|
Gặp Bạn Vơ Hoàng Ân
Trong thời-gian gần đây tôi nhận được một
e-mail của bạn Chế Minh Châu. Bạn cho biết là
bạn Vơ Hoàng Ân vừa đến định cư tại vùng Quận
Cam, miền Nam California, Hoa Kỳ và t́nh cờ
bạn Chế Minh Châu vừa gặp được bạn Vơ Hoàng Ân
tại một tiệc cưới nọ.
Vơ Hoàng Ân là một bạn học cùng khóa
với tôi tại Học-Viện Quốc-Gia Hành-Chánh gần
40 năm về trước. Dù học chung trường, chung
lớp nhưng bạn ấy đối với tôi hầu như là một
người xa lạ. Tôi đă không có dịp chuyện-tṛ
trực-tiếp với bạn trong quá-khứ thuở c̣n đi
học. Sau khi tốt nghiệp xong, mỗi người lại đi
một nơi khác nhau. Tôi về Tổng Nha Thuế Vụ làm
việc tại Nha Huấn Luyện. C̣n bạn Ân từ đó được
bổ nhiệm đi đâu th́ tôi hoàn toàn không rơ.
Nghe đến tên bạn qua e-mail của bạn Chế Minh
Châu tôi chỉ có một khái niệm lờ mờ về một
người bạn học cũ và tôi chỉ c̣n nhớ mang máng
khuôn mặt và vóc dáng của bạn ấy mà thôi.
T́nh-cờ, không hẹn trước, tôi đă gặp
lại
“cố
nhân”,
có lẽ là bởi do nhân duyên mà ra, theo kiểu
“hữu
duyên thiên lư năng tương ngộ”
như câu của người Việt thường nói. Tôi sống ở
trên vùng Los Angeles, ít có cơ hội xuống Quận
Cam. Thỉnh thoảng tôi ghé nơi ấy khi đi lo
việc riêng hay gặp gỡ bạn bè mà thôi.
Vào chiều ngày mùng 6 tháng 5 năm
2010, sau khi nhận được thư thông báo từ bạn
bè, tôi xuống Peek Family để viếng nhạc mẫu
của bạn Đèo Chính Mung tại pḥng số 3. Tại
đây, tôi đă gặp được một số các bạn đồng khóa,
trong đó có Vơ Hoàng Ân cũng đến nơi ấy với
cùng một mục đích.
Ngày hôm đó, chúng tôi cùng nhau
viếng Cụ nhạc mẫu của bạn Đèo Chính Mung, và
cùng nhau vái linh-cữu của Cụ. Bạn Lê Phước
Ba, một người ăn mặc lịch sự nhất trong nhóm
bạn của ngày hôm ấy được bạn bè
“đề
cử”
đại diện anh em nói vài lời chia buồn với tang
gia. Trong bộ veston, cà vạt chỉnh tề, và với
thiện-chí có sẵn, bạn Lê Phước Ba không khách
sáo ǵ hết, ứng khẩu bày tỏ cảm tưởng trước
đại diện tang quyến và ngỏ lời thành thật chia
buồn với họ về sự mất mát to lớn trong gia
đ́nh. Xong công việc của ngày hôm ấy, bạn bè
có mặt rủ nhau đi ăn tối
chung một bữa. Có vài bạn v́ bận rộn chuyện
gia đ́nh nên cần về ngay. Cuối cùng chỉ c̣n có
bạn Vơ Hoàng Ân, vợ chồng Lê Phước Ba-Triệu
thị Ngà, Ngô Xuân Vũ, Trần Bạch Thu và tôi
trực chỉ đến nhà hàng Capital Seafood tại
thành phố Garden Grove. Đây cũng chính là tiệm
ăn mà vào tháng 6 năm ngoái tôi đă có dịp gặp
lại
“cố
nhân”
Cao Đức Nhuận trong lần hai vợ chồng bạn đến
Hoa Kỳ thăm cậu con trai đang du-học bên Mỹ.
Coi bộ, tôi có duyên với các bạn phương xa đến
và có duyên với chỗ ăn uống này đây.
