|

Sáng
hôm ấy, một buổi sáng đầu xuân se lạnh, bé
Tân thức dậy sớm hơn mọi ngày. Bé thật vui,
thật háo hức v́ sẽ được Mẹ đưa đến trường,
vào học lớp Năm (lớp 1) trường tiểu học Sông
Cầu. Mẹ đă dặn trước từ hôm qua là bé đừng
sợ, đừng khóc đ̣i về nhà, v́ như thế hư lắm,
Mẹ sẽ phạt, không dẫn đến nhà bác Châu chơi
vào cuối tuần này.
Ông
Khang đă thức dậy ngồi uống trà và xem sách
báo ở pḥng khách. Bà Khang vừa trang điểm
xong, mặc chiếc áo dài màu xanh đậm, khoát
thêm chiếc áo len trắng mỏng bên ngoài, sửa
lại mái tóc.Từ pḥng ngủ, bà lên tiếng gọi
chị người làm:
-
Chị Vú ơi! mặc quần áo cho bé Tân xong
chưa? Nhớ cột dây giày cho cẩn thận kẻo bé
chạy nhảy vấp té! Chị bảo anh Bếp ra ngoài
bến gọi cho tôi chiếc xe kéo nhé! Nhanh lên
kẻo tôi đi làm trễ. C̣n phải dẫn bé vào ghi
danh học lớp Năm. À! Đă dọn đồ ăn sáng cho
thầy chưa?
Chị
người làm đang cho hai bé An và Nghi ăn
sáng, vui vẻ đáp:
- Dạ
xong cả rồi. Cô cứ yên tâm đi làm…
Bà
Khang nắm tay con trai bước ra pḥng khách,
nhẹ nhàng nói với chồng:
-
Ḿnh sửa soạn ăn sáng, c̣n đi làm! Hôm nay
tôi đi sớm để ghi danh bé Tân vào học. Trưa
nhớ về ăn cơm nhé!
Bé
đến chào cha, đoạn theo mẹ bước ra cửa.
Khi
người phu xe hạ càng chiếc xe kéo trước
thềm, bà Khang cũng vừa dắt tay cậu con
trai, từ trong nhà bước ra. Anh ta giở nón
cúi chào, cẩn thận chờ bà khách quen biết
lâu năm ấy cùng cậu con trai sáu tuổi yên vị
trên nệm xe, mới nhấc càng lên, kéo xe từ
từ ra đường. Tiếng kèn đồng trong đồn lính
trên thành giục giă vang lên, báo hiệu một
ngày mới bắt đầu.
Cậu
bé đă nhiều lần cùng ngồi xe với mẹ, chạy
trên con đường từ nhà đi phố, nhưng lần này
cậu cảm thấy hồi hộp, sung sướng hơn những
lần khác, v́ hôm nay cậu đi học. Người lái
xe e ngại làm trễ giờ của bà khách - cô
giáo đă từng giúp đỡ cho con anh vào học
trường tiểu học Tỉnh - nên cúi rạp người
chạy thật nhanh. Gió thu mát lạnh đánh phần
phật vào tấm vải mui xe. Hai tấm bạt từ trần
xe rũ xuống, che kín gió cho hai mẹ con
ngồi trong xe…Kéo xe, thuở ấy là một nghề
phổ thông trong giới b́nh dân, tuy rất cực
nhọc và cần nhiều sức khỏe, nhưng dễ kiếm
tiền nuôi sống gia đ́nh một vợ ba con c̣n
nhỏ như gia đ́nh anh…
Ngồi
trong xe, bà Khang vuốt nhẹ những sợi tóc
mềm của con rủ xuống trán. Nh́n đứa con trai
đầu ḷng vừa lên sáu, bà thật vui, thật hănh
diện. Bé Tân trông hơi gầy, nhưng hồng hào
khỏe mạnh,với chiếc quần màu xanh đậm, áo sơ
mi trắng, choàng thêm chiếc áo khoác màu
nâu nhạt. Hai tay bé ôm chiếc cặp da đựng
sách vở vào ḷng, trong đó bé thích nhất
quyển vở giấy trắng tinh, có kẻ hàng ngang
bằng mực in. Ngoài b́a quyển vở có h́nh vua
Bảo Đại, đội khăn đóng, mắt nh́n thẳng
nghiêm nghị.
Không khí học đường đối với bé Tân có vẻ
mới lạ, nhưng bé phải cố tập bạo dạn, lễ
phép chào cô giáo, làm quen với các bạn học
mới.
