|
Vào buổi chiều Thứ Năm 21/4/11 tôi đến nhà
hàng Royal Capital Seafood thuộc thành-phố
Garden Grove như đă hẹn trước với hai bạn
TBThu và CMChâu.
Lư-do của chuyến xuống Quận Cam hôm ấy là để
gặp gỡ một bạn đồng khóa hành-chánh; Nguyễn
Ngọc Diệp, nhân dịp bạn ấy cùng với vợ con
đến chơi miền Nam California. Đến nơi tôi
gặp bạn TBThu, LTCần, vợ chồng CMChâu và vợ
chồng PPNgữ. Được biết vợ chồng bạn LPBa -
TTNgà mặc dù muốn đến họp mặt với các bạn
đồng khóa trong dịp này nhưng không thể
thực-hiện được v́ bạn LPBa có việc cần phải
đi xa cho đến tối khuya hôm ấy mới về và chị
Ngà sẽ phải lái xe ra phi-trường Long Beach
để đón đức lang quân.
Bạn NNDiệp đi chung với vợ con của
bạn ấy. Ngoài ra, c̣n có một người anh em
cột chèo cùng với con trai của anh. Sau một
thời-gian dài không gặp hôm ấy chúng tôi
hân-hoan bắt tay nhau hàn-huyên náo-nhiệt.
Trong số các bạn hiện-diện chỉ có tôi là
người duy-nhất chưa có dịp gặp lại bạn Diệp
trong một khoảng thời-gian dài như thế. Bạn
Diệp là người có tính t́nh cởi mở, giọng nói
mạnh-mẽ và hầu như luôn luôn cười vui. Trông
bạn không khác hồi c̣n học hành-chánh bao
nhiêu. Vẫn một vóc dáng thư sinh trắng trẻo,
điểm trên khuôn mặt một cặp kính trắng nhỏ,
bạn không già nhiều theo năm tháng. Càng
nghe bạn nói chuyện và càng ôn lại dĩ văng,
chúng tôi nhận ra bạn ấy quả thật là một "chuyên-viên
học-hành". Đối với bạn ấy, học là một
sự-nghiệp. Nhiều người khác ngại học, ngán
học và sợ học là đàng khác trong khi bạn
Diệp lại ham học, thích học và cái sở thích
ấy bạn duy-tŕ từ Việt Nam qua tới Hoa Kỳ.
Bạn bảo đến tỵ-nạn được tại Hoa Kỳ là cơ-hội
du-học miễn phí.
Vào cuối tháng Tư năm 1975, bạn
tùng-sự tại Tổng Nha Thương Cảng Sàig̣n.
Tṛm trèm 24 tuổi, bạn được may-mắn đề-cử
thay-thế một ông chánh sự vụ về hưu. Vào
thời-gian ấy, v́ t́nh-h́nh đất nước sôi-động
ông Tổng Giám-Đốc cho phép nhân-viên dưới
quyền di tản. Sở làm của bạn tọa lạc ngay
bến tàu. Thế là bạn đă cùng với một đồng-môn
khác bước thẳng xuống tàu làm một chuyến
xuất-ngoại bất-ngờ. Bạn đă không có thời-giờ
thông-báo cho người nhà khiến cho họ tưởng
là bạn đă bị mất-tích.
Đến Mỹ bạn định-cư tại Kansas. Sau đó
bạn dời qua Chicago. Tại đây bạn tiếp-tục
con đường học-vấn. Ngồi bên cạnh, PPNgữ có
nêu lên việc các cựu sinh-viên khi ghi-danh
học lại tại các đại-học Hoa Kỳ thường được
trường-học bớt cho một số tín-chỉ dựa vào
kết-quả của sự lượng-định văn-bằng và
chương-tŕnh học-vấn trong quá khứ nhờ thế
sinh-viên có thể rút ngắn thời-gian học-hành.