Như thường-lệ, bạn Lê Phước Ba lại
đại diện anh em để đặt thức ăn. Các thành viên
c̣n lại tại cái bàn tṛn ngày hôm ấy không cần
phải bàn-soạn ǵ trước và đều tỏ ra nhất trí,
hoan-hỉ với phần hành lo liệu các món ăn của
cặp bài trùng Ba Ngà. Và cũng như thường-lệ,
bạn Ba Lê lôi ở trong một túi giấy ra hai chai
rượu vang dùng làm nhạc đệm cho các món ăn
ṇng cốt buổi chiều tối hôm ấy. So sánh với
bạn Ba Lê, tôi thấy thoạt nh́n th́ bạn ấy
sướng hơn tôi nhiều về cái khoản ăn uống; vợ
chồng bạn Ba Ngà rất sành điệu về nấu nướng và
ăn uống. Nhưng xét kỹ lại, hai bạn ấy lại
“khổ”
hơn tôi nhiều. Giản dị là v́ quá rành ăn uống
cho nên bạn ấy phải kén chọn món ăn, trong lúc
tôi không biết tí ǵ về nấu ăn nhưng v́ ham ăn
và chỉ có biết có ăn mà thôi cho nên tôi được
ăn ngon trong lúc tâm tư không hề thắc mắc,
khỏe ru. Cái số của tôi nghiệm lại nó rất lạ.
Tôi quen biết với khá nhiều người thích ăn
ngon nơi sở làm và ngoài xă-hội. Nhờ giao du
với họ tôi đă có cơ hội thưởng thức được thi
vị ẩm thực trong đời. Nói đâu xa, trong số các
bạn ngồi cạnh tôi đây, vợ chồng các bạn Ba
Ngà, Ngô Xuân Vũ và Trần Bạch Thu đều là
chuyên-viên ẩm thực đáng tin cậy. Dù rằng nấu
nướng là sở đoản của tôi nhưng thiết nghĩ các
bạn bè cũng cần đến tôi lắm. Ấy chẳng qua là
v́, dù không biết nấu nhưng tôi lại biết ăn;
ít ra tôi cũng được một nửa, và phàm người nấu
ăn ngon lại cần đến bạn bè biết thưởng thức
món ăn ngon và có vài nhận xét xây dựng mà
điều này th́ tôi có thừa thiện chí. Ngay cả
các nhà hàng nổi tiếng khi làm ăn thương mại
cũng mong có các nhà phê-b́nh ăn-uống, food
critic, ghé qua thưởng lăm và cho vài lời
khích lệ, cho nên cái vai tṛ phê b́nh nghệ
thuật nấu nướng của tôi xem ra cũng có đất
dụng vơ và v́ thế bạn bè không thể nào bỏ lơ
tôi được. Mà cái khoản này các bà nội trợ xem
là một loại
“vitamin”
cần thiết. Ngày nào cũng nấu ăn ngon cho ông
chồng của ḿnh, các ông ăn riết thấy thường
đâm ra nhàm chán và xem thường tài năng của
các hiền thê, thỉnh thoảng kéo tôi đến nhà,
tôi chia sẻ cho các bà vài lời vàng ngọc, một
loại phần thưởng tinh-thần quí giá, về cái giá
trị tài năng nội trợ của quí bà, th́ thử hỏi
làm sao quí bà không cảm động cho được. Cũng
chính nhờ tôi biết trân trọng sự tiếp đón ân
cần của vợ chồng bạn bè mà tôi có duyên ăn
uống dài dài vậy.
Được biết bạn Vơ Hoàng Ân ăn chay
trường cho nên vợ chồng bạn Ba Ngà bảo nhà
hàng làm cho cả hai loại, vừa chay vừa mặn để
tất cả cùng ăn chung. Có thực mới vực được
đạo, quả không sai. Phải có cái ǵ cho vững
bụng trước cái đă kế đó phe ta mới có thể sinh
hoạt khởi sắc với nhau được. Chúng tôi vừa ăn
vừa uống, vừa chuyện tṛ vui-vẻ, tương đắc
lắm. Bạn Vơ Hoàng Ân có vóc dáng tầm thước,
sắc diện tươi-nhuận, tính t́nh xuề-x̣a,
vui-vẻ, dễ chịu. Khuôn mặt bạn có nét của
“dị
nhân”
và hơi khắc khổ của một đạo sĩ. Được biết bạn
có cuộc sống của một cư sĩ. Bạn đă tu-tập và
thực-hành giáo lư đạo Phật từ cả 20 năm nay.
