|

“Tháng
Sáu trời mưa, trời mưa không dứt.
Trời không mưa anh cúi lạy trời mưa.
Anh lạy trời mưa phong kín đường về
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận. …
”
Nhưng cuối tuần tháng Sáu vừa qua, trời đă
không mưa và đă không mưa để cho phong kín
đường về và đêm dài vô tận như bài hát trữ
t́nh Tháng Sáu Trời Mưa của nhạc sĩ Hoàng
Thanh Tâm. Tháng Sáu của đầu mùa hè miền Nam
Cali trời vẫn đẹp và khí hậu ở vùng Orange
County ven biển chỉ vào độ 72 – 75 độ F.
Nhận lời kêu gọi của anh Phạm Phước Ngữ và
đặc biệt là anh chị Chế Minh Châu, tôi chuẩn
bị đến sinh hoạt với các bạn bè tiếp đón Cô
GS Cao Thị Lễ vào một cuối tuần tháng Sáu.
Anh Phạm Phước Ngữ có tiết lộ chương tŕnh
sơ lược gồm: Pot Luck, giới thiệu Thầy Tṛ,
và có giúp vui văn nghệ ‘cây nhà là vườn’
vào tiết mục cuối. Anh Chế Minh Châu gọi
điện thoại tôi vào tuần trước, nhắn nhủ nhớ
đến chơi cho vui và nhớ đem theo cây đàn.
Ḿnh rất qui mến vợ chồng Châu Chế, cười nói
‘Cây đàn (th́ tôi không) bỏ quên’ đâu v́ lúc
sau này đi sinh hoạt văn nghệ (kể cả đi
cruises) với các một số bạn mới thân quen
tôi cũng thường hay xách theo cây đàn.
Nhưng ngày 18 tháng 6, tôi đă lỡ hứa với hai
đứa con trai và hai đứa con dâu sẽ dự tiệc
“Father Day” với chúng, đành phải chọn một
trong hai vậy. Cuối cùng th́ tôi email cho
anh chị Châu và xác nhận rằng Ḿnh sẽ đến
sinh hoạt với bạn bè. Đứa con lớn đă ưng
thuận dời tiệc lai chiều ngày hôm sau; c̣n
vợ chồng đứa con út thi bận làm việc không
đến Chúa Nhật được, đành dời lại một tiệc
khác vào tuần lễ kế tiếp. Như vậy th́ Kỷ
niệm “Farther day” của tôi, “Ông Già” sẽ
được dẫn đi ăn hai lần ! Có lợi nhiều “hỉ” ?
Nói theo kiểu anh Phạm Phước Ngữ th́ phải có
chữ ‘hỉ’ mới đúng điệu Huế. Huế của những
trời mưa lất phất, những cô gái thật diễm
kiều với mái tóc dài chấm ngang vai và những
giọng nói thật dễ thương, ngọt ngào. Đúng
vậy không anh chị Ngữ?
Chiều thứ Bảy 18 tháng 6 năm 2011, vợ
chồng tôi lái xe từ Highland xuống nhà Ông
Bà Châu ở vùng Fountain Valley. Rời nhà từ
trước 4 giờ chiều nhưng xuống đến nơi thi
cũng đă 5 giờ 30. Đang lui cui đem mấy cái
máy speakers, microphone, giá nhạc và đàn
xuống, định đi theo Ông chủ nhà đang phụ một
tay th́ có tiếng kèn xe gọi: Phạm Phước Ngữ
đi rước Cô Lễ về tới. Tôi vội bỏ máy ở đó
đến chào Cô, tự giới thiệu rồi tiếp tục đem
dụng cụ âm nhạc vào. Vào trong nhà, lại c̣n
phải ráp lại nữa, thật mắc công; nhưng đă
thích chơi văn nghệ thi cũng đành phải “xin
làm người hát rong” (*) vậy.
