|
Tân Cảng nằm dưới chân cầu xa lộ Biên Ḥa đă
từng một thời náo nhiệt. Người Mỹ đổ quân ào
ạt vào VN ở thời điểm chiến tranh ác liệt
nhất cần một giang cảng chiến lược. Cảng cũ
Sài g̣n xây dựng từ thời Pháp thuộc quá nhỏ,
lại ở sát trung tâm thành phố, không đáp ứng
được những nhu cầu tiếp liệu quân sự trong
bối cảnh một cuộc chiến tranh hiện đại phối
hợp hải lục không quân. Cho nên Tân
Cảng
được gấp rút xây dựng thành một hậu cứ tiếp
liệu và lâm thời nối một đầu cầu đổ những
lực lượng phản ứng nhanh vào Sài G̣n và khu
vực phía nam của Việt nam Cộng ḥa trong
những trường hợp khẩn cấp. Các thiết bị
chiến tranh tiếp liệu cho quân đội Mỹ tham
chiến ở VN sẽ qua đây để chuyển về căn cứ
Long B́nh không xa mấy. Tân Cảng làm mọc lên
một thành phố vệ tinh ở xa lộ có sức sống ồn
ào náo nhiệt chụp giựt nhất trong thời kỳ
chiến tranh.
Người Mỹ ra đi mang theo hết của cải giàu có
và những đồng đô la thơm mùi giấy quí. Tân
Cảng ngũ vùi ghẻ lạnh. Những dăy nhà kho có
sức chứa và trang bị hiện đại nhất bị bỏ
hoang phế cho chuột làm ổ, bị gở phá từ từ
cho những nhu cầu săn nhặt vật liệu xây dựng.
Phố xá Tân Cảng quay mặt lại với đời sống
đang tuột dốc.
Trái với ngày xưa người Sài g̣n đổ về đây
kiếm lợi tức trên đồ dùng, máy móc, đồng hồ,
thực phẩm, thuốc lá Mỹ… người Tân
Cảng hôm
nay phải lặn lội về tận thành phố đă đổi tên,
luồn sâu vào những điểm hẹn bán đi từng chút
gia sản, những món vật dụng tích lũy từ một
thời huy hoàng đă mất để kiếm cái sống hàng
ngày.
Đoàn xe chuyển tù nối đuôi nhau đổ dọc
“quai”,
nơi một con tàu biển đă lù lù neo sẵn tự bao
giờ. Một hàng rào áo vàng vơ trang tận răng
quây kín khu vực tập kết. Tù được lệnh xuống
xe. C̣ng được tháo ra cho tù ngồi xếp hàng
đợi lệnh. Gió đêm trên sông Sài g̣n lành
lạnh.
Tuân đưa tay gài nút cổ áo mắt lơ đảng quay
về hướng thành phố. Có chút ánh đèn leo lét
từ khách sạn Caravelle, cao ốc Tự do hay
Trung tâm tiết kiệm quân đội 12 tầng mới xây
xong ở đại lộ Nguyễn Huệ. Một chút kỷ niệm
quá thời chợt lóe lên. Cũng leo lét nhạt
nḥa như ánh đèn yếu ớt buồn thảm của cuộc
sống hôm nay.
Đôi mắt anh dơi theo một ṿng chân trời t́m
phương hướng căn nhà cũ nay thanh bạch,
trống rỗng v́ đồ đạc trang bị đă bị tịch thu
hết ở căn nhà công xá. Nơi đó bé Long và
Quỳnh cứ nhắc tên anh hàng đêm, khắc khoải
chờ nơi anh một chút che chở cho sự run rẩy
bé mọn trước những ánh mắt thù địch xa lạ,
những thói quen mới rất đổi lạ lùng và đời
sống khó khăn đang tăng tốc. Chắc chắn sự có
mặt của anh sẽ lấp bớt khoảng trống mênh
mông, để cứu văn sự tan vỡ có thể tới bất kỳ
lúc nào, và cũng để bảo đảm hạnh phúc gia
đ́nh như mong ước của chúng. Những vấn đề ấy
của người lớn trẻ con thời đại đau thương
này đă hiểu khá thấu đáo.
