Home

Trang Chính

Bản Tin

Sinh Hoạt

Tham Luận

Hoài Băo Quê Hương

Văn Học Nghệ Thuật

Thư Tín

Bài vở xin gửi về địa chỉ sau đây:
3108 E. Sawyer St.
Long Beach, CA 90805

                                                                  

 

KHÓ TIN NHƯNG CÓ THẬT

       Vào tuần trước có một bạn gọi điện thoại cho tôi. Bạn vẵn c̣n đi làm và thỉnh thoảng liên lạc với tôi để chuyện văn và thăm hỏi nhau. Bạn bảo sao dạo này không thấy tôi viết lách ǵ hết. Ngày hôm qua, một bạn khác cũng nêu lên một câu hỏi tương tự. Ở đời cái ǵ cũng có lư do cả.

        Các bạn của tôi được biết là tôi đă về hưu chính thức. Thấm thoát thời gian đă trôi qua hơn 6 năm rồi. Và như thế đúng ra tôi tương đối rảnh rang. Chuyện tôi vẫn thường làm là chia sẻ tin tức với bạn bè, đặc biệt là các tin thời sự quốc tế và quốc nội được giới truyền thông phổ biến hằng ngày. Thế nhưng việc này mặc dù tuy giản dị nhưng trên thực tế lại không thể thực hiện được là v́ tôi phải...đi làm. Nghe th́ mâu thuẫn khó tin nhưng lại có thật.

        Số là v́ vài chục năm trước đây tôi được bạn bè giới thiệu cho việc làm, trước sau đến hai việc, và tôi may mắn ôm luôn cả hai. Một việc full-time và một việc part-time. Việc đầu đ̣i hỏi phải đi xa, từ nhà đến sở khoảng 35 dặm đường một chiều, làm việc mỗi ngày hơn 8 tiếng là chuyện thường. Ngoài ra, việc làm lại đ̣i hỏi phải dùng đầu óc. Càng lớn tuổi tôi càng thấy thấm mệt dần. Bỗng dưng nh́n lại, xem ra tôi đă làm việc ấy được những 28 năm và nhận thấy ḿnh đă hội đủ điều kiện về hưu. Năm ấy tôi được 55 tuổi. Thế là tôi nghỉ quách, lảnh tiền hưu trí (retirement pension) để sống và làm việc part-time. Cái việc part-time này của tôi có vài ưu điểm. Làm việc một tuần hai ngày, từ trưa cho tới chiều. Sở cách nhà có 5 dặm đường, thời gian lái xe khỏe ru, chỉ có 10 phút. Sáng sớm thức dậy, đi bộ, cà phê cà pháo, đọc báo chán chê xong mới phải khăn gói quả mướp đi làm. Việc làm không đ̣i hỏi phải dùng đầu óc. Làm ngày nào tính ngày đó. Hết giờ bước ra khỏi sở đầu óc nhẹ tênh chẳng có tơ vương cái ǵ cả. Đặc biêt hơn nữa là hăng lại đóng tiền hưu trí (retirement) cho ḿnh dù là part-time, nhân viên không bị trừ lương, và nhờ bị khấu trừ thuế an sinh xă hội (FICA) cho nên sau này nếu sống được đến 66 tôi có triển vọng lănh được tiền hưu (retirement pension) và tiền hưu liên bang (SSA) từ cái job phụ này. Suy nghĩ nhanh tôi thấy cái job part-time dễ chịu hơn cái job full-time. Điều đáng quan tâm là bảo hiểm y tế. Nhưng xem ra cũng chẳng đáng lo ngại. Bởi v́ với thâm niên tối thiểu 25 năm sau khi về hưu nhân viên sẽ được hưởng bảo hiểm y tế miễn phí trọn đời. Nghỉ job chính, làm tiếp job phụ là phải quá rồi!

        Con người nhờ thế thoải mái. Cơ duyên đưa đẩy tôi liên lạc với bạn bè nhiều hơn. Từ đó tôi chia sẻ với mọi người các tin tức thời sự. Nhưng năm nay khi mùa hè đến, t́nh trạng công ăn việc làm lại biến chuyển có chiều thuận lợi, ngược hẳn với t́nh h́nh kinh tế quốc gia. Sở làm đột nhiên có nhu cầu công việc, thế là tôi, một người đang dư giả thời giờ, được ông sếp kêu gọi làm thêm. Đang từ 2 ngày một tuần tự nhiên tôi phải làm đến 5 ngày một tuần; part-time hóa ra full-time hồi nào không hay. Tôi tự nghĩ, vào thời buổi kinh tế khó khăn như hiện nay, việc làm trở nên hiếm hoi khó kiếm, mà ḿnh th́ lại không có trở ngại về sức khỏe, làm thêm th́ lại có thêm vitamin T, và thời gian chỉ có 3 tháng hè mà thôi, ngắn chứ không dài, như thế mà ḿnh không nhận làm th́ hoạ chăng chỉ có là...điên mà thôi. V́ thế mà tôi hoan hỉ lao động tiếp là vậy. Và cũng v́ lư do đó một phần mà bài vở bị vắng bóng. Một phần nữa là tin tức thời sự lúc gần đây nói chung cũng chẳng có ǵ mới lạ và hấp dẫn.

