Chi Phiếu và Bài vở xin gửi về địa
chỉ sau đây:
P.O. Box 2914
Anaheim, CA 92804 |
|
|
|
 |
 |
 |
 |
|
|
 |
Một lúc
sau, xe đă đủ khách, bác tài nổ máy quành ra lộ rời bến rồi trực chỉ phía nam.
Chiếc xe chạy bon bon trên đại lộ, trời lấm tấm mưa, những hạt nước phủ ướt mặt
đường và kính xe trông thật buồn tẻ. Ḥa bất giác ngoảnh lại nh́n về phía sau,
Sài G̣n từ từ lùi lại, chàng thấy nổi lên trong ḷng một niềm phấn khởi khác
thường và mỉm cười nh́n Sài G̣n xa dần, tự nhủ.
- Vĩnh biệt Sài G̣n!
Ḥa thấy sống lại cái giây phút sáu tháng trước đây khi được cấp giấy
ra trại trở về với gia đ́nh. Hôm ấy trong ḷng chàng cũng phấn khởi như ngày hôm
nay. Anh nghĩ, đây là một khúc quành trong cuộc đời ḿnh y như ngày hôm ấy, ḿnh
đă ra khỏi trại giam và bây giờ là ngày lên đường để ra khỏi nước. Ḥa mơ tưởng
lúc bước lên con cá lớn ra khơi để tới những miền đất tự do đầy hứa hẹn, những
bờ bến vinh quang xán lạng rồi mỉm cười nghĩ đến miền đất hứa xa xôi.
(Click vào tựa đề trên để xem
tiếp) |
|
|
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|
|
 |
Vào năm 1953 khi mới 11 tuổi và c̣n là cậu
học sinh Lớp Nhất (năm cuối cùng của tiểu học) tôi được hân hạnh lên
Ṭa Thị Chính Thành Phố Hải Pḥng để nhận chiếc bánh Trung Thu do Đức
Quốc Trưởng Bảo Đại (Head of State) trao cho học sinh trong dịp lễ
quan trọng của thiếu nhi....
Nay tuổi đời đă ngoài sáu mươi, nhân
lúc về hưu rảnh rỗi, và cũng do may mắn t́m được tài
liệu biên khảo dưới đây, xin giới thiệu quư vị, quư
bạn cùng đọc để có dịp nghiên cứu lịch sử, từ đó có
cái nh́n toàn cảnh và trung thực về một giai đoạn
chính trị quan trọng của Miền Nam. Nếu Mỹ không đưa Ô.
Diệm về nước, nếu Ô. Diệm không lật đổ Quốc Trưởng Bảo
Đại th́ thể chế chính trị của Miền Nam là một nền quân
chủ lập hiến chứ không phải tổng thống chế. Ai dám
khẳng định chế độ tổng thống kiểu Mỹ, Pháp, Phi Luật
Tân, Đại Hàn, Nam Dương, Nam Mỹ và Phi Châu v.v.. tốt
đẹp hơn nền quân chủ lập hiến của Anh Quốc, Nhật Bản,
Thái Lan ?
(Click vào tựa đề trên để xem
tiếp) |
|
|
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|
|
 |
Biết rơ về một tác giả là điều cần thiết để hiểu
nhiều về tác phẩm của tác giả đó. Nhưng trường hợp của
tôi hôm nay th́ không như vậy. Tôi không biết nhiều về
cuộc đời của nhà thơ Luân Tâm, hay đúng ra chỉ biết
rất sơ sài về quá tŕnh học vấn và kinh nghiệm làm
việc của nhà thơ mà thôi. Luân Tâm là một Đốc Sự Hành
Chánh, tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Việt
Nam. Nhưng trước khi thi hành chức vụ hành chánh, Luân
Tâm từng là nhà giáo phục vụ ở trường Trung Học Bến
Lức, Long An. Vài sự kiện khác về tác giả tôi chỉ được
nghe qua một vài người bạn. Thành ra khi đọc thơ Luân
Tâm và viết cảm nghĩ của tôi về tác phẩm “Ngơ Ngẩn
Dấu Buồn” tôi chỉ làm công việc của một độc giả
thông thường như bao nhiêu độc giả khác về tác phẩm
này...
