Quốc Gia Hành
Chánh    >> Home


Khung Trời Kỷ Niệm

Nguyễn Thị Thúy
Đốc sự 17B, Canada

             Tiếng chuông điện thoạ́ reo vang trong lúc tôi đang loay hoay cắt mớ celery, cà rốt…Và một giọng nam trầm ấm cất lên:

            - Có phải Thúy đó không?

            Tôi vội trả lời:

            - Dạ Thúy đây. Dẫu rằng trong ḷng đang thắc mắc không biết ai ở đầu giây bên kia.

           - Anh là H.T.V. đây

            Giọng tôi vỡ và mừng rỡ:

            - Là anh đó sao? Trời ơi! Tôi nói chuyện với anh mà tưởng chừng như anh đang hiện diện trước mặt tôi nên hỏi liên tục:

            - Làm sao anh biết được số điện thoại của em?

            Anh trả lời:

            - Sáng nay anh vừa nói chuyện với Bác suốt gần 2 tiếng đồng hồ. Bác hỏi thăm gia đ́nh anh, kể lể về gia đ́nh em, cứ khoảng 15 phút anh lại nhắc:

           - Xin Bác cho con số điện thoại của Thúy. Bác lại ờ ờ rồi lại tiếp tục kể chuyện mấy cô em của em. Anh phải nhắc đi nhắc lại đến năm, sáu lần… Anh thầm nghĩ…thôi th́… “V́ thương con má, xá ǵ thân tui”. Nên lại tiếp tục hầu chuyện với bác, rồi lại năn nỉ đến gần găy lưỡi bác mới cho số điện thoại em kèm theo lời dặn:

            - Em nó làm việc ca chiều măi đến 12h30 khuya mới về đến nhà nên dậy trễ lắm, anh đợi đến khoảng 12h trưa hăy gọi cho em nhé!.

            Anh mừng rỡ dạ dạ liên hồi rồi cảm ơn bác.

            Như vậy là cuối cùng anh đă có “permission” để gọi cho em rồi đó… Và anh hăm hở gọi ngay dù rằng đồng hồ lúc đó chỉ 10h30 sáng. Anh đă chờ đợi giây phút này 40 năm rồi, anh không tthể nào chờ lâu hơn được nữa. Nên anh quyết định gọi ngay cho em dù rằng có phải đánh thức em dậy rồi nghe em cự nự anh cũng cam ḷng… Và anh nói ngay:

            - Thúy à! Ḿnh đă lạc nhau suốt 40 năm rồi, hăy hứa với anh kể từ giờ phút này dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào…đừng để lạc nhau nữa nghe em! Chao ôi! Lời nói mới ngọt ngào, t́nh nghĩa làm sao!

            Tôi thật vô cùng cảm động, không ngờ t́nh bạn ngày xưa vẫn c̣n đậm dấu trong anh như vậy… Cả quá khứ như khúc phim quay chậm hiện về…

            Ngày ấy, vào năm 1964 tôi đang học lớp đệ tứ A, trường Trưng Vương, Bố tôi đang làm y tá, trưởng khu Ngoại chẩn của bệnh viện tỉnh B́nh Dương. Gia đ́nh tôi gồm bố mẹ, 8 chị em và một cậu con trai út ở căn nhà số 26 trên đường Vơ Tánh tỉnh B́nh Dương. Đó là căn nhà xinh xắn mà phía trước có cây hoa ngọc lan tỏa hương thơm ngát và một băng ghế đá mà chị em tôi vẫn ngồi hóng mát sau bữa cơm chiều. Sau nhà có cây mận sọc đỏ rất ngọt mà chúng tôi vẫn thường trốn ngủ trưa leo lên hái mận ăn….

           Thật ra dạo ấy tôi và bà chị ở Saigon để đi học cho nên, tôi chỉ về B́nh Dương mỗi cuối tuần, hoặc những ngày lễ hay dịp hè mà thôi. Nhưng tôi rất yêu mến cái tỉnh lỵ bé nhỏ mà hiền ḥa này…

            “Binh Dương”-cái địa danh nghe thật êm đềm và thơ mộng làm sao…! Cũng là quê hương của minh tinh Thẫm Thúy Hằng nổi tiếng một thời. Tôi nhớ cả những chiếc xe đ̣ Đông Hiệp sơn hai màu vàng đỏ, đă không biết bao nhiêu lần mang tôi từ Saigon về B́nh Dương và ngược lại. Tôi nhớ cả những chiếc xe ngựa lọc cọc là phương tiện di chuyển rất thông dụng thời bấy giờ, vừa chở người vừa chở hàng hóa, gồng gánh của những người đi buôn trong tỉnh lỵ là chợ Phú Cường với những hàng quán tấp nập và xe đ̣…

            Xa hơn nữa là Búng với quán Bún b́, bánh bèo mang tên “Mỹ Liên”rất nổi tiếng mà hầu hết các du khách đến B́nh Dương đều nhớ ghé ăn, sau đó là Cầu Ngang. Cây cầu hẹp và dài cũng khá cheo leo nối liền quốc lộ với những vườn cây ăn trái bát ngàn của tỉnh B́nh Dương.

