Quốc Gia Hnh
Chnh    >> Home





MỘT NGN NĂM
(Gởi người đ hẹn)

Một ngn năm! Em hẹn anh
Một ngn năm ấy bao tnh, hở em?

Ngn năm thắp nn hương nguyền
Bao lần ha kiếp giữ nguyn lời thề.
Ngn năm một giấc ngủ m
Mấy vng nhựt nguyệt đi, về nắng mưa.

Ngn năm đ đủ hay chưa
Trầm lun mấy ci cho vừa giấc say?
Ngn năm bể nhớ vơi đầy
Vụng tu nn lỡ kiếp ny mất nhau.

 

Ngn năm hnh phạt thấm đau
M như con nước qua cầu chảy xui
Ngn năm mấy đợt lm người
Hay cy cỏ mục, ngậm ngi rong ru.

Ngn năm gỗ đ tiu điều
Khi sương tan hợp trăm chiều ngổn ngang
Ngn năm hưng thịnh, phai tn
Lại ngn năm khc muộn mng tiếp theo

Ơi! Người say đắm ta yu
Ngn năm miễn được một chiều c em.

               DƯƠNG QUN

... Như l một bi thơ về tnh yu, nhưng về một kha cạnh khc, tc giả muốn đề cập đến ci vng lẩn quẩn: tan- hợp, hưng thịnh-suy tn, lun- hồi v thủy, v chung...khng c bắt đầu, khng c kết thc...


GIAO THỪA QU MẸ

Anh ở phương trời -  anh c biết
Qu nh giờ đang đn xun sang
Nghn hoa khoe sắc hương thơm ngt
n liệng trời cao ngập nắng vng.

Thin hạ tưng bừng lo sắm Tết
Rượu tr, bnh mứt, thức ăn ngon
Chợ hoa tấp nập người xui ngược
Quần o xun xoe khắp phố phường

Thin hạ tưng bừng lo sắm Tết
Ring mnh em chẳng biết xun sang
Chẳng may o mới - chờ anh ngắm
Son phấn ra vo, biếng điểm trang.

Tối qua ngồi đọc chồng thư cũ
Anh hẹn đng qua, Tết sẽ về
Em đợi đến mai vng trổ nụ
Anh cn biền biệt nẻo sơn kh.

Ba mẹ hm ry nhắc đến anh
Hỏi anh cn ở chốn kinh thnh
Hay vng hoang vắng no xa thẳm
Dong ruỗi bn ba bước độc hnh.

Phng em - thu dọn trng tươm tất
Mẹ bảo: Người xa chắc sẽ về
Sng ni cch ngăn, ngy Tết đến
Xe tu chậm trễ chuyến anh đi.

Tất nin, họp mặt cả gia đnh
Đng đủ chiều qua, chỉ thiếu anh
Chạnh nhớ, em buồn rơi ngấn lệ
Thương người viễn xứ, sống lnh đnh.

Anh ở qu người, anh c Tết?
C dưa hấu đỏ, c mai vng?
C đon ln ma bn hng xm?
C đn giao thừa, pho nổ vang?
 

C ai mừng tuổi, chc anh khng?
C tch tr thơm, chn rượu nồng?
C cng ng b? đi hi lộc?
Hay l lạnh lẽo lc tn đng?

Hay l chẳng c Tết tha hương
Anh vẫn cn đi vạn dặm trường
Đất khch tủi hờn đời lưu lạc
Qu người vng v nhớ qu hương?

Hay l anh yếu, bệnh, linh tinh...
Phải tự lo toan lấy một mnh
Ấm lạnh lm sao em ấp ủ
Cho trn duyn nợ kiếp ba sinh?

Đm nay lặng lẽ đn giao thừa
Bn nh đn khuya ghp thơ
Thắp nn hương lng em khấn nguyện
Cho tnh thắm lại mối duyn tơ.

Em nguyện, mười phương hưởng thi bnh
Trần gian, nhn loại hết điu linh
Xa bao hờn on, yu thương lại
Hoa nở trời xun, ngập cảm tnh.

      ***

Anh ở qu người, anh c biết
Rồi đy hết Tết, lại xun qua
Trng chừng cnh n ngn my vắng
Anh c thương em - c nhớ nh?

Xun đi, ngy rộng thng năm di
Cho dẫu cuộc đời c đổi thay
Em vẫn đinh ninh lời hẹn ước
Đn chờ xun mới, buổi tương lai.

Dương Qun
(viết theo Rose Dương)




KHC HIỀN ĐỆ *

      Lm Thanh! thi đ xa rồi
Hay tin ta bỗng rụng rời chu thn
      Thơ, Văn khp lại đường trần
Đồng mn, huynh đệ xa gần tiếc thương
"Ci Qu Ci Nhớ"* đoạn trường
Ngổn ngang tm sự tha hương no lng
Đời trai cn nợ non sng
Ti hoa lỡ vận lạc dng ph sinh
Với ta: hiền đệ nghĩa tnh
Với người: ta kẻ ngu huynh lạc loi
Nguyện cầu ta chắp hai tay
Ci Qu l Ci Bồng Lai... đệ về.

V cng thương tiếc

DƯƠNG QUN

    *  Lm Thnh Hổ ( Đốc Sự HC K15 )
        1943 3.10.2008
    * Tc phẩm Văn, Thơ  2008



LY BI

   Xin mời bạn!
   Hy cng ta quyết đấu
   Chn rượu ny nhất định phải cưa hai
   Nửa phần ta, uống cho nhe thế sự
   Nửa của người, tn cuộc để chia tay.

   Ta chẳng cn chi
   Chỉ cn tnh bạn
   Gặp nhau đy giữa ging bo cuộc đời
   Chưa kịp vui, lng bỗng buồn v hạn
   Khi nhn nhau, đầu bạc trắng như vi.

   Sức đ kiệt, nn rượu mừng thấy đắng
   Nhớ ngy xưa, ta từng uống hũ chm
   Sao by giờ chn run, mi ti mặn
   C lẽ no mu sắp nghẽn về tim?

   Hỏi sự nghiệp?
   Ta cn vay nợ nước
   Một đời trai v dụng, trả chưa xong
   Ta vẫn đi dưới hai vầng nhật nguyệt
   Mong một ngy ngựa đ vụt qua sng.

   Hỏi kinh sử?
   Ngn pho ta đ thuộc
   Thnh hiền xưa khng dạy cảnh tương tn
   Dẫu đời nay nhiều lọc lừa gian dối
   Rượu hết rồi. Tnh bạn vẫn chứa chan.

   Hỏi tương lai?
   Đang chờ ta trước mặt
   Đồi nghĩa trang, cỏ biếc thoảng sương m
   Bạn sẽ đến đặt vng hoa thương tiếc
   Tiễn ta vo yn nghỉ giấc ngn thu.