Tối
thứ Bảy hôm ấy, ông bà Khang dắt bé Tân đến
chơi tại nhà người bạn học cũ, ông Châu,
hiện làm việc trong Ṭa Công Sứ Pháp. Bốn
năm trước họ học cùng lớp, cùng tốt nghiệp
trường Collège Quy Nhơn, và cùng thi vào
ngạch công chức ở Phú Yên. Ông Châu thi đậu
Tham Tá, c̣n ông Khang đậu Lục Sự, làm việc
với quan Án Sát Nam Triều. Mặc dù thường đến
đánh quần vợt tại Cercle Quảng Ích - Hội
quán tennis duy nhất tại Sông Cầu - và nơi
đây ông Khang quen biết nhiều với các công
chức đầu Tỉnh người Pháp, nhưng ông không
muốn làm việc dưới quyền của họ.
Nhà
ông Châu gần bờ biển, gió mát lộng quanh
năm. Ông bà cùng có sở thích chung là đánh
bài: ông mê đánh bài tây, bà thích tứ sắc.
Ngoài giờ làm việc ở sở, ông bà thường đi
đến nhà bè bạn để chơi bài, có khi đến tối
mịt mới về. Việc chăm sóc con cái, cơm nước
trong nhà, thường giao cho người giúp việc
trông nom. Các con ông bà Châu rất thích có
khách đến nhà đánh bài với bố mẹ, nhất là
anh Chi và bé Nga được chơi với các con của
ông bà Khang. Anh Chi lớn hơn bé Tân năm
tuổi, sắp vào học xong lớp Nhất trường Sông
Cầu. Bé rất phục người anh, nhưng thường
chơi với cô em gái tṛ “trốn t́m”, và thích
nhất là thả thuyền giấy xuống mé sông trước
nhà cậu với bé Nga. Cô bé có bím tóc buộc nơ
đỏ, có đôi mắt bồ câu đen láy ngồi bên cạnh,
dùng que dài đẩy thuyền bơi đua với thuyền
của Tân. Thỉnh thoảng cô bé phá lên cười
thích thú khi thuyền của cô thắng thuyền
bạn. Bóng của đôi bạn trẻ in xuống nước,
lung linh, gợn nhẹ khi cô bé khuấy động với
chiếc que đẩy thuyền… Cô thích nhất khi nghe
bạn Tân vừa đẩy thuyền vừa hát nho nhỏ hai
câu - và chỉ hai câu ấy mà thôi - mặc dù ở
tuổi cậu, cậu không hiểu rơ ư nghĩa của hai
câu ấy cho lắm :
Thuyền ai lờ lững trôi theo ḍng
Như nhớ thương ai chùng tơ ḷng...
(Đặng Thế
Phong)
Bé
Nga hỏi bạn, giọng thán phục:
-
Tân hát bài ǵ thế?
Cậu
bé Tân hănh diện đáp:
-
Bài “Con Thuyền Không Bến” ấy mà!.
Cô
bạn gái ṭ ṃ hỏi thêm:
- Ai
dạy Tân hát vậy?
-
Tân chỉ nghe ba đàn hát, rồi bắt chước hát
theo.
Cậu
bé giàu t́nh cảm ấy cũng say mê cổ nhạc và
thật thích thú mỗi khi cha ḿnh vặn máy hát
hiệu Pathé, có h́nh con chó ngồi xổm, lắng
tai nghe nhạc từ một chiếc loa to tướng. Đó
là chiếc máy hát đầu tiên trong đời, c̣n lưu
trong kư ức của Tân măi về sau này. Toàn bộ
máy hát là một chiếc hộp lớn mầu đen. Muốn
nghe máy hát, chỉ mở nắp hộp, lên dây “cót”
bằng một tay quay nhỏ, rồi bỏ đĩa nhạc vào.