@
Hôm nay, tôi hân hoan gặp gỡ Cô Lễ và
các bạn bè. Ngoài Ông Bà gia chủ Chế Minh
Châu, c̣n có Ông Bà tổ chức Pham Phước Ngữ,
anh chị Lê Hiểu Nghĩa, Ngô Xuân Vũ, Đèo
Chính Mung, Nguyễn Viết Đức, Trần Bạch Thu,
Chị Lê thị Gấm, anh Lữ thế Cần, anh Trương
văn Anh, anh Trần đắc Mưu, anh Vơ Hoàng Ân,
anh Hồ Hàng và đến sau là anh Nguyễn văn Huy.
Bạn bè hàn huyên tṛ chuyện rất vui và thân
mật. Những tiếng cười nói rộn rả và thân
t́nh: Phía đàn ông vỗ vai hỏi han nhau với
ly rượu trên tay, phía phụ nữ th́ vừa bày
dọn thức ăn lên bàn vừa cười nói vui vẻ. Cô
Lễ có vẻ vui trước sinh hoạt của đám học tṛ
cũ bây giờ cũng đă quá lục tuần, mái tóc
nhiều muối hơn tiêu (trừ khi đă nhuộm). Chỉ
riêng Trần Đắc Mưu th́ đầu có quá nhiều muối
và có rất ít tiêu. V́ bận lắp ráp dụng cụ âm nhạc, tôi ít nói
chuyện nhiều với Cô Lễ, chỉ có dip hỏi Cô ở
thành phố nào thuộc Tiểu Bang Virginia? v́
tôi đă có lần đến West Virginia và
Philadelphia vài năm trước.
Đúng chương tŕnh, anh Ngữ và anh
Châu nói lời mở đầu, tuyên bố lư do buổi
tiệc, và tuyên bố khai mạc buổi họp mặt Thầy
tṛ mà có nhiều bạn đă không gặp lại Cô gần
40 năm ṛng ră. Từng cặp, từng cặp cựu sinh
viên Đốc sự 17 vắn tắt kể lại tên và cuộc
sống thăng trầm của họ. Tôi rất hài ḷng các
bạn bè của tôi hôm nay nói rất chân thành,
đơn giản, không màu mè, khách sáo, không
khoe khoang …. Cô Lễ cũng vậy, Cô đă có ư
muốn tổ chức một buổi họp mặt informal, thu
gọn, thân mật và không cầu kỳ. Cô đă kể lại
cuộc đời Cô xuất thân từ gia đ́nh nghèo
những hiểu học và lấy cái học làm niềm vui
mà trong một xă hội Việt Nam cổ xưa vẫn c̣n
bất công những cơ hội học hỏi với người phụ
nữ. Do đó, nhờ phấn đấu và cuộc đời đưa đẩy,
cô đă thành công và thành danh trên đường
học vấn và sự nghiệp giảng dạy của Cô dù ở
hoàn cảnh nào, trong nước hay ngoài nước.
Cô cũng nhấn mạnh rằng “Tuy hầu hết những
người tham dự đều tốt nghiệp từ lớp Đốc Sự
17B và đă cho là chưa có cái duyên để được
học với Cô, nhưng Cô rất vui khi được đón
tiếp hôm nay bởi các cựu sinh viên Đốc Sự
17B. V́ điều nầy nói lên tấm ḷng qui báu
của cựu sinh viên, không là học tṛ, nhưng
đối xử với Cô trong mối thân t́nh Thầy Tṛ
mà chỉ có xă hội Ả đông mới có”. Lời nói
chuyện của cô rất thông minh, vừa diễn tả
cái vinh hạnh của người Thầy vừa nâng cao
giá trị của t́nh Thầy tṛ trong xă hội Việt
Nam vẫn c̣n tồn tại cho đến bây giờ. Cô cũng
có kể thêm về những khuyến khích và nổ lực
mà Cô đă có để thành đạt và mong rằng các
cựu sinh viên hăy giữ lấy để hướng dẫn các
thế hệ con cháu sau này.