(Click vào tựa đề trên để xem
tiếp) |
|
|
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|
|
 |
|
Họ thề quyết sống bên nhau trọn đời nơi ven rừng, mà phía tây có dăy Trường
Sơn muôn đời huyền bí, bên Đông là biển khơi xanh thẳm, tôm cá ê hề. Họ cùng
chia ngọt xẻ bùi, sớm hôm vào ra, lấy việc chăm sóc mồ phần cha mẹ làm vui.
Nhưng than ôi, con tạo trớ trêu, một hôm chẳng biết từ đâu, trận cuồng phong
cực mạnh ào ào thổi qua, cuốn mất tiêu căn nhà của họ và càng ghê gớm hơn, sau
đó xuất hiện một nhóm người đến bắt nhốt tất cả anh em họ. Thế là hằng ngày họ
phải lao động vất vả, nhưng chỉ được cho ăn vài củ khoai ḿ !. Chẳng hiểu sao,
giai đoạn đó thức ăn khan hiếm vô cùng, rừng cây không c̣n trái chín, thú vật
biến mất tiêu, sông biển chẳng c̣n con cá. . ...
(Click vào tựa đề trên để xem
tiếp) |
|
|
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|
|
 |
Nếu có ai đó vẫn đôi
chút hoài nghi, không tin nước Mỹ là xứ sở của những điều không thể,
không tin giấc mơ của lớp cha anh lập quốc vẫn tồn tại trong nước Mỹ
thời nay, hay vẫn nghi ngờ về sức mạnh của nền dân chủ Mỹ, thì câu
trả lời dành cho quý vị chính là đêm nay.
Câu trả lời là những hàng người
kéo dài quanh các trường học, quanh các nhà thờ mà đất nước này chưa
từng thấy.
Người dân đợi tới ba, bốn giờ
đồng hồ, trong đó nhiều người lần đầu trong đời, vì tiếng nói của
họ sẽ tạo ra thay đổi.
Câu trả lời là những lớp người
trẻ, người già, người giàu, người khó; người theo đảng Dân chủ, đảng
Cộng hòa; người da đen, da trắng, người nói tiếng Tây Ban Nha, người
châu Á, người gốc da đỏ, người đồng tính, người dị tính, người tàn
tật, người lành lặn - là những công dân Mỹ đã gửi thông điệp ra cho
cả thế giới rằng chúng ta không chỉ là một tập hợp các cá thể, hay
tập hợp các tiểu bang Cộng hòa hoặc Dân chủ: Chúng ta đã và sẽ mãi
mãi là Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ...(Click vào tựa đề trên để xem
tiếp) |
|
|
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|
|
 |
Tân
Tổng Thống Obama
Cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ lần này 4 tháng 11 năm 2008 không hào hứng
như người ta dự đoán. Tối 4-11 người ta bắt đầu đếm phiếu, kết quả cho thấy nó
gần giống như đă thăm ḍ, lúc 9 giờ 30 tối ấy trên TV cho thấy tỷ lệ phiếu cử
tri đoàn giữa Obama và Mc Cain là 207 và 144 nhưng chỉ nửa giờ sau chúng tôi
thấy tại Time Square Nữu ước và tại Chicago người dân đang tụ tập đông đảo, hoan
hô ầm ĩ ông Obama đă đắc cử Tổng thống v́ đă đoạt được 284 phiếu cử tri mà chỉ
cần 270 là đắc cử, khi ấy ông Mc Cain được 161 phiếu.