   Dương Qun


THƯ THĂM BẠN

          (Tặng Nguyễn Thế Sanh - CH6, VA)

   Ta nghe người ở trn Đng Bắc
   Từ ngy mất nước chạy sang đy
   Đnh lng vứt bỏ bằng Cao Học
   Chấp nhận gian nan để "ko cy"

   Phước đức ng B cn để lại
   Kiếm ăn đắp đổi cũng qua ngy
   Bạn b dăm đứa thn quen cũ
   Tản lạc phương trời chẳng gặp ai.

   Ngy thng qua nhanh giờ ha lo
   Tang bồng trt gởi ng my bay
   Nhiều khi nhớ lại thời nin thiếu
   Thầm tiếc cho đời, lỡ ch trai.

   Thuở ấy chng mnh đầy nhiệt huyết
   Tnh nh, nợ nước gnh hai vai
   Dời sng lấp biển, mang hoi bo
   "Trị quốc, tề gia" gắng miệt mi.

   Ai ngờ đất nước trm tang tc
   Dẫm nt qu hương gt độc ti
   Nhiều bạn bị t, nhiều bạn khc
   Đầu xanh sớm bỏ ci trần ai.

   Tiếng gầm uất nghẹn hồn sng ni
   Chiến m chng cương, gặm thiết hi
   Trng sĩ qua sng- giờ vượt biển
   Xứ người tri nổi kiếp bo my
.

   Ta ở Miền Nam nhiều nắng hạ
   Lắm cơn bo biển thổi vo đy
   Ta nghe rung chuyển trời tm sự
   Như trận cuồng phong cứ ko di.

   Ta nghe từng mảnh đời tung vỡ
   Tan tc vi trong đm cỏ cy
   Ta nhặt những tấm tnh rơi rớt
   Lm thơ đem kể chuyện vơi đầy
.

   Giờ ta đi đứng khng cn vững
   Bệnh hoạn theo nhau tiếp đọa đy
   Muốn đến thăm người, nhưng thật kh
   Nhớ nhau viết vội l thư nầy.

                ***

   Thư bất tận ngn!
   Xin chc bạn:
   Rng m gầy dựng cht tương lai.
   Phần ta, cn quảng đời hiu hắt
   Như khi hong hn muộn cuối ngy.
  
   Dương Qun



VIỄN DU

   Ta hẹn Nng Thơ chuyến dạo chơi
   Miền xa chẳng thấy dấu chn người

    - Đường hoa
    - thảm ngọc
    - thềm my rụng

         - Lầu tuyết
         - mn sương
         - nh nhạc rơi

   Em. Gt son nghing thnh đ cổ
   Suối. Dng xanh lộng bng trăng ngơi
   Bỗng dưng - mắt biếc trn hư ảnh
   Thi đ lạc đường!
   Cố quận ơi!

           Dương Qun


GNH TRẦU MỸ HỘI
 
   Thương nhớ gởi về qu Mỹ-Hội
   Dng đời thắm thot bấy nhiu năm
   Bao ma mưa nắng bao thay đổi
   M bng người xưa vẫn bặt tăm.

              ***

   Thuở xưa Mỹ-Hội m đềm qu
   Cy tri sum su đủ bốn ma
   Phước L về ngang Thnh Tuy Hạ
   Nh em ở dưới rặng cau thưa.

   Nh em c Mẹ gi gầy yếu
   Ba mất từ khi em biết đi
   Mẹ bn thng trầu lưng buổi chợ
   Nui em khn lớn tuổi xun th.

   Ngy ấy anh về thăm Mỹ-Hội
   Qua ph Ct Li gh Long Tn
   Tm em trưa nắng tan phin chợ
   Thăm Mẹ thăm em đ mấy lần.

   Con gi miệt vườn, khng trang điểm
   Nhưng em rất đẹp, tnh ngoan hiền
   M hồng, mắt biếc, ln mi đỏ
   Gip Mẹ gnh trầu buổi chợ phin.

   Anh trai tỉnh lỵ ra trường lớn
   Ăn học, lm quen nếp thị thnh
   Hai đứa cng nhau chung ước hẹn
   Chờ anh đi kiếm cht cng danh.

   Mỗi bận trở về thăm xm cũ
   Ra vườn gom hi l trầu vng
   Trầu cau chung gnh - chung duyn nợ
   Đủ nghĩa cho tnh ta chứa chan.

   Gặp nhau rồi lại xa nhau nữa
   Căn dặn đừng qun sớm trở về
   Em đứng bn bờ sng Ct Li
   Nhn theo như nu bng người đi.

   Chiếc ph tch bến, dng sng rộng
   Nước xoy lao chao đm lục bnh
   Run rẩy những chồi hoa tm tm
   Thương em bịn rịn bước khng đnh.
 

   Cng danh đeo đuổi chi m khổ
   Đ lỡ bon chen chốn lụy phiền
   Chưa kịp đến ngy tin Mẹ mất
   Gnh trầu giờ trĩu nặng vai em.

   Anh về lần ấy, hay lần cuối
   Ngồi kế bn em xếp liễn trầu
   Chợt thấy bn tay gầy guộc qu
   Lần đầu xao xuyến nụ hn nhau.

   Anh đốt trầm hương xin khấn Mẹ
   Sau ny được kết nghĩa trăm năm
   Em lm nội trợ, nui con nhỏ
   Thi gnh trầu, thi những nhọc nhằn.

   Rồi buổi qu hương tn cuộc chiến
   Anh xa thnh phố, sống trn rừng
   Mười năm dy dạn cng sương gi
   Ai hẹn ngy về giữa gi sương?

   Mỹ-Hội cũng thay từng cảnh sống
   Chợ phin cần gạo, chẳng mua trầu
   Cau kh, trầu ho, buồn trong thng
   Vườn cũ thưa dần những bng cau.

   Em c khi no qua Ct Li
   Bến ph đứng đợi một bn bờ
   Nước sng cuồn cuộn xui dng nhớ
   Những mảng lục bnh theo sng đưa?

   Như mảng lục bnh trong nước xoy
   Khng về trở lại bến sng xưa
   Dng đời x dạt anh xa mi
   M bng người thương chẳng nhạt mờ.

              ***

   Biết c ai về qu Mỹ-Hội
   Nhắn dm người cũ mấy lời thăm
   Giờ thn viễn xứ cn tri nổi
   Xin hiểu lng nhau - tạ lỗi lầm.


  
Dương Qun



NHỚ OANH

Vườn ta xưa, c chim Oanh hay đến
Ht lu lo trn cnh bưởi, cnh cam
Hong hn rơi, tiếng chim ku quyến luyến
Đm tn khuya, giọng ht thoảng mơ mng.

Ta vẫn đợi Oanh về vang tiếng ht
Lng ta như ấm lại buổi mưa phn
Những canh vắng, gi la qua song cửa
Oanh chưa về, ta se sắt chờ mong.