Anh Huy có hỏi Cô thêm vài câu hỏi liên quan
đến ngành học, Trường học USC nơi Cô tu
nghiệp, và tại sao Cô chọn Virginia làm nơi
tạm trú cho quê hương thứ hai?. Anh hỏi rất
professional giống như một phóng viên nhà
báo hoặc phái viên đài truyền h́nh đang
phỏng vấn Bà Syuki hay Bà Clinton vậy. Nhưng
mọi câu hỏi đều được Cô trả lời rất thành
thật và thỏa đáng. Anh Huy cũng rất dí dỏm
tâm sự thêm về câu chuyện anh về hưu lúc 55
tuổi, khi anh đang làm công chức và chị Huy
th́ đang làm việc cho một công ty tư. Khi ấy,
chị thường nói là “anh làm việc công chức dễ
như chơi” vậy mà tại sao anh “về hưu sớm” là
“yếu quá” và “chưa chi th́ đă bỏ của chay
lấy người” !. Anh trả lời là “yếu hay không
th́ tự biết” làm cho ai cũng cười v́ lời nói
chuyện dí dỏm và bóng bẩy của anh. Theo tôi,
tiếng công chức nhàn hạ đó cũng tùy nơi và
tùy công việc mà thôi. Nếu chị có cho là tôi
bênh vực Hành Chánh và đồng môn Huy th́ tôi
xin chịu là đúng vậy. Nhưng chắc chắn đây
chỉ là lời kể chuyện của anh chị cho vui mà
thôi. Đặc biệt hôm nay chị Gấm nhắc lại: chị
là một trong những người đă ngưỡng mộ Cô vô
cùng khi nh́n thấy Cô (là một nử Giáo Sư trẻ
dep) xuất hiện trong khuôn viên Học Viện
Quốc Gia Hành Chánh. Chế Ḿnh Châu hỏi Cô
kiểm tra lời giới thiệu xong, chấm điểm đứa
nào điểm A, điểm B, điểm C … ǵ đó th́ cứ
cho điểm rộng răi.
Phần giới thiệu xong, Thầy tṛ được mời vào
phần ẩm thực self service với nhiều món ăn
Việt Nam rất ngon như bánh lá tôm bột lọc,
thịt gà, thịt ḅ, cơm gà, bánh bèo Huế, bánh
bèo bột lọc, nem Huế, salad trộn trái cây …
và nhiều loại rượu mạnh, rượu bia. Tôi nói
chuyện với gia chủ Châu, anh Đức, Hồ Hàng,
Mung một lúc th́ xoay qua nói chuyện với con
gái anh chị Phạm Phước Ngữ. Vợ chồng tôi có
gặp cháu một vài lần trước nên cũng để nói
chuyện. Vả lại, cháu rất đẹp và ngoan hiền,
bằng ḷng đi theo Cha Mẹ để tham dự tiệc như
thế này thật là một điểm son đáng yêu mến.
Ít có những thế hệ trẻ lại chịu bỏ một buổi
chiều cuối tuần để đi đến nơi mà phần lớn là
những người không cùng một thế hệ. Đó là v́
cháu yêu mến gia đ́nh và cháu vẫn c̣n giữ
cái truyền thống gia đ́nh đáng quí. Hồ Hàng
có đem đến giới thiệu nhiều bức tranh dầu đó
chính anh vẻ. Anh cũng tặng Cô một bức có
khung gỗ rất đẹp, h́nh giống như 5 cánh hoa
màu t́m mà anh đặt tên tác phẩm là ‘Bàn tay
5 ngón’. Tôi ngắm nghía xong nói với Hồ Hàng
Ông diễn tả cũng đúng, nhưng cũng cô thể là
‘5 nàng thu áo tím’ th́ cũng đẹp. Hắn gật gù
nhưng không biết hắn suy nghĩ ǵ. Sau đó,
chúng tôi di chiêm ngưỡng các tác phẩm tranh
vẽ trừu tượng khác của anh và cố t́m nội
dung của mỗi bức tranh. Trong số đó, có một
bức vẽ cái chuông chup lên một ly rượu đỏ
rạn vỡ và bên ngoài là cặp mắt trần gian
đang nh́n đoàn người sắp hàng chuẩn bị bước
vào cái chuông mà theo tôi nghĩ có lẽ nói
lên cái tội lỗi của người đời (sin) được
nh́n qua cặp mắt trần gian nhưng được che
chở và tha thứ bởi ḷng từ bi (cái chuông).
Nghĩ vậy nhưng không biết có đúng y tác giả
không nữa v́ tôi cũng thích hội hoạ nhưng
không có học về hội họa nhiều.
