Home

Trang Chính

Bản Tin

Sinh Hoạt

Tham Luận

Hoài Băo Quê Hương

Văn Học Nghệ Thuật

Thư Tín

Bài vở xin gửi về địa chỉ sau đây:
3108 E. Sawyer St.
Long Beach, CA 90805

                                                                  

 

HÁT GIỮA ĐÊM BOLSA

        Tối hôm qua, thứ Tư, một ngày giữa tuần mà người Mỹ bản xứ vẫn đặt cho một cái tên véo von là “cái gù trên con lạc đà”.

        Có thể được hiểu rằng, ngày giữa tuần, đại đa số dân chúng đều phải đi làm,  ít có ai có cơ hội gặp gỡ bạn bè.

        Thế nhưng.

        Ngày hôm qua, phải là ngày đặc biệt lắm….

        Anh chị em quốc gia hành chánh khóa 17… vui vẻ gặp nhau ngày giữa tuần, chưa biết là có ai đi làm mới về, chưa biết là sáng sớm hôm sau lại phải đi làm.

        Như thường lệ, tôi cũng lại là… “người đến sau…”

        Phúc và tôi đến th́ các anh chị đă ngồi sẵn ở 2 bàn tṛn, trong một nhà hàng nổi tiếng giữa phố Bolsa.

        Số người hôm nay, đông hẳn hơn mọi khi .. 2 tài tử chính là anh chị Đắc từ Việt nam sang thăm nước Mỹ..

        Đi tours dĩ nhiên có những g̣ bó về giờ giấc, địa điểm…

        Nhưng anh chị Đắc đă rất chu đáo, thu xếp .. “ để phải có thời gian gặp gỡ các bạn…như lời anh Đắc đă nói trong bữa cơm.. ”

       Ở đây, không có Dân chủ hay Cộng ḥa, không có Tổng hội hay Chi hội, không có Bắc hay Nam Cali. Ở đây, chỉ có t́nh bạn, t́nh bạn của gần 40 năm xa trường, ở đây không trịnh-trọng, không màu mè, không gượng ép, không cương lĩnh, không ngoại giao.. Ở đây chỉ nghe tiếng mầy-tao thân thương, cậu và tớ , tôi và ông…tôi c̣n nghe tiếng ai đề nghị anh Mười ngâm Hồ Trường, anh Cần kể chuyện xưa đi… ở đây, tôi nghe tiếng anh Đắc ngơ lời với các bạn của anh mà sau 40 năm các bạn vẫn thế, anh chị vẫn thế, vẫn truyện “Con Gà duy nhất mà cả gia đ́nh vợ chồng con cái anh trông cậy vào những trái trứng ngon, bổ…con gà đă bị….mang ra nấu cơm đăi bạn bè… ”

        Như thế, làm sao quên được… những hạt cơm ân nghĩa hôm nay, cũng giống như những bát cơm ân nghĩa ngày đó..

        Các anh chị ân cần chia nhau những ly rượu, đỏ thẩm như t́nh người… các anh chị không say, các anh chị chỉ say t́nh bạn

        Anh Huy đưa sang bàn bạn ḿnh, một gói quà … tế nhị đó, ít ai nghĩ đến, nhưng may quá, đă có anh Huy, thản nhiên chuyển cho bạn ḿnh ... món quà mang thật nhiều ư nghĩa …không gọi là món-quà-mọn , nhưng phải gọi là t́nh người vô cùng trân quí…

        Món ăn, ăn không hết, v́ người ta nói nhiều hơn ăn, người ta kể chuyện, nhắc chuyện xưa, chuyện nay, chuyện Việt Nam, chuyện nước Mỹ..

        Măi rồi cũng phải chia tay.

        Ai đó, đề nghị xuống thảm cỏ chụp h́nh lưu niệm.

        Tất cả.

        Gần 20 người.. lao xao xuống băi cỏ trước cửa tiệm, nh́n qua bên kia Phúc Lộc Thọ… chụp h́nh, chụp măi, chụp hoài cũng vẫn chưa hết chụp… người đứng, người ngồi, lao xao…

        Anh Đắc cất tiếng hát… hát giữa đêm Bolsa ... giữa ngay thủ đô tị nạn…có hiện tượng nào lạ lẫm như thế không? Một đám người trên 62,63,65 tuổi .. đứng giữa ban đêm nghe bạn ḿnh hát…

        Thế mới biết, t́nh người không có tuổi, không có móc thời gian, không có gián đoạn không gian.

        Sáng sớm mai, anh chị lại đưa nhau lên San Jose, gặp các bạn khóa 17 khác..cuối tuần lại gặp nhau đâu đó, có thể San Diego, có thể Riverside, có thể San Cucamonga….nhiều lắm, c̣n nhiều bạn bè anh chị Đắc muốn gặp, c̣n nhiều bạn bè muốn gặp anh chị.

        Họ vui.

        Tôi đang buồn v́ mấy người bạn thân ra đi, tôi đang buồn v́ mới đi đám Nguyễn đức Quang.

        Nhưng đổi lại, tôi lại t́m thấy t́nh người ngay trong nỗi buồn đó..

        Cám ơn anh chị Đắc, cám ơn các anh chị đồng môn của Phúc..

        Cám ơn những hạt cơm nhân nghĩa.

        Quan Thụy Hoài
        Một tối Bolsa ấm áp

 

Copyright @ 2005 quocgiahanhchanh.com
Webmaster@tranbachthu