Home

Trang Chính

Bản Tin

Sinh Hoạt

Tham Luận

Hoài Băo Quê Hương

Văn Học Nghệ Thuật

Thư Tín

Bài vở xin gửi về địa chỉ sau đây:
3108 E. Sawyer St.
Long Beach, CA 90805

                                                                  

 

GẶP BẠN CUNG TRỌNG THANH

        Vào buổi chiều Thứ Sáu, 17/5/13, vợ chồng tôi đă đến tư gia của vợ chồng bạn Ngô Xuân Vũ tại Anaheim thuộc miền Nam California để tham dự buổi họp mặt bạn bè thể theo lời mời của vợ chồng bạn nhân dịp vợ chồng bạn Cung Trọng Thanh đến California..

        Ngày tôi gặp CTThanh là lúc chúng tôi c̣n đang theo học tại HV QGHC Việt Nam. Thời gian qua nhanh, từ đó đến nay đă hơn 40 năm dài, và tôi chưa hề có dịp gặp lại bạn ấy. H́nh dáng của bạn ra làm sao quả thực tôi không c̣n nhớ rơ cho lắm. Tuy nhiên, dù chưa gặp lại nhưng trong thời gian gần đây tôi có được nghe về bạn. Thỉnh thoảng tôi nh́n được h́nh của bạn chụp chung với các bạn khác. Nhưng c̣n con người thật, sống động CTThanh th́ tôi chưa có cơ hội giáp mặt sau một thời gian dài xa cách.

        Khi xe của tôi đến nhà NXVũ, mặc dù là đậu ở ngoài đường và cửa nhà đóng kín thế nhưng tôi vẫn nghe được những giọng nói ồn ào của bạn bè  từ trong nhà vọng ra, tôi biết ngay là đă đến đúng nhà mới của vợ chồng bạn ḿnh. Sau khi gơ cửa và bước vào bên trong, chúng tôi được bạn NXVũ chào đón. Theo liền sau là cố nhân CTThanh. Chúng tôi đă niềm nở, vui vẻ tay bắt mặt mừng. Đúng là:

      MÙA XUÂN HỘI NGỘ

19-20 tuổi đời c̣n khá trẻ
Cùng học hành với mộng ước thô sơ
Chút công danh và đất nước mong chờ
Rồi bỗng đâu phong ba chợt hiện tới.
Khiến bạn bè trôi dạt khắp muôn nơi
Khi nhận biết Đông Tây đường hai ngă
Đâu dám chắc ngày nào ta hạnh ngộ
Thế nhưng khi nhân duyên đà hội đủ
Bốn mươi năm có khác ǵ hôm qua
"19-20 T́nh cờ" ta gặp lại
Thật là, "Không có đêm nào vui như đêm nay."
   
                                         
(1920 Random, nhà Ngô Xuân Vũ)

        Người viết vui mừng cảm tác làm bài thơ trên. Các thi sĩ Hành Chánh thứ thiệt, Trần Kiêu Bạc, Trần Quốc Tiến, Nguyễn Văn Sanh, Trần Bạch Thu, Huỳnh Nhân Hậu đọc xong phải chào thua thôi.

        Kỳ này bạn CTThanh sang California chơi, vợ bạn có đi cùng. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi gặp hiền thê của bạn. Gia đ́nh bạn định cư tại miền Đông Hoa Kỳ. Chúng tôi bạn bè đồng khoá phần đông lại cư ngụ tại miền Tây nước Mỹ. Khoảng cách dài hơn ba ngàn dậm đường, cho nên việc bạn bè hội ngộ không phải chuyện dễ dàng. Trong khoảng bốn năm nay tôi có được nghe nói về CTThanh. Nguyên do là v́ bạn nảy sinh ư nghĩ thực hiện một cuốn đặc san cho khoá của chúng tôi. Ngoài thời gian đi làm, lo cho gia đ́nh, bạn chú tâm vào việc hoàn thành quyển đặc san này. Nghe th́ giản dị, thế nhưng trên thực tế đây là một việc rất phức tạp. Nào là liên lạc với bạn bè, yêu cầu đóng góp bài vở, nhận bài, đọc lại để ḍ xét sửa chữa những sơ xuất về chính tả, thẩm định số lượng và nội dung bài vở thích ứng với khuôn khổ Đặc San để xem bài nào nên đăng. Nội một việc cuối cùng này không thôi, nó cũng khiến cho người phụ trách ở trong t́nh trạng khó xử, và kết quả cũng gây sự hiểu lầm và không thoải mái giữa bạn bè. Bạn bỏ thời giờ ra để đánh máy một số bài vở, lo việc 'lay out', liên lạc với nhà in, thanh toán chi phí và phân phối Đạc San đến toàn thể bạn bè trên thế giới. Nếu không phải v́ cái t́nh đối với đồng môn, nếu không có sự say mê nghệ thuật, nếu không có một tâm hồn nghệ sĩ và nếu không có một tấm ḷng muốn lưu lại một chút kỷ niệm bạn bè sau một thời gian dài xa cách từ cái ngày tốt nghiệp và vào lúc hoàng hôn của cuộc đời nơi xứ người, của bạn CTThanh chắc chắn các bạn Khoá 17 QGHC đă chẳng nh́n thấy KHUNG TRỜI KỶ NIỆM.