Đĩa nhạc thời bấy giờ thật lớn,
dày và cứng, màu đen. Khi dĩa bắt đầu chạy,
nhấc chiếc đầu gắn kim - dài và uốn éo như
con rắn mạ kền sáng loáng, phần cuối như
chiếc ngó sen có nhiều lỗ - đặt nhẹ xuống
đĩa, và từ chiếc loa tiếng hát du dương phát
ra. Tân c̣n nhớ cha cậu đă cho nghe vài lần
một dĩa nhạc vọng cổ. Tiếng ca cao vút của
cô ca sĩ mà cậu không biết tên, như thu hồn
cậu bé, khiến cậu mê mẩn cả tâm hồn…
Khi
ông bà Khang đến nơi, đă thấy nhà khá đông
người. Họ là những bạn đồng liêu với ông
Tham Châu hoặc các thương gia, phú hộ trong
thị trấn… cùng đến đây chơi bài. Riêng các
bạn văn nghệ của ông, cuối tuần, họ thường
đem đàn guitar, đàn mandolin…đến ḥa
ca những bản tân nhạc Việt, nhạc Pháp, hoặc
những bản Vọng cổ…. Ở một thị trấn nhỏ như
Sông Cầu - tỉnh lỵ Phú Yên thời đó, không
có môn giải trí nào khác ngoài việc chơi bài
hoặc đàn ca xướng hát với nhau. Thảng hoặc,
trong những buổi tiệc tùng, họ cùng nhau ḥa
đàn, ḥa
ca…để giúp vui cho bạn bè.
Hôm
nay, cuối tuần, nhà ông Tham Châu thắp đèn
măng sông thật sáng để chào đón bè bạn đến
chơi bài. Khi bà Khang vừa đến, các bà đă tụ
lại với nhau để kháo chuyện. Các bà cùng
thích thú chia sẻ những việc riêng tư trong
gia đ́nh ḿnh, hoặc những chuyện học hành
của con cái…Xong họ cùng nhau ngồi vào ṣng
bài. Đàn ông đánh x́ phé, đàn bà chơi tứ
sắc. Bà chủ nhà lo đôn đốc nhà bếp nấu cháo
gà cho mọi người ăn khuya. Tiền xâu do gia
chủ thu tại mỗi ṣng bài dùng vào việc chi
phí ăn uống, trà nước trong mỗi buổi họp mặt
giải trí …
Lúc
nghỉ giải lao, ông Khang kéo ông Châu ra
hiên nhà hóng gió, hút thuốc, nói chuyện
vặt…Bỗng nhiên ông hỏi nhỏ, giọng nghiêm
trọng:
-
Toa làm việc trên Ṭa Sứ, có nghe Tây họ bàn
tán t́nh h́nh thế giới, trong nước thế nào
không?
Ông
Châu ngần ngừ trong giây lát, rồi đáp:
-
Các Chef Tây trên Toà Sứ có vẻ lo lắm. Nghe
nói tụi Nhật sắp vào Đông Dương, không biết
nó có để yên cho Pháp tiếp tục cai trị hay
sẽ lật đổ, dùng An Nam ḿnh làm căn cứ đánh
Đồng Minh?
-
Toa có nghe Việt Minh hoạt động thế nào
không? Ông Khang ṭ ṃ hỏi nhỏ người bạn vốn
biết nhiều tin tức.
Ông
Châu dè dặt đáp:
-
Moa chỉ nghe đồn có nhiều người đang bị mật
thám theo dơi bắt bớ…Nhưng phong trào này
h́nh như có bàn tay của Cộng Sản Nga nhúng
vào, khó dập tắt lắm…
Họ
im lặng hút thuốc, mỗi người theo đuổi một ư
tưởng riêng. Nhưng cả hai đều lo lắng cho
t́nh h́nh bất ổn có thể xảy đến, ảnh hưởng
bầu không khí an b́nh, vốn đă ngự trị trong
thành phố nhỏ bé này trong bao lâu nay.

Đối
với cậu bé Tân, cái thế giới vui chơi, bài
bạc ấy không làm cậu thích thú lắm. Cậu chỉ
thích rủ cô bé Nga đi thang lang trong vườn
để nghe tiếng dế kêu rỉ rả, ngắm nh́n
những con đom đóm bay lượn lập ḷe trong
đêm. Có những buổi chiều, đôi bạn trẻ đi dọc
theo bờ biển trước nhà để bắt những con
c̣ng, những con cua nhỏ chưa kịp ẩn ḿnh
trong hang.
Đôi
trẻ chơi thân thiết với nhau từ bé, nhưng
tính t́nh lại khác nhau. Cậu bé Tân đă sớm
có tâm hồn mơ mộng, thích nghe ca nhạc,
thích dạo chơi ngoài thiên nhiên. Cậu không
thể hiểu v́ sao cái thế giới chật hẹp trong
ṣng bạc lại hấp dẫn người lớn đến thế? Cái
thế giới ấy diễn ra vào mỗi cuối tuần, ồn ào
tiếng cười nói, mịt mù khói thuốc lá, tiền
bạc được phô trương, chuyền tay từ người
thua đến kẻ được, từ những kẻ ỉu x́u buồn
bă đến người hả hê đắc thắng… Cái thế giới
ấy đă ám ảnh cậu bé; và măi trong những năm
tháng của cuộc đời thăng trầm về sau, cậu
luôn xa lánh thú vui ấy.
