Mùa hè
năm 1954 phượng nở đỏ rực trên thành phố Huế. Đại lộ Trần hưng Đạo thời ấy
c̣n ngăn hai chiều bằng bậc thềm trồng phượng ở giữa. Phượng đă sớm đi vào
thi ca là hoa của học tṛ, của lứa tuổi đôi mươi trao nhau lời giả từ qua
câu văn, ư thơ nhắc nhở người bạn, người t́nh chớ quên nhau qua ba tháng
hè ngắn ngủi. Với người lớn phượng cũng làm xao xuyến không ít những tấm
ḷng vẩn mải gắn bó với quê hương, qua truyền thống dài lâu, sôi nổi,
nhiệt t́nh...
Phượng đă nở đỏ ối năm ấy, làm sậm ḷng người dân cố đô
cơ hàn âu lo cho vận mệnh đất nước với những biến chuyển dồn dập của thời
cuộc. Tuân ở tuổi mười một cũng đă nhận biết và chia xẻ những ưu tư đó của
người lớn. Qua những câu chuyện thầm th́ bàn tán chung quanh, em biết sẽ
có một chuyện ǵ quan trọng lắm sắp xảy ra. Những ngày nghỉ học em thường
lặng lẻ tạt qua phố thăm chừng động tỉnh. Hàng phố vẩn mở cửa, nhưng ít
người mua bán. Rạp xi nê Tân Tân không có người sắp hàng dài chờ xuất như
lệ thường những ngày cuối tuần. Tiệm dancing sang trọng mặt tiền cẩn những
ô gạch men xanh màu bích ngọc vắng hẳn bóng những ông tây bà đầm. Bác Hai
của Tuân từ lâu cũng không lui tới đó nửa. Một cái ǵ chờ đợi đến sốt
ruột, bồn chồn, vội vả. Nơi góc cầu Tràng tiền, hai chiếc xe ṿi rồng của
sở cảnh sát nằm chờ, quan sát những động tỉnh của thời cuộc...
Hiệp định Genève kư kết. Ba nói đất nước chia hai ở vỉ
tuyến 17, lấy sông Bến Hải làm biên giới. Không bao lâu nửa sẽ diển ra
những trao đổi, di cư, hồi kết giữa hai miền. Biết tính Tuân ṭ ṃ, nhạy
ứng với những biến chuyển, Ba cấm em ra phố những ngày này. Thời cuộc
nhiểu loạn đă đánh mất tuổi thơ của các bé con, làm chúng sớm già. Nhất là
giới học sinh, chưa lên mười đă bị lợi dụng làm công cụ chính trị. Hoan hô
phe này, đả đảo cánh kia. Tội nghiệp chúng nào có biết ǵ đâu. Gia cảnh
giàu nghèo mặc kệ, mổi học sinh tiểu và trung học phải có ít nhất một bộ
đồng phục sơ mi trắng quần sọt xanh. Tuân đă mặc chúng đến sờn rách. Để
hoan hô Phan văn Giáo. Để chào đón tân thủ hiến Trung kỳ Trần văn Lư...
Chúng lại được giặt giủ kỷ lưởng cất vào rương, ướp long nảo chờ dịp xuống
đồng An cựu, dăng hàng trên lộ số 1 để tung hô Thống soái De Lattre de
Tassigny đáp phi cơ từ Phú Bài lên thăm Huế. Hoặc hàng ngủ chỉnh tề trước
cửa Thượng tứ đường vào đại nội đón Đức quốc trưởng Bảo Đại từ bên Tây trở
lại cố đô leo lên lầu Ngọ môn để chỉ nhắc lại một câu tuyên bố để đời
"thà làm dân một nước độc lập c̣n hơn làm vua một nước nô lệ". Chính trị cũng nhờ thế dần rỏ nét trong đầu óc non
nớt của em. Và nếu không có những tờ Đời mới, Trung Bắc chủ nhật mà
anh hai vẩn dành tiền quà mua đọc đều đặn, và Tuân được đọc ké, th́ chính
trị đối với em chắc hẳn vẩn chỉ là bộ đồng phục hoan hô đả đảo cất trong
rương và cây cờ vàng ba sọc đỏ in trên giấy mà em cẩn thận cuộn lại cắm
trên rui nhà, sợ chuột gặm...Tuân đă hiểu được một phần t́nh h́nh đất nước
qua báo chí đọc lén của anh hai để biết được diển tiến của hội nghị
Genève, biết được ngoại trưởng Mỹ, ngoại trưởng Nga,...biết được Chu ân
Lai vẩn được mệnh danh là con người bí mật, biết thủ tướng Pháp Mendes
France vẩn thấp thỏm chờ đợi kết quả trận thư hùng Điện Biên Phủ...Em cũng
hiểu thêm được một phần địa lư đất nước ở ḷng chảo trứ danh này, với
Mường Thanh có phi trường chiến thuật dành cho tiếp liệu đă bị pháo của
tướng Vơ nguyên Giáp từ trên những đỉnh núi cao mà trí tưởng b́nh thường
của con người cho là không thể nào đem lên nổi, đánh gục. Em cũng được
biết thêm tên của những danh tướng Việt minh với các trận đánh dử dội ở
các cứ điểm Huguette, Eliane, Monique...trong kế hoạch táo bạo của tướng
Navarre dụ lực lượng Việt minh tập trung vào khu ḷng chảo để sẽ dùng
những oanh tạc cơ Bircats cất cánh từ phi trường Hà đông lên tiêu diệt.