Sau phần ẩm thực và hàn huyên, anh Ngữ
chuyển sang chương tŕnh văn nghệ. Tôi và
anh chị Đèo Chính Mung được giới thiệu là sẽ
đảm nhận chương tŕnh văn nghệ nhưng khi
Mung bảo tôi hát trước th́ tôi bảo rằng “anh
chị Mung là professional âm nhạc, thôi anh
mở đầu di”. Vợ chồng Mung và tôi đă luân
phiên nhau hát nhiều bài. Kế đó, anh Châu
cũng hát một bài, Hồ Hàng hát một bài và chị
Ngô Xuân Vũ cũng đệm thêm tiếng ḥ miền Nam.
Phạm phước Ngữ một đôi khi đệm tiếng đàn
guitar của hắn từ một amplifier và speaker
riêng của anh cho xôm tụ. Nhiều tiếng vỗ
tay vang dội của bạn bè cho những tiết mục
văn nghệ khép kín nầy.
Đêm nay, anh chị Đèo Chinh Mung đă hát những
bản hay, kể cả bản ruột như ‘Giấc mơ phai’,
‘Đời đá vàng’ để cổng hiến cho Cô và bạn bè
nghe. Anh chị Mung đă giới thiệu là đă công
tác hơn 20 năm với Ban Lạc Hồng nên biết
nhiều bài và có nhiều kinh nghiệm tŕnh bày.
Hồ Hàng đặc biệt xuất hiện với bài ‘Em đến
thăm anh đêm 30’ của Vũ Thành An mà bài hát
đă được soạn lại theo một h́nh thức mới rất
hay và đặc biệt. Chị Ngô Xuân Vũ xin được
‘ḥ’ thay v́ ‘hát’ v́ bị khan tiếng. Nghe
chị ḥ miền Nam mà đă thấy hay rồi nên Hồ
Hàng nói “Quảng mà ḥ hát như vậy là quá hay
rồi, thử kêu Ngô Xuân Vũ lên hát thử coi nó
khác ra làm sao?” Hồ Hàng có tật uống rượu
ngà ngà th́ nói cái ǵ cũng nói, Trời đất ǵ
hắn cũng chẳng kiêng Ai cũng biết là Hồ Hàng
chỉ vui miệng nói đùa giỡn với bạn bè mà
thôi. Chị Ngô Xuân Vũ có chất giọng rất hay
những tiếc hôm nay bị khản tiếng nên anh chị
em không thưởng thức trọn vẹn tiếng hát của
chị.
Tôi được giới thiệu lên sân khấu nhiều lần
v́ có lần phải lên để cứu Bà xă đang bị Phạm
Phước Ngữ tưởng bở yêu cầu lên hát. Lần đó,
tôi nói “Nghe anh Ngữ giới thiệu, không phải
chỉ có Vợ tôi giật ḿnh mà tôi cũng hết hồn
nữa, v́ Bà xă thấy vậy mà chỉ hát những bản
hoàn toàn mới, có khi tôi không biết từ đầu
ra?…”. Bà chỉ là Manager của tôi thôi, đi
đâu cũng theo ủng hộ tinh thần mà nếu như
ngày nào không có vợ theo th́ tôi cũng thấy
thiếu một loạt những tiếng vỗ tay của gà nhà.
Cũng như nhiều lần hát với các bạn bè văn
nghệ từ những Hội đoàn khác (như Điện Lực
Việt Nam Hải Ngoại, nhóm Petrus Kư, nhóm San
Jose, nhóm nghệ sĩ đang công tác với Asia
production, Đại diện Cộng đồng Việt Nam tại
Sydney, tai Brisbane Úc Châu và những bạn
hữu ở Pháp ….), nếu đến lần thứ hai, tôi
thích hát bài tôi mới tập trước để mở đầu
cho mới mẻ và không thấy nhàm chán, kế đó
mới đến các bài hát mà bạn bè thich… Đêm
nay, tôi đă tŕnh bày các bản nhạc như
‘Tưởng Niệm’ của Trầm Tử Thiêng, ‘Cát bui’
của Trịnh Công Sơn, ‘Tạ Ơn Em’ của Từ Công
Phụng, ‘Mai tôi đi’ của Anh Bằng, ‘liên khúc
Phôi Pha và Một cơi đi về’ của Trịnh Công
Sơn, ‘Hà Nội mùa vắng những cơn mưa’ của
Trương Quí Hải, ‘Người Vượt biển buồn’ của
Vô danh và một bản nhạc ngoại quốc. Tôi đem
theo cả tập nhạc nên khi bạn Châu đề nghị
chơi nhạc đến sáng th́ Cô Lễ quay sang hỏi
ban văn nghệ có chịu nỗi không?, Tôi cười
nói “Em có cả tập nhạc .. Tới luôn nghe Cô?”
