|
Giáo Sư NGUYỄN VĂN BÔNG
Tài năng, đức độ và bi kịch
(2.4.1929-10.11.1971)
Lịch sử nước Việt Nam ḿnh từ ngày xưa được
viết bởi những người làm quan, như lời tựa
cuốn Việt Nam Sử Lược của cụ Trần Trọng Kim,
trước năm 1945.
Cho tới năm 1975 ngoài Bắc, trong Nam
sử cũng được viết bởi “những ông quan” của
chế độ! Lịch sử Việt Nam nh́n chung là lịch
sử chiến tranh giành độc lập, chống lại sự
đô hộ của người Tàu mà nói như ngày nay là
cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. Đến
thời Cận Đại (1802-1945) và đặc biệt thời
Hiện Đại (1945-1975) chiến tranh giải phóng
dân tộc, chống thực dân Pháp, bị mang tánh
giai cấp, phải chịu sự lănh đạo của giai cấp
vô sản!
Do vậy cuộc chiến tranh giải phóng
dân tộc biến thành cuộc “nội chiến mang
tánh giai cấp” làm cho nội bộ dân tộc
chúng ta bị phân hóa, chia rẽ và hận thù
giữa trong Nam ngoài Bắc, trong nước và hải
ngoại. Phân biệt và hận thù người c̣n sống
đến cả người đă chết, hận thù lịch sử, làm
cho hằng triệu người phải bỏ nước ra đi!
Lịch sử Việt Nam sau năm 1975 được viết lại
một cách triệt để với cái nh́n giai cấp, có
người chiến thắng và có người thua. Cho nên:
- Những danh tướng như Lê Văn Duyệt,
Nguyễn Huỳnh Đức, Nguyễn Văn Thoại, Trương
Minh Giảng... không được nhắc tới, nếu có
chỉ là mượn tên tuổi của họ; để mua vui như
lễ hội dân gian hơn là lịch sử, kể cả trường
hợp Nguyễn Hữu Cảnh!
- Những nhân sĩ, trí thức như Phan
Thanh Giản, Trương Vĩnh Kư, Trương Minh Kư...
th́ chính sự đóng góp và sự nghiệp của họ
lại trở thành bi kịch cho đời họ!
- Những trí thức yêu nước chống thực
dân Pháp quyết liệt, triệt để th́ sự hy sinh
hay cái chết của họ vẫn không được trân
trọng như Nguyễn An Ninh, Phan Văn Hùm, Tạ
Thu Thâu chỉ v́ họ không cùng hàng ngũ!
Nguyễn Văn Bông là một trường hợp gần
nhứt với chúng ta.
1. Tháng Giêng năm 1963, đài phát
thanh và báo chí Sài G̣n đồng loạt loan tin:
Ông Nguyễn Văn Bông, thạc sĩ Công Pháp Quốc
Tế vừa về nước theo lời mời của chánh phủ
Việt Nam Cộng Ḥa, bấy giờ ông Nguyễn Văn
Bông chưa đầy 34 tuổi. Nguyễn Văn Bông sanh
ra ở làng quê Kiểng Phước, Vàm Láng, bên bờ
Sông Xoài Rạp, nơi đây đă từng chứng kiến
bao cuộc tranh hùng giữa quân Tây Sơn với
quân Nguyễn Ánh. Làng Kiểng Phước có Đám Lá
Tối Trời, địa danh gắn liền với tên tuổi
người anh hùng Trương Công Định, người mở
đầu công cuộc kháng Pháp của Nam Kỳ.
Đến năm 1945 trường trung học Phan
Thanh Giản Cần Thơ đóng cửa, Nguyễn Văn Bông
về quê Kiểng Phước, rồi lên Sài G̣n theo
gương đàn anh Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu,
Phan Văn Hùm t́m đường đi Pháp để “quyết
làm thế nào cho rạng rỡ tổ tông” như lời
Nguyễn Văn Bông thường tâm sự với gia đ́nh
hồi c̣n bé.
Đến Pháp năm 1949, Nguyễn Văn Bông
vừa đi làm vừa học thi lấy bằng tú tài, cử
nhơn, tiến sĩ rồi thạc sĩ Công Pháp Quốc tế
năm 1962. Ông về nước năm 1963 theo lời mời
của chánh phủ Việt Nam Cộng Ḥa, trong lúc
đó có không ít trí thức học xong xin về Hà
Nội.