Thằng bé Long chưa lên bảy tuổi trong lần
thăm nuôi cuối cùng ở Thủ Đức đă từ giả anh
bằng một câu nói khủng khiếp bên tai :
- Ba ạ, có lẽ con phải xa Ba lâu lắm. Mẹ nói
với bạn bè là Ba sẽ đi Bắc. Ba ráng chịu
đựng để có ngày về lại với con và em Quỳnh.
Nước mắt ràn rụa, nó vùi khuôn mặt không c̣n
bầu bỉnh nữa vào khuôn mặt khô héo của anh.
Những giọt nước mắt và tiếng nói thơ ngây
của con ḥa với những giọt nước mắt mặn chát
cay đắng của anh:
- Ừ, Ba sẽ luôn cố gắng, để có ngày về lại
với các con!
Một cán bộ vệ binh phá bỉnh giấc mơ của Tuân
:
“Đếm
số từ trái qua phải ! Nhanh lên”
Bạn bè chung quanh vội vả :
“Một…hai…ba…bốn…”.
Tuân chùi vội nước mắt sực tĩnh : …
“hai
mươi”
“Đứng
dậy ! Lên tàu !”
Toán tội đồ chuyển động chẩm rải như một con
lươn thúc thủ đă bị đập giản xương sống, cứ
phải ḅ dần lại cái chết, không c̣n phương
cách ǵ cưỡng chống nổi dưới cái cái nh́n
thôi miên của loài rắn chúa. Đó là sự thúc
thủ tự nguyện của kẻ bị bóc hết sức sống,
chỉ c̣n một con đường dâng hiến, tự động nộp
ḿnh.
Con tàu biển mang tên Sông Hương khá
lớn, có đến ba cần trục, bốn hầm tàu. H́nh
như nó là chiếc tàu viễn dương Trường Giang
hay Trường Sanh của miền Nam cũ. Từ miền Bắc
xă hội chủ nghĩa nó mang vào Nam những bao
xi măng có lẽ để xây thêm nhà tù, anh nghĩ
thế. V́ những cơ sở hạ tầng của miền Nam cũ
rất khang trang, đầy đủ. Hơn nữa vào thời
điểm này chính quyền mới chưa thể nghĩ đến
những nhu cầu xây dựng, an sinh.
Hầm chính khoảng hai mươi mét chiều ngang
trên bốn mươi mét chiều dài chứa ngót cả
ngàn tội đồ. Những chiếc bạt nhà binh to lớn
được trải lên sàn tàu làm chổ nằm cho tù.
Nơi góc hầm một chiếc hố xí cấp tốc dựng nên.
Có thể nói chiếc hố xí trong ḷng con tàu
biển lưu đày này là một phát kiến lạ lùng.
Hai nửa thùng phuy xăng lót bọc nylon bên
trong được kê sát cạnh nhau làm hai hố tiêu.
Một khung gổ đóng vội vă bằng những khúc cây
dẹp khoảng một tấc bề dày làm chổ ngồi cho
người đi đại tiện choàng phủ sát cạnh hai
nửa thùng phuy. Cứ thế người đi cầu có thể
ngồi vắt vẻo trên hai cạnh ngang của khung
gổ. Đít ở trên miệng phuy. Chân lấy thế tựa
vào thành phuy để giữ thăng bằng. Cầu lộ
thiên hoàn toàn, không cần phải che màn làm
ǵ cho mất công tốn của, lại khó kiểm soát.
Nói về phương diện tiện lợi th́ phát minh
này có thể giải quyết một lúc đến bốn tội đồ
đâu lưng vào nhau mà xă xú uế; hoặc cả sáu
người có thể đi tiểu tiện cùng một lúc, từ
bốn hướng khác nhau.