Bà
giáo Khang cũng hiểu rơ tính t́nh của đứa
con trai đầu ḷng cưng quư đó. Bà cho rằng:
đó là hệ quả tất yếu của luật thừa trừ trong
Tạo Hóa. Ông Khang rất đam mê bài bạc, và
đam mê đó đă tác hại không ít đến ngân quỹ
gia đ́nh. Cuối tuần nào, Ông cũng đưa Bà
đến nhà bạn bè chơi bài. Ông cũng chơi môn
thể thao tennis trong Hội Quán Quảng Ích với
các bạn đồng liêu, nhưng không đam mê bằng
đánh bài. Bà rất thích xem Ông đánh quần
vợt, nhưng lại miễn cưỡng theo Ông đến nhà
bè bạn chơi bài, v́ bà không thích môn bài
bạc cho lắm.
Bà
nhớ lại, vào một dịp Tết, các bạn rủ ông
Khang đến nhà họ đánh bài trong ba ngày Tết
cho vui. Ông Khang tham gia vui vẻ, và bà
cũng mừng v́ ông vui với bạn bè. Thế rồi sau
Tết, các ông vẫn tiếp tục vui chơi bài bạc.
Bà tỏ ra không hưởng ứng lối chơi này, và
ông cũng biết thế, nên đă giải thích cho bà
vui ḷng:
- X́
phé là môn bài bạc “trí thức”, chứ không
phải như xóc dĩa, bài cào chỉ biết có “đỏ
đen”!
Bà
buồn lắm, khi ngủ thường mộng mị. Một đêm,
trong giấc mơ, bà thấy một ông tiên đến
khuyên bảo bà cách đối phó với chồng. Sáng
hôm sau, bà nhẹ nhàng nói với ông Khang:
-
Ḿnh à! Những ông công chức già quên hết
“chữ nghĩa”, nên họ không có ǵ để giải trí
ngoài chơi cờ bạc. C̣n ḿnh đă từng đi diễn
thuyết, được báo chí khen ngợi…Sao không t́m
thú giải trí với văn chương chữ nghĩa?
Hiệu
quả thật bất ngờ. Từ đó ông Khang bớt đam
mê, bớt thường xuyên bài bạc, chỉ lo viết
cho các
tờ
báo, như Gazette de Hué, hay Ami de Hué
của một ông cố đạo người Pháp là Cha
Cardierre… Bà Khang rất vui mừng v́ biết
chồng đă đi vào sở thích văn chương…
Vào
ngày Chủ nhật, ông thường đưa bà đến hội
họp bạn bè, vừa chơi bài vừa bàn luận t́nh
h́nh thế giới, t́nh h́nh trong nước…
Cô
bạn gái nhỏ của Tân, con ông bà Châu, có sở
thích trái ngược với cậu. Mỗi khi bố mẹ mời
khách đến gầy ṣng đánh bài, cô bé Nga rất
thích thú. Cô đứng nh́n say mê cái thế
giới xinh đẹp của những bà quư phái, trang
điểm son phấn thơm tho, quần là, áo lượt
sang trọng. Dĩ nhiên cô bé chưa biết rơ
những đặc điểm khác của nó. Cái thế giới
nhỏ bé phồn hoa ấy bao gồm những công chức
trung lưu, những tiểu thương, phú hào có
máu mặt của thành phố, nơi đó người ta xem
tiền bạc như cỏ rác, dùng tiền bạc để sát
phạt nhau, để thỏa măn tính đam mê của
ḿnh.
Bà
Châu, có lẽ cũng biết rơ tính t́nh, sở thích
của cô con gái cưng, nên t́m cách ngăn cấm
cô bé Nga đến gần nơi chơi bài bạc. Bà e
ngại cái thế giới phồn hoa ấy có ảnh hưởng
xấu đến tính t́nh và cuộc đời cô bé về sau.