        Trên các trang báo tin tức cho thấy kinh tế Hoa Kỳ không có dấu hiệu ǵ lạc quan cả. Ông Tổng Thống có ư muốn bơm thêm tiền để tạo măi lực và công ăn viêc làm cho dân chúng nhưng các ông bà dân cử của đảng đối lập không chịu hợp tác. Họ bảo rằng ông đă làm như thế rồi mà kết quả chẳng đến đâu. Ngoài ra, có bằng chứng cho thấy số tiền khổng lồ ấy bị lạm dụng và phí phạm đến độ đảng đối lập đ̣i mở cuộc điều tra về các khoản chi ra ấy. Dù không nói ra, nhưng cử tri đều hiểu rằng quyền lợi của dân chúng và của quốc gia đă bị các ông bà ấy xem thường, họ chỉ chú trọng đến quyền lợi đảng phái v́ vào năm tới cuộc bầu cử Tổng Thống sẽ bắt đầu cho một nhiệm kỳ mới. Làm thế nào mà đảng đối lập lại có thể tiếp tay để giúp đối thủ của đảng ḿnh tái đắc cử để làm thêm một nhiệm kỳ nữa cho được! Thành phần lănh đủ cái hậu quả bất hợp tác với nhau của hai đảng chính trị chẳng phải ai khác mà chính là dân chúng. Cái sự tin tưởng của cử tri đối với Quốc Hội Hoa Kỳ đă tụt dốc thê thảm, chưa bao giờ xuống thấp đến thế! Có người ức quá bèn viết báo kêu gọi người khác phải cho các ông bà dân cử biết ai là chủ nhân của họ. Họ bảo đă đến lúc đại diện dân cần được thay đổi hàng loạt mới được. Nó cũng giống như trường hợp của các hăng tư vậy. Giới chức lănh đạo mà làm không xong việc, công ty bị lỗ lă, th́ họ cần phải được thay thế bởi các người có tài năng và thực tâm. Dân chúng bất măn đă đành mà ngay cả lănh đạo chính quyền cũng phát bực về việc này. Trong chuyến đến California ngày hôm qua để đọc diễn văn tại Thư Viện Tổng Thống Ronald Reagan tại Simi Valley, Thống Đốc của tiểu bang New Jersey là Chris Christie đă chỉ trích cả Tổng Thống lẫn Quốc Hội Mỹ về cái cung-cách làm việc hiện nay trong việc vực dậy nền kinh tế Hoa Kỳ. Để tránh hiểu lầm, ông ấy xác định rằng ông sẽ không ra tranh cử chức Tổng Thống vào năm tới. Ông Christie là Thống Đốc Cộng Ḥa đầu tiên của tiểu bang New Jersey kể từ năm 1997. Ông bảo cái sự thiếu thỏa hiệp của Quốc Hội cùng với cái sự thiếu khả năng lănh đạo của ông Obama đă khiến cho đất nước đi chệch hướng một cách nguy hiểm. Rằng dân chúng đă phải chứng kiến hết từ mâu thuẫn này đến mâu thuẫn khác, chỉ có kết quả chút ít hay chẳng có giải pháp ǵ hết. Dân chúng nh́n ông Tổng Thống mà đă một thời nói về cái sự can đảm của sự tin tưởng mănh liệt, ấy nhưng mà lại chẳng thấy cái sự can đảm trong việc lănh đạo ở đâu. Rồi dân chúng lại thấy một Quốc Hội đánh phá lẫn nhau bởi v́ họ không có thiện chí nhằm để chính trị kiểu tranh cử ngoài cửa Quốc Hội. Kết quả là cuộc bàn căi về giới hạn cái mức tối đa của số nợ quốc gia làm cho nền dân chủ của chúng ta trông cứ như là chúng ta không c̣n có thể cầm quyền một cách hiệu quả nữa vậy. Ông Thống Đốc này có tính nói thẳng thừng và sẵn sàng cắt xén ngân sách nếu cần. Những điều ông nói phản ảnh tâm trạng quần chúng Hoa Kỳ lúc này. Với t́nh h́nh kinh tế hiện nay, và nếu tiếp tục kéo dài, Tổng Thống đương nhiệm khó có triển vọng tái đắc cử vào năm tới. Nhưng nh́n vào các ứng cử viên Cộng Ḥa hiện nay, từ Mitt Romney (cựu Thống Đốc Massachusett), Rick Perry (đương kim Thống Đốc Texas), Ron Paul (Dân Biểu Texas) cho đến bà Michele Bachmann (Dân Biểu Minnesota), dân chúng cũng chưa thấy có vị nào nổi bật đáng kể. Mà ngay cả nếu họ đắc cử người ta cũng không tin tưởng cho lắm về việc họ có thể thay đổi t́nh trạng kinh tế hiện nay. Đó là chỉ mới nói về đối nội. Chức chưởng Tổng Thống Hoa Kỳ c̣n phải giải quyết các vấn đề quốc tế nữa mà những người này lại thiếu kinh nghiệm. Nào là vấn đề Do Thái và Palestine tại Trung Đông, Do Thái không công nhận Palestine là quốc gia. Ngược lại Palestine không chấp nhận có sự hiện hữu của người Do Thái, nói ǵ đến nước Do Thái. Ngay cả thế giới và cơ quan quốc tế LHQ có nhúng tay vào cũng chẳng thể giải quyết rốt ráo vấn đề nhưc nhối này của Trung Đông. Nào là nguy cơ khủng hoảng tài chánh của các nước Âu châu gồm có Hy Lạp, Ư, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha v.v...ảnh hưởng ít nhiều đến nền tài chánh Hoa Kỳ. Nào là vấn đề Libya chưa ngă ngũ. Nào là hiểm họa bành trướng của Trung quốc tại Á châu, không khéo sẽ lôi cuốn các nước trong vùng trong đó có các đồng minh của Mỹ và rồi chính Hoa Kỳ sẽ phải can dự vào một cuộc chiến mới không khéo xảy ra thế chiến. Cái chuyện tranh cử Tổng Thống bên Nga vào năm tới rồi ra cũng sẽ ảnh hưởng đến Hoa Kỳ và bang giao Nga - Mỹ.