Thế nhưng đối với bạn Diệp th́ lại khác. Bạn
ấy bảo là bạn muốn học lại từ đầu là v́ bạn
muốn cho có căn-bản và có lẽ là v́ hai
chương-tŕnh, hệ-thống giáo-dục Việt Mỹ dẫu
sao cũng có nhiều khác-biệt, thu-thập thêm
được nhiều kiến-thức mới càng nhiều chừng
nào càng tốt chừng đó. Thế là bạn Diệp làm
lại từ đầu. Phải nói là bạn ấy chọn học một
ngành xem ra rất khó đối với người ngoại
quốc, có sự khác biệt về văn-hoá và ngôn-ngữ:
Chính-trị học. Sau khi lấy xong bằng
Master's, bạn bỏ thêm ba năm nữa hoàn-tất
học-tŕnh và lấy cấp-bằng Tiến-sĩ Chính-trị
học. Tốt-nghiệp xong, bạn Diệp hành-nghề dạy
học một thời-gian. Tưởng là đến đây chuyện
học-hành coi như chấm dứt. Nhưng bạn Diệp
lại ghi danh tiếp vào một trường luật. Cuối
cùng, bạn thu được bằng Tiến sĩ Luật. Dời
nhà về thành-phố San Jose thuộc Thung Lũng
Hoa Vàng của miền Bắc California, bạn mở
văn-pḥng Luật sư. Bạn chuyên về các vụ-kiện
Workers' Comp, tai nạn nghề-nghiệp. Ngoài ra,
bạn c̣n thụ-lư cả các hồ-sơ tai-nạn xe cộ và
đảm-trách biện-hộ cho các thân chủ vụ
h́nh-sự nữa. Theo lời bạn Diệp ṭa án
Wơrkers' Comp là loại ṭa đặc-biệt, khác hẳn
hệ-thống ṭa án dân-sự hoặc h́nh-sự
thông-thường. Thêm nữa là hồ-sơ tai-nạn
nghề-nghiệp đ̣i hỏi luật sư sử-dụng đến
những công-thức chi-tiết, phức-tạp dùng cho
sự tính-toán số tiền được trả như là hậu-quả
của tai-nạn. Có thể nói, trong giai-đoạn
tỵ-nạn lúc đầu trên đất Mỹ, đa số thanh-niên
Việt chọn học các ngành về kỹ-thuật, vừa đỡ
dùng đến tiếng Anh cho việc viết và nói, vừa
đỡ mất nhiều thời-gian học-hành để c̣n đi
kiếm việc cho nhanh để lo cho bản thân và
gia đ́nh, chứ ít có người chịu đi học hai
cái ngành khó nuốt là Chính-trị và Luật. Học
nổi hai ngành này và đi được tới đích phải
kể là người xuất-sắc. Với NNDiệp, bạn bè
không có ǵ ngạc-nhiên. Từ hồi ở trong nước
bạn ấy đă học giỏi rồi. Bằng cớ là năm 1972
bạn ấy đă tốt-nghiệp thủ-khoa Đốc sự 17A.
Cái ưu-điểm của bạn ấy là dù qua một môi
trường mới trong đó văn-hóa và ngôn-ngữ
hoàn-toàn khác trước nhưng chỉ một thời-gian
ngắn sau, bạn đă hội-nhập vào xă-hội mới và
thành đạt vẻ-vang.
NNDiệp lập gia-đ́nh bên Mỹ. Vợ chồng
bạn có một cậu con trai khoảng 16 tuổi.
Trong lúc ngồi tại nhà hàng chờ gia-đ́nh bạn
đến, qua các bạn khác, tôi được biết con
trai của vợ chồng bạn Diệp rất thích theo
dơi mục tin-tức quốc-tế trên đài truyền-h́nh
CNN. Cháu nắm vững chi-tiết của những tin-tức
thu-lượm và có thể kể lại và bàn-luận với
người khác không thua ǵ một người lớn gây
ngạc nhiên và thích-thú cho nhiều người. Có
lẽ đây là ảnh-hưởng di-truyền. Bố là nhà
khoa bảng ngành chính-trị th́ con cái ham
muốn và tinh-thông chính-trị là chuyện dĩ
nhiên.
Đây cũng là lần đầu-tiên tôi gặp mặt
chị NNDiệp. Chị trông c̣n rất trẻ, có dáng
người tầm thước, xinh-xắn. Chị ăn nói vui-vẻ,
hoạt-bát, thân-thiện. Vợ chồng NNDiệp rất
hạp với nhau. Gia-đ́nh bạn có một cuộc sống
hạnh-phúc tràn-trề. Được biết chị Diệp có
nhũ-danh Kim Chi, bạn PPNgữ bỗng-nhiên nghĩ
ra cặp vợ chồng bạn ḿnh có tên Kim Chi Ngọc
Diệp và như thế dịch nôm là Cành Vàng Lá
Ngọc, một sự kết-hợp tiền-định hoặc
ngẫu-nhiên hiếm có. Nghe được như thế tôi
liên tưởng đến một phim Đại Hàn tả về
sinh-hoạt của một gia-đ́nh có bốn người con
mà họ xem là bốn viên ngọc quư có tên là
Cành Vàng Lá Ngọc.