        Vào năm ngoái CTThanh với niềm đam mê cố hữu đă thực hiện một đặc san thứ hai. Nội dung bao gồm bài vở dưới dạng văn xuôi, thơ, bút kư, h́nh ảnh xưa và nay v.v...ghi nhận kỷ niệm bạn bè, thầy cô, trường sở, suy tư, hoài băo và hoài niệm do các bạn bốn phương gởi về đóng góp, có cái tên nhẹ nhàng CHÚT T̀NH ĐỂ NHỚ.

        Vào buổi chiều tối Thứ Sáu ấy, tôi đă có dịp gặp lại một số bạn bè cư ngụ tại miền Nam California. Chủ nhà NXVũ cho kê hai cái bàn. Một bàn dành cho nam giới và một bàn dành cho nữ giới. Thức ăn đồ uống thật là dồi dào phong phú. Trên bàn về món ăn tôi nhận thấy có món gỏi mít, nem cuốn Ninh Ḥa, chả gị tôm kích thước nhỏ, bánh bèo, bánh bọc lá mà tôi không biết tên, và đặc biệt là món thịt ḅ steak ướp vừa được nướng trên than hồng c̣n nóng hổi. Về thức uống, tôi thấy có rượu vang đỏ, rượu vang trắng, bia và rượu cognac. Trong hai chai rượu Tây ấy, có một chai Remy Martin V.S.O.P mắc tiền, có một xuất xứ rất đặc biệt. Theo lời bạn NXVũ, chai rượu này do TĐMười tặng bạn. Chúng ta hẳn c̣n nhớ, bạn TĐMười, một đồng môn của chúng ta, đă từ giă người thân và bạn bè vào cuối tháng Hai vừa qua v́ bạo bệnh. Trước đó vài tháng bạn đă đoán trước được tương lai của bạn; sẽ không c̣n dịp cụng ly với các bạn đồng khóa cho nên bạn ấy đă biếu NXVũ chai Remy Martin này với lời nhắn nhủ chân thành: "Khi nào các bạn của chúng ta gặp lại nhau, nhờ bạn Vũ thay mặt tôi mời mỗi bạn một ly rượu này cứ y như lúc tôi c̣n sống và cùng chung vui với các bạn vậy." Căn cứ vào ư nguyện của người bạn thân quá cố, ngày hôm ấy NXVũ đă giữ đúng lời. Nh́n ly rượu trước mặt, cơi ḷng thực khách bỗng dâng lên một niềm xúc cảm và cứ ngỡ như bạn hiền vẫn c̣n quanh quẩn đâu đây. Nhân dịp này, NXVũ đại diện cho chị TĐMười đạo đạt lời mời của gia đ́nh chị đến tất cả bạn bè, thân mời các bạn đến tư gia của chị vào ngày 8/6/13 để họp mặt đánh dấu 100 ngày bạn TĐMười rời xa dương thế.

        Quan sát thành phần bạn bè tiếp đón vợ chồng bạn CTThanh vào buổi tối Thứ Sáu tôi nhận thấy có sự hiện diện của các bạn; ngoài vợ chồng chủ nhà NXVũ ra, CTThanh, TBThu, HNHậu, LPBa, CMChâu, PPNgữ, LHNghĩa, NVHuy và hai người bạn thời trung học của CTThanh. Do ngẫu nhiên, tôi nhận thấy có điều thú vị. 4 ông đất Thần Kinh, sông Hương núi Ngự ngồi cạnh nhau, hai ông Quảng Ngăi kẹp ông Quảng Nam ở giữa, hai ông người miền Nam; đồng thời là bà con xa, ngồi cạnh nhau. Và cuối cùng một ông người miền Bắc ngồi giữa hai ông một Trung một Nam.