Tù lưu đày được học một bài học thấm thía
đầu tiên về sự ưu việt của chế độ xă hội chủ
nghĩa trong việc giải quyết những nhu cầu
thiết thân nhất của con người trong ḥan
cảnh chẳng đặng đừng. Thoạt tiên ai cũng
ngại ngùng không dám làm chuyện hổ ngươi
giữa thanh thiên bạch nhật, phải chờ đến đêm
tối dưới ánh điện mờ khi mọi người đă ngủ
yên, cho đỡ xốn xang. Qua một đêm mùi khăm
khẳm đă chớm thấy, ngày thứ hai nồng nặc,
ngày thứ ba nhức điên cả đầu…Cho nên có
những kẻ nhát gan đành cam chịu bế môn tỏa
cảng. Hậu môn đành đóng chặt lại nổi niềm.
Con chim tắt tiếng bầu tâm sự. Năm ngày sau
tới bến ít nhất cũng đă có bốn trường hợp bí
tiểu cấp cứu trầm trọng được đưa lên bệnh
viện Hải pḥng.
Cái hố xí lạ kỳ này cũng là chiếc bẩy cho
những ai thiếu cẩn trọng. Một người bạn tù
cùng pḥng ở Thủ Đức cũ, cựu Trung tá Tâm lư
chiến, đă ơ hờ té vào thùng phân dơ. Cũng
may miệng thùng phuy nhỏ nên chỉ một tay và
một phần vai dính chất dơ. Anh đành phải hy
sinh phần nước ăn uống của ḿnh và của bạn
bè phụ thêm để chùi rửa. Nhưng mùi phân thúi
lâu ngày không ngớt nồng nàn. Tự trọng, anh
ta đành xách gói tách ra, đến nằm riêng bên
cạnh hố tiêu cho đến ngày lên bến.
Hầm tàu chuyên chở hai thứ nguyên vật liệu
mủi nhọn của miền Bắc là than đá và xi măng.
Có thể thủy thủ của tàu cũng có quét dọn,
nhưng bụi than và xi măng cứ tung mù lên
trong cảnh chen chúc của tù phát vảng. Áo
quần và mặt mủi họ trở thành nhem nhuốt.
Ăn uống th́ ḿ gói làm chuẩn. Cứ đến bữa,
những thùng ḿ từ trên boong được câu xuống.
Trưởng hầm tù đến nhận, chia cho tổ trưởng
các nhóm. Tiêu chuẩn hai gói mỗi đầu người.
Nước sôi đựng trong can nhựa đến nơi chỉ c̣n
âm ấm mỗi người được nửa gô vừa ngâm ḿ vừa
uống. Năm ngày lênh đênh trên biển cọng cả
thảy được mười gói ḿ. Một tài sản lớn. V́
đa số anh em say sóng vật vờ không ăn uống
ǵ được nên khi lên bến nhiều người c̣n
nguyên cả mười. Nguồn thực phẩm này trở
thành qúi giá cho những ngày tù tội sắp tới
trên đất Bắc.
Mọi sự sinh hoạt của tù đi đày diễn ra trong
bóng tối mờ mờ địa ngục của hầm tàu. Nóc hầm
thỉnh thoảng được hé ra để câu phân lên đổ
xuống biển, xong nhận lại thức ăn, nước uống.
Thỉnh thoảng nó cũng được kéo rộng ra cho
không khí lọt xuống, mang những tia hồng
ngoại diệt bớt vi trùng lúc nhúc đầy trong
khoang. Những lúc hiếm hoi đó người say sóng
ói li b́ đă cố ngửng đầu lên hít lấy chút
không khí trong ḷng của biển cả. Thỉnh
thoảng những ngọn sóng lớn dập vào thành tàu,
hắt những những tia nước biển xuống khoang
đem theo cái mát lạnh của trời nước tự do là
thứ báu vật ngoài tầm với của đám tội đồ
đang ngụp lặn trong đáy địa ngục.