        Lịch sử cho thấy những đặc quyền đặc lợi của các nguyên thủ quốc gia khiến các nhà lănh đạo đâm ra say mê chỉ muốn tiếp tục bám víu vào quyền lực để được hưởng thụ tiếp. Thật vậy, mọi người đều thấy qua h́nh ảnh của ông Ben Ali của Tunisia, cho đến Hosni Mubarak của Ai cập, rồi Moammar Kadhafi của Libya, rồi Ali Abdullah Saleh của Yemen và Putin của Nga. Những người này chỉ chịu từ bỏ quyền hành khi không c̣n cách bấu víu. Kinh nghiệm đau thương của người khác dường như chẳng giúp ích ǵ được cho họ. Có thể nói đối với họ chức tước, quyền hành, địa vị là sự sống. Sống mà thiếu mấy món này cũng chẳng khác ǵ chết. Chẳng thế mà Kadhafi mặc dù đă có hơn 40 năm cầm quyền tại Libya mà nay chẳng c̣n tí hy vọng nào, đến độ tất cả vợ con phải chạy dạt sang Algeria cho toàn mạng, ấy thế mà bản thân ông này vẫn c̣n cố đâm ăn xôi, vẫn cố thủ chiến đấu tiếp trong vô vọng. C̣n ngài Saleh của Yemen, tại vị đă hơn 30 năm, vào ba tháng trước ăn đạn pháo kích của phiến quân đến vỡ lồng ngực tưởng đă toi mạng. Ông bay sang Saudi Arabia để giải phẫu, có thời giờ nghiền ngẫm sự đời. Ấy thế mà nay vừa mới b́nh phục lại ḅ về Yemen lănh đạo tiếp cái đất nước trong khung cảnh chiến tranh rách nát và hứa hẹn sẽ chuyển quyền cho ông phó. Chẳng c̣n người nào tin ông v́ trong quá khứ ông đă từng hứa hẹn nhiều lần. Và đáng chán hơn nữa là ông Thủ Tướng Putin của Nga với tham vọng lộ liễu ngợp trời. Đă từng làm Tổng Thống Nga bao nhiêu năm. Măn nhiệm Tổng Thống người ta tưởng là ông sẽ rút khỏi chính trường, nhưng ông Putin đă ngồi lại nắm chức Thủ Tướng và tập trung quyền bính trong tay. Tổng Thống Medvedev chẳng c̣n thực quyền. Vào năm tới nhiệm kỳ của ông Tổng Thống Medvedev sẽ măn. Chưa kịp bày tỏ ư định tái tranh cử chức Tổng Thống của ḿnh, ông Thủ Tướng Putin bèn thông báo là ông ấy muốn tranh cái chức ấy, thế là ông Tổng Thống đương nhiệm Medvedev bèn bỏ ư định. Theo kiểu này vào năm tới ông Putin sẽ lên làm Tổng Thống Nga lại. Và với nhiệm kỳ 6 năm, ông ấy sẽ làm luôn hai nhiệm kỳ cho tới năm 2024. Ông này có khác ǵ một Nga Hoàng, mà lại ngồi trên ngai vàng c̣n lâu hơn vua nữa.

