Bài vở xin
gửi về địa chỉ sau đây:
P.O. Box 2914
Anaheim, CA 92804 |
|
| |
 |
 |
 |
|
CHIA XẺ TÂM T̀NH |
 |
|
Giỗ Đầu Của Mẹ
Mùa xuân năm
ngoái, lúc lật đật chạy ra cổng để lên phi
trường San Francisco về Việt Nam dự lễ tang
Mẹ, tôi thoáng thấy cây đào trước sân nhà phủ
đầy hoa. Thấm thoát đă một năm, đầu xuân này
tôi lại thấy cây đào rực rỡ một màu hồng,
nghĩa là đă đến giỗ đầu của Mẹ.
Mẹ tôi sinh nhiều lần nhưng hiếm con
gái. Chị Hải tôi mất sớm, chỉ c̣n ḿnh chị Ái
là con đầu ḷng, chẳng may lại khờ khạo, không
biết chữ, không biết đếm, suốt đời quanh quẩn
trong nhà, như một đứa bé hoàn toàn lệ thuộc
vào t́nh cảm thương, ghét, của ông bà, cha mẹ,
và sáu đứa em trai.
Một ngày sau khi Mẹ tôi qua đời, chị
Ái lại gần, ngước mặt nh́n tôi, vừa nói vừa
nhếch mép như mỉm cười “Mẹ mất rồi chị Ái đâu
c̣n ǵ nữa đâu?” Và chị mách “Con Tư nói bà
mất rồi nhà ḿnh bây giờ có ma.” Tôi cầm tay
chị, bàn tay lớn và xương xẩu y như bàn tay Mẹ
tôi. “Con Tư nó nói bậy chị Ái đùng nghe nó,
Mẹ là Mẹ ḿnh, Mẹ thương chị Ái, phù hộ cho
chị Ái chứ làm ǵ có ma?” Chị cười, lập lại
lời tôi nói như một đứa trẻ con “Ừ, Mẹ thương
chị Ái, làm ǵ có ma.”
Năm 2002 tôi may mắn được đi cùng Mẹ
về thăm quê, làng Trang Nghiêm Thượng, huyện
Vụ Bản, tỉnh Hà Nam Ninh. Trong suốt thời thơ
ấu, tôi đă nghe Bố Mẹ tôi nhắc đến tên ngôi
làng này không biết bao nhiêu lần. Đối với tôi
đó là một ngôi làng nhỏ điển h́nh ở miền đồng
bằng Bắc Việt, nhưng với Mẹ tôi có lẽ nó là
dấu ấn của cả một quăng đời son trẻ.
Chúng tôi đi trên con đường nhỏ láng
xi măng, Mẹ tôi vui mừng dừng chân dưới cổng
làng do ông Nội tôi xây cách nay hơn 70 năm.
Một cụ già chống gậy đi ngang, ông chú dẫn
đường hỏi “Cụ có nhận ra ai đây không?” Ông
cụ nheo mắt nh́n Mẹ tôi rồi thốt lên “Giời ơi!
Sao lại không? Cô Thư chứ ai! Đám cưới cô
tôi là người treo pháo từ cái cổng làng này
xuống đất, đốt pháo ngay ở cái cổng làng
này!” Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nghe
một người gọi Mẹ tôi, một bà cụ đă ngoài 80,
bằng “Cô”.
Đi một quăng, ghé vào một ngôi nhà,
tôi thấy một ông cụ cởi trần, thân h́nh gầy g̣
chỉ toàn những xương và da, không có một chút
mỡ dư nào, đang bửa củi ngoài sân. Ông chú
tôi gọi lớn “Ông Cuông này, có biết ai đến
thăm ông đây không?” À th́ ra đây là ông
Cuông, tôi đă được nghe Bố Mẹ tôi nhắc đến tên
ông rất nhiều lần. Ông là người kéo xe cho
ông Nội tôi. Lúc đó ông đă hơn 90 tuổi. Nhận
ra Mẹ tôi, ông Cuông xúc động đến nỗi không
nói được một lời nào. Ông lóng ngóng chân
tay, nước mắt chảy dài trên g̣ má xương xẩu.
Ra khỏi nhà ông Cuông chúng tôi ghé
thăm một bà cụ khác. Một lần nữa tôi lại được
chứng kiến cảnh hội ngộ kỳ lạ giữa Mẹ tôi và
những người quen xưa. Bà cụ và Mẹ tôi ôm lấy
nhau, nhưng chỉ có Mẹ tôi là nói được một vài
câu “Thôi, sao bà cứ khóc măi thế, chị em ḿnh
c̣n mạnh khỏe gặp nhau thế này là mừng chứ sao
lại khóc?” Mẹ tôi vừa nói vừa lau nước mắt.
Trong suốt thời gian khoảng 15 phút, cho đến
khi Mẹ tôi bịn rịn chia tay, bà cụ kia vẫn
nghẹn ngào không nói được một câu nào.
