|
1.- Khi thời gian đă qua đi
người ta thường hay tiếc v́ trễ. Nhưng với
hắn th́ chắc không thể trễ v́ tôi biết hắn
từ hơn bốn mươi năm qua, nhưng tiếc th́ có.
Những năm tháng
ấy, trong lớp hắn khá lặng lẽ, không giống
với những tên sinh viên gốc miền Bắc khác,
thường quá mồm miệng, ưa biện thuyết, hắn ít
nói, hay cười với đôi mắt lấp lánh - đến bây
giờ tôi cũng không rơ v́ sao người miền Bắc
thường nói rất hay, câu lối rơ ràng dù là
người miệt quê, với chất giọng nhiều nhạc
điệu -, thường bạn bè chỉ nghe giọng hắn
trong những buổi thuyết tŕnh, hắn cũng chỉ
học vừa đủ để khi tốt nghiệp được về bộ Tài
chánh, nối nghiệp bố, vậy thôi. Nói chung,
hắn là một người không để lại nhiều ấn tượng
cho bạn bè khi xa nhau.
Thế rồi, vận
nước đổi thay, khoảng hai mươi lăm năm sau
tôi mới được gặp lại hắn trong một buổi tiệc
họp bạn tại nhà một người bạn cùng khóa khác,
(các bạn có c̣n nhớ bài thơ T́nh Già của
Phan Khôi...) Tại đây tôi mới biết hắn hiện
ở trên Los Angeles, gần phi trường quốc tế
LAX, cách không xa lắm vùng Little Saigon
quy tụ nhiều bạn bè này. Trông hắn vẫn vậy,
vẫn cung cách điềm tĩnh, thong dong, quan
sát và nghe nhiều hơn cười nói, chỉ có điều
là lạ là - tiếng Việt ḿnh ba cái dấu tạo ra
ba nghĩa khác nhau - mái tóc đen bóng ngày
xưa của hắn nay không c̣n nữa, thay vào đó
là cái sọ dừa cũng bóng lưỡng. Tan tiệc hắn
khẽ khàng đưa cho tôi một b́ thư mỏng, nhờ
tôi chuyển cho người bạn nghèo ở quê nhà v́
biết tôi sắp về Việt Nam. Rồi ngày tháng cứ
vùn vụt trôi qua, tôi cũng không có thêm ấn
tượng ǵ đặc biệt về hắn.
Cho đến ngày
trên trang Web của bạn bè cùng khóa xuất
hiện bài viết đầu tiên của hắn, rồi liên
tiếp sau đó, cứ cách năm, bảy ngày lại có
bài khác, tôi trở thành độc giả trung thành
không bỏ sót bài nào của hắn; hắn viết đủ đề
tài: tôn giáo, xă hội, văn hóa, phân tích
thời sự, đặc biệt về nghệ thuật sống, về
nhân sinh, hay chuyển những tài liệu có giá
trị của người khác. Hắn viết thật khỏe, dễ
dàng, kiến thức sâu sắc, mạch văn minh triết.
Bao trùm lên toàn bộ bài viết của hắn là cái
tâm thật lành, đọc một bài của hắn, dù đề
tài nào, tôi thấy h́nh như cái tâm của ḿnh
cũng tốt hơn, hiền hơn, tử tế hơn một chút,
kiến thức cũng rộng thêm một chút.
Sau này khi thân
với nhau hơn, tôi biết con người và đời sống
của hắn rất đôn hậu, vợ chồng hắn không có
con, nhưng xem thái độ của hắn cũng rất
thoải mái, an nhiên tự tại, tuy vậy hắn cũng
tự thố lộ là không dám về lại Việt Nam,
không phải v́ sợ Cộng Sản, mà chỉ sợ không
control được ḿnh... Hắn cũng rất hào hiệp
trong việc giúp đỡ người khác, nhất là với
những bạn bè không may mắn, dù đồng lương
hưu non của hắn cũng không khá giả ǵ, trong
việc này cách cư xử của hắn tinh tế đặc biệt,
đúng với câu mà hắn đă từng trích dẫn "your
way of giving is more important than what
you give".
Trong chỗ riêng
tư với ít bạn bè thân, hắn cũng rất hào sảng
trong việc nhậu nhẹt, cũng uống tới nơi, tới
chốn nếu không phải lái xe, và thêm một điều
khác lạ nữa: bây giờ dù hắn vẫn chăm chú
lắng nghe khi bạn bè nói, nhưng có lẽ trong
đầu hắn ngun ngút ư tưởng nên đến khi ḿnh
nói, hắn có thể nói liên miên, bất tuyệt về
một đề tài nào đó cũng với sự phân tích đến
từng chi tiết và cũng với tấm ḷng thật lành.
