|
GIỌT NHỚ LẶN VÀO TIM Trần Ngọc Danh Trong đời người, lần cuối cùng bao giờ cũng quan trọng và đáng ghi nhớ. Như người ta đi chuyến xe cuối cùng hay gặp nhau lần sau chót đều có những kỷ niệm khó quên. Tôi và bạn Nguyễn Minh Hải nằm trong trường hợp nầy, khi chúng tôi gặp và chia tay nhau lần cuối vào ngày Thứ hai, 3 tháng 7 năm 2006 tại Sacramento, Thủ Phủ của Bang California, rồi sau đó là biền biệt và mất hút nhau qua đám bụi thời gian. Hải gọi tôi cách đó khoảng ba ngày trước đó. Không chịu nói với ai, Hải cần gặp chính tôi như nhiều lần khác. Không có ǵ quan trọng cũng vậỵ “Tao cần gặp mầy để báo là sẽ lên dự đám tang Ông thông gia người Nhật ở Sacramento và có thể ở nhà mầy vài hôm, nhớ đặt ṿng hoa tang cho tao nhé!” Tôi sốt sắng OK ngay v́ đây là cơ hội tôi gặp lại bạn cũ lâu ngày không gặp. Hải vốn kết thông gia với gia đ́nh ngườ́ Nhật mà cô con gái lớn của Hải tên Hương lấy chồng ngườ́ Nhật và đám cưới được tổ chức linh đ́nh có sự tham dự của số đông bè bạn cùng khóa ĐS17 của chúng ta. Chúng tôi đón vợ chồng Hải, con gái và con rể Hải lần nầy là lần thứ hai. Lần trước, cũng với thành phần y như vậy, Hải đến thăm gia đ́nh tôi do cơ duyên gia đ́nh thông gia Hải ở sát cạnh nhà tôi, đi bộ chừng 5 phút, chỉ qua một block đường. Chị Hoa bà xă Hải rất cởi mở và hài hước như chồng. Cô con gái và chàng rể ngoại quốc b́nh dân và dễ thương như bố mẹ. Trước đó khoảng nửa năm, chúng tôi gặp nhau tại nhà riêng của tôi. Trời đang mùa lạnh. Sacramento ấm áp đến với Hải như một sự t́nh cờ. Đó là dịp Tết Dương Lịch. Hương vẫn là kho hài hước dễ thương như đă từng có. Vẫn cái giọng nhỏ nhẹ mà trầm ấm như ngaỳ nào làm ở hăng Phone AT&T, mỗi ngày cứ ơi ới mời Bác Danh tham gia vào đường dây nầỵ. Người chồng của Hương th́ ít nói và h́nh như luôn theo lời Bà Xă tuyệt đối. Chúng tôi đến thăm gia đ́nh nhà người Nhật mà Hải làm sui gia. Hải luôn b́nh tỉnh, chậm răi trong giao tiếp và cư xử, ngay cả khi được mời uống rượu Sakê và thưởng thức đủ loại thức ăn ngon và lạ miệng của người Nhật. Hải nói vui: Sau vụ nầy ḿnh đi Casino được không? Nghe nói ông Sui tao cũng thích lắm! Lần đó, Hải nói mang theo đúng 500USD như mọi lần khác như cái tính kỹ lưỡng vốn có, mà h́nh như rồi cũng góp chút đỉnh để nhà chứa bài tiện thay bóng đèn. Chúng tôi lại gặp nhau ngày Chủ Nhật để ngày sau đó là thứ Hai (July,03.2006) là lễ Memorial Services của ông Sui Hải tại Sacramento, như đă nói qua ở trên. Tôi thấy Hải và chi Hoa rất ân cần cho Lễ nầy, có lẽ v́ là gia đ́nh thông gia đầu tiên và cũng là gia đ́nh người Á Châu sống lâu đời trên đất Mỹ mà c̣n giữ thuần chất bản xứ gần 100% rất đáng nễ phục. Đêm đó, chúng tôi thức khá khuya để nói những điều tưởng như không c̣n nhớ rơ mà khi nhắc lai th́ kư ức cứ tuôn ra dạt dào như ḍng suối. Có một thắc mắc là sao “Anh Chị” gặp nhau và yêu thương trong khi không gian xa cách nhau quá. Hải vui vẻ và tự tin thuật lạị, có ǵ đâu, mỗi ngày tao thường đón “Bả” ở cổng trường Ngô Quyền Biên Ḥa sau khi học hết giờ ở Học Viện Quốc Gia Hành Chánh. Tôi nghiệm ra rằng, một người hơi lớn tuổi hơn ḿnh mà lặn lội từ Sàig̣n lên Biên Hoà mỗi ngày bằng chiếc Suzuki 50cc (c̣m cơỉ) th́ “đố ai chịu nỗi”. Chị Hoa phải ḷng anh Hải là điều tất nhiên như 2 cộng với 2 thành 4 vậỵ. Cứ tưởng tượng một nữ sinh ở tỉnh mà ngày ngày có một chàng