Bạn có vẻ ít nói, nhưng khi được bạn bè hỏi
han, bạn sẵn-sàng trả-lời chi tiết làm hài
ḷng người nghe. Thỉnh thoảng, bạn vui-vẻ
cung-cấp cho bạn-bè các kiến-thức liên-quan
đến các đạo sĩ, hay thiền sư Ấn độ hoặc Việt
Nam và các căn-bản lư-thuyết nhà Phật. Bạn có
một sự hiểu biết rất rộng răi về các
phương-diện này. Trong suốt buổi chiều tối hôm
ấy, bạn Vơ Hoàng Ân giữ một cung cách dung dị,
b́nh thản. Dù mới đến định cư tại Hoa Kỳ vào
lúc tuổi đă cao và với hoàn cảnh gia đ́nh ngặt
nghèo của bạn ấy, nhưng tôi thấy bạn Vơ Hoàng
Ân không hề bộc lộ một thái độ tiêu-cực,
bi-quan nào cả. Bạn đối diện với hoàn cảnh và
cuộc đời ở một mức độ lạc-quan nhiều hơn tôi
tưởng. Nhân dịp này, tất cả bạn bè có mặt đă
bày tỏ hành động tương thân tương trợ đối với
một bạn học cũ bằng cách cho biết họ sẵn sàng
làm được việc ǵ cần thiết cho giai-đoạn mới
định cư tại Hoa Kỳ của vợ chồng bạn Vơ Hoàng
Ân. Có bạn cho biết nếu bạn Ân cần đến giường,
tủ lạnh hay tivi, bạn ấy sẵn sàng cung-cấp. Có
bạn cho biết nếu bạn Ân có cần đến phương-tiện
chuyên-chở lúc dọn nhà, bạn sẵn sàng đem chiếc
xe truck của bạn đến nhà phụ giúp. Vợ chồng
bạn Vơ Hoàng Ân đến được Mỹ do sự bảo lănh của
một người em trai của bạn. Hai vợ chồng bạn
hiện đang sống chung tạm thời với gia-đ́nh
người em này. Họ đang chia sẻ với nhau một căn
pḥng nhỏ bé, chật chội so sánh với số người
trong gia đ́nh. Chính v́ thế mà vào các ngày
sắp đến, vợ chồng bạn Vơ Hoàng Ân sẽ cần dọn
ra ở riêng. Vợ chồng bạn hiện c̣n có gia đ́nh
một người con gái và chị em đang sinh sống tại
Việt Nam.
V́ thời-giờ có hạn cho nên sau khi ăn
uống và nói chuyện với nhau xong, chúng tôi
chia tay, ai về nhà nấy. Tuy nhiên, trước khi
ra về, bạn Trần Bạch Thu có nhă ư mời tất cả
bạn bè có mặt hôm ấy đến nhà vợ chồng bạn vào
ngày Thứ Năm 20 tháng 5 để sinh-hoạt tiếp. Mọi
người đều hoan hỉ nhận lời.
Ăn uống đi trước, lội nước đi sau.
Ngày Thứ Năm đă định tôi là người đầu-tiên có
mặt tại tư gia của vợ chồng bạn Trần Bạch Thu
trong thành phố Long Beach. Khoảng 15 phút
sau, tôi thấy có vợ chồng Ba Ngà, Ngô Xuân Vũ,
Trần Đ́nh Mười và vợ chồng Vơ Hoàng Ân. Đi
chung với phái đoàn c̣n có một chị, h́nh như
là họ hàng của chị Ngà. Tất cả sáu người đi
chung chiếc xe Avalon của bạn Ba Lê và do
chính bạn cầm lái. Lúc đến th́ mọi người bụng
c̣n lép, chiếc xe của bạn Ba Ngà đỡ vất vả,
nhưng cứ nghĩ đến lúc ăn uống no nê xong xuôi
mà con ngựa sắt của bạn Ba Ngà phải chở đến
sáu người và được điều khiển bởi một
chuyên-viên kế toán đang ngà ngà, nửa tỉnh nửa
say như thế th́ không biết kết quả sẽ ra làm
sao. Ở đời cũng có cái lạ, có người càng say
lại càng lái xe lả lướt hơn. Rượu chỉ thấm sâu
và ảnh hưởng đến thần trí của tài xế sau khi
họ đă về đến nhà an toàn và sau khi leo lên
giường ngủ. Tôi đoán bạn Ba Lê ở vào trường
hợp này, v́ tôi đă từng trải qua kinh-nghiệm
như thế hồi c̣n ở Việt Nam.