Phải đến già đầu
rồi mới nhận rơ giá trị của một người bạn
cũng chẳng tiếc sao và cũng chẳng khoái sao
(Lâm ngữ Đường).
2.- Phải chăng tính cách của
con người không thay đổi nhiều qua thời
gian? Con người hắn hao hao giống típ anh
hùng, thảo khấu Lương Sơn Bạc.
Thời trẻ, tính
hắn hăng hái, bồng bột lạ thường. Nghe kể
rằng hắn đă vát dao rượt chém một tay côn đồ
và lường đảo, rồi cũng có màn tự tử trong
những năm 60 mà phong trào hiện sinh Tây
phương du nhập vào Việt Nam với nhũng cuốn
sách thời danh như Buồn Nôn của Sarte, Ư
Thức Mới Trong Văn Nghệ Triết Học của Phạm
công Thiện.
Hắn đọc nhiều,
từ Sarte, Camus, Andre Gide, Mauham... qua
Doăn quốc Sĩ, Dương Nghiễm Mậu, Mai Thảo,
Thanh tâm Tuyền và sa đà cả đời vào kiếm
hiệp Kim Dung. Hắn đi từ cực đoan này qua
cực đoan khác trong đời sống, đă có lúc hắn
bỏ học v́ thấy đời là phi lư, nhưng khi học
lại th́ lấy hai cái bằng Tú tài hạng b́nh,
hắn vào Học Viện QGHC học tà tà để chỉ đủ
điểm ra trường vế làm Phó Quận ở quê hương
hắn, nhưng khi qua Mỹ năm 1975, chỉ hơn ba
năm sau hắn học xong BS, sau đó một mạch lấy
CPA trong sáu tháng mà không phải thi lại
Test nào.
Hắn thích rượu,
từ rượu mạnh như Remy Martel, Hennessy,
Cardon Bleu cho đến lúc bị què v́ gout, mới
chuyển sang rượu nho, hắn rất hạnh phúc khi
trong tay có chai rươu ngon đăi bạn bè. Gặp
bạn bè thân hắn có thể uống quên thôi và lúc
nào cùng dành lái xe dù đường xa và tài t́nh
là nhiều năm qua hắn không bị một ticket nào,
chả bù phu nhân hắn một giọt rượu cũng không,
nhưng năm nào cũng có vài màn đụng xe khi
th́ trên free way, lúc ở local.
Hắn say mê tập
thể dục, mỗi sáng hắn ra biển chạy trên cát
vài miles, hít đất vài trăm cái, rồi ào
xuống biển tắm, hắn tập mồ hôi nhễ nhại, thở
như trâu cày, như bị trời hành. Dù đă qua
cái tuổi sáu mươi mấy năm, nhưng hắn vẫn cứ
kiên gan, ngạo nghễ tập như một lực sĩ thế
vận hội như vậy.
Thời trẻ, hắn là
vua trong việc châm chọc bạn bè, bây giờ hắn
tu nhiều rồi, nhưng cái tật nói thẳng của
hắn nhiều khi cũng làm bạn bè sượng sùng,
nhưng không ai giận hắn lâu được v́ cái tâm
rất lành của hắn.
Tiền bạc đối với
hắn khi th́ thật lớn, có lúc thật nhỏ, hắn
có thể đóng góp những khoản tiền lớn vào
việc từ thiện hay giúp đỡ bằng hữu, nhưng có
thể ngồi tỉ mẫn cắt từng coupon sale 50
cent, một đồng, hay không quên kiếm những
coupon on sale ở restaurant mời bạn bè đi ăn
mỗi tháng.
Nhưng trên hết,
tôi chưa từng biết có lần nào hắn từ chối
giúp đỡ bạn bè,ngay cả những việc thực khó
mà từ đó có thể gây nhiều hệ lụy cho hắn.
Một thí dụ: Người em của bạn VHA làm hồ sơ
bảo lănh cho A qua Mỹ từ hai mươi năm trước
đây, đến khi hồ sơ active, th́ những người
em của bạn VHA đều gặp khó khăn về tài chánh,
nên cần người khác bảo trợ tài chánh, nhưng
qua bao năm tháng vẫn không t́m được ai làm
việc này, do một cơ duyên t́nh cờ, hay tiếng
lành đồn xa, em bạn A đă đến nhờ hắn giúp,
hắn đă kư bảo trợ cho bạn ngay, dù hắn không
c̣n nhớ ǵ về người bạn cùng khóa bốn mươi
năm trước này, hắn xem đó là điều tự nhiên,
phải làm như vậy.
Vậy đó, hai
người bạn của chúng ta có được xếp vào cái
list "Không tu cũng đắc" không,
hở các bạn hiền.
Ngô Xuân Vũ |