Và cứ nh́n bóng nắng xiêng đổ xuống hầm tàu
người ít kiến thức đi biển nhất cũng biết là
tàu đang trực chỉ hướng Bắc. Đêm thứ năm có
cảm giác như tàu neo lại không đi nữa. Một
trong hai người tù được biệt phái lên quét
dọn trên boong bị đuổi trở lại hầm tàu nói
h́nh như tàu đang neo trong vịnh Cát Bà, v́
khung cảnh lạ lắm. Đến sáng tàu nhổ neo đi
tiếp, êm đềm không c̣n lắc lư nhiều nữa.
Người tù giúp việc c̣n lại trên boong hết
nhiệm vụ đeo dây xuống hầm cho biết đă nh́n
thấy những cánh buồm nâu trên sông Bạch Đằng.
Hướng đến chắc chắn là cảng Hải Pḥng. Mọi
người kết luận như thế để yên tâm về chốn
lưu đày sắp đến của ḿnh. Không c̣n ảo tưởng
Phú Quốc, Côn Sơn, cũng không c̣n hy vọng
hảo về Nha Trang, Đà Nẵng, hoặc cùng lắm là
Cẩm Thủy - Nghệ An. Không, tù lưu đày miền
Nam đang ở cảng lớn trung tâm của miền Bắc
xă hội chủ nghĩa.
* * *
Đúng thế, khoảng 8 giờ sáng tàu cập bến Hải
Pḥng.
Tù phờ phạc gom góp hành trang rách mướp, đổ
bến, chấp nhận thân phận. Từng tốp tù được
lệnh lên bờ. Một cảng mới xây dựng giữa một
vùng hoang vu. Xa xa về phía dưới là bến Sáu
Kho.
Một dăy xe ca dân sự đậu trên bến. Có cả
trung đội công an áo vàng vơ trang AK và chó
săn chào đón người miền Nam. Không ai bảo ai,
mọi người thủ thế, lấy tay che đầu chờ đợi
trận mưa đá thù hận
“đả đảo Mỹ ngụy”
như tin đồn. Nhưng không. Tất cả đều im lặng.
Dưới hồ nước màu đất đỏ quạch mới đào dựng
cảng, một bà mẹ miền Bắc già lắm, dễ chừng
cũng ngót bảy mươi, quấn chiếc váy truyền
thống rách bươm đang c̣ng lưng ṃ những con
ốc trong ḷng hồ mới đào !
Một sự thương cảm dào dạt dâng lên. Tuân
bỗng quên thân phận cùng mạt của ḿnh, rũ
ḷng thương vay một bà mẹ già miền Bắc so ra
c̣n lớn tuổi hơn mẹ anh, đang c̣ng lưng kiếm
một hai con ốc hiếm hoi mà sống qua ngày.
Cái sống ấy có phải là cuộc sống b́nh thường?
Khi miền Bắc xă hội chủ nghĩa dành tất cả nổ
lực cho chiến tranh do chính ḿnh phát động,
nhằm phục vụ ḍng thác cách mạng vô sản thế
giới nhân danh cuộc sống no ấm và hạnh phúc
của con người ?
Cũng màn cũ. Tù sắp hàng đôi trên bến, cứ
hai người tiến lên nhận chung một chiếc c̣ng,
bước lên xe ca. Tuân cùng Hữu, người bạn mới
quen chung số phận một chiếc c̣ng ngồi sát
băng ghế sau lưng tài xế. Anh ta mặc đồ dân
sự, có tí râu mép bắt chước kiểu giới tài xế
xe đ̣ trong Nam, mắt đeo một gọng kính
Rayban mà v́ mắt mờ tỏ Tuân chẳng phân biệt
được thật giả.
Anh ta nở một nụ cười thân thiện chào bọn
Tuân, nói nhỏ :
- Xe tôi được trưng dụng để đưa các anh về
trại…
Rồi anh ta thấp giọng hơn :
- Khoảng mươi, mười lăm tiếng đường trường
đấy nhé.
Đoàn xe rồ máy. Tuân nh́n quanh, không c̣n
thấy những người quen như Thanh, bạn đồng
khóa Phó tỉnh Vĩnh Long, như Đại tá Phan
Tỉnh trưởng Khánh Ḥa, như Đức cha nổi tiếng
cháu cựu Tổng thống Diệm mà anh đă trông
thấy trên bến Tân Cảng Sài g̣n. Anh chợt
hiểu là hơn hai ngàn tù ra Bắc chuyến này đă
được phân bổ đi nhiều trại khác nhau.
