Home 

Trang Chính 

Bản Tin 

Sinh Hoạt 

Tham Luận 

Hoài Băo Quê Hương 

Văn Học Nghệ Thuật 

Thư Tín 

Bài vở xin gửi về địa chỉ sau đây:
3108 E. Sawyer St.
Long Beach, CA 90805

 

Tôi là sinh viên yêu nước ... chống cái xấu để làm cho xă hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn.

THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ



 


Gặp Bạn Cung Trọng Thanh

      ... Vào buổi chiều tối Thứ Sáu ấy, tôi đă có dịp gặp lại một số bạn bè cư ngụ tại miền Nam California. Chủ nhà NXVũ cho kê hai cái bàn. Một bàn dành cho nam giới và một bàn dành cho nữ giới. Thức ăn đồ uống thật là dồi dào phong phú. Trên bàn về món ăn tôi nhận thấy có món gỏi mít, nem cuốn Ninh Ḥa, chả gị tôm kích thước nhỏ, bánh bèo, bánh bọc lá mà tôi không biết tên, và đặc biệt là món thịt ḅ steak ướp vừa được nướng trên than hồng c̣n nóng hổi. Về thức uống, tôi thấy có rượu vang đỏ, rượu vang trắng, bia và rượu cognac. Trong hai chai rượu Tây ấy, có một chai Remy Martin V.S.O.P mắc tiền, có một xuất xứ rất đặc biệt. Theo lời bạn NXVũ, chai rượu này do TĐMười tặng bạn. Chúng ta hẳn c̣n nhớ, bạn TĐMười, một đồng môn của chúng ta, đă từ giă người thân và bạn bè vào cuối tháng Hai vừa qua v́ bạo bệnh. Trước đó vài tháng bạn đă đoán trước được tương lai của bạn; sẽ không c̣n dịp cụng ly với các bạn đồng khóa cho nên bạn ấy đă biếu NXVũ chai Remy Martin này với lời nhắn nhủ chân thành: "Khi nào các bạn của chúng ta gặp lại nhau, nhờ bạn Vũ thay mặt tôi mời mỗi bạn một ly rượu này cứ y như lúc tôi c̣n sống và cùng chung vui với các bạn vậy." Căn cứ vào ư nguyện của người bạn thân quá cố, ngày hôm ấy NXVũ đă giữ đúng lời. Nh́n ly rượu trước mặt, cơi ḷng thực khách bỗng dâng lên một niềm xúc cảm và cứ ngỡ như bạn hiền vẫn c̣n quanh quẩn đâu đây. Nhân dịp này, NXVũ đại diện cho chị TĐMười đạo đạt lời mời của gia đ́nh chị đến tất cả bạn bè, thân mời các bạn đến tư gia của chị vào ngày 8/6/13 để họp mặt đánh dấu 100 ngày bạn TĐMười rời xa dương thế..... (Click vào tựa đề trên để xem tiếp)


Người Mỹ Và Vết Xe Đổ Của Người Pháp

      ... CS đă nắm được cái yếu của đối phương, của các nước dân chủ tự do là luôn chia rẽ, điển h́nh nhất là tại Mỹ, chia rẽ giữa người dân, giữa hai đảng, giữa Hành pháp và Lập pháp, giữa bảo thủ và tiến bộ…Họ thừa cơ nước đục thả câu để tạo thuận lợi đạt mục đích. Người Pháp phải rút khỏi Đông Dương v́ bại trận tại Điện Biên Phủ, người Mỹ cuối cùng cũng rút nhưng họ nói không thua trận mà là rút bỏ. Cho dù giải thích thế nào th́ cũng phải coi đó là một sự thất bại.

    Cũng có người Mỹ nói (Wikipedia) h́nh ảnh chiếc xe tăng T-54 ủi sập cánh cửa dinh Độc Lập ngày 30-4-1975 tượng trưng măi măi cho sự thất bại của Hoa Kỳ trong công cuộc  ngăn chặn CS tại VN. Mặc dù Mỹ đă tiêu diệt được một triệu tên địch nhưng vẫn bị coi là thất bại. Sự chia rẽ nội bộ đă khiến cho Mỹ phải chấp nhận thất bại trước kẻ địch cố đấm ăn xôi giành chiến thắng.