Đất G̣ Công sản sanh ra Quốc Công
Phạm Đăng Hưng, Hào kiệt Lê Quang Liêm có
công sáng lập trường Nữ Học Sinh Áo Tím (trường
Gia Long sau này), nhà văn Hồ Biểu Chánh
người có công khai phá nền văn học quốc ngữ,
Giám Mục Việt Nam đầu tiên Nguyễn Bá Ṭng,
Luật Sư Vương Quang Nhường, Nữ sỹ Manh Manh
người mở đầu thơ mới ở Nam Kỳ... đă góp phần
hung đúc tinh thần, tạo nghị lực con người
Nguyễn Văn Bông lập công lập đức về sau.
Về G̣ Công, vào tận ngôi nhà ở làng
Kiểng Phước, nơi Nguyễn Văn Bông với người
chị Nguyễn Thị Thơm, người em trai Nguyễn
Văn Thọ cùng lớn lên với ông bà nội mới thấy
hết được cái khởi đầu của Nguyễn Văn Bông là
thế nào. Lúc đó ông Nguyễn Hiền Năng, thân
sinh ra Nguyễn Văn Bông phải lên tỉnh lỵ G̣
Công làm nghề thợ bạc. Gia thế Nguyễn Văn
Bông là vậy, trong khi đó hầu hết trí thức
xứ Nam Kỳ Lục Tỉnh bấy giờ xuất thân từ gia
đ́nh quyền thế. Nguyễn Văn Bông thường tâm
sự: “ḍng họ không có ai học hành ra ǵ
cả.” Vươn lên thành ông Thạc Sĩ, đâu
phải ai cũng làm được như Nguyễn Văn Bông.
2. Những ai may mắn gần gũi với
Nguyễn Văn Bông chắc c̣n nhớ lúc mới về Sài
G̣n, c̣n ở tạm tại một khách sạn nhỏ trên
đường Kỳ Đồng, ông thạc sĩ độc thân, đẹp
trai hồn nhiên mặc chiếc áo thun rách 3 lỗ
ra tiếp đón bà con bạn bè đến mừng! Nguyễn
Văn Bông mộc mạc, thiệt thà, đơn giản, là
con người “trước sao, sau vậy”. Rồi
ông được mời giảng dạy chánh thức tại Đại
Học Luật Khoa Saigon, đến 15 Tháng Mười Một
năm 1964 được cử làm Viện trưởng Học Viện
Quốc Gia Hành Chánh, Nguyễn Văn Bông vẫn vậy.
Đối diện với ông trên bộ ghế salon
bằng gỗ cũ kỹ tại căn nhà của ông do nhà
nước cấp, trước trường Nữ Trung Học Gia Long
vào thập niên 70, tôi nói chuyện với ông như
người anh em, người đồng hương, người “bạn
tri kỷ”, dầu tôi với ông cách biệt tuổi tác
và địa vị. Đó là cái lớn của Nguyễn Văn Bông
mà tôi ít t́m thấy nơi những trí thức cũng
như chánh khách mà tôi hân hạnh tiếp xúc lúc
bấy giờ. Làm Viện trưởng Học Viện Quốc Gia
Hành Chánh, nơi đào tạo những con người lănh
đạo đất nước, những ông chủ quận, chủ tỉnh,
quan chức cao cấp... nhưng Nguyễn Văn Bông
không coi ḿnh là quan chức. Ông trước sau
chỉ là người thầy, người anh, người bạn với
mọi người kể cả học tṛ của ông.
Ông Nguyễn Văn Bông từ Pháp về nước
lúc t́nh h́nh chánh trị ở miền Nam Việt Nam
đang trong thời kỳ xáo trộn: 18 trí thức
nhóm Tự Do Tiến Bộ bị đàn áp, do ngày 26
Tháng Tư năm 1960 nhóm này cho phổ biến
tuyên ngôn yêu cầu chánh phủ cải tổ; Phật
Giáo chống lại chánh sách kỳ thị tôn giáo
của chính quyền Ngô Đ́nh Diệm lên cao điểm
với vụ tự thiêu của Ḥa Thượng Thích Quảng
Đức tại ngă tư Lê Văn Duyệt - Phan Đ́nh
Phùng lúc 11 giữa trưa ngày 11 Tháng Sáu năm
1963...