..Nhưng ông tướng đă lầm v́ chủ quan, đúng hơn ông không thể nào hiểu được
sức chịu đựng khiếp đảm và ḷng ái quốc cao độ của con người Việt nam đă
có thể làm được những chuyện kỳ tích dưới kỷ luật thép và kỷ thuật tâm lư
chiến già dặn của những cán bộ Việt minh. Do đó mà phi trường tiếp liệu
Mường Thanh của ông đă bị pháo dập cắt đứt từ những giờ phút đầu của cuộc
tổng tấn công và các đoàn phi cơ tiếp tế bằng dù và phóng pháo cơ đă bị
pháo cao xạ bố trí trên những đỉnh núi cao chung quanh ḷng chảo Điện Biên
Phủ chế ngự...
Đại tá De Castries vừa tự ḿnh gắn chiếc sao bạc thả dù
may mắn lọt được vào pḥng tuyến để bước lên cấp tướng th́ pḥng chỉ huy
của ông cũng bị tràn ngập. Khuôn mặt ông rủ xuống, ngoan ngoản theo những
người thắng trận bước ra cam phận tù binh. H́nh ảnh chiếc sao lóng lánh
mới toanh trên cổ áo soi một khuôn mật ủ dột, thê thảm cứ làm em xao xuyến
ngậm ngùi cho những vinh nhục của đời người. Những em bé Việt nam thừa
hưởng hơi hướm vinh quang Điện Biên Phủ c̣n cả một tương lai đời người bất
định trước mặt; và viên tướng Pháp bại trận cuối đời binh nghiệp ai đáng
tội nghiệp hơn ai? V́ cuộc đời một con người gắn chặt vào thân phận một
đất nước mà những thăng trầm của chính nó sẽ định đoạt những hạnh phúc
hoặc tang thương. Việt minh đă chiến thắng trên chiến trường Điện biên
phủ, nhưng không có được những tiếng nói quyết định cho tương lai đất nước
dân tộc trên bàn hội nghị Genève. Mọi vấn đề đă có những đại diện đàn anh
của phong trào quốc tế vô sản Nga sô viết và Cộng ḥa nhân dân Trung hoa
giải quyết hộ. Một nửa đất nước ở bên này và bên kia vỉ tuyến 17 sông Bến
Hải là một qua phân đoạn trường đối với dân tộc Việt; nhưng với người cộng
sản Việt nam, nửa miền bắc chiếm được đă là một thắng lợi đầu cầu làm bàn
đạp củng cố tích trử khí tài, chuẩn bị lực lượng thôn tính nốt miền Nam.
Chỉ tội nghiệp cho những người dân lành bị xử dụng làm công cụ chiến
tranh, dưới bạo lực dối trá của tuyên truyền và cuộc chiến tranh tương tàn
nhân danh giai cấp và sự nghiệp giải phóng dân tộc. Tội nghiệp cho em bé
Tuân của chúng ta đă bắt đầu cuộc đời ḿnh với những thấc mắc và những
hiểu biết quá sớm về qua phân, về chiến tranh, về ư thức hệ, những điều
của thế giới người lớn đáng ra em không nên biết. Em bé Tuân khốn khổ của
chúng ta đă bắt đầu cuộc đời khốn khổ như vậy.
Tuân khao khát ḥa b́nh. Em đếm từng ngày chờ đến ngưng
chiến. Sau khi kư kết hiệp định, những trận đánh vẩn c̣n tiếp diển, ngày
càng về gần thành phố hơn. Cho đến nửa đêm rạng sáng ngày 20 tháng 7 là
thời hiệu thi hành hiệp định súng vẩn nổ rền. Sáng ra anh Phận hàng xóm từ
đồn An cựu trở về mặt mày tái mét, hớt hải. Nhưng may mắn anh vẩn c̣n
sống, trong lúc bạn bè đồng đội anh đă tức tưởi hy sinh vô lư trong giờ
phút cuối cùng trước khi hiệu lực ngưng bắn bắt đầu.
Những ngày sau đó, thành phố rỉ tai nhau tin đồn đạo
quân chiến thắng sẽ diểu binh qua thành phố Huế trước khi hồi kết ra bắc.