Ta muốn được gần Oanh trong gang tấc
Khẻ n cần, ve vuốt... tỏ thương yu
Ta muốn trải lng ta theo cnh gi
Để cng Oanh vui nắng sớm, sương chiều.

Nhưng Oanh vẫn mải m, trời xa rộng
Chợt về khi hoa l ngủ, sương buồn
Oanh lại ht, ru ta vo ci mộng
Khiến lng ta, du dặt giấc sầu vương.

Bỗng một hm, cơn gi no cuốn lốc
Oanh bay đi biền biệt chẳng quay về
Vườn ta nay, ngậm ngi hoa l rụng
Giọng ht cn văng vẳng những đm khuya.

Dương Qun



        Lời Trần Tnh Cho Em


Em ạ, qu nh em c biết
Phương nầy trời lại đ vo đng
Mới đy nắng ấm - trời xanh ngắt
Hoa nụ vườn cam, bướm vẽ vng

Mới đy chim n bay đầy ng
Bi biển cn vang rộn tiếng cười
Gi thoảng đong đưa hng liễu biếc
Chim di lm tổ nhnh cy sồi

Chiều nay lửng thửng ngoi hin vắng
Qut l thu rơi, nhặt nắng vng
Chợt thấy my trời giăng thật thấp
Gi về se lạnh, bo đng sang

Chợt thấy lng giềng lo sửa soạn
Giăng đn chuẩn bị đn Noel
(Thế gian mong ước khng cn khổ
Sao cứ trầm lun cảnh nổi chm?)

Anh vẫn một mnh nơi đất khch
Vẫn cn lận đận kiếp tha hương
Cnh chim m mải trời cao rộng
V ngựa cn say vạn dặm trường       

                ***

Mấy năm rồi nhỉ? - chừng lu lắm
Ước hẹn đon vin vẫn ko di
Năm thng chất chồng đời lữ thứ
Phong trần gnh nặng trĩu đi vai

Lại sắp thay vo tờ lịch mới
Nhiều thm một tuổi, lại thm gi
Mỗi lần chạnh nhớ về qu cũ
Mặt đất, cung đường vẫn cch xa

Suy nghĩ sự đời - Ối ngn ngẫm
Mơ g được nữa ci thn danh
Tc pha sương trắng mu quan ti
Chưa trọn hoi mong một mảnh tnh

Mn nợ giang hồ chưa trả hết
Nn đnh chấp nhận sống lưu vong
Ai gieo hờn on, sao mnh gặt
Oan tri dng đầy khắp ni sng

Tm năm - đy đọa ngoi phương bắc
Mười năm - vất vưởng giữa qu nh
Giờ đy nối tiếp đời lưu lạc
Đ sớm phai tn mộng gấm hoa

Phương nầy thin hạ bon chen lắm
Vật chất ganh đua, chẳng nghĩa tnh
Xa lộ tốc hnh - xe mắc cửi
Chọc trời ngạo nghễ - nc building

Anh cũng quay cuồng theo thế sự
Miệt mi, hối hả suốt quanh năm
Đm về khuya khoắc trong sương gi
Lạnh mảnh chăn đơn, lạnh gối nằm

Ở đu cũng c phường gian dối
Xảo tr cho nhau - tử tế g
Gi trị? - thước đo bằng của cải
Nhọc nhằn thn phận kẻ lm thu

Sống gởi qu người anh thấm tha
Lm trai hổ thẹn với non sng
Yu em - biết lấy chi đền đp
Anh gởi về em một cnh hồng

Một đa hồng tươi khoe sắc thắm
Thay người, thay cả tấm tnh chung
Thay cu hẹn ước, lời đa tạ
Để nhớ về nhau được ấm lng

Để một hm no, chừng mệt mỏi
Dừng chn qun trọ một chiều đng
Mềm mi chn rượu - men khng đắng
Khi thuốc vng - thơ lại nối ging

Nhiều đm trằn trọc anh khng ngủ
Sao nhớ về em - nhớ lạ lng
Hai kẻ hai phương trời cch biệt
S g hai kẻ cuối, đầu sng

Em ở qu nh - em c biết
Mỗi lần ngắm lại tấm hnh em
Ngỡ em, gần gũi trong gang tấc
Chia sớt cng anh những nỗi niềm

Đọc mấy dng thư em nhắn nhủ
Dặn d qua nt chữ thn thương
"Qu nh mưa nắng em khng ngại
"Em chỉ lo người chốn viễn phương

"Em vẫn chờ anh, lng son sắt
"Chẳng mng theo đuổi nh ho quang
"Chẳng mng nhung gấm - lng thanh thản
"Giữa chốn phồn hoa cảnh rộn rng

"Em ngng chờ tin anh chậm đến
"Nn khng gởi kịp, o ma đng
(Sợi thương, sợi nhớ đan thnh o)
"Sưởi ấm cho anh đỡ lạnh lng."

- Anh hiểu - chnh anh, người tệ bạc
Bắt em giữ mi tấm lng son
Lm người thiếu phụ trong song cửa
Nhan sắc khuynh thnh cũng ho hon

Ước g anh được về qu cũ
Thăm lại đồng xanh ngắm la vng
Ngắm cảnh trời cao, diều lộng gi
Mi cho khua nước - chuyến đ ngang

Ước g anh được về qu cũ
Nghe điệu , ơ ... nhịp vng đưa
Lắng tiếng ca dao, lời mẹ ht
Chập chờn k ức, những ngy thơ

Ước g anh được về qu cũ
Tm lại ngy xanh tuổi học tr
Nắng hạ chi chang hng phượng vĩ
Mơ hồ vẳng tiếng trống trường xưa

Bao giờ anh được về qu cũ
Anh sẽ cng em đi khắp nơi
Thăm phố phường xưa, về Nội - Ngoại
Dắt nhau đi cuối đất, cng trời

Bao giờ anh được về qu cũ
Ăn bữa cơm chiều bn cạnh em
Sum họp gia đnh đng đủ mặt
Dưới đn ngồi kể chuyện hn huyn

Ngy ngy anh sẽ ln trường học
Đứng đn chờ em dạy học về
Bụi phấn cn vương trn o tm
Hai mnh chung một bng d che

Đốt trầm hương ấm đm khuya vắng
Anh kể em nghe chuyện xứ người
Nghn lẻ đm di trong lặng lẽ
Nhớ em ngồi đếm nh sao rơi

Phong trần giũ o đời c lữ
Nhắp chn tr thơm, thắp nến hồng
Khấn nguyện được gần nhau mi mi
Cho đời thi lạnh những đm đng

               ***

Em ở qu nh, em c biết
Phương nầy trời lại đ vo đng
Hm nay anh ghp vần thơ nhớ
Gởi vội về em nhắn mấy ging

"Dẫu c xa em, đời c khổ
"Lng anh như một gốc cy tng
"Vẫn xanh mu l, d sương tuyết
"Vẫn giữ mun đời chữ thủy chung".