Nguyễn Văn Bông dầu được chánh quyền
mời về, nhưng ông không e dè đăng đàn thuyết
tŕnh đề tài “Đối lập chánh trị trong chế
độ dân chủ” ngày 1 Tháng Tám năm 1963,
nhân buổi lễ khai giảng năm học, trước cử
tọa gồm viện trưởng, khoa trưởng, giáo sư
cùng hàng ngàn sinh viên.
Không kể nội dung bài thuyết tŕnh,
thái độ của người thầy Nguyễn Văn Bông đă
làm cho sinh viên cùng đồng sự của ông nể
trọng, kính phục.
Đó là đức độ kẻ sĩ. Và mấy ai làm
được? Ông không chọn thái độ ở ẩn như Phan
Văn Trị, từ quan như Vũ Văn Mẫu. Lối xuất sử
của Nguyễn Văn Bông làm cho ông trở thành
con người nổi trội bấy giờ. Sau Cách Mạng 1
Tháng Mười Một, ông đảm nhận các chức vụ
Viện trưởng Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Cố
vấn cho Tối Cao Pháp Viện, Ủy viên Hội Đồng
Quản Trị Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam.
Tới lúc này ông Viện Trưởng Nguyễn
Văn Bông vẫn thường về quê, t́m món khô “hắc
cấy”, món ngon đặc sản Vàm Láng của ông.
Nghe ông thích thú kể chuyện con hắc cấy,
chuyện làm gỏi da cá đuối mà tưởng chừng
đang nói chuyện với lăo nông, hay người đánh
cá. Cung cách Nguyễn Văn Bông đă thâu hút
mọi người và làm mọi người đến với ông. Rồi
ông được mời hoạt động, làm chánh trị, bởi
anh em thấy ở ông cái đức độ của con người
lănh tụ thật sư, có tấm ḷng, có cái Tâm.
Ông làm chánh trị như nhà tu hành thiền.
3. Và bi kịch...
Trên đường từ Học viện Quốc gia Hành
chánh ở đường Trần Quốc Toản về nhà ở đường
Phan Thanh Giản, khi xe tới ngă tư Cao Thắng
- Phan Thanh Giản, ông bị kẻ khủng bố ném
chất nổ sát hại! Bấy giờ là 12 giờ trưa Ngày
10 Tháng Mười Một năm 1971.
Cô Út Lê Thị Thu Vân người quê G̣
Công, thành hôn với ông Nguyễn Văn Bông tới
lúc này được 8 năm, có với nhau hai con 8
tuổi và 5 tuổi!!! Ông Nguyễn Văn Bông ra đi,
nói theo tạp chí Newsweek bấy giờ: giới luật
pháp quốc tế mất đi một nhơn tài, lịch sử
Việt Nam đi vào khúc quanh! Cái chết của ông
Nguyễn Văn Bông, Giáo sư Viện trưởng Học
Viện Quốc Gia Hành Chánh, lănh tụ của Phong
Trào Quốc Gia Cấp Tiến, cũng như cái chết
của Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Trần Văn Văn
tới lúc phải được bạch hóa trước công chúng.
Nguyễn Văn Bông, ông sanh ra nơi đất
địa linh, ở đó có Trương Công Định hy sinh
v́ đại nghĩa; ông sống trên đường Phan Thanh
Giản, tên của người Kinh Lược Sứ lấy cái
chết cho ba quân được sống, ông nằm xuống
trên đường Cao Thắng, tên của người chiến sĩ
trí thức yêu nước...
Nguyễn Văn Bông nằm xuống như một
người chiến sĩ hy sinh ngoài mặt trận, xứng
đáng được vinh danh. Nguyễn Văn Bông với
những ǵ ở ông đă làm ông trở nên con
người tựu nghĩa. Nếu Phan Thanh Giản,
Trương Vĩnh Kư với tài năng và sự nghiệp trở
thành bi kịch của cuộc đời th́ trường hợp
Nguyễn Văn Bông, tài năng và đức độ là bi
kịch!!!
Little Saigon, 10/11/2006
(Viết nhân ngày giỗ GS Nguyễn Văn
Bông)
Trần Văn
Chi |