Cả pḥng ai cũng cười và sẵn sàng ứng chiến
v́ cuộc vui đâu kể thời gian?
Tôi đi hát cũng nhiều lần và nhiều nơi, có
nơi tŕnh diễn trước công chúng, có nơi chỉ
là nhóm nhỏ độ mươi người trong thính pḥng
và không cần micro, nhưng tôi thích những
lần hát thính pḥng như đêm nay. Ḿnh thả
hồn theo nhạc bằng tất cả tấm ḷng trong lúc
người nghe hoàn toàn lắng nghe, không phải
v́ người hát hay hay dỡ mà v́ tôn trọng bài
hát và người hát. Có bạn nói tôi càng về
khuya càng hát hay, chắc cũng chỉ t́nh cờ và
chấm điểm rộng răi thôi. Nhưng có lẽ càng
khuya thi âm thanh càng vắng lặng, và chút
rượu nhẹ làm ấm ḷng tôi. Đêm nay tôi uống
với Vũ và Hồ Hàng một chút cho vui và có cái
cảm giác muốn chia xẻ những lời ca thấm thía
với bạn bè xa xứ. Tôi hát như muốn nhắn nhủ
lại, nói với mọi người về ḷng vị tha và tâm
sự của những người đă già, về t́nh người và
về t́nh yêu. Do đó, có nhiều bạn nói rằng
tôi sở trường nhạc t́nh Trịnh Công Sơn. Tôi
mỉm cười không phản đối, nhưng nói thêm là
Trịnh Công Sơn đă chết rồi, nay tôi bắt đầu
tập nhạc của đồng môn Từ Công Phụng … th́ có
tiếng bạn hiền nói rằng “Từ Công Phụng cũng
sắp sửa đi theo luôn …” Tôi nghĩ: “Ừ, cũng
có thể đúng. Nhưng nhiều khi tôi hát như để
sợ không c̣n có dịp được hát và sinh hoạt
nữa. Giống như bài hát ‘Phôi Pha’ đă nói:
“Ối phù du, nhin tuổi xuân đă già, một ngày
kia đến bờ, đời người như gió qua”, nó thấm
thía làm sao cho những người già đang nh́n
ngắm ánh trăng tàn. Và cũng giống như Trịnh
Công Sơn viết trong bài ‘Một cơi đi về’ :
“Đêm nay ta say ôm đời ngũ muộn, Để sáng mai
đây lại tiếc xuân th́.” Riêng bài ‘Tạ Ơn em’
của Từ Công Phụng, tôi thích bài này v́ lúc
nào tác giả cũng trân trọng người phụ nữ
Việt Nam và những mối t́nh dù c̣n đang trong
tay hay đă mất. Đêm nay tôi đă hát bài này
theo lời yêu cầu của anh Lê Hiểu Nghĩa đă
nói riêng với tôi trước đó và cho nhà tôi.
Chúc anh chị Nghĩa và các bạn hiền suốt đời
hạnh phúc bên nhau v́ biết yêu quí và trân
trọng nhau. Bài ‘Người vượt biển buồn’ là
một ca khúc tôi c̣n nhớ khi sinh hoat văn
nghệ với nhạc sĩ Nguyễn đức Quang ở Trại ty
nạn Paulo Bidong (Malaysia) mà tôi không
biết tác giả bài này là ai. Tôi đă hát bài
này để tặng Cô Lễ vi tôi biết Cô có thời
gian tạm trú ở Trại tị nạn này sau chuyến
vượt biên. Bài cuối cũng là bài ‘Unchained
melody’ mà tôi tạm dịch là ‘Khúc t́nh ca tan
vỡ’ nhạc t́nh bất hủ ngoại quốc.