        Nhằm sửa soạn cho bữa tiệc hội ngộ này, gia chủ NXVũ đă động viên hầu như toàn thể con cái tham gia vào việc. Bạn CMChâu có đưa ra một nhận xét là, chuyện con cái vui vẻ giúp đỡ cha mẹ như thế này thời nay xem ra không có nhiều. Cái sự đóng góp gia đ́nh mỗi người một tay, vui vẻ tạo ra một bầu không khí ấm cúng đoàn kết như h́nh ảnh mọi người chứng kiến ngày hôm ấy được kể là hiếm hoi. Vào buổi tối hôm ấy, nói chung nhiều bạn duy tŕ một sự dè dặt thường lệ, không hăng hái phát biểu ư kiến. Thú thật cá nhân tôi rất ngại cái không khí nghiêm trang. Ngày c̣n đi làm, bất đắc dĩ, chúng ta cần đóng trọn vai tṛ nghề nghiệp do hoàn cảnh đ̣i hỏi. Chứ buổi tối hôm ấy, bạn bè lâu ngày gặp nhau, được ăn ngon, uống rượu nồng, và chuyện văn vui như tết như thế nếu không lợi dụng triệt để cơ hội hiếm hoi này quả thật là đáng tiếc. V́ quan niệm như thế cho nên tôi đă phát ngôn và cười tối đa, bạn nào có trách tôi xin chịu vậy.

        Được chủ nhà giới thiệu thi tài, CTThanh đă đứng lên, sẵn sàng phun châu nhả ngọc. Dù bạn ấy có uống rượu nhưng thần trí vẫn c̣n tỉnh táo lắm. Bạn đă rào trước đón sau là, bạn không ngại chia sẻ những vần thơ, tuy nhiên, bạn không thể vượt qua nguyên tắc tiên chủ hậu khách. Bạn có nghe nói chị Thu, vợ bạn Vũ cũng là một cây văn nghệ, v́ thế cho nên bạn nhờ chị cho mọi người thưởng thức tài năng trước. Có thể nói một câu nói ngắn này của bạn đạt một lúc hai mục đích, thứ nhất tôn vinh phái đẹp và thứ hai dành quyền ưu tiên cho gia chủ. Chị Vũ nghe xong đă đáp ứng thực khách bằng hai câu hát rất hay với một giọng truyền cảm có sẵn, rất tiếc tôi không nhớ nội dung bài hát ngắn ấy. Đến đây th́ "sân khấu" được dành riêng cho khách quí từ phương xa.

        Lúc mới bước chân vào nhà NXVũ và gặp CTThanh, tôi thấy CTThanh có dáng người gầy và một khuôn mặt khắc khổ, ngược hẳn với chị nhà, có nét mặt đầy đặn, hồng nhuận và tươi tắn. Chị nhà có số vượng phu ích tử. Sự thành công của đấng lang quân và con cái cũng là từ chị mà ra, tôi đoán ṃ như thế. Con trai của vợ chồng CTThanh đă tốt nghiệp Bác sĩ Y khoa. Nh́n CTThanh tôi nghĩ bạn không những ốm mà c̣n yếu nữa. Thế nhưng khi bạn cất tiếng nói và tiếng cười lên th́ tôi bị bé cái lầm. Bạn có giọng nói khỏe, tiếng cười rổn rảng, không đi đôi với thân h́nh của bạn. Như thế bạn ốm mà không yếu. Khi bạn pha tṛ, tôi nhận ra bạn có óc hài hước nữa. Càng nghe bạn nói và đặc biệt khi bạn ngâm thơ, người nghe mới nhận ra cái giọng ấm áp, lên bổng xuống trầm một cách hấp dẫn của bạn. Hôm ấy, bạn ngâm bài thơ "Về Đi Em" do bạn sáng tác nhiều năm trước đây. Mọi người được biết bạn yêu thương vợ nhà rất mực và quí trọng t́nh nghĩa phu thê. Bạn đă giải thích nguyên do bạn làm ra bài thơ này. Vào khoảng thời gian hai vợ chồng bạn đang cư ngụ tại miền Đông Hoa Kỳ bạn nhận được tin nhạc mẫu của bạn lúc ấy cư ngụ tại Việt Nam đang lâm bệnh. Vợ bạn c̣n đang do dự chưa biết quyết định ra sao. CTThanh đă thúc đẩy hiền thê mạnh bước trở về quê hương thăm lại mẹ ḿnh và chăm lo cho sức khỏe của bà. Bài thơ có nội dung rất cảm động. Người nghe lại càng cảm động đến rơi lệ khi nghe qua giọng ngâm của CTThanh, nó biểu lộ một tấm chân t́nh với vợ nhà và bà nhạc mẫu. Tên của bạn ngẫu nhiên mang âm vang và phản ảnh âm hưởng của cung đàn, điệu nhạc và lời thơ. CTThanh nhân đó có giải thích ân nghĩa vợ chồng của bạn. Vào sau năm 1975, sau khi đi tù về, trong lúc vợ chồng bạn đang cư ngụ tại một ngôi nhà nọ, bỗng dưng phong ba băo táp nổi lên, mạnh đến nỗi thổi xập nhà xập cửa. Kết quả, bạn bị trọng thương và một bên má của bạn bị một vật nhọn đâm vào. Nếu không chữa trị kịp thời, dám bạn đi theo Ông Bà không chừng. May thay lúc ấy chi nhà lại là một y tá. Chính người vợ đă phải khâu bao nhiêu mũi kim giúp cho người chồng hồi sinh và b́nh phục. CTThanh nói một cách đoan quyết rằng, "Ngày ấy, nếu không có sự ra tay giúp đỡ của vợ tôi, tôi đă không c̣n có dịp đứng trước các bạn ngày hôm nay để mà kể chuyện và ngâm thơ nữa." Biến cố, chút t́nh và ân nghĩa vợ chồng này bạn CTThanh chắc chắn ghi nhớ suốt đời. Nghe đến đây bạn HNHậu có góp ư là, bạn Thanh cần hát bài Tạ Ơn Em cho vợ bạn và các bạn khác cùng nghe. Nhưng có lẽ v́ lănh vực này không phải là sở trường của bạn ấy cho nên bạn chỉ cười x̣a.