Trước khi chị NNDiệp và chị PPNgữ đặt
thức ăn, mọi người lại được dịp chụp h́nh
chung thỏa thích. Có tất cả ba máy chụp ảnh
và cả ba máy đều được sử-dụng triệt-để. Có
lúc các đấng mày râu đang ngồi mải-mê nói
chuyện, các chị cũng chụp vài tấm để thu vào
các h́nh-ảnh sinh-hoạt tự-nhiên. Thấy thế
các chị lại chạy ra phía sau đứng sau lưng
quí ông chồng đang ngồi để cho phó nḥm chụp
h́nh thành ra mới có cái cảnh hiếm hoi quí
anh th́ ngồi mà quí chị th́ đứng trái ngược
hẳn sự ga-lăng thường t́nh của phái nam đối
với phái nữ. Cứ kể như trong mọi trường-hợp
đều có ngoại-lệ, và đây là một vậy. Nói nào
ngay trong lănh-vực luật pháp cũng có nhiều
trường-hợp được xem là ngoại-lệ như thế
huống hồ là giao-tế xă-hội! Gặp lại các bạn
lần này, bạn Diệp bảo là các bạn nói chung
không thay-đổi nhiều, không khác xưa là bao,
bạn LTCần trông mập hơn ngày xưa một chút.
Chỉ có tôi là khác hẳn thời niên-thiếu, là
v́ tóc tai của tôi lần-lượt ra đi có trật-tự,
trở thành hói đầu. Nhờ thế mà có bạn
nhận-xét là tôi trông "thông-minh" nghe
sung-sướng kể ǵ! Bạn Diệp hỏi nhỏ tôi rằng
tôi có đi tu hay không, áng chừng tướng tá
tôi trông giống một thầy tu. Tôi nghĩ bụng,
tu hú th́ có chứ tu-hành nỗi ǵ, nhưng tôi
có trả-lời bạn ấy là không, có tu hành ǵ
đâu. Bạn TBThu góp ư với bạn Diệp là tôi có
đi chùa tụng kinh và nghe giảng. Thắc-mắc
của bạn Diệp làm tôi nhớ lại trong thời gian
gần đây không hiểu Ḥa Thượng trụ tŕ ngôi
chùa gần nhà tôi nh́n tôi ra làm sao mà có
hai lần ngài đă nhận-xét với tôi là với vóc
dáng tự nhiên của tôi như thế tôi chẳng khác
nào một tu sĩ và tôi có thể đi tu được rồi.
Tôi cười trả-lời Ḥa Thượng rằng coi vậy mà
không phải vậy, v́ tôi chỉ hội đủ điều-kiện
mới có một nửa mà thôi. Có nghĩa là về
h́nh-thức th́ được, nhưng về nội-dung
kiến-thức kinh-điển và công-lực tu-tập
hầu-như chưa đủ mức dụng công thành ra có
vào chùa th́ cũng chẳng chắc có đạt mục-tiêu
được. Mà thật ra bản-thân ḿnh c̣n nặng
nghiệp, c̣n nhiều ham muốn ở đời lắm, đi tu
sao được. Nghĩ cho cùng ra, tu-hành đạt
chánh-quả cũng là phải có nhân duyên, số
mạng cả chứ chẳng chơi. Chuyện lấy vợ lấy
chồng của người đời cũng thế, duyên-số hết
cả. Như trường-hợp hi-hữu của vợ chồng bạn
Diệp đây, ông tơ bà nguyệt se duyên tài-t́nh
đến mức Cành Vàng là phải đi đôi với Lá Ngọc
nhờ thế hạnh-phúc gia-đ́nh mới bảo-đảm. Bạn
TBThu nhận-xét bạn Diệp có nhiều may-mắn
theo thứ tự thời-gian. Cái thứ nhất, bạn học
một lèo tới tột-đỉnh không c̣n ǵ để học nữa.