Dân chúng tụ tập ngày càng nhiều trên các hè phố chờ xem, một phần để tung
hô biểu t́nh yêu sách thả tù, trả chồng con; Nhưng theo Tuân phần lớn v́
hiếu kỳ. Tuân củng ở trong số đó. Em chạy trối chết v́ lựu đạn cay, ướt
như chuột lột v́ những ṿi rồng của hai xe cứu hỏa giải tán đám biểu
t́nh...
Nhưng đoàn quân ma không bao giờ diểu hành qua thành
phố. Chúng đă được ră ngủ có kế hoạch, lẩn vào quần chúng, chờ thời chuẩn
bị tái phát chiến tranh...Ôi một dân tộc cứ bị đẩy vào lửa đỏ, khát bỏng
t́m một lối ra. Một dân tộc đă vinh hạnh giành được độc lập với súng đạn
nhản Nga, gạo Đại mể, lương khô, quân nhu, quân dụng và các loại khí tài
Trung quốc, cùng chiến lược của các quan thầy ẩn mặt. Chỉ có thân xác là
của những người lính Việt minh khắc phục muổi đói, rừng thiêng nước độc,
lấy thân ḿnh chặn đà tuột của đại pháo, lấy đầu bít lổ châu mai như huyền
thoại mù ḷa vẩn thường ca tụng. Để cho một dân tộc cứ phải dấn sâu vào
hận thù, để cho lương tri của một thế hệ sau lưng sẽ lớn lên mù mịt một
ḷng yêu nước quá khích, và những giả dối cứ vẫn tin là chân ly, vẫn tự
nghi ngờ lấy chính ḿnh mà chẳng dám nói. V́ luật chơi của một tập thể bạo
tàn gọi là đảng của chuyên chính vô sản. V́ một lừa bịp tồi tệ mà lớn lao
của cái gọi là chũ nghĩa xả hội vinh quang.
Tuân đă trang trải những ngang trái ấy của lịch sử bằng
chính đời ḿnh. Khi hai mươi mốt năm sau kể từ cái năm 54 nhiều biến cố đó
anh đă phải cúi đầu đi vào trại cải tạo. Cũng như chị Hỉ, người chị họ và
là chị của Thượng úy Song, chỉ huy xă đội du kích nơi làng ngoại đă phải
làm đám cưới vội vả với một chính trị viên chỉ một ngày trước khi tiểu
đoàn hồi kết ra Bắc; và cứ phải chờ mải người chồng đảng viên chưa nhận
rỏ mặt cho đến nhiều năm sau vẩn bật vô âm tín.
Cuộc chiến thần thánh giành độc lập dân tộc không phải
là công lao riêng của những người Marxiste - Léniniste. Ngọn cờ Việt minh
thấm máu tổ quốc rút cục lại là một cuộc lừa bịp lịch sử. Những người yêu
nước không chấp nhận tính lảnh đạo của giai cấp, đă bị phân biệt, bắt qú
gối, bị điểm mặt như kẻ thù. Ư hệ chủ nghĩa đă dựng giới tuyến và hận thù,
chia rẻ anh em bạn bè từ huyền thoại lịch sử lập quốc vẩn gọi nhau là đồng
bào. Bọc hồng Âu cơ khởi nguồn sự kết đoàn liên tục của núi cao và biển
sâu, dựng t́nh tự con người ước mơ cuộc sống b́nh dị, chan ḥa với láng
giềng, xóm làng và nơi chôn nhau cắt rốn. Một dân tộc đă chịu nhiều đau
thương trong chiều dài lịch sử vẩn chỉ muốn yêu thương nhau. Chưa bao giờ
họ được dạy hận thù giữa tầng lớp này và tầng lớp khác trong cùng một xă
hội. Ư niệm giai cấp vẩn măi măi xa lạ, không thành nghĩa được trong tiếng
nói, trong tŕnh tự dân tộc. Chưa bao giờ họ nghi ngờ những thành viên của
gia đ́nh vẩn có thói quen ăn chung một mâm, ngủ chung một chiếu, hàng xóm
láng giềng vẫn vui chung cùng trong một hội tết, ghé vai cùng chia xẻ
chung một việc làng.Và mái đ́nh màu ngói đỏ thẩm phải chăng vẩn là niềm
gắn bó keo sơn của nhiều thế hệ? Giữa những truyền thống dân tộc ư niệm
giai cấp và hận thù không có chổ đứng. Lịch sử đă chứng tỏ tính ngoại lai
đó của gịng tư tưởng Marx-Lnine trong suy nghĩ thuần hậu của người Việt
nam chính thống phải được đào thải.