             

          VỀ ĐI EM

Về đi em
Bao năm rồi xa xứ
Em hăy về
Thăm mẹ, chốn quê xưa
Mẹ chờ em
Như nắng hạn chờ mưa
Lận bận chi
Mà em chưa về thăm mẹ

Về đi em
Bao năm rồi xa xứ
Vẫn nhớ hoài dáng mẹ năm nao
Đời cơ khổ
Mẹ không than văn lời nào
Áo vải rách vai
Quần bao tấm vá
Nắng lửa mưa sa
Mẹ lặng lẽ gom từng hạt thóc rơi
Trên những cánh đồng
Đường quan, Cồn đ́nh, Miểu súng, Ma trơi
Nuôi cháu
Giúp con
Để dành cho rể


Về đi em
Đừng chần chờ mà trể
Đọt nắng chiều không sáng măi trên cao
Về đi em
Bao năm rồi
Em có nghe tiếng mẹ ngọt ngào
Kể em nghe chuyện đường rơm trước ngơ
Ôi! những đường rơm sợi khô sợi ướt
Như những sợi tơ hồng
Vướng vít đời ta

Về đi em
Bao năm rồi
Em có nghe lời mẹ xót xa
Cơm áo đó
Nhưng ḷng già tê tái

Về đi em
Hăy về bên mẹ
Nhúm cho mẹ bếp lửa tàn đông
Em sẽ thấy hạnh phúc mênh mông
Giữa khói lam chiều bàng bạc
Hăy nấu cho mẹ tô canh lá hẹ
Thêm chút hành hương
Mẹ sẽ ấm ḷng trong t́nh con chăm chút


Về đi em
Về đi em
Hăy về bên mẹ
Nỗi vui mừng sẽ cao vút trời xanh
Mắt mẹ mờ, giọt lệ vẫn long lanh
Mẹ sẽ khóc, đời hợp tan bao ngă

Về đi em
Về đi em
Dẫu quê ḿnh có nắng mưa vất vả
Vẫn đậm đà nghĩa mẹ công cha
Vẫn ấm giọng ḥ
T́nh mẹ thiết tha
Bao canh khuya vỗ về em giấc ngủ


Về đi em
Về đi em
Hăy trở về thăm căn nhà cũ
Chỗ nằm xưa
Vẫn c̣n đó hương nồng
Trăng vẫn thẹn thùng
E ấp bên song
Và khoảng sân nhỏ
Vẫn phủ đầy hoa khế

Về đi em
Về đi em
Chúng ḿnh về kẻo trễ
Đọt nắng chiều rồi sẽ tắt trên cao
Hăy về đi
Để gọi lên hai tiếng “mẹ ơi” ngọt ngào
Để được thấy
Những giọt nước mắt tủi mừng
Lăn dài trên nhăn - nheo - má - mẹ

Về đi em
Về đi em
Chúng ḿnh về kẻo trể, em ơi.