sinh viên ở Thủ Đô Sàig̣n đến thăm hỏi và đón đưa th́ sự cảm đông và niềm tự hào của chị Hoa dâng lên cao biết chừng nào ? Đến khi cùng nhau đi ăn ở tiệm ngoài phố th́ mới thấy Anh Chị chăm sóc và dặn ḍ nhau chu đáo đến mức nào! Hải ăn Hủ tíu xào mà không bỏ gia vị kể cả chút muối. Chị Hoa dặn đi dặn lại người phục vụ mấy lần để được an tâm hơn. H́nh như lúc nầy Hải đă bắt đầu kiêng cử v́ bệnh đă qua giai đoạn cần thiết kiêng cử. Sáng thứ hai, Hải thức dậy thật sớm, nghe nói đă đo lại máu buối sáng và ghi vào sổ tay. Tôi mơ màng một sự chăm lo sức khỏe khá chu đáo ở Hải, là điều trái ngược với trước đây, nghe nói Hải cũng thường xông tới một cách nhiệt t́nh trong những buổi tiệc có rượu từ các bạn ḿnh cùng khóa. 11 giờ sáng ngày 3 tháng 7 năm 2006, chúng tôi đến Buddish Church of Sacramento để dự tang lễ. Hải trang trọng, sơ mi, cà vạt, nghiêm chỉnh đến khác thường. Tôi trân trọng sự ăn mặc đúng cách ấy ở Hải. Hải lắng nghe giới thiệu tên ḿnh và chị Hoa rồi đứng lên, thong thả, khoan thai như một giáo đồ trưóc mặt Chúa. Hải nói, Mầy hiểu ǵ không? Tôi lí nhí, đó chắc là lời cầu nguyện. Hải nói, mầy ghi được không ? Tôi nói, may ra th́ được. Đó là bài cầu nguyện của người Nhật như sau:
NADAME ( Translation) The worldly ties have come to an end, but our departed friend in the Dharma will find happiness in Amida ‘s presence . In our sadness, there is consolation. Parting from this sad, grieving world, our friend is born into a happy world to become a wondrous Buddhạ . In our grief, there is consolation. Tôi chẳng hiểu sao Hải cứ bảo tôi suy ngẫm những câu nầy ? Hay Hải đă thấy câu cầu nguyện nầy đă vận vào số mạng ḿnh chăng? Hải cứ tiếc ông Sui ḿnh qua đời quá trẻ, Ông Ronald Mitsuo Muramoto sinh 11 tháng 11, năm 1939, và mất vào ngày 27 tháng 6 năm 2006 ! Thật là hăy c̣n trẻ theo đời sống ở Mỹ nầỵ . Chúng tôi chụp chung vài tấm ảnh và sau đó chia taỵ. Bắt tay nhau thật chặt, hẹn nhau tái ngộ trong một dịp nào gần nhất và ngùi ngùi rời nhau. Tôi không nghĩ bạn ḿnh ra đi nhanh như vậy. Những ngày cuối cùng của Hải tôi chỉ được tin qua bạn bè và nh́n h́nh ảnh sau cùng trong t́nh trạng bệnh hoạn của Hải qua Mailbox. Tôi vẫn nhớ lời Hải tiếc cho cuộc đời ngắn ngủi và ra đi vội vă của ông Sui người Nhật. Nghĩ ra, Hải sống ngắn hơn người mà ḿnh đă tiếc. Hải không kịp dự Lễ Vu Qui của con gái thứ hai của ḿnh vào tháng 10/2007 như mong ước. Hải bỏ tất cả để một ḿnh đi vào cơi khôn cùng. Tôi đă xúc động đến tột độ khi viết lời chia buồn và xin các bạn ḿnh góp phần huơng khói. H́nh như đâu đây vẫn là dáng vóc và lời nói thân mật đầy tính hài hước của Hải. “Đi Casino lần nầy, tao không khá th́ tụi nó khá”, Hải là vậy đó! Uống là uống hết chai, cạn là cạn tới đáy ly, chơi là chơi tới bến. Hồi c̣n đi học, tôi không ngồi gần Hải và cũng là bạn b́nh thường, không thân. Khi ra trường, Hải và tôi không cùng một tỉnh. Nhưng có lẽ Bề Trên hay Trời Đất sắp đặt, tôi có với Hải một ít kỷ niệm, tưởng qua nhanh mà lưu măi dài lâu trong cuộc đời. Và có thể nói, tôi đă chụp chung với Hải tấm h́nh sau chót và mới nhất trước khi Hải sa sút v́ bệnh hoạn. Cuộc đời là như vậy! Cứ thở ra mà không hít được vào là xa măi người thân! Huống chi Hải đă mang nhiều thứ có thể làm ḿnh kiệt sức rồi không c̣n là ḿnh nữa . Thôi cứ để giọt nhớ lặn vào tim, Hải ơi!
|