Hồi tôi c̣n là học
sinh trung học cuối thập niên 50, một ông giáo sư Việt văn của chúng tôi
có nói trong lớp học như thế này: “Truyện của Nguyễn Tuân trong Vang Bóng
Một Thời hay gấp chín gấp mười lần truyện của Khái Hưng, Nhất Linh”. Những
người hâm mộ Nguyễn Tuân đă đề cao giá trị văn chương của ông như vậy.
Có thể nói Nguyễn Tuân là trường hợp hy hữu trong nền
văn chương Việt Nam, người ta chưa thấy ai công khai đem đời riêng tư của
ḿnh viết thành tác phẩm như ông, cũng chưa thấy ai tự kê khai tất cả
những cái xấu xa của ḿnh như bỏ bê gia đ́nh, lừa gạt cha mẹ, ăn chơi
hoang đàng, sa đọa trụy lạc, cô đầu thuốc phiện. . tất cả những cái xấu
nhất của tác giả đă được tự khai trước mắt người đọc.
Một điểm đặc biệt nữa là tác giả không tô điểm cái hay
cái đẹp cuộc đời ḿnh để tự đề cao ḿnh như ta thường thấy ở nhiều tác giả
khác mà trái lại, ta chỉ thấy ở nơi ông toàn là những cái xấu, chỉ thấy ở
Nguyễn Tuân một con người ích kỷ, ăn chơi hoang đàng, truỵ lạc. . . đi nói
dối cha về nhà nói dối vợ, một con người vô tích sự của gia đ́nh, một
người thừa của gia đ́nh và cả xă hội nữa. Khi kể lại những ngày ăn chơi
tại chốn lầu hồng, bên ả Phù Dung ở xóm cô đầu. . . cũng có thể tác giả tự
cho ḿnh là hay, giỏi, là dân sành điệu ăn chơi mà trong thiên hạ dễ ǵ có
người sánh kịp.
Dù thích hoặc không thích con người của Nguyễn Tuân, ta
cũng phải công nhận ông là tay ăn chơi từng trải hàng đầu trong làng văn
chương Việt Nam. Nét độc đáo trong văn chương Nguyễn Tuân như ta đă thấy
nằm ở chỗ nghề chơi được đưa vào văn chương một cách trọn vẹn và thành
công huy hoàng, điểm này lại trái với quan niệm của Thạch Lam trong cuốn
Theo Gịng đă cho rằng nhà văn muốn thành công không cần phải ăn chơi từng
trải. Ở đây chúng tôi chỉ luận về văn chương Nguyễn Tuân mà không phán xét
về đạo đức, tư cách của ông v́ nó nằm ngoài phạm vi của việc nghị luận văn
chương, và như vậy chúng tôi không nhằm chỉ trích những cái xấu xa, trụy
lạc của ông để đi vào chỗ lạc đề, những cái xấu xa ấy ở đây chỉ được coi
như một đề tài văn chương như tất cả những đề tài khác.
Có thể nói văn chương Nguyễn Tuân có những nét độc đáo
hơn các văn hữu đương thời của ông, ở đây chúng tôi xin được so sánh so
sánh nghệ thuật Nguyễn Tuân và Tự Lực văn đoàn.
Về h́nh thức, Nguyễn Tuân viết theo thể tùy bút mà đối
với thời ấy, thập niên 30, 40 thật là mới lạ, trong khi hầu hết các tác
giả đương thời viết truyện theo lối mới của Tây phương như Tự Lực văn
đoàn. Về h́nh thức tùy bút của Nguyễn Tuân khác hẳn với lối viết truyện
của Khái Hưng, Nhất Linh, Thạch Lam. . đó là những truyện không có kết
thúc hoặc những kư sự của một người muốn gửi vào trong ấy một mớ tâm t́nh.
Về nội dung, những tùy bút, kư sự, truyện ấy trừ Vang
Bóng Một Thời, chẳng ít th́ nhiều, thể hiện diễn đạt những tâm sự u uẩn,
sâu kín của cái tôi Nguyễn Tuân về cuộc đời, trước cuộc đời, về cái thú ăn
chơi hưởng lạc. . thoát ly cuộc sống.
Trái lại Tự Lực văn đoàn trước tác những cuốn tiểu
thuyết, những đoản thiên với Loan, Dũng với Lan Ngọc bằng những truyện
ngắn dài có mở đầu và kết thúc với những t́nh tiết éo le ngang trái. .
những lời đối thoại tế nhị tự nhiên. Truyện ngắn, tiểu thuyết được viết
theo lối Tây phương, chịu ảnh hưởng của Tây phương về bố cục, kỹ thuật
nhưng nội dung vẫn mang nhiều sắc thái Á Đông, giữ được bản sắc dân tộc.