Hồ Hàng nghe tôi hát xong bài ‘Một cơi đi về’
nói với Cô Lễ rằng “Thằng này không phải
xuất thân từ Quốc Gia Hành Chánh”. Tôi mỉm
cười ngắm nghi: Từ một cựu Công chức ngach
Đốc Sự tại Việt Nam, rồi trở thành lao công
nơi xứ người, và rồi trở thành Chuyên viên
điện toán của một cơ sở địa Phương tại Hoa
Kỳ, trong ḷng tôi lại là một quăng trời
rộng mở của văn thơ và âm nhac, không tự hào
và không đua chen.
Hát cho nhau nghe, hát cho người đời c̣n
thấy cuộc đời này đáng yêu và đáng lưu lại
những kỷ niệm và t́nh yêu muốn thuở. Chỉ có
vậy, không mong muốn ǵ hơn nữa.
Chương tŕnh văn nghệ đêm nay khá dài, đă có
lúc nghĩ giải lao với bánh kem và bánh trái
cây. Cô Lễ đă cắt cái bánh kem có đề chử
“Kính tặng Cô Cao thi Lễ, Ph.D … “ th́ mỉm
cười chỉ vào chử Ph.D rồi nói “cái nầy
biên lên đây là tầm bậy”. Tôi thầm
ngưỡng mộ Cô là một người rất khiêm tốn và
đơn sơ. Không phải ai cũng dễ có đức tính
đơn giản và khiêm tốn như Cô.
Phần văn nghệ tiếp tục kéo dài đến gần 11
giờ đêm, các bạn hỏi Cô muốn thêm bao lâu
nữa v́ sợ Cô mệt và cũng c̣n vài việc phải
làm ngày hôm sau, Cô nh́n tôi và nói “Thêm
30 phút nữa được không?”. Dĩ nhiên là tôi
hănh diện được thấy Cô c̣n thích nghe đêm
văn nghệ của đám học tṛ cũ, nói “Dạ được”,
nhưng khi đó anh chị Mung phải chia tay ra
về th́ Cô rút lại “15 phút cũng được”.
Buổi tiệc và văn nghệ đón tiếp cô Lễ chấm
dứt. Anh Ngữ nói lời cảm ơn Cô, cảm ơn bạn
bè và mong là tháng 7 năm 2012 sẽ được dịp
đón tiếp Cô lần nữa trong dịp tổ chức kỷ
niệm “40 năm tốt nghiệp của Khóa Đốc Sự 17”
sẽ tổ chức tại Orange County, miền Nam
California…
@
Tôi lại lui cui tháo dàn
amplifier/speaker Fishman để bỏ từng bộ phận
nhỏ vào cái bao riêng, lại tháo microphone
stand bỏ vào cái bao khác và bỏ cây đàn cùng
với tập nhạc vào guitar gig. Anh Châu và anh
Vũ chạy đến muốn phụ xách các dụng cụ này
mang ra xe thật chân t́nh. Ra đến xe , cả ba
chúng tôi (Châu, Vũ và tôi) c̣n đứng lại nói
chuyện về một người bạn vừa thoát qua một
cuộc mổ xẻ ngặt nghèo. Dù có nói hay không
nói, cái ḷng của anh em canh cánh những nỗi
lo lắng và sẵn sàng chia xẻ cho nhau thật
thân quí, đậm đà.