     Mặc dù bại trận nhưng Pháp rút khỏi Đông Dương trong trật tự và danh dự. Họ đă tạo cơ hội cho người dân muốn t́m tự do, những người theo Pháp, làm việc với Pháp, được vào Nam trong thời hạn ba trăm ngày để tránh bị trả thù, và đă có gần một triệu người di cư vào Nam năm 1954. Người Pháp đă t́m được một lối thoát hợp t́nh huống cho những người không chấp nhận CS Việt Minh hà khắc.

     Người Mỹ thường nói họ t́m ḥa b́nh, ra đi trong danh dự nhưng trên thực tế cuộc rút lui bỏ chạy khỏi Nam Vang và Sài G̣n của họ tháng tư 1975 thật ra lại tồi tệ hơn Pháp rất nhiều. Những người cộng tác với Mỹ bị bỏ lại rơi vào tay địch, bị trả thù, hăm hại, giam cầm lâu dài trong các trại tập trung. Các ông Đại sứ cuốn cờ tháo chạy vào giờ thứ 25 tại Miên, VNCH  khiến người ta có cảm tưởng như họ không quan tâm ǵ tới danh dự của một siêu cường.

    Đi theo vết xe đổ của người Pháp, người Mỹ đồng thời đă để lại những t́ vết không mấy đẹp đẽ trước lịch sử loài người. ... (Click vào tựa đề trên để xem tiếp)

Mẹ Tôi

      ... Gia đ́nh chúng tôi đă hai lần trốn tránh cộng sản: một vào năm 1951 và một vào năm 1975. Lần sau khi ra đi th́ Mẹ tôi chứng kiến một cảnh đau ḷng: cô em gái đă được vớt lên tàu lớn cùng với gia đ́nh nhưng leo thang giây lên xuống lo cho ba con nhỏ không hiểu sao té xuống biển. Mẹ tôi kể lại, khi được báo tin con gái chết mà đau khổ quá khóc không nổi nữa. Ai nói ǵ th́ làm cái đó như người mất hồn. Măi ba bốn ngày mới khóc nổi. Tôi là đứa con đầu nhưng bị kẹt lại cho tới 1981. Trước cảnh lạc con, mất con, người Mẹ nào mà chẳng đau thấu tâm can. Khi nghe đài BBC nói đoàn tàu di tản đă lên đường rời hải phận VN, tui quay mặt vào tường khóc nức nở như một đứa con nít. Một phần khóc cho số phận ḿnh nhưng một phần tui khóc v́ biết cha mẹ anh em khi ra đi lúc hoạn nạn mà thất lạc người con, người anh trong nhà. Nhớ cha mẹ, gia đ́nh là một phần cho những cuộc vượt biên trong sáu năm kẹt lại. Có những đêm tôi nghe cả thấy tiếng Mẹ tôi ho, dù sau này biết cha mẹ đă định cư ở nước ngoài rồi. Ba tôi kể lại một hôm ông bà đang đi lễ ở nhà thờ, Mẹ tôi quay sang Ba tôi nói “Hăy đọc kinh cho con, tôi có cảm tưởng con nó sẽ đi được”.  Sau này khi qua đây, tôi đối chiếu lại cái ngày mà cha mẹ tôi đọc kinh cho tôi lại trúng vào ngày tôi xuống tàu vượt biên. Và ra đi bằng an, sau được tàu Ḥa Lan cứu vớt vào Singapore.... (Click vào tựa đề trên để xem tiếp)


Phóng Sự Buổi Văn Nghệ Hát Cho Việt Nam ...