Không hiểu sao Tuân có cảm giác những người
công an vũ trang của miền Bắc có vẻ hiền và
cảm thông hơn đám công an mà anh đă tiếp xúc
trước đây. Họ ăn nói nhỏ nhẹ, không nạt nộ
chửi thề thô tục. Một màn kịch để đánh một
đ̣n cân năo về tính ưu việt của miền Bắc
XHCN thần thánh so với miền Nam
“dưới
gót giày Mỷ ngụy ?” Hay để ru ngũ những kẻ
tội đồ ngoan ngoản đi vào đất chết như như
kiểu bọn Đức quốc xă đă dối gạt những người
Do thái đưa vào ḷ thiêu ?
Tặng vật đầu tiên của miền Bắc là một cái
bánh chưng lớn cho hai người chung c̣ng. Và
để tỏ ra xứng với sự hào sảng hiếm hoi của
miền Bắc, tù đi đày miền Nam cũng lịch sự,
từ tốn không kém. Nếu nói có sợi dây thân ái
nào trên đời trói buộc hai cuộc đời bất hạnh
th́ phải nói là của những người phát vảng
chung c̣ng hôm ấy. Một người chột bụng bất
chợt, xin đi cầu, người kia phải đi theo,
ngồi chờ bên cạnh. Một người nhấc tay lên
đập muổi, kẻ chung c̣ng đánh thót giật ḿnh.
Và chiếc bánh chưng đă được hai cánh tay c̣n
lại của hai thân thể khác nhau cùng hiệp sức
bóc lá để xắn làm đôi một cách êm đềm,
nhường nhịn, không tranh cải.
Những trái cam ngọt lịm cũng đă được phân
phát cho tù bồi dưỡng trên đoạn đường dài
thăm thẳm. Phải công nhận là cam Bố Hạ ngọt
và thơm tuyệt. Anh công an vũ trang miền Bắc
nở một nụ cười hảnh diện về sản vật quí của
quê hương anh khi nghe những người tù Nam
hít hà khen ngon.
Giữa ḷng miền Bắc xă hội chủ nghĩa họ chẳng
sợ tù trốn. nên hai anh cán bộ ngồi băng sau
gác súng lim dim thay nhau ngủ. Tù có nhu
cầu ǵ chỉ cần la lớn
“thưa cán bộ” là họ
đến ngay. Tuân có cái cảm giác nực cười là
những người canh tù trong hoàn cảnh này bổng
trở thành những chiêu đăi viên trên những
tuyến xe đường dài miền Nam cũ, trong vai
tuồng sắm khá đạt của một màn tŕnh diễn xă
hội chủ nghĩa. Dù sao th́ tù miền Nam cũng
được sống những giờ phút tương đối thoải mái
trên đoạn đường lưu đày.
Rời cảng, xe xuyên ngang một góc phố Hải
Pḥng. Một khu vực kiến trúc kiểu Tây với
màu vôi thổ hoàng đă ố thành xám xịt. Anh
bạn ngồi băng sau Tuân là một đại úy cảnh
sát ngoài bốn mươi gốc người Hải pḥng di cư
buột miệng
“Phố
Khách”
Anh giải thích đó là khu thương măi sầm uất
ngày trước của người Hoa. Nhưng bây giờ đă
trở thành vắng lặng, không c̣n chỉ dấu ǵ
của một khu buôn bán náo nhiệt nữa. Chỉ có
màu sơn vẫn vậy, từ năm 54 đến giờ có thể
chưa hề được sơn phết lại một lần.