Dương Qun
1996





C một thuở em về thn thiết lắm
Ta vẫn từng h hẹn mỗi đm đm
Bước chn em ngập ngừng qua ng vắng
Hương quỳnh hoa theo gi thoảng bn thềm

Ta say sưa ru hồn vo ci mộng
Men tnh yu ngy ngất tuổi m si
Ta đua bơi trong biển tnh dậy sng
Ngợp hồn thơ, hoa bướm tuổi xun th.

Ta những tưởng ging đời bằng phẳng mi
Nn thờ ơ, khng một cht suy tư
Em cả tin, nn chẳng cần i ngại
Đặt ta ln ngi bu để tn thờ.

Ai biết được, bờ su v vực thẳm
Những lọc lừa, cuồng nộ chốn nhn sinh
Cuộc biển du, x kiếp người chm đắm
Cuồn cuộn tri, tan tc mảnh n tnh.

                   * * *

Ta đ mất - thời hoa thơm, l biếc
Bước sng hồ, lạc nẽo, hận trường giang
Rồi từ đ - hai nhnh đời khc biệt
Ta cn đy, u uất nỗi phai tn !

Dương Qun
    2006


     ĐM GIAO THỪA
     TRONG TRẠI CẢI TẠO QUẢNG NINH


Từ buổi xa nh đi cải tạo
Xun nầy thấm thot đ ba xun
V chưng mất nước nn t tội
Giam hm đời trai giữa ni rừng

Tết đến lng lng nỗi nhớ nh
Ngậm ngi đau xt cảnh chia xa
Miền Nam ơi! c buồn khng nhỉ?
Gối chiếc mơ g mộng gấm hoa

Ở đy c những buổi hong hn
My xm giăng giăng nặng trĩu buồn
Mỏi cnh chim trời bay lặng lẽ
Xui lng kẻ Bắc, nhớ người Nam

Ở đy bốn hướng ni vng quanh
Tường đ xy cao tm lớp thnh
Cửa đng, ngồi trong song sắt kha
Nghe dần tc bạc hết đầu xanh

Ở đy - gi trẻ tối ba mươi
Đn, ht, ngm thơ nối tiếng cười
Nhưng mỗi lng đơn nghe gi lạnh
Chn tr khng ấm trọn vnh mi

Anh Nhn, Anh Xướng đng tuồng trung
Anh Thụy đọc bi sớ To Qun
Anh B ngm thơ - v độc tấu
C đn anh Phấn gảy từng tưng (*)

Cố vui, v phải cố tm qun
Cố nn tm tư, dấu nỗi niềm
Uất nghẹn tiếng lng đang thổn thức
(Nn lm sao được tiếng con tim?)

Em hỡi! Miền Nam em c vui?
C đi chợ Tết mấy hm rồi?
C mua o mới, qu cho trẻ?
C thấy xun sang vắng một người?

C phải đm nay dưới mi nh
Vợ hiền đang nhớ đến người xa
Lật từng kỷ niệm trang thư cũ
n lại tm tnh xưa thiết tha

V suốt canh khuya ngắm ảnh chồng
Thấy đời như cả một ma đng
Nh ai pho nổ - xun khng đến
Hiu hắt ngồi khu bếp lửa hồng

C phải con thơ đối bng sầu
Ngập ngừng con hỏi mẹ: "Ba đu?
"Mẹ ơi! o mới ba cn hẹn."
Lẩm bẩm mi non tiếng nguyện cầu

C phải tn đm giấc mỏi mn?
Giao thừa mẹ thức cạnh bn con
Sng ra mừng tuổi đầu năm mới:
"Chc mẹ ngy xun mi vẫn cn"

C phải thế nầy? - Hay chẳng phải?
Hay l nh đ dọn đi xa?
Con đ thi học chăn em nhỏ?
Mẹ cũng lang thang gọi bn nh?

Hay nh đ bị tịch thu rồi?
Mưa nắng by giờ chẳng c nơi
Kẻ đến tha hồ vơ vt sạch
Em về đu hỡi? - bốn phương trời

Hay l nấn n đợi xun đi
Năm hết, người xa chẳng trở về
Sẽ dắt du nhau, con với mẹ
Tảo tần mưu sống cảnh hn vi

- Hay l thất thểu tự ngn phương?
Vợ yếu cn xa vạn dặm trường
Nh vắng, mai gầy qun trổ nụ
Cầu xun, trẻ thắp nn tn hương

- Hay l mẹ đ bước sang ngang?
Con trẻ bơ vơ ỏ x đường
Đn Tết - vỉa h gom xc pho
Mừng Xun - đi nhặt cnh hoa tn

- Hay l cố đợi bước Xun qua
S kể g tan nt cửa nh
Mẹ về bn Ngoại, con bn Nội
Mầm non ăn bm gốc cy gi

- Hay l đất ẩm phủ khăn s?
Lạnh lẽo tn đng mấy nấm mồ
Con trẻ cũng chn vi với mẹ
Cỏ g ho a mọc lơ thơ

Thi thế, cn chi ni nữa đu
Nghn sau lng lạnh thng năm sầu
Ngy đi, ai biết l hm cuối
Thi chẳng cn trng đợi thấy nhau

Đm nay quanh quẩn ở nơi nầy
Khng rượu m sao chếnh chong say?
Khng khc m sao đi mắt ướt?
Trng vời - đen tối nẻo tương lai

C phải ngoi kia cả đất trời
Trăm ngn thương nhớ tối ba mươi
Thn t biệt xứ như nhau cả
Đau xt m sao phải gắng cười?

Ai c nghe chăng tiếng on hờn
Ni rừng chất chứa nỗi th lương
Kẻ vay khng trả - người đi trả
Mu lệ kh - đi nợ mu xương

Thi cứ nhủ lng: chớ ủ-
Nh tan, nước mất, cảnh phn ly
Dn lnh bao triệu người đau khổ
Ti cũng như anh - chẳng hẹn về

Rồi mai, xun cũng đến mười phương
Ta chc g nhau lc đoạn trường
- C phải điều ta mơ ước nhất:
"Gia đnh sum họp vẹn yu thương"

 

Trại cải tạo Quảng Ninh
Bắc Việt- Nam 1977
Dương Qun


Về Một Người Bạn
(Lời Tựa Thi Tập Hương o của Lun Tm, Cao Học Hnh Chnh Kha 3)

     Mỗi khi bạn b nhắc đến Lun Tm, ti đều đinh ninh c vi nghĩ chnh yếu như sau:

     Thứ nhứt:  Ti rất thn phục v ca ngợi Lun Tm l người gương mẫu giữ trn được đạo đức truyền thống cao qu Đng phương trong tnh nghĩa vợ chồng.  Anh Chị l đi bạn từ thời cn Tiểu học, yu nhau thời Trung học, Đại học v thnh đi bạn đời sau khi tốt nghiệp.  Đi bạn đồng sng đồng điệu nầy đ cng nhau chia xẻ biết bao cay đắng ngọt bi, nghịch cảnh bể du, thăng trầm qu dữ dội, nhất l sau thảm họa thng tư 1975, Lun Tm bị đọa đy biệt xứ.