Trước khi đi vào chương-tŕnh
sinh-hoạt chính thức, chủ và khách ngồi ngoài
patio với gió mát hiu hiu vừa chuyện tṛ
vui-vẻ, vừa điểm sơ món khai vị nem nướng đặc
sắc do hiền nội của bạn Trần Bạch Thu làm. Dĩ
nhiên để cho không khí được ấm cúng và rộn
ràng, gia chủ không quên khui ra một chai rượu
vang. Chủ nhà mà quên cái khoản này th́ đă có
bạn Ba Lê nhắc nhở. Ăn ngon mà thiếu rượu nồng
chẳng khác chi mặc bộ veston mà không mặc quần
vậy. Nói thế để thấy rượu nó quan-trọng và có
tính cách chính danh biết chừng nào! Rượu vào
lai rai thực khách cảm thấy tự nhiên thoải mái
bộc lộ tâm t́nh. Tôi nhớ vào một Giáng sinh
năm nào, trong một buổi tiệc tại nhà bà mẹ vợ
của tôi, một ông anh cột chèo của tôi ngồi bên
cạnh, trước khi vào tiệc, nh́n các lon bia
trên bàn, anh quay sang nói với tôi và các
người khác đều nghe được, là anh có cái tật là
khi có bia và rượu vào anh hay có thói quen
nói ra những điều thầm kín
“chết
người”
mà b́nh thường anh không nói. Thế là sau khi
anh làm vài hơi bia xong anh bắt đầu
“thành
khẩn khai báo”.
Được trớn, anh c̣n vận động và thuyết phục tôi
làm đồng minh với anh trước mặt bà mẹ vợ,
khiến tôi sợ đến muốn chết giấc luôn. Hôm nay,
gặp lại bạn Vơ Hoàng Ân và các bạn, dù rượu có
vào, lời có ra nhưng chỉ đem lại ngạc nhiên
thú vị cho người nghe như tôi chứ không đáng
ngại như buổi tiệc giáng sinh bên nhà vợ năm
nào. Nhờ buổi tâm t́nh này, tôi biết được vài
điều về các bạn của tôi mà năm xưa tôi chưa hề
được biết. Hóa ra Ngô Xuân Vũ là Á khoa của
khóa 17 B và Vơ Hoàng Ân là người đậu trong
ṿng 5 người đầu. C̣n các bạn như Ba Lê và
Trần Bạch Thu chỉ muốn đầu tư vào chuyện học
hành vừa phải để cuối cùng cũng tốt nghiệp ra
trường như bao nhiêu các bạn đồng khóa là họ
hài ḷng lắm rồi. Có vài điều bất ngờ tôi nghe
được ngày hôm ấy là bạn Vơ Hoàng Ân không
quan-tâm rốt ráo đến chuyện học hành, kể từ
thời trung học cho đến đại học. Bạn thích chơi
và thích nhậu nhiều hơn. Bạn tâm sự là hồi c̣n
ở dưới tỉnh bạn chẳng chịu học hành nghiêm
chỉnh cho nên khi đến kỳ thi Tú Tài bạn đă
chọn thi Ban C. Mà Ban C th́ môn sinh-ngữ được
kể là quan-trọng, ấy thế mà bạn lại tơ lơ mơ.
Vào pḥng thi, mở đề thi bài Anh ngữ ra, bạn
nh́n thấy đề tài
“Freedom”
bạn không hiểu cái nghĩa của nó là ǵ, bạn bèn
hỏi nhanh một thí sinh ngồi cạnh. Anh này bèn
nói với Vơ Hoàng Ân rằng:
“Bạn
thi Ban C mà lại hỏi tôi câu này là bạn muốn
dỡn chơi với tôi hay sao?”
Quả thực bạn Ân không biết thật, mà người nghe
chuyện có cùng ư nghĩ khó hiểu. Ấy thế mà bạn
Ân cũng làm xong bài. Kết quả, cả một vùng ba
tỉnh miền Nam trong số mấy trăm sĩ tử Tú Tài
năm ấy có tổng cộng 9 thí sinh thi đậu, và Vơ
Hoàng Ân là một trong chín người học sinh ấy.
Phải có Tú Tài th́ thanh niên mới có thể trở
thành sinh viên đại học và cái mác sinh viên
vào thời ấy cũng có giá lắm. C̣n những chuyện
khác mà bạn Ân chia sẻ làm cho chúng tôi có
cảm giác như được nghe chuyện
“phong
thần”.