Kế đến bạn mở văn-pḥng luật-sư, một ḿnh
làm chủ chẳng lệ-thuộc vào người nào, và
thành-công như ư. Tiếp theo bạn lấy được một
người vợ đẹp-đẽ, có tính-t́nh thoải-mái,
vui-vẻ và rộng-răi. Và cuối cùng, sau khi
lập gia-đ́nh xong, hai vợ chồng bạn hạ-sinh
được một cậu quư tử thông-minh làm vốn liếng
v́ thế cái chuyện có cần phải sinh con thêm
nữa hay không không c̣n quan-trọng cho lắm,
thích th́ có thêm, mà nếu có thêm th́ trai
hay gái không thành vấn-đề, c̣n không thích
rồi tạm dừng ở đây th́ cũng được luôn, chẳng
sao cả. Mưu sự tại nhân mà thành sự tại
thiên, người tính không bằng trời tính. Ở
trường-hợp bạn ta, mọi sự kể ra hoàn-hảo!
Hèn ǵ mà vợ chồng bạn chứa nhiều nét vui
tươi. Được bạn bè hỏi về công việc làm để
biết xem bạn có gặp căng thẳng hay không,
bạn Diệp cho biết dĩ nhiên có nhiều gay-go
trong công việc. Nh́n bạn hôm ấy, tôi thấy
bạn có lối sống của một "typical American".
Bạn Diệp khi ra văn-pḥng hay ṭa-án thường
diện áo sơ-mi, veston và cà-vạt, nhưng ngoài
giờ làm việc, như hôm gặp nhau ấy, bạn ăn
mặc giản-dị, một chiếc áo polo với cái quần
blue jean cố-hữu của "người Mỹ thông-thường".
V́ có sự căng-thẳng của việc-làm, bạn ấy mới
cần đến việc thư-giăn thân tâm bằng cách đi
chơi xa với vợ con và luân tiện gặp lại các
bạn đồng-khóa để có dịp hàn-huyên tâm-sự, ôn
lại các kỷ-niệm quá khứ. Hôm ấy là một ngày
bạn-bè sống thật sự thoải mái với nhau, bao
nhiêu kư ức với đồng môn và giáo sư, kẻ c̣n
sống cũng như người đă khuất bóng được
tận-t́nh kể ra và chia sẻ với nhau. Nhờ
những dịp như thế này, tôi lại có dịp được
biết thêm nhiều về các h́nh ảnh đẹp của các
bạn học hay thầy giáo của chúng tôi mà ngày
xưa tôi không hề biết lúc c̣n đang cắp sách
đến trường.
Nói chung ngày gặp mặt 21/4 vừa qua
mọi người đều hoan-hỉ. Các bạn đă tích-cực
tham-gia đàm-thoại khác những lần trước. Bạn
LTCần là người xưa nay ít nói cũng đă
phát-biểu nhiều hơn. Bạn PPNgữ cũng thế. Chỉ
có điều là khi nói chuyện, ngay cả lúc bạn
cười mà PPNgữ vẫn giữ nét nghiêm-trang quá.
Kỳ này bạn CMChâu đóng góp tích-cực dưới
h́nh-thức cung-cấp những câu chuyện vui có
tính-cách xă-hội giúp cho mọi người có một
ngày vui trọn vẹn. Bạn Châu dí dỏm kể lại
một câu chuyện pha tṛ về nguồn gốc của
tiếng Anh. Bạn ấy nói, có người nhận-xét là
tiếng Anh bắt-nguồn từ tiếng Việt mà ra. Này
nhé, khi người Việt nói "tối nay" th́ người
Mỹ nói là "tonight", hoặc khi trông thấy một
cái ổ gà, người Việt bảo đó là cái "lỗ", cái
"hố" th́ người Mỹ chẳng gọi na ná là "hole"
là ǵ! Bạn c̣n vui-vẻ đố bạn bè tại sao hay
lư do nào mà người Việt dùng chữ "con" hay "cái"
để phân-biệt một vật, chẳng hạn như con mắt,
cái tai v.v... Bạn giải-thích rắng
thông-thường vật ǵ cử động được th́ gọi là
"con"; chẳng hạn như con ngươi, c̣n vật ǵ
không nhúc-nhích được th́ gọi là "cái"; cái
rốn chẳng hạn. Có bạn hỏi cắc-cớ rằng thế
th́ tại sao có vật cục-cựa được mà người đời
lại gọi là "cái" là làm sao, bạn bảo theo
bạn Diệp, luập pháp c̣n có ngoại-lệ nữa là,
v́ vậy cái ǵ không xếp hạng được cứ coi như
thuộc vào ngoại lệ là xong ngay! Giải-pháp
ổn thỏa. Có bạn nói chữ "con", chữ "cái" của
Việt Nam làm bạn ấy nhớ đến tiếng Pháp có
chữ "le" và "la" để phân-biệt phái tính, vậy
th́ hai tiếng Việt và Pháp giống nhau ở điểm
này. Bạn CMChâu bảo tiếng Pháp "le", "la"
không theo một nguyên-tắc nhất-định mà chỉ
dựa vào sự thuộc ḷng của dân chúng, nhưng
nếu phải học thuộc ḷng giống đực giống cái
như thế th́ việc học tiếng ngoại quốc sẽ gây
mệt mỏi cho nhiều người. Bạn nói cái cách
tốt nhất để dạy Việt ngữ cho các trẻ em Việt
tha-hương, rành tiếng Anh hơn tiếng mẹ đẻ,
là dựa trên "nguyên-tắc nhúc-nhích" nói trên
là dễ học và dễ nhớ nhất.
