|
Thưa các bạn,
Bốn
mươi năm đã trôi qua kể từ ngày đầu tiên chúng ta gặp gỡ nhau dưới mái trường
Hành Chánh, bốn mươi năm đã trãi dài theo dòng sinh mệnh của mỗi một bản thân
chúng mình. Bốn mươi năm với những đổi thay lớn lao theo vận nước u buồn đã
nhuốm màu tóc thanh xuân thuở nào nay trở thành sương điểm và cũng với bốn mươi
năm đó, một thời gian quá dài để chúng ta cùng tìm về với nhau trong Khung
Trời Kỷ Niệm.
Được
khởi đi và hình thành từ chỉ với một thôi thúc tình cảm là góp tay tô đậm thêm
nét đẹp diệu kỳ của tình đồng môn, tình đồng song, nên Khung Trời Kỷ Niệm xin
được đứng ra ngoài những dị biệt của chính kiến, những bất đồng của quan điểm,
những xung khắc thường tình của hệ lụy nhân sinh, những thao thức tìm kiếm của
các luận đề khô khan, để xin được chỉ như là một khu vườn của những tản mạn tình
cảm, một khu vườn của những mãnh tâm tình, một khu vườn của những dòng kỷ niệm -
những kỷ niệm với trường xưa, lớp cũ; những kỷ niệm chúng ta đã có với nhau, của
nhau và cùng nhau qua các đoạn đường 40 năm đằng đẵng, từ thuở còn đèn sách đến
khi rời xa trường mẹ, từ buổi ngục tù lao lý đến tháng ngày phải lưu lạc tha
phương.
Khung
Trời Kỷ Niệm cũng sẽ thấp thoáng các hồi ức, những hoài niệm, những quyến luyến,
những điều không thể quên về một số những người bạn cùng lớp đã vĩnh viễn ra đi,
những người bạn tuy vội bỏ hồng trần để thanh thản ở cõi chân như nhưng hình ảnh
và kỷ niệm đã có với họ vẫn còn ở lại mãi trong tâm hồn của mỗi chúng ta.
Giữa
những bận bịu vì nợ áo cơm của cuộc đời thường, Khung Trời Kỷ Niệm xin được ít
nhất một lần làm mặt hồ phẳng lặng để chúng ta cùng ghé qua, thảnh thơi soi lại
những hình bóng của nhau, soi lại hình bóng của chính mình qua các tâm tình của
bè bạn, mà nơi đây, chắc chắn những tiếng cười thanh xuân rộn rã ngày nào sẽ
vang vọng trở về như một tình thân ấm áp cho tuổi xế chiều lưu lạc.
Thưa
các bạn,
Chúng
ta, những người, nếu dẫu “không tri kỷ cũng trọn tình huynh đệ”, những
người đã thành đạt hay vẫn còn gian nan, những người cho đến bây giờ vẫn thường
hay thỉnh thoảng đi ngang ngôi trường cũ hay những người cho đến hôm nay vẫn
chưa được một lần trở lại ghé qua, tất cả đều có một mẫu số chung. Đó là tấm
lòng hoài vọng tha thiết với những giá trị vĩnh cửu của tình đồng môn, tình đồng
song. Đó là một phần đời, phần hồn của chúng ta vẫn còn gởi lại đâu đó trong
khung trời Học Viện, trên cánh cổng lạnh hơi sương, nơi gốc hoàng lan cô độc hay
trên từng khung cửa khép mở của mỗi giảng đường… Và những mảnh tâm tình trong
khu vườn Khung Trời Kỷ Niệm nầy dầu được dàn trãi như thế nào cũng chỉ là những
bước chân đồng điệu của cuộc hành trình tìm về mẫu số chung rất đáng trân quý
nói trên.
Và bây giờ xin mời các bạn cùng đi vào Khung Trời Kỷ Niệm.
Nhóm Phụ Trách
|