Hồi tưởng lại những kỷ niệm về Mẹ,
tôi cảm thấy anh chị em tôi thật là may mắn đă
được Mẹ sinh ra. Tôi nhớ lại hồi c̣n 4, 5
tuổi, nhiều lần tôi bị ốm, lên cơn mê sảng,
thấy ma quỷ đứng ở chung quanh giường, tôi
kinh sợ khủng khiếp, khóc lặng đi, nhưng được
Mẹ ôm chặt vào ḷng th́ nhanh chóng hết sợ.
Cũng trong thưở ấu thơ, tôi nhớ măi
có lần Mẹ đi vắng, Bố tắm cho tôi, tôi ngồi
trong thau nước, co rúm v́ bàn tay Bố thô nhám
như lưỡi cọp chà xát trên lưng tôi, trái hẳn
bàn tay êm, mịn của Mẹ.
Lớn hơn nữa, bao nhiêu lần đi học, đi
chơi về, bụng đói, tôi chạy vào bếp rối rít
hỏi “Cơm sắp chín chưa Mẹ”, làm cho Mẹ thêm
quưnh quáng “Cơm sắp chín rồi, gớm cứ rối
lên!” Nhiều lần Mẹ đang thái thức ăn, Mẹ bốc
một miếng mề hay miếng gan gà bỏ vào miệng
tôi, đây là những miếng ngon mà tôi nhớ măi.
Lớn thêm nữa, những lần tôi ở trong
căn pḥng học nhỏ trên lầu với bạn gái, Me có
việc phải lên lầu th́ Mẹ luôn luôn hắng giọng
để cậu quư tử tạm dừng tay. Và biết bao nhiêu
lần chở Mẹ đi chợ, đi chùa, đi công việc, Mẹ
ngồi phía sau nói đủ thứ chuyện mà chẳng mấy
khi tôi chú ư nghe.
Tôi có bốn người anh em trai định cư
tại Úc, trong đó có chú Phú, du học tại Úc từ
năm 1972, đă 40 tuổi mà chưa lập gia đ́nh.
Cách nay hơn 10 năm, Mẹ có dịp sang Úc thăm
các con, Mẹ kể có lần chú Phú đưa Mẹ đi chơi
xong về nhà mời Mẹ lên lầu nghỉ. Trong lúc Mẹ
nghỉ, chú Phú nấu cơm, lúc mời Mẹ xuống cơm
nước đă sẵn sàng, có cả muỗng nĩa, khăn ăn…
nồi cơm bé xíu gây ấn tượng cho Mẹ v́ nồi cơm
của gia đ́nh tôi lúc nào cũng lớn. Mẹ thương
Phú quá muốn chảy nước mắt. Thật là kỳ lạ.
Mẹ nấu cho anh em chúng tôi không biết bao
nhiêu bữa cơm, mà em tôi chỉ nấu cho Mẹ một
bữa cũng làm Mẹ xúc động muốn chảy nước mắt.
Sau này khi em tôi lập gia đ́nh th́ Mẹ tôi
cũng vui mừng chảy nước mắt.
Từ khi Mẹ mất đến nay nhiều lần tôi
nằm mơ thấy Mẹ. Lần nào cũng thấy Mẹ như vừa
tắm xong, đầu tóc chải gọn gàng, mặc quần áo
mới giống như Mẹ sắp đi chùa hay đi công
việc. Lần nào tôi cũng mừng quá chạy lại, có
lần hồi hộp nhào tới túm chặt lấy Mẹ, có lần
nắm được cánh tay Mẹ, lần nào tôi cũng hỏi Mẹ
có khỏe không? Mấy hôm nay Mẹ ở đâu? Lần nào
Mẹ cũng trả lời Mẹ không sao, Mẹ khỏe lắm…
Giọng nói và nét mặt của Mẹ y như lúc Mẹ vẫn
trấn an anh em chúng tôi mỗi khi có chuyện ǵ
không hay xảy ra. Sau những cơn mê như vậy,
giật ḿnh thức giấc giữa đêm, tôi có cảm giác
sợ hăi, tuyệt vọng kinh hoàng y như hồi bé lên
cơn mê sảng thấy ma đứng ở chung quanh giường
mà Mẹ lại không có nhà.
Mùa xuân này nh́n cây đào nở rộ, rất
đẹp ở trước sân, tôi có cảm tưởng như đất trời
cũng mừng vui kỷ niệm ngày Mẹ hoàn tất cuộc
hành tŕnh trên cơi đời và trở về cơi
Phật. Tôi cảm thấy đúng là phúc đức vô lương
vô biên cho tất cả anh chị em chúng tôi kiếp
này đă có cơ duyên được làm con của Mẹ.
Trần Đ́nh Tuấn
|
|
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|