Anh ta trầm tư hẳn, những kỷ niệm trẻ thơ
của thành phố quê hương anh đang sống dậy
trong một nổi niềm thương cảm về sự khó
nghèo hiện tại, với màu sơn ngả màu bạc
thếch và vẻ ngoài loang lổ ? Khu phố buồn
hiu hắt. Cái xác xơ nghèo khó không che dấu
nổi trên từng mái nhà, từng khuôn mặt, trên
từng tấm lưng c̣ng nặng g̣ trên chiếc xe đạp
lọc cọc.
Xe vào lộ Hải Pḥng - Hà Nội, trục giao
thông quan trọng nhất miền Bắc, nhưng chật
hẹp không hơn ǵ một tỉnh lộ trong Nam, ổ gà
loang lổ khắp nơi. Xe qua Hải Dương giờ tan
tầm làm việc. Cả một thành phố xe đạp lổn
nhổn. Xe đạp đi chen với bộ hành giữa đường
phố, biểu tượng cho nền văn minh miền Bắc
xă
hội chủ nghĩa.
Xe rẽ qua Phủ Lư đi Việt Tŕ nơi hai nhánh
sông Hồng gặp nhau. Có lẽ đây là nơi duy
nhất của miền Bắc được thấy những căn nhà
mới bằng vật liệu nhẹ, sơn phết những màu
sắc sặc sỡ chói chang. Th́ ra đây là khu nhà
ở cho các chuyên viên của các nước xă hội
chủ nghĩa Đông Âu và Thụy Điển đang giúp
miền Bắc xây dựng công nghiệp tiêu dùng. Anh
tài xế nói nhỏ chỉ ở khu vực người Thụy Điển
dân chúng và cả gái đĩ tụ tập lại trao đổi
mua bán, v́ người Bắc Âu xài sộp hơn cả ngàn
lần so với các chuyên viên Liên sô hoặc Đông
Âu.
Đi xuyên qua ḷng miền Bắc mới thấy cái
nghèo khó hốc hác trên những xóm làng xơ xác
tiêu điều. Trên những mái ngói loang lổ đă
nhiều đời. Trên những tấm tranh, tấm lá che
lều. Trên áo quần rách bươm của cư dân. Trên
những khuôn mặt lọ lem dơ bẩn xanh xao của
những em bé… Sự thật đă phơi bày hết cả ở bề
mặt của nó, chẳng thể nào che đậy được.
Xe qua Phú Thọ đến Yên Bái th́ dừng lại lấy
xăng. Khoảng 6 giờ chiều. Người tài xế nhân
lúc chộn rộn nói bâng quơ
“Mới
chỉ non nửa đoạn đường”.
Yên Bái. Cái địa danh huyền hoặc của Quốc
Dân đảng với lảnh tụ huyền thoại Nguyễn Thái
Học cùng Cô Giang, Cô Bắc, Xứ Nhu đă là niềm
rung động kiêu hănh của những người quốc gia
trong công cuộc tranh đấu
giành độc lập. Cho
nên nó trở thành một nơi chốn thiêng liêng
của chiến khu mịt mờ rừng núi, cao lồng lộng
trong ư thức hy sinh dâng hiến cho Tổ quốc.
Xa vời vợi trong màn khói của lịch sử tranh
đấu cận đại.
Đến Yên Bái mà chỉ mới non nửa đoạn đường
th́ số phận của ḿnh sẽ ở măi tận đâu ? Câu
hỏi đó không ngớt ám ảnh tâm hồn bọn Tuân.
Điểm đến, chốn chung thân có thể nào ở tận
đâu bên Trung quốc ? Có thể lắm v́ đoạn
đường lưu đày cứ lên măi, lên măi để đi dần
vào sạn đạo.