* * *
Trong
cái không khí ngột ngạt đang âm ỉ những chuyển biến lớn của lịch sử mà
Tuân đă kết thúc khá tốt đẹp bậc tiểu học. V́ thời cuộc sôi động, khóa thi
năm ấy đă không tổ chức được hoàn hảo. Việc giám thị lỏng lẻo, an ninh hờ
hửng. Thân nhân thí sinh bao quanh các trường thi, trèo lên cả những bức
tường nhấc bài loạn xạ.Tuy có phần khó khăn với môn toán không được giỏi
lắm, Tuân qua được kỳ thi viết dể dàng. Đến oral, hát hoặc đọc thơ mà học
sinh ngày ấy quen gọi là "môn học thuộc ḷng " Tuân gặp phải bất ngờ. Biết
ḿnh có giọng hát không được hay Tuân đă chuẩn bị kỷ lưởng bài thơ "hổ
nhớ rừng" của Thế Lử mà em rất thích. Thế nhưng khi được gọi tên lên
bảng đen thầy giáo chấm thi lại cười dịu dàng hỏi :"Em Tuân có biết hát
không?" Tuân ngớ ra, lư nhí:"Dạ ,em cũng biết chút đỉnh
nhưng...không bằng đọc thơ...học thuộc ḷng...". Thầy cười :" Cái
đó là quyền của em ...Nhưng tự nảy giờ như em thấy đó, tất cả thí sinh đều
chọn thơ. Tự nhiên thầy muốn nghe một giọng hát. Nếu em chịu chắc chắn
thầy sẻ dành điểm ưu tiên...". Đầu óc em xoay chuyển nhanh kiếm một
bài hát thuộc từ đầu đến cuối. Em thu hết can đảm nói " Dạ, em sẽ hát
bài "làng tôi của Chung Quân". Nh́n khuôn mặt hài ḷng của thầy giám
khảo, em quên hẳn sợ sệt âu lo, nín hơi thở tập trung bắt đúng giọng, rất
thoải mái."làng tôi có cây đa cao ngất từng xanh...". H́nh ảnh cây
cừa bên đ́nh làng bổng biến thành một cây đa cổ thụ có vô số loài chim đến
xây tổ nương náu; nơi đó Bông và Tuân vẩn ŕnh những lúc ông bác Khải, từ
giữ đ́nh làng không có mặt là tấn công chớp nhoáng, bắt các chú chim con.
Tàng lá của nó cao rợp một khoảng lớn sân đ́nh những ngày hè oi ả cho bàn
dân trong xóm ghé qua kiếm chút gió mát. Hoặc những chiếc rể phụ to như
những bện dây thừng rắn chắc Tuân vẩn đùa nghịch cùng bè bạn đu theo kiểu
Tarzan...Làng tôi...có con sông lơ lửng vờn quanh... Ôi gịng sông
vẩn là gịng sông quê hương thơ ấu. Tuân thả hồn ḿnh xuôi theo những mái
chèo chở nặng những câu ḥ ân t́nh mái nh́ mái đẩy...Bài hát kết thúc
trong cơn mơ say đắm của Tuân về làng xóm quê hương. Thầy giám khảo gật
đầu :"tốt...tốt...em hát có hồn lấm.Cám ơn em..". Tuân ra khỏi
pḥng thi phấn khích như được uống một bát nước chè xanh giữa trưa hè nóng
bức mà cây đa đ́nh làng vừa cho em chất liệu thành công với bài hát.
Môn thi tiếp theo là họa. May mắn lại đến với em lần
nửa trong cùng một đề tài em yêu thích :"Hăy vẻ ngôi làng em ở...".
Thôi trúng tủ rồi, ngôi làng với "bao mái tranh san sát kề nhau, nắng
ru êm trên mấy hàng cau...đồng quê mơ màng..." vừa diển tả qua bài hát
thoáng hiện trở lại trong đầu Tuân, ngập nắng vàng trên con đường "cái
quan" dẩn về quê ngoại. Bố cục bức tranh hiện ra trong viển cảnh một cánh
đồng bát ngát thoảng đưa hương lúa vừa chín tới. Mái đ́nh màu ngói đỏ thẩm
chiếm một vị trí trang trọng nhất, nổi cao hẩn giữa lủy tre xanh vẩn biểu
tượng cho trung tâm của đời sống xă thôn liên kết chặc chẻ với nhau bởi
truyền thống đặc thù lâu đời. Và h́nh bóng cây đa cổ in bóng bên lạch
nước uốn quanh cổng làng là một h́nh ảnh của bài thơ mộc mạc nhưng đậm nét
quê hương, với bà mẹ già bán nước chè xanh cho những khách bộ hành tạm
nghỉ chân trên dường dài xuôi ngược từ các làng Hương cần, An thuận, Triều
sơn tây về "dinh" hoặc Bao vinh- phố chợ. Về phía tây, dăy Trường
sơn in nền cho những ngọn núi Chầm, núi Xanh, núi Kim phụng nổi rỏ lên nền
trời xanh những dáng vẻ riêng. Ruộng đồng trải êm thắm về phía Triều sơn
đông, Thủy tú đến tận những cồn cát vàng đầm Thuận An óng ánh mặt trời hè
luôn mời gọi ḷng Tuân đến với những ngọn gió biển trong lành gợn bóng
những chiếc ghe chài của ngư dân các làng Thái dương ra khơi trong ánh
b́nh minh đỏ ối...Chỉ mươi phút ngập h́nh ảnh sống động như in là bức họa
đồng quê của Tuân chấm dứt hoàn hảo, ưng ư.