            Du khách chỉ cần đi đến cuối cầu Ngang là đă thấy cả một phong cảnh hữu t́nh với những vườn cây trái xinh tươi… Nào là vườn chôm chôm với những trái chín đỏ au, nào là vườn dâu ta với những chùm dâu vàng mọng nước, nào là vườn măng cụt với những trái măng xẻ ra thấy múi trắng tinh, ăn vào ngọt lịm… Đây đó là những chiếc lều, chiếc dù được dựng lên trong bày những bàn ghế gỗ thô sơ cho du khách nghỉ chân. Và cả những con rạch dài, chiều ngang gần cả thước mà nước lúc nào cũng trong veo…Cảnh trí nơi đây an b́nh quá…

            Tiếp tục cuộc hành tŕnh du khách sẽ đến Lái Thiêu, nơi có những ḷ gốm rất lớn, chuyên sản xuất bát chén, chậu kiểng… Cũng phải nhắc đến ông già mù chuyên bán nem chua rất nổi tiếng ở bến xe đ̣ Lái Thiêu. Ông già người cao lớn, quắc thước, ngày ngày đeo một chùm nem chua trước ngực và cất tiếng rao sang sảng: “Nem Lái Thiêu” mỗi khi xe đ̣ ghé bến, nem của ông rất ngon… 

            Đi thêm một chặng đường nữa là đến Trung tâm Fatima B́nh Triệu, hun hút đông đảo khách hành hương, nơi có tượng Đức Mẹ Fatima xinh đẹp và uy nghi đứng giữa trời, giơ rộng ṿng tay như ôm trọn con cái vào ḷng. Kế đến là cầu B́nh Lợi với những nhịp bằng sắt, đây là cây cầu chính đưa du khách từ Saigon đến các tỉnh miền Đông như B́nh Dương, Tây Ninh, B́ên Ḥa… và ngược lại.

            Mùa hè năm ấy tôi về B́nh Dương ở với bố mẹ đúng vào dịp bệnh viện này vừa mở Khu Nha Khoa do các bác sĩ người Mỹ đảm nhận. Do đó các bác sĩ này mới mở lớp Anh văn buổi tối cho các viên chức trong bệnh viện để dễ dàng hợp tác. Bố tôi ghi tên cho tôi học. Tôi vẫn nhớ những buổi tối từ nhà đến lớp học, băng qua văn pḥng xă Mỹ Phước, rồi đến ngă sáu, nơi có ngôi nhà thờ với quả chuông to, và xa xa là ṭa  Hành chánh B́nh Dương tọa lạc trên một ngọn đồi cao trông rất là bề thế. Kế đó là một con dốc dẫn tới Tiểu khu B́nh Dương với hai trạm gác hai bên và những ṿng thép gai giăng mắc, rồi là bệnh viện tỉnh B́nh Dương ở bên tay phải… và chính trong lớp học này chúng tôi quen nhau.

            Năm ấy tôi vừa tṛn 14 tuổi, cái tuổi ngây thơ, hồn nhiên quá. Tối tối tôi cùng anh đi bộ đến lớp học, có những đêm anh cao hứng rủ tôi ra chợ B́nh Dương ăn đậu đỏ, bánh lọt của chú Ba đầu chợ hoặc mua kem cây, vừa đi vừa ăn, hoặc mua đá bào bỏ sirop vừa mút… thật là vui…

            Cứ như thế, những ngày hè học Anh văn trôi qua… Sau đó tôi về Saigon đi học ở trường Diên Hồng do giáo sư Lê Bá Kông dạy. Anh cũng tham dự lớp học này với tôi mỗi tuần ba buổi.

            Rồi ba tháng hè chấm dứt, tôi về Saigon đi học lại, Trưng Vương với tôi măi măi là những năm tháng “ngọc ngà nhất”. Tôi vẫn học rất chăm đă từ lớp 7A lúc mới vào, tôi ḅ lên lớp 6A3 rồi đệ Ngũ A, và Đệ tứ A1- là lớp giỏi nhất trong toàn khối Anh văn của trường thời bấy giờ.

