LS
Lê Công Định sinh năm 1968, cử nhân luật ĐH Quốc gia Hà Nội, cử nhân luật
ĐH Tổng hợp TP.HCM, cao học luật ĐH Tổng hợp Tulane, Hoa Kỳ. Thành viên
Đoàn LS TP.HCM, thành viên Hiệp hội LS Hoa Kỳ; thành viên hội đồng đại
diện cho VN, Hiệp hội LS châu Á - Thái B́nh Dương. Hiện đang giảng dạy về
luật VN cho SV quốc tế trong chương tŕnh trao đổi giữa khoa luật ĐH Cần
Thơ và ĐH Tổng hợp Pantheon - Assas (Paris 2).
Từ tầng hầm của pḥng chưởng khế Sài G̣n
Năm 1989, Định mới ra trường, vào làm việc ở Pḥng Công chứng số 1. Ngoài
công việc phụ tá cho công chứng viên, Định biết tiếng Pháp nên được giao
thêm việc thống kê sắp xếp kho tài liệu dưới tầng hầm của ṭa nhà 89
Nguyễn Du. Đó vốn là trụ sở của pḥng chưởng khế Sài G̣n trước 1975.
Sáng công tác chuyên môn, chiều làm
trong kho tư liệu. Vừa làm vừa ṭ ṃ đọc xem thời trước người ta hành xử
công việc pháp lư như thế nào. Càng đọc, Định càng sửng sốt khi những kiến
thức của một cử nhân luật như ḿnh lại không hiểu hết một văn bản pháp lư
của nền hành chính cũ. Trong đầu Định một ư nghĩ lớn dần: trước đây VN
từng có một nền văn minh pháp lư rất chuẩn mực.
Cũng thời điểm đó, LS Triệu Quốc Mạnh
tập hợp những nhân vật rất giỏi luật của Sài G̣n mở lớp luật ở ĐH Tổng hợp
TP.HCM với tiêu chí dạy “theo tinh thần pháp lư thế giới”. “Tôi nghĩ măi
rồi quyết định bỏ việc để đi học tiếp”. Lúc qua trường luật xin xác nhận
điểm để miễn một số môn, một thầy giáo cũ biết chuyện tṛn mắt hỏi: “Mày
có khùng không mà đi học cái lớp vớ vẩn ?”.
Nhưng trong cái lớp học ấy, LS Triệu
Quốc Mạnh có những bài giảng nổi tiếng về tinh thần pháp lư thế giới; thầy
Vơ Phúc Tùng (tiến sĩ luật bảo vệ luận án cuối tháng 4-1975) làm Định say
mê với “khế ước và nghĩa vụ” theo chuẩn mực của Pháp. Thầy Lương Văn Lư
dạy rất hay về công pháp quốc tế... Đó là những giáo sư giỏi nhất chuyên
“hạ đo ván” sinh viên trong các kỳ thi.
Càng học, Định thấy hiểu rơ hơn những
ǵ anh đọc trong căn hầm của pḥng chưởng khế hồi xưa. Thầy Tùng tạo một
ấn tượng lớn từ kiến thức uyên bác cho tới tư cách trong cuộc đời. Có thời
điểm khó khăn, phải đi sửa đồng hồ kiếm sống nhưng ông vẫn vô tư: “Học
tiến sĩ khó cỡ nào c̣n học được th́ nhằm nḥ ǵ những cái đơn giản này!”.
Ông nhận Định làm học tṛ dạy tiếng Pháp.
Suốt tám năm trời, hai thầy tṛ cặm
cụi ba buổi tối mỗi tuần. Mỗi buổi học xong hai giờ ngôn ngữ, thầy tṛ lại
xoay qua bàn chuyện văn chương Pháp với Victor Hugo, Alexandre Dumas... Có
bữa cúp điện, hai thầy tṛ đốt đèn dầu, mồ hôi nhễ nhại. Chính cái vốn
tiếng Pháp dưới ánh đèn dầu này đă tạo điều kiện cho Định vào làm ở văn
pḥng luật Coudert Brothers. Vị LS đại diện văn pḥng này ở Sài G̣n v́ mê
tiếng Pháp của anh mà nhận vào. Năm đó Định 26 tuổi. Rồi một bước ngoặt
mới: suất học bổng đi Pháp...