Đôi Ḍng Tâm Sự
Kính thưa quư độc giả & quư đồng hương & đồng môn thân
mến,
Từ rất lâu, khi Giáo Sư Nguyễn Văn
Bông, Viện Trưởng Học Viện Quốc Gia Hành Chánh bị ám
sát chết cháy thê thảm ngày 10/11/1971, tôi đă có ư
định làm một bài thơ để khóc vị ân sư quá gương mẫu,
tài đức vẹn toàn nhưng vô cùng bạc mệnh của ḿnh.
Nhưng v́ nhiều lư do nên tôi cứ dần dà măi. Cho đến
năm 1996, cách nay đúng 12 năm, vừa chân ướt chân ráo
đến định cư tại Hoa Kỳ, tôi mới hoàn thành được bài
thơ
“CÁNH HỒNG VIỆT NAM ” nầy,
theo lời thúc hối của một anh bạn đồng môn rất thân để
kịp lúc Lễ Giỗ GS.Bông tại Úc Châu (Australia)...
(Click vào tựa đề trên để xem
tiếp)
Chiến
binh David Fisher trở về Úc
Vĩnh biệt David thân
yêu. Người chiến sĩ sau khi tàn cuộc chiến, trở về nơi cố quốc rất muộn màng.
Hăy ngủ một giấc ngủ b́nh yên, sẽ không c̣n tiếng kèn đồng thúc quân cho anh
thức dậy. Ngủ đi David, đây là vùng đất rất thanh b́nh. Hầu như từ khi lập quốc
cho tới bây giờ chưa có biết chiến tranh, chỉ có đem thân trai đi làm nghĩa vụ
quốc tế. Ôi cái chết nào rồi cũng giống nhau thôi, nhưng chỉ có khác nhau,
khi cái chết được tổ quốc ghi công và người đời thương tiếc. Ngủ ngon đi
David.
Đất
Hứa
Và bây giờ chàng đă ra
khỏi hàng rào kẽm gai của trại giam, niềm mơ ước bấy lâu nay của Ḥa đă thành sự
thật. Anh đang đứng bên ngoài hàng rào kẽm gai của trại giam thật sự rồi, không
c̣n là niềm mơ ước nữa. Mặc dù được biết có tên trong danh sách đợt thả kỳ này
từ mấy hôm trước, Ḥa vẫn c̣n bàng hoàng như vừa tỉnh giấc mơ. Chàng đă bỏ lại
sau lưng căn nhà chật chội, dơ bẩn, hôi hám, nơi mà hằng trăm người sống chen
chúc nhau như ḍi bọ, giă từ cái kiếp ngựa trâu nô lệ, giă từ những hố cứt người
vĩ đại hôi thối ngoài vườn rau đầy những ruồi nhặng bay ào ào như ong vỡ tổ, giă
từ cuộc đời mọi rợ, phản văn minh, ghê tởm…
Cơi Quê Cơi Nhớ
Có người cho Văn của Lâm Thanh ưa dùng từ có tính địa phương và b́nh dân,
với ư nghĩa trái với văn chương bác học, như đi d́a, tui, hỏng có, nói v́a.., đó
là văn nói chứ không phải văn viết. Theo tôi Lâm Thanh chắc phải viết như thế
th́ mới đúng là có chất Lâm Thanh.
Thứ hai là Lâm Thanh có viết đươc như vậy th́ tác giả mới cảm thấy thỏa
măn, hạnh phúc, mới cảm thấy đă. Tuy nhiên, dù có phê b́nh thế nào đi nữa
chúng ta phải thừa nhận rằng LT có cái nh́n hết sức tinh tế trong mô tả,
hết sức sống động trong cách tŕnh bày, nội dung ư nhị, chất chứa ư
t́nh, hấp dẫn người đọc từ đầu đến cuối bằng lối hành văn đặc sệt Nam kỳ.