Đang nói năng ồn ào, ăn uống vui-vẻ
bỗng-dưng tôi cảm-thấy có chuyện lạ. Nh́n
ngang về phía cashier tôi nhận ra chị NNDiệp
đang đứng trả tiền ăn cho buổi tối Thứ Năm
hôm ấy. Chị Diệp có tính nhanh-nhẹn không
ngờ. Bạn PPNgữ hấp-tấp chạy ra can-thiệp
ngăn-cản. Theo sau có bạn CMChâu. Thế nhưng
chị NNDiệp dứt khoát không chịu. Chị CMChâu
có giải-thích là theo thông-lệ, những bạn ở
xa là khách quư cho nên chi-phí ăn uống cứ
để cho bạn bè địa-phương cùng nhau
giải-quyết, không phải bận tâm. Bạn Diệp mới
cười bảo rằng bạn rất cảm-động và vui-mừng
gặp được bạn bè miền Nam California trong
dịp gia đ́nh bạn xuống đó nghỉ hè và bạn bảo
chuyện trả tiền cho bữa ăn hôm ấy được xếp
vào "ngoại-lệ" giống như đă được nói ở phần
trên. Vợ chồng bạn Diệp ân-cần mời mọc bạn
bè, nhắc-nhở họ khi nào có dịp lên San Jose
chơi nhớ báo cho vợ chồng bạn biết để hai
bạn có dịp tiếp đón tại tư gia.
Cuộc họp mặt không tính trước cuối
cùng đă kết-thúc vào khoảng 10 giờ đêm 21/4.
Tại băi đậu xe, mọi người vẫn tiếp-tục
chuyện-văn tưởng chừng như không dứt. Bắt
tay xong, lại bắt tay nữa, vài ba lượt như
thế cuối cùng mọi người mới đành chia tay
lên xe ai về nhà nấy. Gia đ́nh vợ chồng bạn
NNDiệp và người thân lên chiếc mini-van trực
chỉ Khách sạn Hilton nằm sát bờ biển Long
Beach. Tại đó họ sẽ ngủ qua đêm. Trưa hôm
sau, Thứ Sáu, 22/4, gia đ́nh bạn sẽ đi xuống
phi trường John Wayne dưới Quận Cam để đáp
phi cơ về lại San Jose. Ngày học chung
trường bạn và tôi ở tuổi đôi mươi, ngày gặp
lại nhau nơi đất khách bạn và tôi đă ỡ tuổi
sáu mươi. Bạn tôi nay là người thành-đạt lớn
nơi xứ người, có vợ con đề-huề với cuộc sống
thoải-mái ngập tràn hạnh-phúc. Một người bạn
tốt trên đời xem ra rất hiếm hoi và khó t́m.
Nh́n lại tôi cảm thấy may-mắn lắm. Có được
bạn tốt cũng là nhờ có nhân duyên tốt vậy.
"Hạnh-phúc không phải là sự thiếu
vắng các trở ngại nhưng là khả-năng đối-phó
với các rắc-rối đó" (Happiness is not the
absence of problems but the ability to deal
with them. - Charles Louis de Montesquieu)
"Đừng đi trước tôi, có thể tôi không
đi theo
Đừng đi sau tôi, có thể tôi
không dẫn đường
Hăy cứ đi cạnh tôi và làm một
người bạn."
(Don't walk in front of me, I may not
follow.
Don't walk behind me, I may not
lead.
Just walk beside me and be my
friend.- Albert Camus)
"Cái cách duy nhất để có được một người bạn
là tự ḿnh hăy là một người bạn trước cái đă."
(The only way to have a friend is to be one
- Ralph Waldo Emerson)
Nguyễn Văn Huy
22/4/2011 |