Vào Hành Chánh rồi, bạn vẫn giữ vững lập
trường bất di bất dịch thuở xưa, chẳng chịu
học hành chăm chỉ. Bạn kể có lúc bạn tưởng
rằng bạn đă bị Giáo sư Nguyễn thị Huệ đuổi ra
khỏi trường rồi. Có nhiều bạn có kinh-nghiệm
về Cô Huệ. Tốt nghiệp Tiến sĩ Xă Hội Học tại
Colorado Hoa Kỳ, cô dạy học tại HVQGHC trong
đó có môn vận Động Nhân Dân. Phương cách Sư
phạm của Cô có lẽ bị ảnh hưởng bởi chính con
người Cô và nền giáo dục hiện đại Hoa Kỳ cho
nên coi bộ khác hẳn các giáo sư đồng nghiệp
khác. Trong liên hệ thầy tṛ giữa Cô và sinh
viên, mọi người đều nhận ra cái đặc tính vừa
chuyên-nghiệp vừa cá nhân. Học tṛ nào tinh ư
một chút đều có nhận xét là muốn được thành
công ra trường, trong thời gian học với Cô Huệ
tốt nhất là đừng làm cái ǵ khiến Cô chú ư.
Nếu Cô chú ư đến cái ưu điểm của ḿnh th́ tốt.
Nhưng xui xẻo cho anh học tṛ nào để lộ cái
xấu, dở của ḿnh ra mà Cô nh́n thấy. Cô mà ghi
cái đó vào đầu rồi th́ sinh viên ấy chỉ
có....thác mà thôi; ngày tốt-nghiệp sẽ không
bao giờ tới nữa. Người sinh viên đó chỉ c̣n
nước đổi nghề mà thôi. Vơ Hoàng Ân là một
trong những tay học tṛ mà Cô Huệ đang ghim
đó. Ấy là v́ thỉnh thoảng Cô hay tổ chức các
chuyến đi với phương tiện do chính phủ hay Hải
quân Việt Nam cung-cấp, nhờ đó sinh viên được
mở rộng tầm nh́n, nhất là về hành chánh địa
phương và các vùng đất nước thân yêu. Bạn Vơ
Hoàng Ân không chịu tham gia từ đầu đến cuối.
Có lần, mới tham dự được khóa huấn luyện cán
bộ Vũng Tàu đến ngày thứ ba đă có ba bạn vượt
hàng rào chuồn ra ngoài. trong ba thanh niên
ấy, Vơ Hoàng Ân là một. Dù sao th́ bạn cũng là
thành phần biết người biết ta cho nên bạn biết
rơ cái triển vọng đường đi không tới của bạn
với sự tiếp tay của Cô Huệ khi nhận ra cái tác
phong thiếu hợp tác nhiệt thành của một sinh
viên ham chơi nhiều hơn ham học như bạn. Thế
nhưng nhờ khôn ngoan và thời cơ thuận lợi, bạn
đă đảo ngược t́nh thế, từ ghét thành yêu, nhờ
làm một bài thơ ca tụng Cô giáo của ḿnh. Để
hôm nào bạn phổ biến lại bài thơ ấy cho tất cả
các bạn bè khác cùng thưởng lăm. Bạn thường
chẳng chịu sửa sọan ǵ cả cho việc thi cử; tối
hôm trước thay v́ học bài, bạn lại đi nhậu.
Những lần thi cử như thế bạn đều đạt được điểm
cao là nhờ hoặc dựa vào trí nhớ nghe giảng
trong lớp trước đó, hoặc là tối về bạn dở sách
đọc qua cấp tốc một lần chót, hoặc là bạn dở
sách đọc trúng đề tài trước khi khởi sự môn
thi. Tới giờ này, tôi thật vẫn không tài nào
hiểu nổi với cái kiểu học hành lơ mơ như thế
mà bạn Vơ Hoàng Ân lại tốt nghiệp hạng 5. Phải
nói chính xác rằng: Only God knows, chỉ có
Trời biết.
Tiếp theo sau phần khai vị, chúng tôi
tất cả kéo nhau vào pḥng ăn. Như tôi đă nói,
hiền nội của bạn Trần Bạch Thu có tài nấu ăn
thần t́nh, không có chỗ chê. Hôm ấy, chị tŕnh
làng món bún mắm, ăn với canh hải sản, cá
tôm.... và các loại rau tươi. Ngoài ra có thêm
món cây nhà lá vườn bánh cuốn nhân thịt do bạn
Trần Đ́nh Mười đem tới. Chị không quên làm vài
món chay cho vợ chồng bạn Vơ Hoàng Ân. Vừa ăn
vừa uống, chúng tôi lại tiếp tục tṛ chuyện.
