|
Sinh
hoạt tháng 9-2011
Cơn
mưa nhẹ cuối mùa hạ làm dịu mát không khí oi
bức miền Nam Cali vào đêm trước ngày lễ Lao
động. Và trong không khí dịu mát đó, anh chị
Trương văn Nghĩa đă mời các bạn đồng môn,
đồng khóa ĐS12 đến tư gia tại Santa Ana vào
chiều ngày 5 tháng 9 để họp mặt, nhân dịp
chị Nguyễn Thị Hở và phu quân đến từ
Philadelphia, anh Lê Đ́nh Thăng từ
Minnesota, chị Đinh Kim Quy
và phu quân từ San Jose. Riêng tại địa
phương Nam Cali, các đồng môn và phối ngẫu
đến tham dự, gồm có: chị Ngô Vũ Bích Diễm;
các anh chị Ngô Đ́nh
Thu, Nguyễn Huy Sỹ, Nguyễn Xuân Kế, Nguyễn Hoàng Tân; các anh
Đặng Xuân Sơn, Châu Văn Để, Cung Nhật Dương
và Đinh Bá Tâm.
Đă
lâu lắm rồi mới có một cuộc hội ngộ kỳ thú,
với nhiều anh chị em ĐS12 từ các vùng xa
xôi đến Nam Cali. Và cũng đă hơn 40 năm,
trải qua bao nhiêu vật đổi sao dời, kể từ
ngày ra trường và chia tay nhau đi phục vụ
khắp miền đất nước, đến khi tỵ nạn khắp nơi
trên thế giới, trên khắp các tiểu bang Hoa
kỳ…có những anh chị em đồng môn ĐS12 đến nay
mới gặp lại nhau.
Khi
tôi đến nơi, mới biết đây là căn nhà mới
của cô con gái đầu anh chị TVNghĩa. Anh
chị Nghĩa đến Hoa kỳ tỵ nạn với hai cháu
nhỏ, và với nỗi ưu tư lo lắng nặng trĩu đôi
vai. Trải qua gần 20 năm anh chị đă chăm chỉ
miệt mài làm việc, với nhiều ngành nghề khác
nhau. Và nay, cô gái lớn đă có công ăn việc
làm tốt, có được một căn nhà thật khang
trang ấm cúng tại Santa Ana.
Sau
phần cám ơn của anh Nghĩa, anh chị em ĐS12
tíu tít thăm hỏi nhau, nhắc lại những kỷ
niệm thuở sinh viên hơn 40 năm trước. Đặc
biệt, anh Lê Đ́nh Thăng, với giọng sôi nổi
hấp dẫn, đă kể lại những hoạt động của anh
trong công tác bảo vệ cờ vàng tại cộng đồng
người Việt ở Minnesota.
Một
vài anh chị ở xa, muốn kiếu từ về sớm, nên
mọi người đă chụp chung một tấm h́nh ở sân
cỏ xanh mướt trước nhà để làm kỷ niệm, trước
khi chia tay. Nắng chiều đă nhạt màu, chỉ
c̣n vương nhẹ vài tia yếu ớt trên cành cây
cao. Hoàng hôn sắp buông xuống trong thoáng
chốc…
Nhưng, sau những cái bắt tay lưu luyến,
những lời tạm biệt, mọi người như chưa muốn
rời nhau. Khi tôi bước ra xe, ngoái nh́n
lại, vẫn c̣n thấy cảnh “tay nắm lấy bàn
tay” vương vấn, bịn rịn, như cố níu lấy t́nh
cảm thân thương, thiếu vắng trong thời gian
xa cách của những người bạn đồng khóa, đă
từng có chung bầu không khí thân ái trong
giảng đường HV/QGHC bốn thập niên trước đây.
Tôi chợt nhớ đến những câu hát trong bài
Hoài Cảm của nhạc sĩ Cung Tiến:
...
Thời gian tựa cánh chim bay
Qua dần những tháng cùng ngày
Nhưng, thưa các bạn thân mến, dẫu thời gian
có vô t́nh, không gian có ngăn cách chúng
ta vẫn cố gắng đến với nhau, gặp mặt nhau
trong những buổi hội ngộ thế này, th́ t́nh
đồng môn chúng ta có bao giờ phai nhạt ?
Phóng
sự của ĐBT |