      ... “Nhưng thưa Mẹ, nếu trời làm phép lạ. Cho quê hương lại tỏa ánh cờ vàng. Cho bốn vùng hết sạch bóng sài lang. Cho hạnh phúc lại tràn đầy thác lũ”. Tiếp đó, lời ca hào hùng  trong bản nhạc “Quê Hương Ngạo Nghễ” của  Nguyễn Đức Quang do toàn ban hợp ca QGHC và thân hữu tŕnh bày đă bất ngờ làm tất cả khán thính giả đứng lên vỗ tay hát theo, tạo nên khí thế hào hùng cho bài hát “Quê Hương Ngạo Nghễ”. Bài ca này cũng đă chấm dứt một chương tŕnh tân cổ nhạc được tổ chức với phối trí công phu, tŕnh diễn xuất sắc của các giọng hát không chuyên nghiệp của đồng môn QGHC và thân hữu, trong suốt ba tiếng đồng hồ tại hội trường Việt báo. Cuối cùng, ban Tổ chức chuyển lời cám ơn  của Hội CSV/QGHC Nam Cali đến khán thính giả về sự hiện diện đông đảo và ủng hộ tinh thần cho buổi Văn nghệ “Hát Cho Việt Nam Đang Tranh Đấu Đ̣i Dân Chủ” nhân ngày Quốc hận 30 tháng 4.
        Cũng như hầu hết những thính giả c̣n ngồi lại đến phút cuối của chương tŕnh văn nghệ đặc sắc hôm nay, tôi rời hội trường Việt Báo ra về với tâm trạng vui mừng lẫn xúc động. Xúc động bởi quá khứ đau buồn trong chuỗi dài lịch sử Việt Nam, dù đă trải qua bao khó khăn trong công cuộc chống ngoại xâm, nhưng vẫn giữ vững bờ cơi non sông vẹn toàn. Vui mừng v́ ngày mai, người dân trong nước, với sự tiếp sức của đồng bào hải ngoại đă đứng lên tranh đấu chống thù trong giặc ngoài rắp tâm đặt ách thống trị trên đầu dân ta một lần nữa. Ngoài kia, ánh chiều sắp tắt. Rồi bóng đêm cũng sẽ qua đi, nhường lại cho một ngày mai với nắng xuân ấm áp. Mùa Xuân mới sẽ đến, một mùa Xuân sáng lạng trên quê mẹ Việt Nam, đem lại ấm no hạnh phúc cho đồng bào trong nước mà gần nửa thế kỷ đă mất mát khổ đau v́ chiến tranh, giờ đây vẫn chưa được sống trong tự do và hạnh phúc thật sự
... (Click vào tựa đề trên để xem tiếp)


Suy Nghĩ Trên Trang Giấy

      ... Thỉnh thoảng, bạn bè, đồng nghiệp cũ ở xa có gọi điện thoại cho tôi chia xẻ nhận xét. Có bạn nghe phong thanh, tôi sẽ đổi cách viết, nhắc tôi hăy giữ nguyên 'style' này, rằng nó giống như nhăn hiệu cầu chứng tại ṭa, đổi cách viết khiến người đọc tưởng gặp người lạ, không nên. Có vài chị và anh bảo tôi có lối viết trung dung, nhẹ nhàng, khiến người đọc có thiện cảm. Đặc biệt là ông bô tôi với tuổi đời 85. Ông hiện cư ngụ với mẹ tôi, gần các em tôi bên miền Đông Hoa Kỳ. Hằng ngày bố tôi theo dơi tin tức trên báo giấy, báo điện tử, truyền thanh và truyền h́nh. Sức khỏe của bố tôi vẫn khả quan về thể chất lẫn tinh thần. Thỉnh thoảng, tôi gởi cho ông các bài viết của tôi. Không nói ra nhưng có lẽ ông bô tôi ngạc nhiên về anh con trai lắm. Từ bé tới lớn, ông ấy có thấy tôi viết lách bao giờ! Có lần hai cha con tâm sự, ông bô tôi bảo sau khi nhận được bài viết của tôi, ông ấy có forward nó đến bà con họ hàng và bạn bè. Ông bảo, một người bạn của ông, từng là Trung Tá trước đây, rất thích các bài viết ấy, đặc biệt là các câu nói của các danh nhân ở phần cuối bài. ... (Click vào tựa đề trên để xem tiếp)



