Các bạn thân mến,
Bâng khuâng nhớ lại chuyện đêm
nào,
ngồi viết thư này còn xuyến xao,
hôm nay xin khép "bi ai" lại,
sẻ chia cùng bạn Chuyện Chiêm
Bao.
CHUYỆN CHIÊM BAO
Đêm khuya trằn trọc mãi không
ngơi,
Ngổn ngang suy ngẫm chuyện trong
đời,
Đốt nén nhang cho lòng tĩnh
lặng,
Nhưng dòng suy nghĩ vẫn đầy vơi.
Vay bao năm ân ái mặn nồng,
Trả bấy năm buồn nhớ mênh mông.
Nghĩa tình trả-vay, giờ đã vẹn,
Mong tìm lại cuộc sống tươi
hồng.
Con cái giờ đã lớn khôn rồi,
Nay xin uống cạn chén ly bôi,
(Dù tuổi đời đã tròn sáu chục)
Để giã từ cuộc sống đơn côi.
- Đã có tình yêu
mới rồi sao?
Tính tình ra sao, dáng thế nào?
Có thương yêu, hòa đồng lũ trẻ?
Em rất sợ chúng phải lao đao!
- Người đó đến với anh bao giờ?
Có phải người trong mộng, trong
mơ,
Người mà anh thầm thương, trộm
nhớ,
Thời đi học, tập tành làm thơ?
Văng vẳng bên tai như tiếng
nàng,
Những lời gặn hỏi...qua khói
nhang,
Mờ mờ, ảo ảo trong đêm vắng,
Tóc áo bay bay, nét dịu dàng.
- Đã khuất rồi, sao còn “lo âu”?
“Người đó” là ai, anh biết đâu?
“Tình yêu mới" là THƠ và BẠN,
Kết duyên thơ, cùng bạn tâm
đầu,
- Bạn ngày xưa nối kết
thâm giao,
Thơ trong anh, cảm xúc dâng
trào.
Chim sầu vừa vượt qua giông
tố,
Hạnh phúc nâng cánh thơ vút
cao!
Nghe thế, nàng cười hiền, vui
sao!
Quay gót đi còn vẫy tay chào…
Nhưng bất
chợt, trở mình, tỉnh giấc!
Mới biết, thì ra, là chiêm
bao!!!
TQTIẾN
(16/10/2009)