        Bàn chuyện chính trị măi đến lúc cần phải nói qua về vài tin tức liên quan đến khoa học. Trong tháng 9 này có hai tin mới.

        Theo sự khám phá của một số các nhà khoa học thuộc Tổ chức Nghiên cứu Nguyên tử Âu châu (European Organization for Nuclear Research) th́ hạt neutrino có vận tốc di chuyển c̣n nhanh hơn vận tốc của ánh sáng. Xưa nay mọi người đều nghe rằng nhà vật lư học Albert Einstein, tác giả của Thuyết Tương Đối vào năm 1905, đặc biệt và tổng quát hoặc hẹp và rông, khẳng định là ánh sáng có vận tốc nhanh nhất, 186.000 dặm một giây (hay 300,000 cây số). Thế nhưng với khám phá mới của các nhà khoa học Âu châu kể trên, c̣n có hạt neutrino có tốc độ nhanh hơn ánh sáng nữa. Họ làm một thí nghiệm bằng cách bắn tia sáng chứa hạt neutrino từ pḥng thí nghiệm gần Geneva, Thụy sĩ sang một nơi ở cách xa 730 cây số thuộc nước Ư. Kết quả cho thấy hạt neutrino đi với vận tốc là 186,282 dặm một giây, nhanh hơn vận tốc ánh sáng đến 60 nanoseconds. Sự việc này đang được chờ các nhà khoa học Hoa Kỳ và Nhật Bản kiểm chứng trước khi có kết luận cuối cùng. V́ sự kiện này mà có người đặt nghi vấn là nhà bác học Enstein đă sai rồi chăng. Chẳng cần phải có kiến thức khoa học ta có thể nói rằng Einstein không sai mà vẫn luôn luôn sẽ đúng nữa. Cứ nh́n cái tên của Thuyết Tương đối th́ thấy ngay chứ ǵ. Nhà vật lư lừng danh này có gọi thuyết của ông là Thuyết Tuyệt đối bao giờ đâu!

        Tin thứ hai cho thấy một số các khoa học gia thuộc cơ quan NASA Hoa Kỳ tại California vừa khám phá ra trong vũ trụ có hiện tượng khó tin nhưng có thật. Đó là một hành tinh quay xung quanh đến những hai mặt trời. Hành tinh Kepler 16b cách xa quả đất 200 năm ánh sáng. Vào lúc mặt trời lặn, hành tinh Kepler 16b có đến hai hoàng hôn. Hành tinh này cách mặt trời 104 triệu cây số và xoay chung quanh hai mặt trời mất 224 ngày.

        Chuyện khoa học khó tin nhưng có thật trên hăy để cho các khoa học gia lo, chúng ta hăy trở về với thực tế là kinh tế, công ăn việc làm và sức khỏe cho được việc, không thôi lại bị quư bà phàn nàn mất cả hạnh phúc gia đ́nh th́ nguy.

        "Ḥa b́nh sẽ không xuất hiện qua tuyên ngôn hay nghị quyết tại LHQ. Nếu dễ thế, đến nay ḥa b́nh đă đạt được rồi....Cuối cùng, chính người Do Thái và người Palestine - chứ không phải chúng ta - phải thỏa hiệp với nhau về nhũng vấn đề chia cách họ" - Tổng Thống Barack Obama. (Peace will not come through statements and resolutions at the United Nations. If it were that easy, it would have been accomplished by now....Ultimately, it is the Israelis and the Palestinians - not us - who must reach agreement on the issues that divide them)

        "Nếu bạn giữ được kiên nhẫn trong một giây phút nóng giận, bạn sẽ tránh đươc một trăm ngày buồn thảm." - Cách ngôn Trung Hoa. (If you are patient in one moment of anger, you will escape a hundred days of sorrow.)

         Nguyễn Văn Huy
       
   
29/9/2011

 

Copyright @ 2005 quocgiahanhchanh.com
Webmaster@tranbachthu