* * *
Trải
qua một mùa hè nô đùa thỏa thích sau kỳ thi tiểu học, gần kề ngày tựu
trường Tuân mới ghé qua nhà cậu Hoan rủ đi mua sắm chút bút nghiêng cho
năm đầu bậc trung học. Cậu Hoan là em họ của mẹ nhưng v́ "ông quản"
thân sinh ra cậu là em út của ngoại nên cậu sinh muộn, cũng chỉ tuổi Tuân.
Hai cậu cháu cùng trường, cùng lớp hầu như lúc nào cũng sát cánh bên nhau.
Nhà cậu ở gần cầu Đông ba trên đường Tuân đi học nên thỉnh thoảng mẹ dặn
ghé thăm bà và d́ Hồng. Ông Quản vốn là một trong những người đầu tiên của
đất cố đô chuyển sang Tây học, đổ được bằng "thành chung".Ông gia
nhập quân đội Pháp đóng lon quản, phụ tá cho sĩ quan tây chỉ huy quân đội
bản xứ cấp Tỉnh. Cách mạng 45 nổ ra, Việt minh lùng bắt ông đưa ra bắc
quản thúc. Ông chuyển nghề làm thầy giáo dạy tiếng Pháp. Người con trai
lớn theo tiếng gọi cách mạng, tái ngộ với ông ở ngoài ấy. D́ Hồng và cậu
Hoan quyết định ở lại hôm sớm với mẹ già.
D́ Hồng hé mở chiếc cửa "bàng khoa" nặng trịch
cho Tuân lách vào rồi khép vội lại, kéo Tuân vào nhà sau. Đi ngang qua
pḥng bà, Tuân dừng lại chào nhưng bà không nghe thấy. Bà Quản già đi
nhiều lắm, mái tóc bạc phơ. Bà nh́n Tuân, nhưng h́nh như không nhận ra
vẩn ngồi bất động trên chiếc sập gụ, đôi mất xa xăm.Tuân chào bà thêm một
lần nửa nhưng bà vẩn không trả lời, chẳng chuyển động. Tuân đâm hoảng
chẳng biết bà bị bệnh ǵ không th́ ǵ Hồng nắm tay Tuân nói nhỏ: "Từ
khi cậu Hoan đi, bệnh "sửng"(-một loại bệnh mất trí nhớ -tác giả) của bà
càng nặng thêm". Tuân giật ḿnh như con chim sợ tên :"D́ nói sao?
Cậu Hoan đi xa?".D́ từ tốn cầm tay, nh́n thẳng vào mắt Tuân:"Cháu
là chổ trong nhà d́ mới nói thật. Cậu Hoan theo ông ra Bắc học. Cháu kín
miệng đừng nói với ai nhé, nhất là bạn học. Lúc này t́nh h́nh chưa yên,
nguy hiểm lắm." Tuân nén đau, gật đầu vâng dạ rồi từ giả d́. Trên
đường về ḷng em rối bời. Bông đi rồi đến cậu Hoan. Hai người bạn thân
cùng trang lứa đă chia xẻ từng ngọt bùi trẻ thơ bây giờ mổi người đi về
một hướng đời. Xă hội nào sẽ là lư tưởng chọn lựa cho những mầm sống đầy
nhựa lớn lên? Tuân chưa đủ khả năng phán xét và trí khôn chín chắn để làm
một sự so sánh rơ ràng, nghiêm chỉnh. Cho nên em cứ thắc mắc, tự hỏi. Ba
th́ nghiêm quá Tuân không giám đặt vấn đề. Mẹ không hiểu nhiều về các vấn
đề chính trị thời sự, dù có muốn cũng không giải đáp cho ổn. Anh hai th́
xa cách, vả lại anh vẩn coi Tuân như một loại trẻ nít ṭ ṃ. Mở miệng ra
là anh gạt : "Em c̣n nhỏ, chỉ lo học, không được thắc mắc ǵ những
chuyện ấy"...Nói vậy chứ anh cũng ưu tư lắm với thời cuộc. H́nh như
anh chẳng tha thiết việc học hành nửa. Anh ngấu nghiến đọc những tin tức
thời sự, và một đôi lần hiếm hoi có bạn bè đến thăm, anh tranh cải rất
hăng về tương lai đất nước. Sau đó anh ngồi thừ người, cô độc. Chỉ có anh
Phận hàng xóm là thích bày tỏ với Tuân quan điểm chống cọng của anh. Anh
nói khối người theo kháng chiến đă nhận ra ḿnh lầm đường trốn về thành.