Bạn Vơ Hoàng Ân chia sẻ với các bạn về các
kiến thức tu học của bạn. Bạn nói rất chi-tiết
và một người sơ cơ như tôi dù là có nghe đấy
nhưng chẳng khác nào như vịt nghe sấm vậy.
Ngoài ra, bạn Ân lại c̣n hoan-hỉ trả lời các
câu hỏi và thắc mắc do bạn bè nêu ra. Thiết
nghĩ, trong tương lai phải cần gặp bạn ấy
nhiều lần may ra tôi mới được bạn đả thông
phần nào. Tôi lại được biết thêm là bạn Vơ
Hoàng Ân có tài làm thơ nữa. Nghe nói hồi xưa
bạn có thể sáng tác thơ tại chỗ sau khi rượu
vào, rượu càng vô, th́ thơ phú càng nhả ra cấp
kỳ và mănh liệt. Chính v́ thế, tôi có nhận xét
là bạn Vơ Hoàng Ân có dị tướng quả là không
sai.
Bạn kể lại là vào thời gian sau 1975,
bạn có ghé vào cửa tiệm của một ông thầy tử
vi, tướng số, chỉ tay, có bảng hiệu ngụy trang
bên ngoài là tiệm bán tạp hóa. Gặp Thầy, bạn
hỏi ông ấy có c̣n hành-nghề cũ hay không, Thầy
trả lời có. Thế là Thầy xem qua chỉ tay của
bạn. Sau khi nh́n qua các đường chi tay của
bạn một cách chăm chú, Thầy mới lôi cuốn sổ có
h́nh chỉ tay của 20 nhân vật đặc biệt trên thế
giới cho bạn xem.
Thầy
nói:
“Anh
bạn so sánh tấm h́nh trong sách và đường chỉ
tay của bạn và cho tôi biết nhận xét của anh
bạn ra sao?”
Bạn trả lời:
“Cả
hai giống y hệt nhau.”
Thầy hỏi:
“Thế
anh bạn có biết đó là chỉ tay của ai hay
không?”
Bạn bảo:
“Tôi
hoàn toàn không biết.”
Thầy tiết lộ:
“Đó
là bàn tay của Mahatma Gandhi.”
Thầy kết luận là sau này bạn Vơ Hoàng
Ân sẽ đi về con đường tâm linh. Nghe thế, bạn
không tin một chút nào hết. Và Thầy c̣n tiết
lộ rằng bạn sẽ bị chết sớm nữa.
Rồi sau đó một thời-gian, bỗng dưng
bạn phát ra một chứng bệnh hiểm nghèo. Đỉnh
đầu của bạn nổi lên một cục u lớn đau nhức.
Trong túi không có tiền, làm sao có thể đi bác
sĩ giải phẫu chữa trị? Đây không phải là một
khối u b́nh thường. Nó khiến cho tóc của bạn
rơi rụng, triệu chứng giống như một loại ung
thư máu vậy. Nhớ lời ông Thầy tướng, bạn nghĩ
rằng những ǵ Thầy nói năm xưa đang dần dần
trở thành sự thật và như vậy cái ngày kết cục
cuộc đời của bạn không c̣n xa cho lắm. T́nh cờ
bạn gặp lại một ông Thầy quen khác, ông ấy
biết là bạn uống được rượu cho nên ông rủ bạn
vô nhà để cả hai cùng uống với nhau. Lúc khác
th́ bạn đă đáp ứng ngay, nhưng gặp lúc này
đang bệnh hoạn đau đớn như thế làm sao mà c̣n
uống rượu được nữa?
May quá, ông Thầy nói với bạn:
“Thôi
vào đây, tôi chỉ thuốc cho.”
Ông ấy bảo bạn về kiếm lá Cối Xay đun
lên uống vào. Bạn làm theo, kỳ lạ thay, bệnh
từ từ thuyên giảm và dứt hẳn từ đó đến nay.
Ngoài ra, bạn Ân c̣n kể là đời bạn có những
cái may mắn lạ thường. Vào những lúc tưởng là
tuyệt vọng lại có người giúp đỡ, quới nhân phù
trợ; không phải một lần mà đă nhiều lần như
thế. Bạn nói có lần hết tiền không biết gạo
củi sẽ được xoay sở ra sao bỗng nhiên có người
ôm một túi bạc đến nhà kiếm bạn và nhờ bạn mở
và điều hành một hăng đường cho họ.