            Trong thời gian này, anh vẫn c̣n học ở B́nh Dương nên tôi đă nhận được khá nhiều thư của anh. Cho tới bây giờ tôi vẫn c̣n h́nh dung ra được nét chữ nho nhỏ, ngay ngắn của anh viết trên những trang giấy pelure màu xanh xinh xắn. Tôi c̣n nhớ có những đoạn anh viết: “ Tôi quen cô bé không cần có iod làm xúc tác hay một người giới thiệu… tôi quen cô bé thật là giản dị trong những ngày hè ở quê tôi… hoặc “tôi vẫn thích viết cho cô bé thật nhiều… hầu như mỗi tuần… dẫu rằng tôi chẳng được đọc….

            Ôi sao lá thư thời học tṛ mới dễ thương làm sao…

            Nhưng lúc bấy giờ tôi ngây thơ quá…

“ Thuở ấy tôi nào có biết chi
 Chỉ lo đèn sách đợi mùa thi”

            Thời gian trôi nhanh, tôi tiếp tục học ở Trưng Vương đến khi tôi xong Tú Tài II, Sau đó tôi ghi tên học ở Đại học Văn Khoa, định lấy chứng chỉ dự bị rồi tôi thi vào Đại học Sư Phạm. Tôi ước ao  trở thành cô giáo dạy môn văn chương… v́ ngày đó, dưới mắt tôi các thầy, cô dạy ở Trương Vương là những thần tượng, những tấm gương sáng khiến tôi vô cùng cảm phục.

            Nhưng khi đang học ở Văn khoa th́ Quốc Gia Hành Chính mở khóa thi tuyển vào ngạch Đốc sự, bố tôi khuyên tôi nên chọn ngành này để khi ra trường được làm việc ở Saigon. v́ đa số sinh viên Đại học Sư phạm khi ra trường phải đi dạy ở các tỉnh xa. Bố tôi không muốn “thân gái dặm trường”… Tôi nộp đơn thi và may mắn được trúng tuyển… tôi nghĩ thôi th́ ḿnh nếu không chọn được nghề ḿnh muốn th́ hăy để “nghề nó chọn ḿnh”. Thôi th́ “Sáng vác ô đi tối vác ô về” cũng được…

            Thế là tôi hăng hái bút nghiên đi học… và chính mái trường tọa lạc ở số 10 đại lộ Trần Quốc Toản này đă là một nơi “rất yêu dấu” với các bạn bè thân thương trong suốt 3 năm dài đầy những kỷ niệm êm đềm của một thời vàng son,

            Rồi tôi gặp nhà tôi - là mối t́nh đầu… và chúng tôi thành hôn khi tôi sắp ra trường… C̣n anh vào Đại học Sư Phạm, ra trường và đi dạy, có thời gian anh dạy ở tỉnh B́nh Dương và là thầy giáo của hai cô em gái tôi. Lúc đó, thỉnh thoảng tôi có nghe em tôi nhắn rằng anh gởi lời thăm hỏi… Rồi anh cũng lập gia đ́nh…

            Năm tháng vẫn trôi, rồi biến cố 1975 mất nước, lúc đó tôi đang làm việc ở Bộ Chiêu Hồi Saigon, nhà tôi phải đi cải tạo tập trung. Tôi và hai con c̣n nhỏ vẫn ở Saigon. Chúng tôi hoàn toàn bặt tin nhau.

            Cho đến năm 1980, các em tôi vượt biên , sau đó định cư tại Toronto-Canada. Được biết lúc đó gia đ́nh anh đang cư trú tại Toronto, anh làm nghề địa ốc và rất thành công… Thời gian đó anh đă có một căn nhà khá lớn, và em gái tôi lại tá túc trong căn nhà của anh. Nhờ đó anh biết được gia đ́nh tôi c̣n kẹt lại Viẹt Nam và tôi biết tin anh thành công nơi xứ người .Cũng vào năm 1980 nhà tôi măn hạn cải tạo, được trở về Saigon nhưng lại bị bệnh ung thư và qua đời năm 1983. Em gái tôi làm đơn bảo lănh cho ba mẹ con tôi sang Canada, tôi được cấp xuất cảnh từ năm 1983 nhưng không đi được v́ phái đ̣an Canada từ chối diện anh em bảo lănh cho nhau.