Không nói ra nhưng Tuân biết anh chờ đợi trong vô vọng ngày trở về thành
của anh Dưởng là người anh trai lớn khả kính. Anh Phận thường nói về trí
thông minh và tài năng của người anh trai mà anh hết ḷng kính phục. Trong
thâm sâu anh thừa biết người anh với tương lai hứa hẹn đó đă dấn sâu vào
guồng máy, đă được gởi đi đào tạo tại Liên sô...
Cho đến một ngày, một người đàn bà cao dong dỏng, bồng
trên tay một đứa con c̣n đỏ hỏn, dắt đứa con lớn lên ba hỏi nhà anh Phận.
Anh mếu máo:"Chị Dưỡng" Chị gốc người Đông Hà, theo kháng chiến làm y tá bộ
đội cùng đơn vị mà anh là Bác sĩ trưởng. Sau hiệp định, gia đ́nh chị là
điền chủ nhắn chị "về quê ". Hai vợ chồng tranh cải nhau nhiều, cho đến
đêm cuối cùng anh mới chịu nhượng bộ để chị đem con trốn về Nam. Thăm nhà
xong chị đem các cháu về bên nội ở Huế, yên lành hơn và có nhiều cơ hội
hơn cho chị kiếm việc làm nuôi con ăn học. Ngoài sắc đẹp mặn mà, chị c̣n
lanh lợi tháo vát nên sớm t́m được một chân y tá trong quân y viện Mang
cá. Chị mến Tuân v́ Tuân thành thật thương các con chị, nên trong nhiều
dịp nói chuyện tâm t́nh, chị đă giải tỏa được cho Tuân rất nhiều hiểu biết
bổ ích về thực chất của cuộc kháng chiến giành độc lập, và những ư đồ che
dấu của bộ phận lảnh đạo miền bắc.
Đă có những ngày mùa Đông u tối của xứ Huế mưa phùn,
Tuân thấy dáng chị Dưỡng buồn xa xăm bên chiếc liếp cửa hông nhà anh Phận,
phóng một cái nh́n mông lung vào bầu trời quạnh hiu. Tuân cảm nhận được
hoài niệm của chị Dưỡng về quá khứ, về quê hương ngoài đó, về t́nh yêu. Về
người chồng kẹt lai trong một guồng máy mà chị biết rất tàn nhẩn, khắc
nghiệt, khó bề vượt thoát. Tuân bùi ngùi nghe tiếng hát rất ngọt của chị:
«Làng tôi không xa
kinh kỳ sáng chói
có những cánh đồng cát
dài
có luỷ tre c̣m tả
tơi..."
Ở đó có
người mẹ khắc khoải:
Mẹ già cuốc đất trồng
khoai
nuôi con đánh giặc đêm
ngày…
Rồi
tiếng hát ṿng trở lại một thời quá khứ có những kỷ niệm của hai người.
Giọng hát vút cao:
" Bao giờ anh lấy được
đồn tây hởi anh
Để cho....
Bao giờ anh........Bao giờ
anh......???
Câu hỏi
đó không có lời giải đáp. Ḥa b́nh không trở lại trên xứ sở của những lứa
đôi xa cách nhau chờ đợi ngày tổng tuyển cử để tái hợp. Ḥa b́nh chẳng bao
giờ đến, v́ đă có một gịng sông giới tuyến đào sâu thêm những cách ngăn
giữa hai chế độ ngày càng đối nghịch.
Trong tâm khảm của mổi con người Việt nam ai cũng mang
theo ḿnh h́nh ảnh một gịng sông thân yêu chuyên chở những kỷ niệm ngàn
đời không quên được. Gịng chảy có thể thật đẹp, thật hùng vỉ mà bất trắc
như Hồng hà bí hiểm. Hoặc b́nh dị, khoảng khoát, ḷng chở nặng phù sa như
Cửu long giang với những cánh tay nối dài sông Tiền, sông Hậu; mộc mạc câu
hát Vàm cỏ đông, Vàm cỏ tây. Gịng sông cũng có chổ nông chổ cạn như các
sông Ba, sông Côn ở miền Trung. Hoặc thâm trầm như gịng Thu bồn đất
Quảng. Thơ như một gịng Hương lượn dưới chân những núi non hùng vỉ và
kinh thành tráng lệ. Và dù bé như một nhánh sông đào, gịng Đông ba vẩn
luôn nhắn gởi, gắn bó với Tuân cả một thời thơ ấu... Mổi gịng sông chuyên
chở ngàn ân t́nh cho những người uống nước của nó. Ở mọi góc trời, nơi
những khung cảnh khác biệt của đời sống muôn màu muôn vẻ những gịng sông
đều có chung cùng nét đẹp và những dịu dàng của quê hương, những kỷ niệm
yêu dấu của quê nhà.
