn quanh
Nay các con đă lớn
Thoắt, tuổi ḿnh đă già
Trên đầu hai thứ tóc
Đời – Giấc mộng Nam Kha
Nhàn rỗi, tôi làm thơ
Chuyện tâm tư cởi mở
Gửi bằng hữu phương xa
Xướng họa vui tuổi già
Bỗng một hôm nhận được
Thư của người ngày xưa
Tạ từ đi du học
Chiều đó, trời đổ mưa…
Nàng, công danh thành đạt
Có cuộc sống vinh sang
Nhưng, hai lần gẫy đổ
Hai lần duyên lỡ làng
Đọc “Thăm hỏi ngày Xuân”(*)
Thơ tôi tặng bạn học
(Nhưng Bạn không buồn đọc)
Nàng thấy hợp – Họa vần:
“Em ở phương trời xa
“Tết, rất nhớ quê nhà
“Chuyện xưa c̣n lưu luyến
“Sợ Anh quên “người ta”!
“...
Chuyện người bạn gái này
Xin tạm dừng ở đây
Viết bài thơ mộc mạc
Gửi bạn đọc giải khuây.
(*) “Em ở phương trời xa, rất xa
“Tết này, em có nhớ quê nhà?
“Có c̣n ai, để em lưu luyến?
“Có c̣n ǵ, để em thiết tha?
“ ......
Trần Quốc Tiến
(Mùa mưa Saigon - 2010)