Trở vào nhà, trong ánh mắt vui và cảm động
v́ vừa sum họp và sinh hoạt với cựu sinh
viên Đốc Sự 17 mà Cô đă từng giảng dạy năm
đầu tiên, Cô Lễ đến nói với tôi “Có phải anh
là người đă viết bài ‘Trâm Cài trên tóc’
không? Và bài đó có phải anh viết về Phạm
Duy Sương?” Tôi gật đầu, “Dạ phải. Trước khi
phát hành, em có xin phép Sương có thể đăng
được không th́ Sương bằng ḷng v́ đó là
chuyện đă qua và nay Sương đang sống trong
hạnh phúc ”, Cô Lễ nói: “Đúng rồi, Cô có đọc
bài này và có biết chuyện về Sương. Vừa rồi
Sương đă có về gặp lại người xưa và mọi việc
đều vui vẻ, b́nh thường”. Tôi nói, “Vậy tốt
quá. Vả lại, bài viết của em cũng chẳng có
trách người vợ, chỉ có ư nói rằng: “Có trách
chăng là trách số phận, thời cuộc và trách
các cấp lảnh đạo tối cao đă vội bỏ chạy sớm
để lại bầy tôi ở lại ngỡ ngàng và chịu khổ
sở nhiều năm”.
Anh chị Nghĩa, Châu, Ngữ và Vũ bắt tay từ
giả với tôi nhiều lần nói lên cái t́nh bạn
thắm thiết không muốn rời. Cô cũng chào tạm
biệt trước khi lên xe ra về, bọn tôi đi theo
vẫy tay chào lần nữa. Xe Ngữ và Cô đi rồi
th́ vợ chồng tôi cũng chạy theo sau. Nh́n
lên trời cao thấy ánh trăng đă rơ và trời
đêm tháng Sáu vẫn không mưa. Cái ao ước như
bài hát Tháng Sáu trời mưa trời mưa không
dứt để cho chúng ta ở lại v́ lư do phong kín
đường về hầu như không thực hiện được. Ví dụ
Trời có mưa, mọi người chúng ta với số tuổi
đă già, sức không c̣n trẻ nữa để vịn vào cái
mưa phong kín đường về mà rong chơi suốt năm
canh dài cho thỏa cũng hiếm hoi. Thôi th́ ta
chỉ c̣n biết chia tay và chúc cho nhau nhiều
sức khỏe để c̣n mong có dịp gặp gỡ nhau lần
kế tiếp. Nói như vậy, nhưng khi Phạm Phước
Ngữ mong mỏi gặp lại bạn bè và Cô vào tháng
7 năm 2012 sẽ đến, có lẽ một số không thể
trả lời trước được. Giống như vợ chồng tôi,
mỗi năm vào dịp July 4 là cơ quan có system
conversion cho tài khóa, tôi bị đ̣i hỏi phải
làm việc và theo dơi nhiều việc, chưa chắc
ǵ tôi có dịp gặp lại tất cả bạn bè trong
các ngày họp mặt Đốc Sư 17 bốn mươi năm.
Nghĩ, mong muốn là vậy, nhưng cũng chẳng
biết có thực hiện được không?
Nh́n lên trời cao và anh trăng tṛn tôi chợt
nhớ đến mấy câu hát đầu tiên của bản ‘Phôi
Pha’:
“Ôm
ḷng đêm, nh́n vầng trăng mới về, nhớ
trăng giang hồ.
Ối phù du, nh́n tuổi xuân đă già, một
ngày kia đến bờ, đời người như gió qua
Không c̣n ai, đường về ôi quá dài, những
đêm xa người
Chén rượu cay, một đời tôi uống hoài,
trả lại từng tin vui, cho nhân gian chờ
đợi.”
Chào các bạn bè và những ai c̣n hiểu được
tôi đang mong đợi một cái ǵ đó, một t́nh
yêu, t́nh bạn chân thành ở cuối đời … Và tôi
đă vẫn c̣n măi đi t́m trong những người bạn
cũ, bạn mới thân, sơ trước tuổi đời mỗi lúc
một chồng chất. Cho đến bây giờ tôi vẫn c̣n
khoác trên vai cây đàn để đi hát dạo, chia
xẻ với nhiều người, trong đó có những người
bạn cũ thân mến của tôi …
Thân chào tạm biệt tất cả các bạn ….. Cảm ơn
anh chị Phạm Phước Ngữ, anh chị Chế Minh
Châu đă mở rộng cửa đón tiếp bạn bè để có
được một kỷ niệm khó quên.
Highland, June 26, 2011
Hậu Huỳnh
(*) Bài nhạc
“xin làm người hát rong”. |