Gịng Bến Hải lại khác, v́ lở mang thân phận con sông
giới tuyến. Nó cắt đôi hơi thở liền lạc làm hai mảnh đời quê hương ở chiếc
eo thắt của một đất nước gầy ốm, nhiều truân chuyên. Đời sống ngắn ngủi
chỉ bốn, năm mươi cây số gịng chảy lảng quên trườn qua một vùng đất chết,
đôi bờ không có cuộc sống , mà chỉ đậm hận thù. Gịng sông cũng chẳng hề
chuyên chở những con đ̣ xuôi ngược, và tiếng hát câu ḥ. Nước của nó từ
lâu chưa từng gội rửa đời sống, và những bàn tay lao nhọc lấm bùn, những
bàn chân lao động cơ cực dẩm lên cuộc sống. Mặt sông trơ lạnh những đêm
trăng thiếu tiếng cười đùa của những cô thôn nử tắm đêm...
Đă nhiều lần trong tuổi lớn, Tuân đứng lặng lẻ ngắm
gịng sông của ḿnh mà phẩn hận nhớ đến gịng Bến Hải, chạnh nghĩ đến con
Bông, cậu Hoan, những anh Dưỡng anh Ngọ ngoài đất bắc xa xôi. Và ở đây
trong miền Nam, ngót cả triệu người di cư đă bỏ lại tất cả ở miền đất cha
ông ngập hận thù mà lập lại cơ nghiệp. Lịch sử luôn có những khúc quanh
nghiệt ngă. Dân tộc luôn có những định mệnh khốc liệt. Đất nước th́ có
những thăng trầm biến diển. Nhưng dùng một gịng sông vô tội làm giới
tuyến, với đầu óc ngây thơ của Tuân vẩn là một di hận tai ác trong t́nh tự
dân tộc.
Người ta nói vết chia cắt đó chỉ tạm thời, chờ hiệp
thương hai năm sau mà liền lại. Nhưng t́nh h́nh chính trị mới đă chuyển
nhanh qua những khúc quanh khác, đến nổi chẳng ai trong hai píaá muốn nghĩ
đến một ngày phải lấp gịng sông chia cắt. Âu cũng là định mệnh. Những
người di cư, hồi kết biết rơ thân phận gịng sông cũng là thân phận của
chính ḿnh, v́ ngày hiệp thương trông đợi không bao giờ đến nữa. Chị Dưỡng
cũng từ lâu cắt gọn mái tóc kẹp đuôi chuột sau lưng, thay mốt tóc uốn
quăn. Chiếc áo va rơ kiểu đàn ông thuở hàn vi bên kia sông Bến Hải
đă được cất kín vào ḥm rương quá khứ, thay bằng chiếc ba đờ xuy đi
mưa kiểu tây. Chị cũng không c̣n hát những câu ước hẹn ...bao giờ...bao
giờ nửa. Chị biết rơ cỏi ḷng chị đă khép lại với gịng sông định mệnh
chia hẳn hai cuộc đời lứa đôi, đă khước từ hẳn hạnh phúc tái hợp với người
chồng lựa chọn ở lại với hàng ngủ. Chị biết rằng nơi quê chồng ở đầu
phương nam này chị phải làm lại một cuộc đời mới. Quê hương khói lửa tắt
dần khói xám u ám ch́m xuống đáy ḷng cho những rạo rực mới ươm lên những
khúc t́nh ca. Môi chị đă thoáng thấy nụ cười. Và những ngày cuối tuần
Tuân nh́n thấy chị ngồi bên liếp cửa vá ráp, đan áo cho con mà đôi mắt sầu
mộng vẩn cố phóng ra khỏi khung cửa tù túng mơ một bóng ai trên đường vắng..."Anh
đến thăm em một chiều mưa...Anh đến thăm em một chiều đông...". Một
đôi lần Tuân đă bắt gặp một thanh niên c̣n trẻ, trẻ hơn cả anh Phận em
chồng chị, vụng về chờ đợi đưa đón chị ở bến đ́nh Thế lại, qua đ̣ Mang
cá... Tuân bổng thấy tội nghiệp cho anh Dưỡng trong t́nh yêu ngây thơ chất
phát của một đứa trẻ đă mến yêu người thanh niên láng giềng ưu tú nghe nói
mà chưa hề biết mặt. Anh đă ra đi theo tiếng gọi, đă hy sinh nổi nhớ và
niềm tiếc nuối hạnh phúc với người vợ trẻ xinh đẹp tràn trề nhựa sống.
Nhưng Tuân cũng rất có lư để mừng cho chị Dưỡng đă bước qua được nổi đợi
chờ vô vọng. Sự tái hợp đă vô phương v́ gịng sông Bến Hải đă chính thức
chia hẳn hai bờ vỉnh viển hai bên gịng chảy của nó rồi.