Qua những giây phút tâm t́nh với bạn
Ân, hầu hết các bạn có mặt nh́n về tương-lai
đều lộ vẻ lo âu dùm cho bạn ḿnh. Đến được Mỹ
vào lúc tuổi đă cao, sức khoẻ không c̣n khả
quan như lúc trẻ, lại thêm hầu hết những người
trong nhà già trẻ lớn bé đều mang một chứng
bệnh di-truyền hiểm nghèo, và gia đ́nh bạn c̣n
đang trong t́nh trạng chia ly cách trở, tài
chánh hoàn toàn eo hẹp, và hai vợ chồng bạn
c̣n đang phải ăn nhờ ở đậu nơi nhà người em
trai, mà người em này cũng đang có vấn đề sức
khỏe nghiêm trong nữa. Biết ra như thế hỏi sao
bạn bè không lo lắng cho được! Bạn bè muốn
giúp bạn bằng cách giới thiệu việc làm cho vợ
chồng bạn. Công ăn việc làm là quan-trọng
nhất. Có làm việc th́ mới có lợi tức và tư đó
mới có thể ổn định cuộc sống và và giải quyết
các hệ lụy khác. Tuy nhiên, v́ bạn mới đến Mỹ
cuối tháng Ba và c̣n đang sắp xếp cuộc sống
mới cho nên vấn đề việc làm sẽ được bạn từ từ
tính sau. So sánh bạn Ân và các bạn bè khác
ngày hôm ấy, phải nói rằng bạn có một thái độ
b́nh tĩnh, chủ động chứ không bồn chồn lo âu
trước t́nh thế mới như các bạn bè. Tôi cho đó
là một ưu-điểm của bạn Ân. Hoàn cảnh bên ngoài
đă không làm bạn giao động. Ngược lại, bạn vẫn
an nhiên tự tại, vui vẻ, tự nhiên với bạn bè
khiến cho mọi người vơi đi sự lo lắng thường
t́nh. Ngẫm nghĩ lại, trong thời gian ngụ tại
quê nhà trước đây, bạn đă từng sống nhiều năm
trong một cái cḥi nhỏ, giữa đồng không mông
quạnh, thiếu hẳn tiện nghi tối thiểu, bao
quanh bởi đủ loại rắn rít và côn trùng lớn nhỏ
về vật lư, và bạn đă tu học, trang bị vững
chăi về tinh thần và tâm linh trong bao nhiêu
năm nay th́ kết quả là bạn có được một niềm
tin vững chăi không lay chuyển như thế cũng là
điều dễ hiểu thôi. Người ta sợ nhất cái ǵ ở
trên đời? Đó là cái chết. Bạn Vơ Hoàng Ân tin
tưởng rằng sống chết là do số mạng cả. Bạn đă
từng nguyện rằng nếu được Trời cho gặp lại
được người em trai của bạn tại Hoa Kỳ sau một
thời gian dài xa cách là bạn đă thỏa ḷng mong
ước rồi, sau đó dù có chết đi bạn sẵn sàng
chấp nhận không oán than, trách móc ǵ hết!
Cũng nhân dịp gặp gỡ kiểu bỏ túi này
tôi được nghe bạn Trần Bạch Thu tâm sự về giai
đoạn bạn được Trung tá Hậu đề bạt bạn giữ chức
vụ Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh Kontum. Bạn là
đồng môn duy nhất của khóa tôi đạt được chức
vụ này vào tuổi 25. Nếu không được nghe bạn kể
chuyện, tôi cứ ngỡ rằng đường đời đều bằng
phẳng cả và tôi đă không ngờ được bạn đă trải
ít nhiều gian truân. Bộ Nội Vụ mà trong đó có
nhiều viên chức hành chánh cao cấp kể cả ông
Tổng Trưởng đă không hỗ trợ cho việc thăng
tiến của bạn. Ngược lại, họ lại là một trở
ngại rất lớn. Nếu không có sự yểm trợ của
Trung tá Tỉnh trưởng, của ông bố vợ tương lai,
trưởng Ty Ngân Khố, Dân Biểu địa phương, các
nhà lănh đạo tinh-thần và tôn giáo đặt tin
tưởng vào thành phần trẻ với đầy nhiệt tâm, lư
tưởng và trong sạch, chắc chắn bạn Trần Bạch
Thu đă trở thành
“history”
rồi. Nghe bạn kể về cuộc đời của bạn tôi mới
nhận ra tôi thiếu sót cái chí phấn đấu liên
tục của bạn. Vào năm 2005, tôi cảm thấy thấm
mệt v́ công vụ tại Hoa Kỳ. Vợ chồng tôi không
có con cái. Ngoài việc làm cho chính phủ, tôi
c̣n có cái
“job
part-time”
từ hăng tư, hai, ba ngày một tuần từ hơn hai
chục năm nay. Năm ấy tôi vừa 55 tuổi, giữ vững
lập trường công vụ VNCH, tôi quyết định về
hưu. Bà vợ tôi xưa nay vừa đi làm vừa đi học
rất ư là vất vả, thấy thế mới bảo tôi rằng:
“Làm
công chức Hoa Kỳ nhàn hạ chết đi được, tuổi
lại c̣n trẻ thế mà chưa chi đă bỏ của chạy lấy
người!”.