     Bảy năm trước đy, chị Lun khng may bị bệnh stroke rất nặng, đến nay vẫn cn rất yếu phải ngồi xe lăn.  Anh Lun Tm đ phải nghỉ việc, ngy đm lun lun st bn chị, hết lng hết sức thương yu, an ủi chăm sc tỉ mỉ cho Chị từ vin thuốc, ly nước, bữa ăn... đến những sinh hoạt c nhn thng thường.  Hơn thế nữa, Anh cn lm thơ, khng phải để kiếm cho mnh cht tiếng tăm g, khng mong gp một cht hương sắc g vo khu vườn văn nghệ, m chnh l để an ủi, tm sự, mua vui cho người vợ hiền l tưởng (nhưng qu bạc phước) của Anh.  Thật đng như cu ni của người xưa:

"Nhứt nhựt phu th: b dạ n,
Bn dạ đồng sng: chung dạ i
!
"

     Thứ Hai:  Ti rất thương qu v ngợi khen ba đứa chu, con của Anh Chị Lun Tm, gặp nghịch cảnh, gia biến, đ nu cao tấm lng hiếu thảo đặc biệt tốt đẹp đối với cha mẹ.  Cc chu đ cng nhau đon kết gnh vc mọi việc gia đnh để cho Ba c ton thời gian với Mẹ, lo cho Mẹ được đầy đủ từ năm nầy sang năm khc. 

     Trong điều kiện khắc nghiệt như thế, cc chu cn cố gắng phi thường để đạt được những thnh quả xuất sắc trong học tập v việc lm, khiến cho Ba Mẹ rất vui, hnh diện, được an ủi rất nhiều.  Tấm gương hiếu thảo v hiền ngoan của cc chu thật l những vin ngọc qu hiếm tuyệt vời kh tm thấy trong x hội ngy nay.

     Thứ ba:  Ti nghĩ thơ Lun Tm mang một sắc thi rất ring biệt với một bt php thật độc đo lạ lng.  Thật vậy, c lẽ bắt nguồn từ hon cảnh gia đnh rất đặc biệt v background cũng rất đng kể (Anh tốt nghiệp Cử Nhn Văn Khoa, Cao Học Hnh Chnh, đ giữ chức vụ Gim Đốc Nha Cng Tc Nghị Trường, Nha Nghin Cứu Php Chế Thượng Nghị Viện VNCH.)  nn Lun Tm c đủ tư thế tạo được một phong cch ring biệt để gởi gắm những tm tnh, suy tư của mnh trong thơ. 

     Lun Tm thường ni ln kỷ niệm tuổi trẻ, thn phận nghiệt ng trước thời cuộc, thảm trạng đất nước qu hương bằng một lối thơ khc lạ.  Rất kh c ai tm lược được hết những g tc giả muốn gởi gắm.  C lẽ chng ta sẽ tm thấy trong thơ Lun Tm dng dấp của lng mạn trữ tnh, c khi ẩn dụ bay bướm, trừu tượng... nn nhiều bạn b khng thể hiểu hết chủ của tc giả, đ gn cho tc giả ci nhn hiệu Siu Thực", hay lập thể theo kiểu tranh Picasso.

     Đặc biệt, khi xc cảm, thơ, hồn thơ tun tro xuống ngi bt th Lun Tm dm bất chấp mọi ngữ nghĩa thng dụng, gạt bỏ, xo trộn mọi trật tự thường tnh, khun mẫu cấu trc, c php, qui luật văn phạm cổ điển, gio khoa m Anh đ từng rn luyện kỹ lưỡng từ thời Trung học, c chứng chỉ chuyn mn Ngữ Học Việt Nam ở Đại Học Văn Khoa Sign, lại được gio sư thi sĩ Đng Hồ thương yu hướng dẫn thm.  Do đ, c nhiều chữ, nhiều từ tuy cũ, tầm thường", nhưng qua php thuật của tay ph thủy Lun Tm", chng đ trở nn sống động, mới mẻ, biết ca ma đẹp lạ lng, cực tả được những tm trạng, suy tư, cảnh đời...

     Th dụ:

"Sững sờ cy trả o xanh,
 Trời thương biển nhớ cũng đnh... b tay!

                                    (Trả o Xanh)

     Hoặc l:

"Chiều đeo đỉnh ni ph sinh,
 Thương ta dứt sữa, đau mnh sẩy thai
!

                                    (Ph Sinh) 

     Bằng một phong thi hết sức nghệ sĩ, phng khong ti hoa, rong chơi trong thế giới chữ nghĩa, Anh chỉ muốn được hon ton tự do viết cho người vợ hiền thn yu, cho tm sự của người trai bất đắc ch, cho qu hương đất nước ngửa nghing tan nt, xuất pht từ đy tiềm thức của thế giới kỷ niệm dĩ vng xa xưa hoặc ức chế của tư duy bi đt hiện tại.  V thế, thơ Lun Tm c khi giản dị đng yu, c khi lại lạ lng kh hiểu!

     Chng ta c thể kể vi cu thơ giản dị rất đng yu như:

"Chợt nhn mi rượu đ say,
 Gom bao tc rụng xy đi tương tư
!"
                                    (Khc Trong Mắt Cười)

     Hay:

 Điệu buồn anh giữ ring anh,
Điệu vui anh vẫn để dnh cho em
!
"
                                    (Đường Tnh)

     Hoặc:

 Mai kia hai đứa đi rồi,
Cn ai phơi o trn đồi cỏ non?
Tc tin gt đỏ mi son,
Chỉ cn hạt bụi mỏi mn lng qun
!
"
                                    (Chập Chờn)

    Mặt khc, cũng c rất nhiều cu, bi thơ kh hiểu như:

"Ngy tn suối cạn lng kh,
Phơi đui tp bạc vun mồ ru tm!
Treo buồn giy cỏ mũ rơm,
Đo hang tm nước vo cơm rửa vng
!"
                                    (D Trng)

     Phải chăng tc giả muốn bng gi, dng ngn ngữ v hnh ảnh thơ để gin tiếp chỉ một số người của một chế độ sụp đổ (ngy tn): người thanh lim th chỉ tm nước vo cơm v sinh kế cn những kẻ tham nhũng, cậy quyền cao thế mạnh để bc lột vơ vt th tm nước rửa vng"?

