|
ĐỂ TƯỞNG NHỚ… HAI NGƯỜI BẠN HỌ BÙI
Phạm Quang Hải
Bùi Hoàng Minh và Bùi văn Khanh: Hai người bạn sinh cùng năm (1949) nhưng không cùng quê và thảm tử cũng không cùng ngày. Bùi hoàng Minh: Ra trường, Minh chọn về TNCV, nhưng vào năm 1974, nhờ anh LTL giúp đỡ, Minh được điều về TCTPQG, một cơ quan tự trị để làm chung với LTC. Từ đó, hai bạn sát cánh bên nhau cho tới ngày MN sụp đổ. Quân quản vào, Cần và Minh bị thuyên chuyển về Vĩnh Long. Tại đây, Minh bị du kích điạ phương nhận diện là con của cấp chỉ huy gộc chế độ cũ nên mất việc. Một lần nữa, anh Liêm lại là ân nhân của Minh. Làm việc ở công ty Đại Dương của anh Liêm, có lẽ v́ đại dương nhắc nhở, v́ tự do, v́ tương lai, Minh đă vội vă t́m đường ra đi bất chấp lời khuyên nán lại để chờ thời tiết tốt của anh Liêm. (Tôi cũng như Minh đă liều chết ra đi vào mùa biển động, v́ rằng nếu chờ biển lặng sóng êm th́ sợ khó thoát khỏi mạng lưới công an CSVN). Minh và hai người thân thương nhất (vợ, con thơ) đă thái b́nh yên nghĩ giữa ḷng đại dương. V́ hai chữ tự do, không những chỉ ba mạng người mà cả ngàn người VN đă nằm yên dưới ḷng biển lạnh. Trong hoàn cảnh nghiệt ngă v́ bị vùi dập, khó sống, khổ đau, đói khát triền miên, Minh cùng vợ và con thơ đă chọn con đường duy nhất, vượt biên để t́m tự do, dù chưa đạt được trong kiếp nầy nhưng chắc chắn đă thỏa nguyện trong cơi tâm linh mà bạn đă hằng mong ước. Khoảng năm 1979, vợ tôi từ sở làm về báo tin cho biết là Minh, vợ, con thơ cùng với một số người đi t́m tự do trên chiếc ghe nhỏ đă bị sóng biển nhận ch́m… Đau ḷng thương tiếc người bạn đồng song cùng trang lứa, cùng ngồi chung dưới mái học đường đă vĩnh viễn ra đi mang theo cả vợ và con thơ vô tội… Minh ơi! những kỹ niệm xưa, khi chúng ta ở cùng một đội banh bóng chuyền, cùng ngao du dạo phố tán gái, cùng chia xẻ những vui buồn, món ăn, ly rượu, điếu thuốc sẽ măi măi trường tồn. Chùm trái lư mà bạn thân ái tặng tôi mang từ quê lên mà hương thơm đặc biệt và đáo để của nó vẫn c̣n phảng phất cho đến ngày hôm nay… Thôi Minh nhỉ! Ta vĩnh biệt kiếp nầy. Bùi Văn Khanh: Tôi và Khanh đều sinh ra từ miền đất Phú, nhưng đă hơn ba mươi năm qua, dân quê tôi vẫn c̣n c̣ng lưng cày sâu cuốc bẩm, bửa đói bửa no. Khanh học sau tôi một năm và v́ tôi chỉ vỏn vẹn có ba năm học ở PY nên không thân Khanh nhiều như ngày chúng tôi gặp nhau, sống chung nhau ở KTX trong khuôn viên học viện. Khanh hơi ốm, cao, da ngâm đen của dáng dấp dân vườn. Thoạt nh́n th́ ai cũng tưởng rằng Khanh là dân vùng biển hay con cháu của mấy anh cà ri, nhưng không, Khanh chính thị là một cậu sinh viên VN chính cống, trí thức, vui tính, hồn nhiên chung sống với bạn bè trong những năm dài thân thương, bên mái trường QGHC. Khi khóa 17 vào nhập học, kư túc xá do ban đại diện sinh viên quản lư, là thời điểm huy hoàng nhất của sinh viên QGHC. Năm ấy một số sinh viên sống quá ư tự do - cờ bạc, tiếp bạn gái trong pḥng - đến nổi sau này nhà trường tức giận dẹp luôn ban đại diện để bổ nhiệm một công chức trông coi. Ra trường, Khanh chọn về thị xă Quy Nhơn thuộc tỉnh B́nh Định, c̣n tôi ở lại trung ương nên không có dịp gặp lại. Rồi MN mất, chúng ta mất tất cả, kẻ vào tù kẻ may mắn không chết đào thoát đến được bến bờ tự do như tôi, c̣n Khanh không may mắn nên bị kẹt lại, bị tù đày. Măi đến năm 2001, tôi có về thăm quê hương và ghé lại quê cũ PY ba ngày nên mới gặp lại được Khanh. Ba mươi năm trôi qua kể từ ngày ra trường, với bao thăng trầm dâu bể, gương mặt Khanh vẫn như xưa, tuy rất vất vả v́ nghề nghiệp nhưng Khanh mập ra và dĩ nhiên già dặn hơn xưa. Khanh than rằng phải thức khuya dậy sớm th́ mới đủ sống, tuyến đường Tuy Ḥa - Quy Nhơn tuy ngắn, đi về vài lần trong ngày nhưng có quá nhiều xe cạnh tranh và nhất là phải hối lộ cho rất nhiều nút chận khiến cuộc sống càng ngày càng khó khăn nên Khanh đă có ư định chuyển nghề… Vào năm 2004, trong chuyến hành hương Ấn Độ, tôi có ghé SG và được Cảnh cho biết cái chết đau buồn của người bạn năm xưa: Khanh lái xe gắn máy hai bánh đi đ̣i nợ một công ty hay một tư nhân nào đó ở tận vùng thôn quê hẻo lánh mà xe chở đất của Khanh đă phục vụ cho họ. Đă hơn ba mươi năm thanh b́nh mà những con lộ chính c̣n tệ hơn xưa, hang ổ, sỏi đá ngổn ngang, đất đai ruộng vườn sát lộ phần lớn đă bị bọn tư bản đỏ thu mua để đó chờ thời nên dân cư thưa thớt đói khổ phải di chuyển sâu vào những vùng hẻo lánh xa lộ. V́ nắng, v́ mệt, vô t́nh xe Khanh vấp phải ḥn đá oan nghiệt nên té nhào va đầu vào những vật cứng khác nên đă nằm bất động. Măi đến cả tiếng đồng hồ sau, một người miền núi đi bộ ngang qua mới phát hiện và kêu cứu nhưng hơn sau nửa ngày trời Khanh mới được đưa đến bệnh viện th́ quá trể. V́ ra quá nhiều máu nên Khanh đă trút hơi thở cuối cùng… Nếu tai nạn này mà xảy ra ở bất cứ đường nào trên Bắc Mỹ th́ nạn nhân đă không chết, hoặc nếu chết th́ gia đ́nh người xấu số cũng sẽ được chính phủ bồi thường thỏa đáng. Mất Khanh, gia đ́nh Khanh mất tất cả, chúng ta mất thêm một người bạn. Khanh ơi! Cho tôi nghiêng ḿnh chào bạn, ước mong sẽ gặp lại bạn trong mơ của những ngày đời c̣n lại và biết đâu nếu ḿnh có duyên rồi cũng sẽ gặp lại bên trời cơi sáng một ngày không xa…
Viết từ vùng đất lạnh TD |