Bà cũng đă biết dạy con theo cách của mẹ
thầy Mạnh Tử. Lối giáo dục “đổi nhà nhiều
lần”- từ nơi gần ḷ mổ lợn, đến cạnh trường
học - một phần đă giúp Mạnh Tử trở thành bậc
Thánh Hiền sau này.Tuy nhiên, chính bản thân
ông bà Châu cũng bị ma lực của bài bạc quyến
rũ; không khí “phồn hoa” ấy lôi cuốn họ vào
mỗi cuối tuần, trong suốt thờ́ gian của cuộc
sống thanh b́nh của họ tại thành phố nhỏ bé
này.
* * *
Sông
Cầu, thuở ấy là tỉnh lỵ của Phú Yên tại Miền
Nam Trung Việt. Thành phố nằm trên quốc lộ
số 1. Từ tỉnh B́nh Định ở phía bắc, qua khỏi
đèo Cù Mông, du khách sẽ bắt gặp một thành
phố nhỏ, mát rượi bóng dừa. Khách có cảm
tưởng như đang đi trên bờ biển Hạ Uy Di. Với
núi non chạy san sát bờ biển, thành phố
Sông Cầu có một vẻ u buồn, kỳ bí thật nên
thơ. Nơi đó sông núi biển ḥa điệu với nhau.
Dọc bờ biển, dừa trồng thành từng dăy ngang
dọc thẳng tắp. Từ quốc lộ nh́n xuống, khách
du lịch sẽ nh́n thấy những hàng dừa xanh um,
bẹ lá xào xạc uốn lượn theo chiều gió.
Thời
c̣n son trẻ, những chiều sau giờ làm việc,
ông bà Khang thường dắt tay nhau đi dạo trên
quốc lộ, dọc theo chân núi, ngắm cảnh biển
khi mặt trời sắp lặn. Chúa nhật, họ thường
đi “picnic” trên Nhất Sơn Tự, cách nhà
khoảng hai cây số. Đời sống của gia đ́nh nhỏ
bé ấy thật b́nh dị và vui thú.
Bầu
không khí thanh b́nh từng ngự trị tại Sông
Cầu đă bao lâu, bỗng nhiên chấm dứt, khi
quân đội Phù Tang bắt đầu xuất hiện trên
thành phố nhỏ bé này. Buổi tối hôm ấy, những
bạn bè của ông bà Tham Châu cũng tụ họp lại
nhà ông bà như thường lệ. Nhưng hôm nay,
không khí buổi họp mặt không c̣n vui vẻ, ồn
ào tiếng cười nói như những cuối tuần khác.
Một ông bạn của họ hỏi nho nhỏ, giọng có vẻ
bí mật:
-
Các toa có biết tin ǵ mới không? Đêm qua,
tụi Nhật đồng loạt bắt giam những người
Pháp, cả quan, quân, lẫn Pháp kiều…Họ c̣n đi
lục soát t́m kiếm ǵ nữa đó!
Ông
tham Châu lên tiếng, giọng thấp xuống, không
c̣n oang oang như thường lệ:
-
Moa lo ngại tụi Nhật sẽ lùng bắt những người
làm việc trong Toà Sứ…Nhưng đành chịu chứ
biết trốn đi đâu bây giờ.
Kể
từ hôm ấy, người ta ít đến họp mặt, chơi
bài với nhau nữa. Trường học vẫn mở cửa, bé
Tân vẫn theo Mẹ đi học. Tuy nhiên bầu không
khí nặng nề đă bắt đầu bao trùm trên thành
phố.
* * *
Trước đó, vào ngày 9 tháng 3 năm 1945, quân
Nhật đă đánh úp quân Pháp trên toàn cơi Đông
Dương. Tại Sài g̣n, Toàn quyền Decoux bị
bắt. Tại tỉnh lỵ Phú yên, viên Công Sứ Pháp
Pierrot bị quản thúc. Sau 24 giờ đồng hồ, bộ
máy cai trị của Pháp sụp đổ. Trên các nẻo
đường phố, người Nhật dán đầy những bản
tuyên cáo kết liễu chính quyền của Pháp và
tung ra khẩu hiệu tuyên truyền chủ nghĩa Đại
Đông Á. Các quan lại Nam Triều trung thành
với Pháp, những người Việt làm việc trong
ṭa Sứ, đă lặng lẽ rút lui về nhà…Người dân
đều hy vọng: Nhật sẽ giúp Việt Nam kiến tạo
nền Độc Lập, Tự Do và Phú Cường. Nhiều thanh
niên tin tưởng chính sách Đại Đông Á của
Nhật, đă tham gia đảo chính.