     Hay l:

"Đi ngang đm l tối trời,
 Bao nhiu con đỉa no rồi nằm im!
Con nằm ngửa con nằm nghing,
Trăm nghn con nhện giả tin đợi chờ
.
.."
                                    (Đm L Tối Trời)

     Ở đy, hnh như tc giả muốn m chỉ bọn thổ phỉ từng đng chốt đoạn tỉnh lộ đm l tối trời để thu tiền mi lộ người v xe cộ qua đoạn đường đ bằng hnh động kẻ cướp.  Ngy nay, bọn chng đ no n như những con đỉa đ ht no mu, đang nằm ngửa, nằm nghing cng với những con nhện (tượng trưng cho kẻ c, lưu manh, độc hiểm) lại tự xưng l đỉnh cao tr tuệ l tin đang m qung, ngoan cố lừa bịp v tự dối mnh để mơ tưởng đến một thế giới đại đồng phiu lưu, khng tưởng ?

     Hơn thế nữa, chng ta sẽ cn c dịp khm ph nhiều điều kỳ th trong khu rừng thơ Siu Thực của Lun Tm.  Chng ta sẽ bất chợt ngạc nhin bắt gặp nhiều gc cạnh, sắc mu, m thanh, khun mặt rất khc nhau của c nhn, x hội, của vật chất v tm linh biến đổi lin tục, ty theo sự nhận dạng, chỗ đứng, kinh nghiệm, khuynh hướng tnh cảm, hon cảnh c nhn, cch thế suy diễn ring của từng người đọc. Tc giả sẽ đưa chng ta đi về những vng hồi ức rất chập chờn hoặc những thế giới tưởng tượng thật mnh mng bt ngt mơ như thực, thực như mơ v cng diễm ảo lạ lng!  Thưởng thức thơ Lun Tm c thể lm cho chng ta động no, suy nghĩ một cht... nhưng chng ta sẽ được đền b xứng đng v cng sức đng gp khm ph của mnh. 

     Thơ Lun Tm l một sự phối hợp ti tnh giữa sự đơn sơ, mộc mạc qu ma (nhưng rất đẹp như tục ngữ, ca dao) v sự cao sang, đi cc, tr thức, giữa cổ điển v hiện đại, giữa thể xc v tm hồn, giữa hiện tại, qu khứ v tương lai.  Hnh như chưa c nơi no hai phạm tr bng hnh, hnh bng v chim bao, mộng mơ được pht triển, thăng hoa tuyệt vời như trong thơ Lun Tm.  Đến đy, ti bỗng chợt nhớ c lần văn hữu họa sĩ A.C.La.Nguyễn Thế Vĩnh (Canada) đ nhận xt rất đng: Thơ Lun Tm bng bạc hnh ảnh mới lạ, tứ thơ khc thường!".  Cn đối với nh văn, nh thơ đồng mn Hnh Chnh Lm Thanh (Australia) th: Bụng thơ Anh (Lun Tm) lớn như Biển Hồ Tonl Sp .  Suối thơ Anh chảy m đềm nhưng c khi cũng qu dữ dội như dng sng chn cửa (Cửu Long).  Muốn chết ngộp trong dng thơ khong đạt min man bất tận của Anh".

     Thiển nghĩ, c lẽ người vui mừng nhất để đn nhận Thi Tập Hương o của Lun Tm chnh l chị Lun  người vợ hiền thục khả i của Anh v Chị l động cơ chủ yếu để c Tập Thơ nầy.  Rất mong chị được thực mạnh khỏe với nụ cười vui tươi mn nguyện.  Độc giả v thn hữu chng ti xin chn thnh chc mừng Anh Chị c được đứa con tinh thần thm vo sự nghiệp ba đứa con rất mực hiền ngoan hiếu thảo m Anh Chị hạnh phc c sẵn bn cạnh từ bấy lu nay.

Dương Qun
(Qu Thu 2006)



Gặp Bạn Tm Tnh

Mời bạn
Cng ta ngồi xuống chiếu
Lu ngy khng gặp nhớ nhau gh
Tưởng đu chẳng c ngy tao ngộ
Từ buổi ra đi chẳng hẹn về

Hy uống cng ta vi chn rượu
Đất trời vun vt cnh thời gian
Hỏi thăm tin tức người quen cũ
Cuộc sống qu nh?
Nước Việt Nam?

- Ở đ,
Một thời ta đ sống
Một thời ta đ biết yu thương
Ch trai mơ ước lm Ph Đổng
Dệt gấm thu hoa chữ Quật Cường

- Ừ nhỉ!
Bọn mnh thời tuổi trẻ
Kh căng buồng phổi, sức căng vai
V trời lấp biển mang hoi bo
V nước v dn luyện tr, ti

Những tưởng lm chi nn tch sự
Cng nhau gnh vc chuyện sơn h
Dặn lng cố giữ trn trung hiếu
D cảnh chợ đời lắm quỷ ma

Ai c ngờ đu, ra vận nước
Bỗng nhin - trời đất nổi cuồng phong
Bỗng nhin chnh nghĩa thnh tro bụi
Tang tc bao trm khắp ni sng

Trng trng kẻ c đi xương mu
Người chết trn rừng,
Chết biển su
By cảnh đọa đy t cải tạo
Tn hung khng thỏa kht căm th

Nầy bạn!
Rt thm đầy chn nữa
(Trả vay như uống rượu đầy vơi)
- Bao giờ sỏi đ thnh chu ngọc
Ta gọi rong ru ha kiếp người

Ta gọi ma xun quay trở lại
Nắng hồng sưởi ấm khắp nhn gian
Cho phường gian c thi cuồng mộng
Xua hi hng đi, dẫu muộn mng

Lng ta khắc khoải cơn đau cũ
Mơ thấy đm đm một bng cờ
Bầu, b điu tn gin sụp đổ
Tan tnh trăm trứng Mẹ u Cơ

(Nếu Mẹ u Cơ m biết được
Mẹ buồn huynh đệ cảnh tương tn
Lũ con xảo tr v hung bạo
Th chẳng bao giờ được vẻ vang)

Thi!
Kiếp nhục vinh chừng ng ngũ
Rồi ra chỉ thấy bọn cường gian
Tang bồng ch cả... đnh chn chặt
M, tỉnh cn bao nỗi nhọc nhằn

- Ta chẳng cn chi lưu luyến nữa
Ngy đi từ biệt với non sng
Phồn hoa xứ lạ bo x dạt
Chỉ thấy my tri, bng chập chng

- Ta đời trăng gi cn đi cht
Gượng với anh em nửa nụ cười
C hiểu nhau, cng chung chn đắng
Ghp vần thơ nhạt, giải sầu chơi!

V mai
Một sớm no thanh thản
Ct bụi, ung dung ta trở về
Xong kiếp ph sinh nầy ngắn ngủi
Trần gian gởi lại chuỗi đam m.

