|
MỘT VÀI ĐIỀU ĐỂ TƯỞNG NHỚ ANH HUỲNH VĂN HUỆ
Nguyễn Ngọc Châu Thật t́nh mà nói tôi biết về anh rất trễ. Suốt 4 năm học ở Học viện, tôi chưa một lần gặp mặt anh, chính xác là v́ không cùng lớp, chỉ nghe nói anh Huệ là anh em bà con rất gần với Giáo sư Viện trưởng Nguyễn Văn Bông lúc đó. Thế thôi! Duyên lành đă đến với tôi qua một lần tham dự cuộc họp mặt bạn bè đồng khóa tại nhà bạn Nguyễn Tŕnh ở Lái Thiêu vào khoảng cuối năm 1992. Trên chuyến xe bus do bạn Nguyễn Trung Quang từ Mỹ về đài thọ để bạn bè có dịp ngồi chung lại với nhau, tôi đă ngồi bên cạnh anh Huệ. Qua hàn huyên tâm sự, anh được biết nghề nghiệp sinh sống khá vất vả của gia đ́nh tôi lúc bấy giờ, nên anh đă nói ngay không chút do dự ư định sẽ dạy lại cho tôi nghề may quần áo mà anh rất cứng tay nghề và đang mở tiệm sinh sống. Cùng với tôi có thêm bạn đồng khóa hiền lành Trần Văn Tuôi. Chúng tôi kết nghĩa anh em, Huệ lớn tuổi nhất làm anh, tôi và Tuôi bằng tuổi nhau nhưng Tuôi đă khiêm nhường nhận “tam đệ”. Trong lúc học nghề, tôi và Tuôi thường vui gọi anh là “Thầy Huệ”, tuy nhiên lúc nào anh cũng xuề x̣a trong t́nh bạn đồng khóa.
Chúng tôi nhớ măi tấm ḷng chân thành, thẳng thắn và hết sức nhiệt t́nh sôi nổi của anh trong suốt thời gian gần gũi được anh truyền đạt không chút giấu nghề, với ư muốn duy nhất là giúp cho tôi và Tuôi có được một nghề nghiệp chắc chắn trong tay để an tâm phần nào khi ra sinh sống nơi xứ người. Anh c̣n tạo cơ hội cho chúng tôi kiếm thêm chút lợi tức bằng cách lănh về hàng chợ để vừa học vừa làm, tuy nhiên hai bạn “học tṛ” vụng về và chậm chạp đă không làm tṛn được theo hảo ư của anh. Dạy nghề đă free rồi, Huệ c̣n tặng cho tôi và Tuôi mỗi người một khúc vải để thực hành những điều học hỏi: tự đo đạc cắt may cho ḿnh một quần tây mặc làm kỷ niệm. Đă vậy, anh c̣n không để cho chúng tôi phải chịu bụng lẹp xép trong mỗi ngày đến học nghề của anh nữa. Cái rất hay mà chúng tôi cảm nhận là sự đồng t́nh chân thực của chị Lê Thị Lan – vợ anh và hai con trai Dũng và Tuấn về những điều đối xử tốt đẹp của anh dành cho chúng tôi như đă nói trên. Chắc chắn các bạn c̣n nhớ cặp vợ chồng Huỳnh Văn Huệ – Lê Thị Lan đă “cộng chỉ số” ngay từ khi c̣n ngồi chung lớp ở Học viện. Chừng đến thọ giáo nghề may của anh, tôi mới biết Huệ đă và đang điều hành tốt “hai cửa tiệm” chỉ cách nhau vài bước chân thôi: tiệm bán tạp hóa do chị Lê Thị Lan trông coi, và tiệm may quần áo do đệ nhị phu nhân quán xuyến. Điều đáng nể phục là hai chị thường xuyên qua lại, sinh hoạt chung vui vẻ, thương yêu cháu bé gái của “bà hai” như con ruột! Anh th́ thích ở bên nào cũng được, rất hiếm thấy! Bận bịu đến như thế, song anh Huệ vẫn hết sức xông xáo trong những hoạt động chung cho bạn bè cùng khóa c̣n lại ở quê nhà. Anh luôn có mặt trong nhóm đại diện ĐS17 ở VN cùng với một số bạn có nhiều thiện chí như Ngô Xuân Vũ, Hồ Hàng, Đặng Phước Bảo, Thái B́nh Sơn, Nguyễn Thị Vinh, Nguyễn Tŕnh. Tâm tưởng của Huệ lúc nào cũng muốn duy tŕ t́nh bạn chân thành và tốt đẹp, tích cực giúp đỡ bạn bè bằng mọi cách trong tinh thần vô vị lợi. Anh Huệ đă tự bỏ tiền túi ra giúp vốn cho chị bạn đồng khóa Nhan Thị Hương ở Hậu Nghĩa nuôi gà vịt mưu sinh. Cô con gái của chị khoảng 15-16 tuổi cũng được anh gọi đến dạy nghề may free cùng với chúng tôi. Thêm chị Trương Ngọc Minh được anh Huệ giúp đỡ bằng cách nhờ dạy kèm Anh văn tại gia cho hai con trai của anh. Có lần anh rủ tôi cùng lái xe gắn máy lên Biên Ḥa đem tiền tương trợ của bạn bè hải ngoại gửi về giúp đỡ cho Lê Ngọc Lang đang vô cùng túng quẩn. Một chuyện xúc động làm tôi nhớ măi là tại nhà của anh chị Huệ Lan chỉ có một tivi đen trắng 13 inches nhỏ xíu để xem hàng ngày, trong khi có thể nói cơ ngơi làm ăn của gia đ́nh anh đủ sức sắm tivi màu to lớn hơn nhiều. Nghe tôi ṭ ṃ hỏi, anh Huệ nói tivi đó là của bạn Bùi Hoàng Minh để lại khi anh đưa 3 chỉ vàng cho anh Minh làm phương tiện đi t́m tự do, nhưng sau đó anh được biết là cả gia đ́nh bạn Bùi Hoàng Minh đă đi sâu vào ḷng biển cả. Anh vẫn có ư giữ lại cái tivi nhỏ đó như là một vật kỷ niệm ghi nhớ t́nh bạn đồng khóa lớn hơn ngàn lần! Thời gian tôi quen thân và được gần gũi bên anh chị trong khoảng 2-3 tháng ngắn ngủi, chắc hẳn c̣n rất nhiều cái hay đáng nói về anh mà tôi không thông suốt hết. Tuy nhiên, chỉ chừng đó những ǵ tôi vừa nói ở trên là các bạn đă thấy anh Huỳnh Văn Huệ măi xứng đáng là người bạn lớn muôn đời của những người bạn đồng khóa ĐS17/QGHC. Bạn bè đồng khóa cùng lớp hay gọi đùa anh là “Huệ tái” do một mầm bệnh trong cơ thể làm cho nước da anh không được tươi nhuần, và rồi anh đă an nghỉ trong ṿng sinh tử của một đời người. Xin thắp thêm một nén hương muộn nữa cho anh! Tôi xin nhiều chuyện chút là sau khi anh Huệ mất rồi, chị Lan mới xin đi định cư ở Hoa Kỳ theo diện đoàn tụ – khi c̣n sinh tiền anh Huệ có cho tôi biết là chị Lan đă hy sinh ở lại với anh v́ anh không muốn rời khỏi Việt Nam! Hiện chị Lan đang sống cùng mẹ ở San Jose. Và rồi có duyên nào đó đă dẫn đưa bạn Trần Văn Tuôi trở thành anh em cột chèo với anh Huỳnh Văn Huệ khi gá nghĩa trọn đời với cô em gái của chị Lan ở Bắc Cali. |