Hết mùa đông năm ấy chị Dưỡng đem con ra riêng. Ông bà
Lợi lại buồn thêm cho đứa con trai yêu dấu kẹt lại ngoài đất bắc xa hút,
nay lại mất thêm cuộc đời tư riêng. Nhưng không thể nào ngăn cản được một
điều hợp lư cho con dâu c̣n trẻ đẹp bước đi bước nữa. Vắng thằng Hùng,
thằng Dũng căn nhà lạnh tanh. Anh Phận làm đầu tắt mặt tối ít về nhà. Bà
Lợi mắc bệnh lao phổi nặng ốm yếu xanh xao. Ông Lợi bị bệnh tê thấp đi
đứng rất khó khăn. Thương nhớ con , ngày ngày ông xoay trần bắt ghế ngồi
nh́n trời. Riết rồi thành một thói quen. Ông cứ ngồi giữa nắng mắt mở
trừng nh́n mặt trời mà ḍ hỏi thời gian. Bao giờ đứa con trai yêu dấu có
thể trở lại với gia đ́nh, với ông? Tuân có cảm giác rờn rợn về nổi u uất
của ông Lợi. Một sự phản kháng lặng lẻ mà quyết liệt. Về thân phận bất
hạnh của ông, về sự chia ĺa đau đớn thầm lặng của gia đ́nh ông. Ông cứ
ngồi như thế cho đến khi mặt trời lên cao, sức nóng tăng dần thiêu đốt
thân xác ông cho bỏng rát mới thôi. Ông trở vào chiếc giường ghẻ lạnh bao
nhiêu năm nay vẩn bầu bạn với nổi cô độc. Một lần v́ ṭ ṃ Tuân la cà hỏi
chuyện, thấy ông nằm lặng lẽ, nước mắt ràng rụa. Tuân xin lổi ông.
Mắt em cũng cay xè. Chuyện
bất ngờ là thói quen ngồi nh́n mặt trời của ông vô h́nh chung đă trị được
căn bệnh tê thấp đă hầu như bất trị. Đôi chân ông từ từ lấy lại cảm giác.
Ông tập bỏ gậy lần từng bước trong sân, sau đó ra khỏi nhà, xuống xóm.
Trong những dịp đi chơi xa như thế ông thường rủ Tuân đi cùng để đở đần
giúp đở ông trong những bước khó khăn, và hơn nửa có người cho ông tâm sự.
Thời trai trẻ ông đi buôn đường dài, từng trải, biết nhiều. Thấy Tuân
thích học hỏi, nhiều khi ông dừng lại bên bờ tre vạch lá chỉ cho Tuân từng
dấu khất, và tiên đoán t́nh h́nh lủ lụt trong năm. Lúc đầu Tuân lấy làm
ngờ. Nhưng kiểm chứng lại ông không hề sai...Hoặc giả ông nh́n những ổ
kiến vàng bằng một cách này hay cách khác, ông sẽ nói cho Tuân biết đặc
tính của mùa lủ lụt sắp tới. Trời đang nắng gắt, nhưng chỉ nh́n dáng bay
khác lạ của những con chuồn chuồn, hoặc vài cánh vạc lạc đàn là ông có
thể nói phong phóc mùa lụt sẽ đến vào thời điểm nào. Trong cốt cách ông,
theo Tuân vẩn có một cái ǵ phi phàm chứ không phải thuần kinh nghiệm sống
với sông biển đường dài như mẹ nói. Mặt ông đỏ hồng phương phi với cḥm
râu bạc cước trên một thân thể to lớn vửng chắc, tiếng nói rổn rảng oai
nghi. Dù thờ ông bà, có điều lạ là ông chẳng bao giờ chịu ăn đồ cúng đem
từ trên bàn thờ xuống. Mẹ vẩn nói ông có cốt tiên...
Những con nước nguồn cứ thế theo giọng kể của ông Lợi
in sâu trong kư ức Tuân về quê hương tuổi nhỏ, một quê hương thiếu b́nh an
nhàn nhả “trời rằng trời hành cơn lụt mổi năm..." Những con nước nguồn cứ tràn qua kinh thành, ngập
Thuận An mà về với biển, mang theo nó nổi cơ cực của xứ dân gầy. Có những
năm phẩn hận, giông bảo đồng loả với cơn lụt dữ năm th́n (1952) xô long
những cột kèo của ngôi nhà nơi Tuân chào đời, để tiếp đến năm sau, năm Tỵ
(1953) cơn cuồng nộ của nguồn đă cuốn phăng những làng Nguyệt biều, Long
hồ về xô đổ những cửa thành khép kín Nhà đồ, Chánh tây, cửa Ngăn... d́m cả
kinh thành bất hạnh dưới cơn lủ đục ngầu. Nước dâng lên cao đến thanh
ngang luồn những chấn song giữa cửa sổ, xô sập những tấm phên cật tre bện
cứt trâu trộn với vôi. Năm sau Ba đă dựng lại một căn nhà mới chắc chắn
hơn xây bằng "ắc lô " trên nền nhà truyền đời củ tạo một nếp sống mới cho
gia đ́nh, trong một miền Nam tự do đang thay da đổi sắc...