Một
buổi tối, ông Khang về nhà kể lại một mẩu
chuyện khôi hài về cuộc meeting ủng hộ Nhật
do một nhóm thanh niên tổ chức tại Hội quán
Quảng Ích. Họ có mời sĩ quan Nhật tham dự,
cùng với viên thông ngôn người Việt.. Một
diễn giả thanh niên, có lẽ lần đầu trong
đời, ứng khẩu nói chuyện trước đám đông -
nhất là hôm ấy có sự hiện diện của sĩ quan
Nhật - đă líu cả lưỡi khi đứng lên diễn đàn
phát biểu ư kiến:
-
Kính thưa quư vị sĩ quan quân đội Thiên
Hoàng, thưa đồng bào…
Hôm
nay tôi rất vui mừng khi thấy người Nhật đă
đến đây giúp nước Nam đánh đuổi thực dân
Pháp, đem lại độc lập và phú cường cho đất
nước ta…với thuyết “Đại Đá Ông”…
Đến
đây, hội trường bỗng vang lên tiếng cười,
khiến viên sĩ quan Nhật ngơ ngác, đưa mắt ḍ
hỏi viên thông ngôn. Người thông ngôn Việt
nam lúng túng, chưa dám chuyển dịch, im lặng
chờ diễn giả nói tiếp. Anh ta mới học tiếng
Nhật vài tháng, chưa đủ “chữ nghĩa” cũng như
“can đảm” để dịch lại những chữ “nói lái” đó
, v́ có thể bị hiểu lầm là “phạm thượng”!
Trên
diễn đàn, người thanh niên cũng lúng túng,
lắp bắp đính chính:
- À!
À!...! Xin lỗi quư vị, tôi xin lập lại: với
thuyết Đại Đông Á …
Câu
chuyện khôi hài do ông Khang kể tối hôm ấy,
tuy đơn giản, nhưng cũng khiến cả nhà phá
lên cười. Mọi người cười như để xua đi không
khí nặng nề, đă do những người lính Nhật -
với vẻ mặt lầm ĺ, gươm súng loảng xoảng
khắp nơi trong thành phố vốn thanh b́nh này
- đă tạo ra trong vài tuần qua. Riêng bé
Tân, rất thích thú nghe cha ḿnh dùng thuật
ngữ “nói lái”, vốn được giới b́nh người Việt
sử dụng để nói đùa, hoặc kể những câu chuyện
tiếu lâm…
Một
buổi trưa cuối tuần, ông Khang nghe thấy
tiếng gơ cửa nhà ḿnh. Ông thận trọng hé cửa
nh́n ra ngoài, đă thấy hai người lính Nhật
mang gươm dài ra dấu đ̣i vào nhà. Ông đang
cầm chiếc quạt, làm dấu từ chối. Người sỹ
quan Nhật giằng lấy chiếc quạt, ném đi, đẩy
cửa bước thẳng vào trong. Bà Khang lo sợ, ôm
các con như chị gà mái x̣e cánh bảo vệ đàn
gà con trước sự đe dọa của những con diều
hâu độc ác. Hai người Nhật vào nhà, nh́n
quanh như muốn t́m kiếm nghi can nào đó,
đoạn rầm rập bước ra ngoài, trả lại bầu
không khí yên tĩnh cho gia đ́nh.
Vào
một buổi tối, lính Nhật gơ cửa nhà ông bà
Tham Châu. Ông chủ nhà ra mở cửa mời vào.
Ông thật sự e ngại, nhưng cố trấn áp nỗi lo
sợ trong ḷng, rót trà, đem bánh ngọt mời
hai người khách “không mời mà đến”. Qua
người thông ngôn, viên sĩ quan nói về chính
sách của Nhật đối với người dân Việt nam :
-
Chính phủ Thiên Hoàng chủ trương chính sách
Đại Đoàn Kết: châu Á là của người Á châu.
Người Nhật đến đây để giúp Việt nam được độc
lập, không bị Pháp cai trị nữa…Chỉ có người
da vàng mới thương yêu nhau thôi!...
Ông
Tham Châu chỉ ngồi im lặng nghe, không dám
có ư kiến ǵ. Khi bé Nga rón rén bước ra
pḥng khách, ṭ ṃ nh́n khách lạ, viên sĩ
quan Nhật đưa tay vẫy bé lại gần, lấy kẹo ra
mời. Bé không dám nhận, chỉ lắc đầu từ chối.