Dương Qun
( Trch Tuyển Tập Thơ QGHC 2005 )

 

 


Nn Hương Tiễn Biệt

Anh về thin cổ rồi sao?
Trần Quang Tr - mới hm no thn thương
Nổi danh thẳng thắn, kin cường
Ho hng quan lộ, khim nhường đệ huynh

Kể từ vận nước điu linh
Thn "t cải tạo" phận mnh đắng cay
Tang bồng gy gnh đời trai
S g nghịch cảnh trần ai chuyển dời
Thản nhin anh giữ nụ cười
Cn non, cn nước, cn người tri m.

No hay, anh chn ci trần
Thong dong, lặng lẽ m thầm ra đi
Tiếc thương thắp nn hương ny
Tiễn anh về chốn Bồng Lai Vĩnh Hằng.

Dương Qun
    6/2007


THƯ CUỐI CNG
(Viết cho Chị H.)

Hm nay,
My xm sao nhiều qu
Giăng phủ khng gian, cả đất trời
Người đến, bo TIN BUỒN vội v
"Qu nh- Chị đ trt tn hơi"...

Chị vo bệnh viện hm tuần trước
Tiều tụy thn gầy, khe mắt su
Khi rước Chị về..........
Khăn trắng phủ..........
Thi rồi! dng liễu Chị cn đu?

Chị ơi!
Thi thế!  l thi!  Hết!
Ngy ấy em đi hứa trở về
Chị bảo: "Một mnh nơi đất khch
em buồn. Chị đợi mi người đi "

Chị thương em Chị, trai thời loạn
Nợ nước chưa đền- gy sng gươm
Đnh phải xa nh, la xứ sở
Qu người khắc khoải kiếp c đơn

Qu người em vẫn thương về Chị
Dnh dụm gởi tiền cho Chị tiu
Chị lại ga chồng- buồn ho hắt
Bn thờ, bng Chị đổ xiu xiu

Nhớ xưa
Từ thuở cn thơ ấu
Em vẫn ginh ăn, Chị vẫn nhường
Em mi rong chơi, lm Chị giận
Chị hiền, đu nỡ trch em lun

Nhớ xưa
Chị lớn thnh c gi
Mắt phượng, mi son...Chị lấy chồng
Em khc- đi tm theo xc pho
Dấu hi, chn Chị dẫm ru phong

Nhớ xưa
Cứ mỗi lần em bệnh
Chị vội về thăm với gi qu
Sờ trn, xem chừng em sốt lắm
Em vờ bệnh mi, Chị đừng xa.

Nhưng rồi lại phải xa ngn dặm
Nửa vng tri đất nhớ qu hương
Chị ơi! Em hứa về thăm Chị
Sao chẳng chờ em lỡ bước đường?

Hm nay
My xm giăng nhiều qu
Xm cả khng gian, cả đất trời
Em chp bi thơ ny khc Chị
V cng thương tiếc Chị! Buồn ơi!

Thế no em cũng về qu cũ
Thăm xứ Đồng Nai, nhớ quặn lng
Thăm Chợ Long Thnh, cy tri ngọt
Chỗ Chị ngồi bn bưởi- cn khng?

Thế no em cũng về thăm Chị
Nấm mộ vườn sau- chỗ Chị nằm
Thắp nn trầm hương- em khấn nguyện
Ngậm ngi: VĨNH BIỆT CHỊ!  ngn năm!

Dương Qun
2006


Hương Tnh C Mau

    

     Thuở ấy một lần xa phố cũ
     Ti rời đ thị đến An Xuyn
     Chn trời cuối Việt xa thăm thẳm
     Khng c người thn chẳng bạn hiền

     L chuyến độc hnh khng tiễn biệt
     Hnh trang chỉ một xch tay vừa
     Nhưng sao thấy nặng niềm thương nhớ
     Trời thủ đ buồn trong nắng thưa

     Ti đến An Xuyn lng khắc khoải
     Những trưa g gy gọi hong hn
     Những chiều gi biển đn my xm
     Gọi tiếng sầu dng tận đy hồn

     Những bước chn mn qua phố vắng
     Những con đường cũ nặng suy tư
     Hửng hờ rượu lạt, c ph đắng
     Khi thuốc no say buổi tạ từ

     Khi cnh chim bay l xa dấu
     Cnh kh cũng mất vết chia ly
     Chỉ đau l tiếng ku quằn quại
     Hẹn ước no ai tiếc được g

     Sự nghiệp vẫn đi tm trước mặt
     Nụ cười khng nở cuối ma thương
     Mai sau ai biết về thn phận
     Sỏi đ th cam vạn nẽo đường

     Dẫu thế, C Mau khng phụ khch
     C rừng cũng c đất ph sa
     Cầu tre, nước chảy, c nghing nn
     Tnh gi An Xuyn vẫn đậm đ

     Gặp em vo buổi ban sơ ấy
     Chung chuyến đ qua gh bến qu
     Ti chp cu h đem đến tặng:
     C Mau đi dễ, kh quay về.
 

Em hẹn cho ghe ra họp chợ
Ti chờ, trưa nắng, bng sng tri
Cấm so, che nn, em cười nụ
Lng ngỡ rằng em ni vạn lời

Nh em c mảnh vườn rau nhỏ
Uống nước trời mưa, gạo giả tay
Tuổi mẹ như vừng xi nếp một
Cha gi như tri chn trn cy

Hi rau đem bn lo tiền chợ
Mt củi rừng thưa, nhm bếp cơm
Cha mẹ tuổi gi con gi muộn
Tảo tần ngy thng đp cng ơn

Em từ Tắc Thủ qua Kinh Xng
Xuống khỏi Dng K, ra Tắc Vn
Ti dưới Tn Thnh ln chợ quận
Mua qu xin gởi biếu song thn

Mỗi lần tan chợ ghe xui nước
o trắng em về khuất cuối sng
Ti tự hỏi lng sao chẳng gởi
Cho em trọn cả tri tim hồng

Trở lại Tn Thnh thương Tắc Thủ
Đường di, sng rộng, nắng chang chang
Mi cho c mỏi bn tay yếu?
M đẫm mồ hi c v vng? 

Mơ ước trời lun thu nắng đẹp
Mưa ha, gi thuận, khắp nơi vui
Đất lnh, hoa nở trn gai gc
Cho gi C Mau điểm nụ cười

Từ đ ti yu miền cuối Việt
Yu đi mắt đẹp, cổ tay trn
o b ba trắng, mi cười nụ
Yu gi C Mau vẹn sắt son.