                                     Cung Trọng Thanh

        CTThanh là người hào sảng và hiếu khách đối với bạn bè. Bạn trân quư t́nh bạn. Buổi tối hôm ấy bạn đă bộc lộ tấm chân t́nh với các bạn có mặt. Bạn nhắc mọi người mỗi khi có dịp ghé qua tiểu bang Virginia bên miền Đông Hoa Kỳ, nhớ thông báo cho bạn ấy, bạn sẵn sàng mời họ về nhà vợ chồng bạn ngụ đỡ, tận t́nh tiếp đón và thiết đăi, đừng ngại ngùng ǵ hết.

        Lâu lắm kể từ ngày sang Mỹ đến nay đây là lần đầu tiên sau 40 năm tôi mới gặp lại CTThanh. Kỳ này vợ chồng bạn đến miền Tây Hoa Kỳ chỉ có vài ngày. Được hỏi, sao bạn không ở chơi lâu hơn, bạn bảo hai vợ chồng bạn c̣n bận đi làm, không có nhiều thời giờ. Chương tŕnh viễn du của vợ chồng bạn thật khít khao: Thứ Năm là chặng dừng chân đầu tiên ở Las Vegas, Thứ Sáu là miền Nam California, Thứ Bảy là San Diego, Chủ Nhật là miền Bắc California.

        Bạn CTThanh tiết lộ rằng khi đến Las Vegas bạn bỗng bị cảm nặng, tưởng đă phải quay về ngay. Xem ra trong cái xui có cái hên, trong cái rủi có cái may. Chính v́ phải nằm tịnh dưỡng trong pḥng cho nên bạn đă không có dịp đánh đấm trên mặt trận đỏ đen. Có thể nói, người nào khi mới đặt chân đến nơi ấy, tinh thần rất phấn khởi với hy vọng ngập tràn. Thế nhưng chỉ sau một thời gian ngắn chiến đấu tại chiến trường Las Vegas du khách thường giống như chiến sĩ bại trận, thần sắc phong độ lúc đầu biến đâu mất tiêu. Ngày trở về trông cứ như người đă trọng thương. Thôi th́ vấn đề chỉ là trước sau. Mới đến nơi phồn hoa náo nhiệt mà bạn CTThanh đă ngă bệnh trước như thế chẳng khác ǵ trong người đă có sức miễn nhiễm, Las Vegas chẳng đụng ǵ được tới bạn. Vừa khỏe lại bạn đi nhanh qua California như vậy kết quả tài sản được an toàn bảo đảm.

        Vào buổi tối Thứ Sáu ấy, bạn dí dỏm tiết lộ bạn sẽ thực hiện một đặc san thứ ba cho Khóa 17. Tiệc hội ngộ bạn bè do vợ chồng NXVũ tổ chức dành cho việc tiếp đón vợ chồng CTThanh cuối cùng đă kết thúc vào lúc 11 giờ tối hôm ấy. Được biết vợ chồng bạn CMChâu đă có nhă ư mời vợ chồng CTThanh đến tư gia của vợ chồng bạn ấy tại thành phố Fountain Valley để ngụ qua đêm trước khi tiếp tục chương tŕnh du lịch California vào ngày hôm sau.

        Chúng tôi gởi lời tri ân chân thành đến vợ chồng bạn NXVũ.

"Người ta sẽ quên những ǵ bạn nói.
Người ta sẽ quên những ǵ bạn làm.
Nhưng người ta sẽ không bao giờ quên bạn đă giúp cho họ cảm nhận như thế nào."
(People will forget what you said.
People will forget what you did.
But people will never forget how you made them feel. - Anonymous)

        "Thế có bao giờ bạn tự hỏi cái nào làm cho người khác tổn thương nhiều nhất: nói ra một điều ǵ và ước ǵ bạn đừng nói, hay không nói ǵ cả và ước ǵ bạn đă nói ra." (Have you ever wondered which hurts the most: saying something and wishing you had not, or saying nothing and wishing you had. - Unknown)

        "Hăy cười thật nhiều giống như ta thở và hăy yêu lâu dài như ta sống vậy." (Laugh as much as you breathe and love as long as you live. - Unknown)

        "Đôi khi con tim nh́n thấy cái mà mắt thường không thấy." (Sometimes the heart sees what is invisible to the eyes. - H. Jackson Brown Jr.)

         Nguyễn Văn Huy
            20/5/2013

 

Copyright @ 2005 quocgiahanhchanh.com
Webmaster@tranbachthu