Người khách Nhật nh́n ông Châu, nghiêm nghị
nói:
- Cô
bé xinh đẹp, ngoan ngoăn lắm. Trông thật
giống người Nhật. Tôi muốn xin cô bé về Nhật
làm con nuôi. Ông có bằng ḷng không?
Ông
Châu lo sợ mất cô gái cưng, nhưng không
dám lên tiếng phản đối, chỉ ú ớ đáp:
- Dạ
…dạ…!
Viên
sĩ quan Nhật không buồn hỏi thêm, đứng lên
chào gia chủ, cùng người thông ngôn ra về.
Ngày
hôm sau, khi đến trường, bé Nga hí hửng khoe
với bé Tân:
-
Hôm qua có ông Nhật mập lùn đến nhà hỏi Ba
Me xin Nga làm con nuôi…Ông ấy hứa sẽ dẫn
Nga về Nhật đó!
Bé
Tân vội hỏi cô bạn nhỏ:
- Ba
Me của Nga có bằng ḷng không?
Cô
bé ngây thơ đáp:
- Ba
không nói ǵ với ông Nhật. Chắc là Ba Me
bằng ḷng rồi...
Bỗng
nhiên, bé Tân cảm thấy buồn và giận viên sĩ
quan Nhật tàn nhẫn kia. Cậu chỉ sợ cô bạn
gái nhỏ bỏ cậu đi xa, tận bên kia biển Đông,
không bao giờ trở về nữa. Rồi đây cậu sẽ
buồn bă, cô đơn lắm v́ không có bạn nào chơi
thân với cậu như bé Nga nữa.
Sau
biến cố đó, ông Châu thật sự lo lắng và buồn
rầu. Ngày đêm ông bà chỉ nơm nớp lo sợ viên
sĩ quan Nhật trở lại bắt con gái nhỏ của họ.
Lúc ấy liệu ông dám từ chối, chống lại ư
định của người lính Nhật, kẻ tân ngoại xâm
tàn bạo ấy không?
*
* *
Người ta đồn đăi nhiều về hành vi độc ác của
quân Nhật. Dân chúng đói khổ v́ phải nộp lúa
thóc cho họ. Phần lớn ruộng đất bị buộc phải
trồng cây thầu dầu, cây đay (gai)… để cung
ứng nhu cầu sản xuất một số mặt hàng cần
thiết cho quân đội Nhật. Ngoài ra, do thiếu
nhiên liệu, nên Nhật lấy gạo nấu thành rượu
cồn thay xăng dầu. Đường hỏa xa từ Nam ra
Bắc thường bị máy bay Đồng Minh đánh phá,
nên lúa gạo trong Nam mặc dù dư thừa mà
không thể chở ra Trung, Bắc được. Nông dân
Miền Bắc bị buộc phải bán lúa gạo cho Nhật
với giá rẻ, nên dân bị thiếu ăn. Nông dân ở
những vùng đói kém về các Tỉnh ăn xin đầy
đường, nhất là tại Hà Nội. Xác những người
bất hạnh chết v́ đói nằm la liệt hai bên vỉa
hè đường phố, băi chợ, bến xe…Vào mùa Thu
năm Ất Dậu 1945 đáng nhớ ấy, đă có gần hai
triệu người chết đói, nhất là tại các tỉnh
phụ cận miền Bắc.
Riêng tại tỉnh Phú Yên, nạn đói chưa xảy ra
trầm trọng, nhưng cuộc sống người dân cũng
bắt đầu khó khăn nghèo túng. Người ta đồn
đăi rất nhiều về việc quân Nhật xử chặt tay,
chặt chân bằng kiếm những nghi can phạm tội
trộm cắp, cướp giật ngoài đường...
* * *
Sau
ngày quân Nhật bắt giam người Pháp, họ đă
chuyển bộ máy chính quyền sang tay người
Việt để được danh chính ngôn thuận. Tuy
nhiên, người Nhật vẫn chỉ đạo ở hậu trường
sân khấu chính trị…Chính phủ Trần Trọng Kim
ra đời, thay thế nội các Phạm Quỳnh ở Huế.
Bài hát “Tiếng Gọi Thanh Niên” của Lưu Hữu
Phước được dùng làm quốc ca, thay bài “Đăng
Đàn Cung” của chính phủ cũ.