Bà ấy nói ǵ, khích bác tôi cỡ nào tôi cũng
phe lờ. Tôi có lối suy nghĩ của tôi, quan niệm
sống và triết lư sống của riêng tôi, tự tôi
biết rơ. Tôi sống cho tôi, và v́ tôi. Nhưng bù
lại, để cho cuộc sống được thăng bằng, tôi vẫn
nghĩ đến người khác và mỗi khi có cơ hội tôi
sẽ làm một chút ǵ để chia sẻ hạnh phúc với
tha nhân. Tôi quan niệm tôi làm cái ǵ cho ai,
cuối cùng chẳng qua là làm cho cá nhân tôi mà
thôi. Hơn 5 năm nay, sau ngày hưu trí tôi tiếp
tục cái công việc gần nhà, tận hưởng thú nhàn
hạ, thấy hạnh phúc quá chừng chừng! Nếu ngày
xưa tôi ở vào hoàn cảnh của bạn Trần Bạch Thu,
chắn chắn tôi sẽ tháo chạy nhanh hơn nữa. Sách
tàu đă dạy: Tẩu vi thượng sách. chuồn êm là
hay hơn cả. Ai phê b́nh tôi yếu đuối, thiếu
bản lănh, tôi xin nhận, v́ đúng với tôi quá
rồi!
Tôi không có tham vọng cao xa. Ngồi
ăn chung với các bạn của tôi vào buổi chiều
tối Thứ Năm hôm ấy, tôi cảm nghe hạnh-phúc dạt
dào. Nhờ duyên lành, tôi gặp lại được bạn Vơ
Hoàng Ân. Nhờ duyên lành mà tôi được nghe
những chia sẻ tâm t́nh của những người bạn tốt
với cả một tấm ḷng nhân ái bao la. Với tôi,
niết bàn là đây, thiên đường là đây, ngay ở
giây phút tương ngộ này. Quả đúng như lời Phật
dạy:
“Đùng
sống cho dĩ văng, đừng mơ tưởng đến tương lai.
Hăy tập trung tâm trí vào giây phút hiện tại.”
(Do not dwell in the past, do not dream of the
future. Concentrate the mind on the present
moment - Buddha)
“Nh́n
nhận rằng thế giới tự nó chẳng có thật tánh,
một người có trí tuệ không hành động như thể
thế giới có thật, v́ thế người đó sẽ thoát
được khổ đau.”
(A wise man, recognining that the world is but
an illusion, does not act as if it is real, so
he escapes the suffering - Buddha)
“Sức
khỏe là món quà đáng giá nhất, sự hài ḷng là
một tài sản lớn nhất, sự chung thủy là quan-hệ
tốt nhất.”
(Health is the greatest gift, contentment the
greatest wealth, faithfulness the best
relationship - Buddha).
“Hạnh
phúc có được là từ việc làm và lời nói của ta
làm lợi lạc cho bản thân và tha nhân.”
(Happiness comes when your work and words are
of benefits to yourself and others).
“Bạn
nghĩ rằng tiền là nguồn gốc của tất cả cái ác.
Thế có bao giờ bạn hỏi lại rằng nguồn gốc của
tiền là ǵ hay chưa?”
(So you think that money is the root of all
evil. Have you ever asked what is the root of
money? - Ayn Rand)
Con dao có thể dùng để thái thịt và
giết người, tùy theo mục đích sử dụng mà ư
nghĩa sẽ tốt hay xấu. Tiền là phương-tiện giao
hoán, tiền tự nó chẳng có tội ǵ, người dùng
đồng tiền vào mục đích sai quấy mới chính là
thủ phạm.
Cuối cùng th́ cái t́nh bạn trong sáng theo
năm tháng vẫn là tài sản quí giá nhất trên
đời.
Nguyễn văn Huy |