 


Bầu Cử Tại Mỹ và Vấn Đề Đông Dương

      ... Người Pháp cũng như Mỹ lúc đầu chỉ tham chiến tại VN, nhưng cuộc chiến sau đó lan sang Lào, Miên nên cũng gọi là Chiến tranh Đông Dương. Hoa kỳ thực sự can thiệp vào VN năm 1965 khi Tổng thống Johnson đưa quân sang cứu văn t́nh h́nh nguy khốn, trung b́nh một tuần VNCH mất một tiểu đoàn và một quận. Nguyên do sâu xa do viện trợ quân sự của Nga, Trung Cộng cho Hà Nội luôn nhiều hơn Mỹ giúp cho miền Nam VN, không có sự can thiệp này VNCH có thể mất trong ṿng 6 tháng (2).
      Cuộc chiến b́nh định miền nam VN của TT Johnson và Bộ trưởng quốc pḥng McNamara từ 1965-1968 không có kết quả khả quan, đó là cuộc chiến tranh giới hạn gây hao ṃn địch, mục đích cho họ thấy cái giá phải trả để ngồi vào bàn hội nghị. Trái với mong đợi của Johnson-McNamara, mặc dù bị thiệt hại mấy trăm ngh́n quân trong mấy năm liên tiếp nhưng Hà Nội vẫn tiếp tục đánh thí quân để đẩy mạnh phản chiến tại Mỹ. Tháng 2-1968, BV và VC mở trận tổng công kích tết Mậu thân đẫm máu 1968, mặc dù Mỹ và VNCH thắng về quân sự nhưng thất bại lớn về chính trị. Phong trào phản chiến tại Mỹ tăng lên mạnh, người dân đă dành cho Johnson-McNamara thời hạn 4 năm (1965-68) để dẹp loạn nhưng hai ông đă không thắng được cuộc chiến, họ đă quá mệt mỏi và nhất quyết đ̣i chính phủ phải rút quân khỏi Đông Dương.  ...
(Click vào tựa đề trên để xem tiếp)




Măi Măi Trong Bóng Tối Cô Đơn

        ... Thiếu phụ vẫn im lặng, nheo mắt  nh́n anh một cách dửng dưng, vầng trán nhíu lại như đang  lục t́m trong kư ức một kỷ niệm xa xôi mơ hồ… Khi nh́n thấy giọt nước mắt long lanh trên khóe mắt của nàng, anh vội quay mặt, cố gh́m cơn xúc động dâng tràn trên mi mắt  của anh…

            Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào nhộn nhịp. Tiếng xe cộ ́ ầm, tiếng c̣i inh ỏi, tiếng rao hàng lanh lảnh... vang vọng vào chốn tịch mịch nơi đây. Anh đưa mắt buồn rầu nh́n người con gái đang ngồi bất động trong bóng chiều... Cũng như nàng, có biết bao người, biết bao gia đ́nh đă vượt biên, trong số đó nhiều người may mắn đă đến được bến bờ Tự do, đă toại nguyện điều họ thiết tha mơ ước. Một số khác, kém may mắn hơn, bị ch́m tàu, bị hải tặc giết chết. Nhưng cũng c̣n có biết bao người bị trả về Việt nam, đau khổ với kiếp sống tàn tạ trên quê hương. Họ sống với một thân xác vật vờ, một tinh thần hoảng loạn, như ch́m đắm trong cơi u minh!