Dương Qun
Kỷ niệm từ HV/QGHC  1967


Đm Chợ Huyện Miền Trung

          Từ sương khi phủ đam m
          Anh ra thị trấn em về phố xưa
          Ngỡ ngng nắng hạn, mưa thưa
          Nửa đm thương nhớ đong đưa vo hồn

          Trống thu canh điểm đầu thn
          Tỉnh mơ ngỡ điệp khc buồn chim bao
          Gối tay tnh tự thuở no
          Đắng cay đầu lưỡi ngọt ngo cuối mi

          By giờ viễn tượng m khơi
          Bn non ni rộng, bn trời biển xa
          Xoy su con thc trn qua
          Ghềnh cao sng bổ, bng t vọng m

          Trng dương nh nhạc cao thm
          Tiếng ưu tư nghẹn nẽo thầm ngửa nghing
          Mỏi mn chn bước sơn xuyn
          Với tay cũng mất cả niềm tương tư

          Qua vng khắc khoải đm thu
          Thn sầu tủi lạnh, tnh sầu quạnh hiu
          Anh giờ l rụng lng phiu
          Cũng bằng phố quận tiu điều nửa đm

          Hững hờ chợt giấc bnh yn
          Em xưa cn vọng tiếng huyền hoặc sao
          Th thầm cơn mộng qua mau
          Bước chn lm bạc mi đầu thanh xun.

          Dương Qun
       
  1972

Người Đi
(Knh viếng hương hồn Anh Trương Vĩ Tr) *

Người đi khng biết về đu
Quanh đy lả tả giọt sầu tun rơi

     Thi th thi, thế th thi!
Cũng cho xong một kiếp người lm ly
     Cn khn c thuộc đường về ?
Chuyến rong chơi đ từng m, tỉnh di.

     Vi vu tiếng hạc ci ngoi
Ngn trăng sao rụng, bng ci cung my
     Vọng m thế giới vơi đầy
Ngộp trần gian, giấc cuồng say chập chờn.

     Người đi lối thoảng mờ sương
Xin về chốn cũ v thường uyn nguyn.

Dương Qun
8.2005

* Trương Vĩ Tr : Đốc Sự kha 13
Cựu Dn Biểu VNCH 1967- 1975

 


LỜI VĨNH BIỆT
Viết cho NT3

Sương lạnh
Hm nay, chiều cuối năm
Tin em la bỏ ci trần gian
Sụt si đất khch đi ging lệ
Đưa tiễn em về chốn nghĩa trang.

Chao i! Tin đến nghe đau đớn
Em mất rồi sao? C lẽ no?
Ta thấy rụng rời, khng tưởng thật
Bng hong như một giấc chim bao.

***

Thi rồi!
Dng ngọc thanh tn
Long lanh mắt lệ, thơm vầng tc my.
Đất m em - mảnh hnh hi
Mỹ nhn
Lịm đy quan ti lạnh căm.

Ta ngồi đy ta khc cho em
C phải hồng nhan lắm nổi chm?
C phải đường trần nhiều khổ lụy?
Đ lm ngưng mu chảy về tim?

Ba mươi năm
Ta đợi chờ nhau
Mi tc xanh xưa đ bạc đầu
Lẽo đẽo tương phng quanh quẩn khuất
Hai phương trời lạ, nn thương đau.

Ba mươi năm
Em đọc thơ ta
Chung một niềm tin chẳng nhạt nha.
Em vẫn nng niu từng kỷ niệm
Nui từng hi vọng thng ngy qua.

Ba mươi năm
Giờ đ bung xui
Em vội vng đi vĩnh biệt rồi
Em đ đầu hng, thua nghịch cảnh
Cn ta v dụng, một đời trai.

Hỡi em!
Hiển hiện linh hồn
Nương theo cnh gi chập chờn về đy.
Hơi sương đưa nẻo trăng gầy
Đ vo thin cổ những ngy xưa. Em!
Hắt hiu ta thắp ngọn đn
Giọt sầu l t, lời nguyền v minh.

Em hy cng ta ni mấy lời
Nầy đy, chn rượu rt đầy vơi
Khi hương, ta nguyện tnh thn i,
Với cả thnh tm, tạ lỗi người.

Nếu như cn được đợi chờ nhau
Xin hẹn nghn năm ở kiếp no
Nơi những tinh cầu xa lạ khc
Khng cn hệ lụy, hết thương đau.

Ta chẳng mng chi thế giới nầy
Nn d mặt đất, tiếp cung my,
Ta khe nước đục, ging kh cạn
Th sng trường giang c nghĩa g?

Ta đ từng mơ chuyện vợ chồng
Cng nhau ấp ủ mảnh tnh chung
Như bao nhiu triệu tnh yu khc
Đu phải lm ly, mới mặn nồng?

Nhưng đời ta vướng thn danh ảo
Em cũng tnh cay, lội ngược ging.

Ta hẹn cng nhau chuyến dạo chơi
Những miền cổ tch rất xa xi
Dấu chn du mục, hằn trn đ
Hoa cỏ, ru phong, vắng bng người.

Ta nhớ
Năm xưa v vận nước
Ta phải t đy, em ho hon
Em gửi cho ta đi dp chắc
Cho chn ta vững, lội trn rừng.

Ta nghe
Em khc trn giường bệnh
Nhắn gọi ta về, vuốt tc em
Nửa nụ hn mềm em chợt tỉnh
Rất thơ như những chuyện thần tin.

Ngy ấy, qu hương tn cuộc chiến
Em bồng con mọn vượt trng dương
Đi bờ xa cch, xa thm nữa
Thương nhớ gởi về my bốn phương.

Ta nhớ
Khi ta về dưới phố
Lại đi xứ lạ một thn người.
Ma đng, em gởi khăn qung cổ
Cho ấm tnh nhau. Yu dấu ơi!

Em bảo: Cuối cng rồi cũng gặp
Nn ta vững dạ ghp vần thơ
V em, gởi gấm niềm tm sự
Bằng tri tim mnh ru ci mơ.

i! chỉ l mơ
L mộng mị
Đời thường lại khc - trắng trơ xương
Lại lui vo mộng tm tri kỷ
Nn mộng triền min, chuỗi đoạn trường.

Ta nghe
Ta thấy
V ta nhớ
Từng tuổi nầy đy ta khc em
Như đứa trẻ khờ, ngồi khc vụng
Ta cuồng, thơ vận cũng cuồng đin.

Thng chạp
Cuối năm trời lạnh gi
Người người mừng đn Cha sinh ra
Cn em, lại trở về v định
Ta thấy trần gian, mắt lệ nho.

Dậy đi em!
Dậy đi em!
Chừng như em ngủ sau rm o quan
Bước ra theo nh trăng tn
Bờ m - bến mộng
Cn khn chuyển dời.

Em đi theo nh sao trời
Nợ tnh rũ sạch, kiếp người ho thn.
Giờ đy ta lắm phong trần
Bng cu vụt tắt, ph vn mịt mờ.

Nghn sau nối tiếp nghn xưa
Tử sinh, sinh tử vật vờ theo nhau
Gọi tn em
Ta gục đầu.
Lệ ta nhỏ xuống - bể sầu dng ln.

DƯƠNG QUN
December 31st, 2004