            Năm 1986, bố mẹ tôi được các em tôi bảo lănh sang Canada và cũng định cư tại Toronto, anh đă đến thăm viếng bố mẹ tôi thường xuyên… và cũng chính anh đă đề nghị bố tôi làm đơn bảo lănh cho ba mẹ con tôi với sự đồng thuận kư tên của em gái tôi. Nhờ đó, ba mẹ con tôi được phái đoàn Canada chấp nhận v́ liên hệ cha mẹ bảo lănh cho con cái.

            Mùa hè năm 1990, ba mẹ con tôi tới Canada. Anh biết tin có gọi điện thoại và mời ba mẹ con tôi đến nhà anh dùng cơm. Anh c̣n ngỏ ư muốn “giúp đỡ” ba mẹ con tôi trong một năm đầu để tôi có cơ hội được đi học lại (quyết định này có sự đồng ư của bà xă anh)

            Nhưng gia đ́nh tôi không muốn mẹ con  tôi nhận sự giúp đỡ đó, đồng thời mẹ tôi cũng không muốn ba mẹ con tôi đến nhà anh dùng cơm. Thế nên chúng tôi không có dịp gặp lại nhau ở Toronto. Hai hôm sau ba mẹ con tôi lên đựng đi Ottawa - định cư với cô em gái tôi.

            Tôi thật vô cùng cảm động trước đề nghị của anh và càng không ngờ t́nh bạn thuở xa xưa ấy vẫn c̣n đậm nét trong anh đến như vậy. Dẫu rằng anh chưa thực sự giúp đỡ tôi  nhưng chỉ cần biết anh có ư định đó thôi th́ tôi cũng đă “biết ơn” lắm rồi.

            Sau ngày tôi dọn về Ottawa, anh có điện thoại hỏi thăm tôi vài lần trong thời gian tôi c̣n chung sống với cô em gái. 5 tháng sau tôi xin được nhà của chính phủ và dọn ra riêng. Kể từ đó chúng tôi lại bặt tin nhau. Nhưng tôi vẫn chắc rằng rồi sẽ có ngày chúng tôi gặp lại dù chỉ một lần để cho tôi được ngỏ lời biết ơn với anh.

            Măi cho đến ngày hôm nay chúng tôi mới có dịp nói chuyện với nhau qua điện thoại. Và rồi chúng tôi vừa gặp lại nhau đúng vào dịp “Thanks Giving 2004” trong lần tôi về thăm cậu con trai vừa có thêm một cháu bé…

            Chúng tôi rất vui mừng gặp lại nhau, cùng nhau đi ăn trưa, rồi sau đó đi bộ quanh hồ Ontario. Tôi và anh cùng nhau ôn lại chuyện xưa, câu chuyện của 40 năm về trước… Anh vẫn xin được gọi tôi bằng “cô bé” như ngày nào. Anh tâm sự:

            “- Cô bé chính là người đầu tiên đă làm ‘nặng ḷng anh” từ dạo ấy…ngày đó, biết bao lần đi bộ bên em, anh chỉ muốn nói với em một điều… mà không hiểu sao cứ gặp cô bé rồi th́ lại ‘run lấn bấn’ và chẳng nói nên lời… (anh là người miền nam)

            Tôi lại được thể trêu anh:

            -Và bây giờ th́ anh càng không c̣n cơ hội để nói nữa rồi phải không?

            Anh lườm tôi trả đũa:

           - Cô bé vẫn hóm hỉnh như ngày nào…

            Chúng tôi cùng đi bộ ngang qua cây cầu có những nhịp cầu màu bàng bạc, trông như silver rất dễ thương. Không biết từ bao giờ tôi yêu những cây cầu, có lẽ nhịp cầu là biểu tượng của sự kết hợp, nối liền…

            Anh mua hai cây kem và chúng tôi lại vừa đi vừa ăn mà tưởng chừng như ngày nào…chúng tôi đang đi bộ đến lớp học Anh văn với cây cà rem trên tay…

            Chúng tôi kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện, chuyện của 40 năm dâu bể, chuyện bây giờ…và tôi rất vui mừng khi biết anh đang sống rất hạnh phúc với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.

            Sau đó anh đưa tôi ra bus station để kịp đi chuyến 4h chiều về lại Ottawa

            Chúng tôi quen nhau vào tuổi hoa niên, gặp lại nhau khi hai mái tóc đă điểm sương. Thời gian gặp gỡ chỉ vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi nhưng thật là quí giá và là một kỷ niệm đẹp vô cùng…

            Xin cho t́nh bạn ngày xưa măi măi thuần khiết và thắm đẹp trong nhau.