Tại
Sông Cầu, ông Khang và các bạn đàn hát văn
nghệ bắt đầu tập đàn hát bài quốc ca mới, và
cũng tập luôn các bài hát Nhật như Shino no
Yoru, Sakura…trong những buổi họp mặt cuối
tuần. Hàng hóa Nhật bắt đầu bày bán tại vài
cửa tiệm ngoài phố. Bà Khang cũng bắt đầu
chịu ảnh hưởng của phong trào bành trướng
hàng nhập cảng của Nhật vào thành phố: bà
mua một chiếc xe hơi đồ chơi tí tẹo màu đỏ,
chạy bằng dây thiều (dây coót), cho bé Tân
và các em nhỏ cùng chơi. Bà Châu cũng mua
cho bé Nga một con búp bê Nhật Nhật, nhỏ
nhắn, đầy đủ trang phục cổ truyền Kimono.
Các bé thích những món đồ chơi tân kỳ ấy
lắm.
Viên
sĩ quan Nhật không thấy đến nhà ông bà Châu.
Họ hy vọng chiến cuộc căng thẳng đă khiến
viên sĩ quan quên đi lời hứa: đưa bé Nga về
xứ sở Phù Tang làm con nuôi cho hắn. Cho đến
ngày 13 tháng 8 năm 1945, Nhật đầu hàng sau
khi Đồng Minh thả hai quả bom nguyên tử
xuống hai thành phố lớn Hiroshima và
Nagasaki, khiến đội quân chiến bại ấy phải
rút về nước, kể cả viên sĩ quan quân phiệt
hống hách kia.
Hai
quả bom có sức tàn phá khủng khiếp ấy đă làm
đảo lộn cục diện thế giới thời bấy giờ, gây
nhiều dư luận, tranh căi về sau về ảnh hưởng
của nó. Tuy nhiên vào thời điểm ấy, nó đă
giải quyết tức thời nhiều vấn đề trầm trọng.
Đối với đất nước Việt nam, nó đă chấm dứt
bao cảnh tang tóc, bao thảm họa vô nghĩa mà
người dân phải hứng chịu, do các cuộc oanh
tạc của Đồng Minh trên các hải cảng và phi
trường tại các thành phố lớn... Ngoài ra, nó
cũng chấm dứt sự đói khổ vô cùng tận của dân
ta, v́ nạn nộp thóc lúa cho quân Nhật, nạn
thiếu gạo v́ đất canh tác bị trưng dụng
trồng cây dùng trong kỹ nghệ chiến tranh…
Riêng tại Sông Cầu, từ ngày quân Nhật rút về
nước, người dân thở phào nhẹ nhơm. Ông bà
Châu như trút được gánh nặng ngàn cân khi
viên sĩ quan Phù Tang không không trở lại
bắt đi đứa con gái cưng của họ. Cậu bé Tân
không c̣n nghe bé Nga nhắc đến chuyện sắp đi
Nhật, làm con nuôi cho “ông Nhật giàu sang”
đó nữa, cho nên cậu cũng vui trở lại, không
c̣n lo cô gái nhỏ ham thích giàu sang ấy sẽ
dứt bỏ t́nh bạn để ra đi. Trong trí óc non
nớt của cậu, đă nhen nhúm ư tưởng oán ghét
những người lính xa lạ, từ h́nh dáng, ngôn
ngữ, quân phục đến cách đối xử tàn bạo với
người dân địa phương. Họ ngang nhiên đến
đây, thành phố nhỏ
bé thanh b́nh này, tự tiện xông vào nhà
người dân lương thiện để lục soát, bắt
bớ…tạo một bầu không khí căng thẳng đầy lo
sợ và oán ghét. Họ nh́n người lớn với vẻ
nghi ngờ, đe dọa; đối với trẻ em họ là những
con ngáo ộp, với những gương mặt lầm ĺ, nụ
cười thiếu thiện cảm.
Nay
th́ họ đă rút đi, trả lại cho thành phố Sông
Cầu bầu không khí thanh b́nh của những năm
tháng mà đất nước chưa bị xáo trộn, đất bằng
chưa bị nổi sóng bởi những đổi thay chính
trị, bởi những chủ nghĩa ngoại lai mới
lạ…Những đổi thay đó sẽ diễn ra sau ngày
Cách Mạng Mùa Thu tháng 8, 1945 và ngày
“Toàn Quốc Kháng Chiến 19 tháng 12, 1946 “,
mở màn cho cuộc chiến dai dẳng, tàn khốc
chín năm sau đó…

Hồi
ức ĐBT
|