Đoạn đường tù ngoài khung cảnh đổi thay liền
liền c̣n những màn kịch lớp lang cho người
đi đày thức tĩnh với thực tại. Xe qua khỏi
thị xă Yên Bái một đổi, nơi chổ tránh của
một đoạn rẽ hẹp bỗng xuất hiện hai chiếc
molotova không mui chở công nhân đi làm về
dừng lại. Họ chận đoàn xe chuyển tù phóng
xuống đường lượm đá liệng lên, miệng la
những khẩu hiệu khuôn sáo
“đánh
cho Mỷ cút, Ngụy nhào”
“đánh
cho chết bọn Ngụy quân, Ngụy quyền có nợ máu
với Cách mạng với nhân dân”
“Miền
Bắc xă hội chủ nghĩa muôn năm…”
Vân vân và vân vân…
Màn kịch chào đón tù miền Nam đă chờ đợi từ
lúc đặt chân lên bến cảng xă hội chủ nghĩa
bây giờ mới xảy ra. Nhưng không ngờ nó thô
thiển, giả dối như vậy. Thiệt hại không đáng
kể. Có lẽ xe cộ cũng hư hại chút đỉnh v́
trầy sơn, một hai tấm kính bể. Nhưng tù an
toàn chẳng có ai sây sướt ǵ cả, v́ những
người công nhân chỉ liệng đá qua loa chiếu
lệ. Bổn phận làm xong, họ trèo lên xe nh́n
nhau và nh́n tù Nam tủm tỉm cười.
Đêm tối xuống dần và đoàn xe vẫn ỳ ạch leo
dốc. Cảnh rừng núi Việt Bắc thâm u như một
thế giới tiền sử. Nhà cửa vắng thưa dần trả
không gian lại cho rừng và núi trùng điệp.
Con đường thu hẹp lại, quanh co như con rắn
dài kiệt sức vẫn cố ngững đầu leo dốc. Ánh
trăng suông trải lành lạnh trên màu sương
đục. Cảnh vật trở thành lung linh như không
hiện thực. Mệt mỏi quá Tuân thiếp đi. Cho
đến một lúc nào đó, khi mảnh trăng non đă
lặn khuất từ hồi nào sau dăy núi mù mịt bất
tận nơi đường chân trời anh mới tỉnh giấc.
Cái lạnh bên ngoài thấm vào da thịt. Anh lần
ṃ mở xách lấy chiếc drap mỏng quấn lên
người. Chiếc xe thở ph́ pḥ leo dốc trong
thinh lặng chung quanh. Chỉ có tiếng thú
rừng bị kinh động giấc ngủ chạy soàn soạt
trong lá cỏ, bụi bờ. Hết con dốc đứng xe ôm
ṿng một sườn đèo quanh co nh́n xuống chỉ
thấy một màu đen vô tận.
Cảnh đêm sâu trong ḷng chiếc xe đưa ḿnh về
một định mệnh chưa biết được làm Tuân xao
xuyến, bồn chồn, khó chịu. Màn đêm dày đặc
quá. Sương xuống lảng đảng trên rừng hoang
tạo một cảm giác chơi vơi, nhạt nḥa, nhức
buốt cả tâm hồn. Tuân nhắm mắt lại cố
dỗ
giấc ngủ xua đi những ư nghĩ mông lung không
thành h́nh, không tâp trung được vào một chủ
điểm nào.
Đoàn xe đổ đèo từ hồi nào anh không rơ. Mở
mắt ra anh có cảm giác đang đi trong thung
lũng. Chiếc xe chuyển số chạy nhẹ nhàng, êm
ái hơn. Bỗng có bóng đèn pin chớp ḷe và
tiếng gọi nhau ơi ới. Một con đường đất đỏ
quang đảng rộng hơn dẫn lối vào một chiếc
ṿm cổng xây cao có ánh đèn điện.
Đoàn xe tiến vào khoảng đất trống, dừng lại
tắt máy. Tù được lệnh xuống xe sắp hàng.
Tuân nhận ra ḿnh đang ngồi trên một sân
banh, dưới trũng. Vài dăy trại nổi mù mờ
trên mấy lưng đồi thấp bao quanh.
Trời nhạt nḥa không có lấy ánh một v́ sao.
Sương xuống đẩm ướt vai áo, thấm lạnh. Tiếng
một người đàn ông trung niên có dáng chỉ huy
chạy lăng xăng thét mấy người công an hộ
tống mau mở c̣ng cho anh em nghỉ ngơi. Người
ngồi bên cạnh Tuân rút đồng hồ ra xem. Đúng
hai giờ sáng.