Người khó tính có thể chê chỗ nầy, phê chỗ nọ, nhưng khi đọc vào là bị nó
cuốn hút ngay, rồi người ta có thể quên văn mà nhớ chuyện đời. LT không
nh́n người quê, cảnh quê bằng con mắt của người thành thị, mà bằng con mắt
và cách cảm nhận của người nhà quê. Đó chính là sắc thái của ng̣i bút
LT.
Sơn Nam - Nhà văn - Nhà khảo cứu văn hóa
Dạt dào t́nh yêu quê
hương, một ḷng gắn bó với quê hương, Sơn Nam chọn văn chương làm sự nghiệp của
đời ḿnh và ông đă thành công trong phạm vi những điều ông ước muốn. Cuộc sống
c̣n vận động phát triển và sự vận động phát triển ấy đôi khi lại làm cho một số
sự vật - hiện tượng là đặc sắc của hôm nay lại trở thành kư ức của ngày mai.
Chính v́ thế trang viết của Sơn Nam về con người, văn hóa và vùng đất Nam Bộ
càng trở nên quư giá. Vào ngày ông đi xa, tôi viết những ḍng này, phần để tưởng
nhớ ông, phần để bày tỏ tấm ḷng đối với một nhà văn mà tôi yêu mến. |
|
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|
Nhận được tin buồn Thân Mẫu của
Bạn Trương văn Anh (ĐS17) là Cụ Bà Phan Thị Phụng
vừa từ trần ngày 28 tháng 12 năm 2008 nhằm ngày 2 tháng 12 năm Mậu
Tư tại Sài G̣n, Việt Nam. Hưởng thọ 80 tuổi. |
|
Các Bạn đồng môn ĐS17
và Ban Chấp Hành Tổng Hội thành kính chia buồn cùng Anh chị
Trương văn Anh và
tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Bà sớm siêu sinh tịnh độ. |
|
Ban Chấp Hành
Tổng Hội CSV/QGHC |
|
|
|
Nhận được tin buồn Nhạc Mẫu của Đồng môn
Hồ Sỹ Mừng (ĐS15) là Cụ Bà Quả Phụ Cố Đại Tá Nguyễn Bé, nhũ danh Lê
thị Nậy, pháp danh Thiên Ân, đă từ trần tại Vũng Tàu, Việt Nam. Hưởng
thọ 79 tuổi. |
|
Các Bạn đồng môn ĐS15 và Ban Chấp Hành Tổng Hội
thành kính chia buồn cùng Anh chị Hồ Sỹ Mừng và
tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Bà sớm siêu sinh tịnh độ. |
|
Ban Chấp Hành
Tổng Hội CSV/QGHC |
|
|
Nhận được tin buồn Thân Mẫu Đồng môn Nguyễn
Thế Viên (ĐS17) là Cụ Bà HOÀNG THỊ LÊ, Pháp danh Diệu Mai vừa từ
trần lúc 7:45 sáng ngày 27 tháng 12 năm 2008 nhằm ngày 1 tháng 12 năm Mậu Tư tại
Washington State. Hưởng thọ 83 tuổi. |
|
Các Bạn đồng môn ĐS17 và Ban Chấp Hành Tổng Hội
thành kính chia buồn cùng Anh chị Nguyễn Thế Viên và
tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Bà sớm siêu sinh tịnh độ. |
|
Ban Chấp Hành
Tổng Hội CSV/QGHC |
|
|
Vô cùng xúc động nhận được tin buồn Đồng môn PHẠM VĂN NHÂN
Cao Học Khóa 2 vừa từ trần ngày 17 tháng 12 năm 2008 tại Bệnh Viện
Fountain Valley, Orange County, Nam California. Hưởng thọ 72 tuổi. |
|
Linh
cửu hiện quàn tại địa-chỉ |
1702
Fairhaven Ave., Santa Ana, CA 92705. |
|
Ngày
giờ thăm viếng |
Sáng Thứ
Hai ngày 22/12/2008 từ 10:00AM đến 2:00PM. |
|
Hỏa
táng |
Ngay sau
2:00PM cùng ngày. |
|
| | | |