            Anh đưa mắt chào từ biệt Thu… (Click vào tựa đề trên để xem tiếp)

 


     VĂN THƠ QGHC


Thông Tin: Nguyễn văn Sáu (TS4)    

PHÂN ƯU

        Vừa nhận được tin buồn Huynh Trưởng Hoàng Trọng Cang, Pháp Danh Nguyên Phương, Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Ban Đốc Sự Khóa 1 vừa từ trần ngày 19 tháng 5 năm 2013 tại Texas – Hoa Kỳ. Hưởng thọ 86 tuổi.
       Các đồng môn QGHC và Hội CSV/QGHC Nam Cali
xin thành kính chia buồn cùng Chị Hoàng Trọng Cang và toàn thể tang quyến. Nguyện cầu hương linh Huynh trưởng Hoàng Trọng Cang sớm được siêu thăng về Cơi Niết Bàn.


PHÂN ƯU

        Vừa nhận được tin buồn Thân Mẫu của hai đồng môn Đinh Thiên Trạch (ĐS9) và Đinh Thị Kim Quy (ĐS12) là Cụ Bà Quả phụ Đinh Xuân Kiều, nhũ danh Hồ Thị Lựu vừa từ trần ngày 13 tháng 5 năm 2013 (nhằm ngày 4 tháng 4 năm Quư Tỵ) tại San Jose, California. Hưởng thọ 95 tuổi.
       Các bạn đồng môn ĐS9 & ĐS12 và Hội CSV/QGHC Nam Cali
xin thành kính chia buồn cùng toàn thể tang quyến. Nguyện cầu hương linh Cụ Bà Hồ Thị Lựu sớm được siêu thăng về Cơi Niết Bàn.


PHÂN ƯU

        Vừa nhận được tin buồn Bào muội của đồng môn Châu Văn Đễ (ĐS12) là Bà Đào Xu Hà, khuê danh Châu Thị Dễ đă về nước Chúa lúc 1:32 PM ngày 15 tháng 5 năm 2013 tại Westminster, California (nhằm ngày 6 tháng 4 năm Quư Tỵ). Hưởng thọ 68 tuổi.
       Các bạn đồng môn ĐS12 và Hội CSV/QGHC Nam Cali
xin thành kính chia buồn cùng anh chị Châu Văn Đễ và toàn thể tang quyến. Nguyện cầu hương linh Bà Châu Thị Dể sớm về hường Nhan Thánh Chúa.


PHÂN ƯU

        Vừa nhận được tin buồn Thân Phụ đồng môn Trang Ngọc Diệp (Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Ban Đốc sự Khóa 16) là Cụ Ông Trang Văn Ngọc, Pháp Danh Nhật Long đă từ trần ngày 12 tháng 5 năm 2013 tại Fountain Valley, California. Hưởng thọ 92 tuổi.
       Các bạn đồng môn ĐS16 và Hội CSV/QGHC Nam Cali
xin thành kính chia buồn cùng gia đ́nh chị Trang Ngọc Diệp và toàn thể tang quyến. Nguyện cầu hương linh Cụ Ông Nhật Long Trang Văn Ngọc sớm được siêu thăng về Cơi Niết Bàn.


PHÂN ƯU

        Vừa nhận được tin buồn Huynh trưởng Nguyễn Đ́nh Xướng, Pháp Danh Thiện Long, Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Ban Đốc Sự Khóa Đà Lạt, Nguyên Tổng Quản Trị Hành Chánh Phủ Tổng Thống vừa từ trần ngày 27 tháng 4 năm 2013 tại San Jose, California – Hoa Kỳ. Hưởng thọ 88 tuổi.
       Các đồng môn QGHC và Hội CSV/QGHC Nam Cali
xin thành kính chia buồn cùng tang quyến. Nguyện cầu hương linh huynh trường Nguyễn Đ́nh Xướng sớm về Cơi Niết Bàn.

 

Diển Đàn

Liên Lạc

Tel: (562) 528 - 6274
tranbachthu@quocgiahanhchanh.com


CHIẾN TRANH VIỆT NAM
nguyễnđứcphương

CHIẾN TRANH VIỆT NAM
trọngđạt


TƯ LIỆU



Copyright @ 2005 quocgiahanhchanh.com
Webmaster@tranbachthu