Hai giờ sáng của một ngày không c̣n nhớ nổi
là ngày thứ mấy của đời tù, giữa một vùng
đất mịt mù đâu đó ở tận cùng Việt Bắc là một
thời điểm không c̣n là của cuộc sống nữa.
Không hiểu sao Tuân cứ mơ hồ rằng ḿnh đi
lạc vào một thế giới khác có những ánh đèn
như ma trơi, có những con người lăng xăng
như quỉ âm hồn tiếp dẫn những tội đồ. Cái
lạnh và màn sương dày đặc giữa đêm dâng lên
nổi lạnh lẻo âm hàn lấn át phần dương khí
của ư chí con người, làm cho nó mềm nhủn,
tiêu cực, thụ động, trong một thân xác rũ
liệt như một xác chết.
Đoàn tù phát vảng được gọi tên, phân toán về
nhận nhà mới theo các cán bộ phụ trách tẻ ra
các ngả đồi. Một bức tường thấp khoảng hai
mét quây kín nhà trại bên trong. Chiếc cổng
mở ra cho thấy một căn nhà gạch gọn gàng có
ánh điện. Các bạn nhanh chân vào trước đứng
sững lại, thối lui.
Người cán bộ hướng dẫn cười to:
- Nhà của các anh đấy. Vào nhận chổ đi. Đừng
ngại!
Tuân cũng ngở ngàng hết một giây. V́ nhà ngủ
hai tầng, giường ngủ đóng bằng ván cây bào
nhẳn rất lịch sự. Mọi chổ nằm đều trải chiếu
mới, phủ chăn bông. Một chiếc mền đỏ cũng
mới tinh xếp ngay ngắn trên đầu, bên cạnh
một áo mayo ngắn tay, một quần đùi, một khăn
mặt, một ống kem và bàn chải đánh răng.
Có tiếng la lớn của cán bộ ngoài sân:
- Các anh tranh thủ ra bể nước rữa mặt xong
vào nhà ăn dùng chè lót ḷng trước khi đi
ngủ. Cứ 5 người nhận một bàn. Ăn xong chén
bát để nguyên, mai sẽ tính. Ba giờ rưởi sáng
rồi. Các anh tranh thủ đi ngủ lấy sức. Ngày
mai ta làm việc tiếp !
Nồi chè nếp nấu thật ngon. Nhưng Tuân cắn
phải một cục sạn, rồi hai cục. Các bạn khác
cũng thế. Anh bỏ dở chén chè đang ăn, lấy
nước súc miệng qua loa rồi về nhà ngủ. Bác
Thẩm, Chánh án Ṭa Ḥa giải rộng quyền Sài
g̣n cũ đă về trước anh.
Trời trở lạnh, anh lôi chiếc chăn bông chui
vào cố dỗ giấc ngủ. Nhưng anh lại mở mắt ra.
Một hàng chữ nhỏ viết bằng bút bic trên cây
đà đở sàn đập vào mắt. Anh nhỏm dậy nhướng
mắt đọc trong ánh điện mờ:
“Đoàn
Alpha. Đă bao nhiêu ngày ? 16/02/76”
Anh khều bác Thẩm nằm bên cạnh, chỉ cho bác
xem gịng chữ nhỏ.
Bác gật gù nói :
- Nếu tôi không lầm th́ ta đang ở Phố Lu,
Lào Cai ! Ngày xưa c̣n trai trẻ làm thầy
giáo tôi đă dạy học ở nơi này. Dọc đường
quan sát địa thế tôi thấy cảnh cũ không khác
mấy.
Lời xác nhận của bác Thẩm như một gáo nước
lạnh dội lên đầu anh một sự thật cho đến giờ
này vẫn c̣n mơ màng.
Tuân buột miệng :
- Lào Cai, biên giới Việt - Hoa hở Bác ?
- Đúng, đường biên giới không xa đây bao lăm
! Thôi nằm xuống ngủ đi để lấy sức cho ngày
mai...
Lê Minh
Văn |