Về nội dung, truyện của Khái Hưng Nhất linh có khuynh
hướng, lăng mạn, xă hội, tâm lư. . mặc dù chịu ảnh hưởng của phong trào
lăng mạn Tây phương song tính chất lăng mạn ấy lại mang nhiều lư tưởng cao
thượng trong không khí thanh cao của một nền văn minh tinh thần nay đă
vang bóng một thời. Một ưu điểm rất lớn của Tự Lực văn đoàn mà Nguyễn Tuân
không có là công cuộc cải cách xă hội bằng văn chương qua Đoạn Tuyện, Nửa
Chừng Xuân, Trống Mái, Lạnh Lùng, Đôi Bạn. . . những truyện ấy đă tả chân
hiện thực những cái hủ lậu, tệ hại của xă hội ta để cổ vơ cho phong trào
canh tân đổi mới. Khái Hưng, Thạch Lam. . chú trọng đến nghệ thuật hướng
nội, mô tả tâm lư nhân vật sâu sắc, đó là những ưu điểm mà ta không thấy
có ở Nguyễn Tuân.
Văn chương Nguyễn Tuân và Tự Lực văn đoàn khác biệt
nhau nhiều nhất ở quan điểm sáng tác: một bên là nhân sinh quan cái tôi và
một đằng là tập thể, là xă hội cộng đồng, một đằng là tinh thần vị kỷ suy
tôn cái tôi, bên kia vị tha. Văn chương Nguyễn Tuân có đóng góp cho nền
văn học của nước ta song nền văn chương ấy không có tính cộng đồng, xây
dựng ân cần chia xẻ với mọi người mà chỉ thể hiện một cái tôi ích kỷ, một
lối nh́n, sự thoát ly của cái tôi cũng như cái lối hưởng thụ cá nhân,
phiêu lưu không hạn định, nó không đóng góp ǵ cho xă hội mà chỉ là lối
sống của một kẻ ăn hại, vô tích sự như Nguyễn Tuân đă tự công nhận như
thế.
Về mặt nghệ thuật, giá trị văn chương, chúng ta thấy
tác phẩm của Khái Hưng, Nhất Linh, Thạch Lam. . có những nết đa dạng hơn,
cốt truyện lôi cuốn hơn, có chú trọng về diễn tả tâm lư nhân vật như trong
Sợi Tóc, Hạnh hay Đôi Bạn. . để làm cho tác phẩm có hồn, diễn tả những
khía cạnh éo le, bi thảm của xă hội. . đó là những ưu điểm mà văn chương
Nguyễn Tuân không có, văn chương Nguyễn Tuân chỉ hạn hẹp trong lối nh́n
đời của cái tôi khinh bạc, ngạo mạn. Như vậy ta lại càng thấy rơ hơn hai
khuynh hướng trái ngược nhau của văn chương Nguyễn Tuân và Tự Lực văn
đoàn: một bên là vị tha, một đằng là vị kỷ.
Vang Bóng Một Thời là tác phẩm được chú ư nhiều nhất
trong sự nghiệp văn chương Nguyễn Tuân. Các nhà phê b́nh cũng như độc giả
từ hơn nửa thế kỷ qua đều phải công nhận giá trị vô song của nó qua những
áng văn độc đáo, thi vị, tàn bạo. . ông đă làm sống lại cả một nền văn
minh tinh thần đă vang bóng một thời. Nó cũng thể hiện đầy đủ những cá
tính và sắc thái của truyền thống dân tộc cũng như những phong vị tinh hoa
của quê hương đất nước.
Song giá trị văn chương Nguyễn Tuân xem ra lại không
đồng đều như ta thấy ở Khái Hưng, Nhất Linh, Thạch Lam . . trong Tự Lực
văn đoàn. Tác phẩm của Khái Hưng như tuồng kịch, tiểu thuyết, truyện ngắn.
. .có nhiều truyện đặc sắc, hay, một số ít vào loại trung b́nh, Thạch Lam
cũng vậy, Nhất Linh có một số truyện bị các nhà phê b́nh chê là kém nghệ
thuật, giả tạo như Nắng Thu, Đoạn Tuyệt. . nhưng ở Nguyễn Tuân ngoài một
số tác phẩm đặc sắc như Vang Bóng Một Thời, Chùa Đàn, Phu Nhân Họ Bồ, Cái
Ca vát Đen. . c̣n nói chung, truyện dài kư sự, túy bút. . của ông phần lớn
chỉ có giá trị nghệ thuật trung b́nh như Một Chuyến Đi, Chiếc Lư Đồng Mắt
Cua, Ngọn Đèn Dầu Lạc, thậm chí có nhiều túy bút, truyện ngắn, dài nghệ
thụât phải nói là dưới trung b́nh như Quê Hương, Tùy Hút I, II, Nguyễn,
Đôi Tri Kỷ Gượng. . . Ở đấy Nguyễn Tuân cứ nhồi nhét cho thật nhiều chi
tiết vụn vặt của chính ḿnh, của những ngày phiêu bạt, giang hồ, của cái
tôi ngang tàng, kiểu cách. . nó đă không tạo được hứng thú cho người đọc
mà chỉ làm cho họ bối rối phân vân. .
Nguyễn Tuân được nhiều người thán phục, ca ngợi, hâm mộ
nhưng so với Tự Lực văn đoàn tác phẩm của ông không được phổ biến mạnh như
ta thấy ở Khái Hưng, Nhất Linh, Thạch Lam. . mặc dù văn ông có những nét
độc đáo đi trước thời đại.
“Chỉ người ưa suy xét đọc Nguyễn Tuân mới thấy thú vị,
v́ văn Nguyễn Tuân không phải thứ văn để người nông nổi thưởng thức. Một
ngày không xa, khi mà văn chương Việt Nam được người Việt Nam ham chuộng
hơn bây giờ, tôi dám chắc những văn phẩm của Nguyễn Tuân sẽ c̣n có một địa
vị xứng đáng hơn nữa”
Nguyễn Tuân có ảnh hưởng nhiều đến sáng tác của văn học
miền Nam sau 1954 về h́nh thức, hồi ấy đa số các nhà văn chuyên nghiệp đều
đă ít nhiều có sáng tác tùy bút và bây giờ văn học hải ngoại vẫn c̣n chịu
ảnh hưởng sâu đậm của lối viết này. Hiện nay vẫn c̣n nhiều người thích
viết tùy bút, nói như thế không có nghĩa là ảnh hưởng của ông vượt trội
hơn Khái Hưng, Nhất Linh hay các nhà văn thời tiền chiến v́ đó chỉ là sự
ảnh hưởng về h́nh thức, về kỹ thuật viết mà ông và Thạch Lam đă là những
người đi tiên phong.
Phải chăng lối viết tùy bút dễ hơn sáng tác truyện ngắn
truyện dài? Thực ra viết cho hay, cho có nghệ thuật cao bao giờ cũng khó
và như vậy không có lối viết nào dễ hơn hoặc khó hơn cách viết nào.
Như chúng tôi đă tŕnh bầy ở trên, Tự Lực văn đoàn đă
ảnh hưởng sâu rộng cả về cải cách xă hội lẫn sáng tác văn chương, tiểu
thuyết theo lối Tây phương bắt đầu có từ thời Tự Lực văn đoàn. Mặc dù từ
thập niên 60 đến nay người ta không c̣n viết theo lối viết ấy v́ nó đă rơi
vào cổ điển nhưng không ai phủ nhận được văn đoàn đă xây dựng được một nền
tảng vững chắc cho nền văn học Việt Nam .
Nói về cải cách xă hội, những cuốn tiểu thuyết nổi
tiếng của văn đoàn như Nửa Chừng Xuân, Đoạn Tuyệt, Lạnh Lùng . . đă cổ vơ
được phong trào canh tân đổi mới, từ bỏ những hủ tục phong kiến trọng nam
khinh nữ ngơ hầu xă hội Việt Nam dần dần thoát khỏi sự kiềm tỏa của Nho
giáo lỗi thời mà bọn thực dân cố t́nh duy tŕ để dân tộc ta không trỗi dậy
được.
Nguyễn Tuân không có được nhiều ảnh hưởng như trên v́
đó chỉ là văn chương “cái tôi” thể hiện lối sống hưởng lạc, một lối nh́n
đời bi quan chán chường không lối thoát, nó diễn tả lại quăng đời hưởng
thụ ăn chơi lêu lổng của một con người chỉ thích phiêu lưu xê dịch đi t́m
lạc thú cá nhân.
Mặc dù văn chương Nguyễn Tuân không đóng góp ǵ cho xă
hội nhưng chúng ta phải công nhận ông đă tô điểm cho nền văn học nước nhà
thêm phong phú bằng những bài tùy bút, truyện ngắn, truyện dài, kư sự . .
. mang nhiều sắc thái mới lạ và độc đáo, sáng tác của ông ở nhiều điểm có
thể coi như đi trước thời đại, nói lên những cái xấu xa của con người. Ông
vượt xa Tự Lực văn đoàn ở chỗ đă cho người đọc thấy cái bộ mặt trái của xă
hội, của cuộc dời, như trong Ngọn Đèn Dầu Lạc, Nguyễn Tuân đă phơi bầy cho
mọi người thấy cái bệ rạc của thế giới nghiện, Chiếc Lư Đồng Mắt Cua cho
thấy những cái xấu xa của chốn cô đầu. Cá tính Nguyễn Tuân có nhiều điểm
vượt trội hơn các nhà văn khác đương thời.
Với lối viết và đề tài mới lạ, ư tưởng và hành văn cầu
kỳ nhưng độc đáo, Nguyễn Tuân đă một thời được nhiều người ngưỡng mộ và
ngày nay những tác phẩm giá trị của ông như Vang Bóng Một Thời, Chùa Đàn,
Phu Nhân Họ Bồ, Ngọn Đèn Dầu Lạc. . đă có địa vị xứng đáng trong văn học
sử nước nhà. Một điều không ai phủ nhận được là Nguyễn Tuân người đi tiên
phong trong thể tùy bút, đă mang lại cho nền văn chương Việt nam một lối
sáng tác phong phú mới mẻ cho tới nay vẫn được bao người ưa chuộng.
(Trích trong cuốn Nghệ Thuật Tùy Bút của Nguyễn
Tuân, sẽ xuất bản năm 2006)