Đến Paris và Columbia…
“Trước những năm 1997, tôi nghiên cứu
luật trong nước, thấy luật ḿnh c̣n thiếu nhiều quá, muốn làm một điều ǵ
đó nhưng kiến thức không có. Tôi thèm một chuyến đi du học Pháp. Nhưng hồi
đó, những suất học bổng chỉ có cán bộ ngành ṭa án hoặc người ngoài bộ mới
được. Rồi năm 1997, lần đầu tiên người ta cho các đoàn LS dự tuyển các
suất học bổng. Tôi bước chân ra khỏi đại sứ quán mà như bay trên mây với
suất học bổng ngành luật của Trường đại học Tổng hợp Pantheon - Assas
(Paris 2).
Vài tháng sau, một ngày đang lang
thang ngao du ở châu Âu, có một tin vui không kém: tôi giành được học bổng
Fulbright đi Mỹ. Thông tin này thay đổi nhiều thứ với tôi.
Sau vài tháng học ở Paris, tôi nhận
ra đại học Pháp thời điểm đó vẫn là sự kéo dài của hệ thống thực dân cũ:
tŕ trệ, bảo thủ. Năm 1998-1999 mà cả trường chỉ có hai máy photo, mượn
một đống sách từ thư viện phải mất 3-4 giờ đồng hồ chờ đợi để photo. Giáo
sư th́ như một vị thánh trên giảng đường, bắt học thuộc ḷng y như ở VN
chứ không dạy về tư duy pháp lư.
Tôi tranh thủ học thêm một khóa triết
của Trường đại học Sorbonre theo lời khuyên của thầy Tùng: “Phải biết căn
bản triết học để hiểu nền luật pháp”, đến tháng 5-1999 tôi rời Paris, bỏ
luôn những môn thi cuối cùng của bậc thạc sĩ (vào cuối tháng 6-1999) để
sang Mỹ học cao học luật ở ĐH Tulane - Columbia”.
“Tôi ủng hộ án lệ!”
Đó là câu đầu tiên và là sợi chỉ
xuyên suốt câu chuyện của LS Định. Anh mang ra hai quyển
Quyết định giám đốc thẩm của hội đồng
thẩm phán, Ṭa án nhân dân tối cao năm 2003 -2004 (đó là những bản án ở
cấp giám đốc thẩm sửa sai các vụ án khó ở ṭa cấp dưới và được xem như một
ví dụ về việc áp dụng các điều luật khi xét xử những vụ án tương tự như
vậy) rồi nói một cách tự hào: “Đây là một bước rất nhỏ của án lệ tại VN!”.
Do những đặc thù của VN, án lệ là một
quăng đường đầy khó khăn và nhiều tranh căi. Trong một bài viết trên bản
tin đoàn LS tháng 7-2003, LS Định thẳng thừng: “Phán
quyết của ṭa án hiện nay thường thiếu chiều sâu và sự uyên bác trong nhận
định và phân tích các vấn đề pháp lư cụ thể. Một số thẩm phán đôi khi phải
đưa ra những lời giáo huấn đạo đức không cần thiết cho các bị cáo hoặc các
bên tranh chấp nhằm khỏa lấp những khuyết điểm đó”. Cứ thế, cái
cách nói đôi khi gay gắt của chàng LS trẻ này khiến không ít người khó
chịu.
Và sự “nổi tiếng” của LS Định lại là
sự “khùng”. Không ít lần anh từng bị các quan chức một bộ nhắn gửi: “Thằng
đó khùng hay sao mà tuyên bố này nọ hoài”. Đó là khi anh truy đến cùng các
nguyên nhân khiến luật chưa ra đời đă trở nên lạc hậu: “Bộ luật dân sự của
Napoléon xây dựng cách đây 200 năm; Bộ luật dân sự Đức xây dựng cách đây
100 năm - không hề được sửa bởi trước đó những bộ luật này đă kế thừa được
hệ thống luật bất thành văn của hàng ngàn năm trước và quan ṭa, khi xét
xử, nếu thấy không phù hợp thực tế bèn giải thích theo thực tiễn để thay
đổi tinh thần của nó.
Đó là sửa luật theo án lệ. Tức nền
tảng luật phải bắt nguồn từ cuộc sống và ở các nước, chỉ có quan ṭa là
người duy nhất giải thích luật, c̣n ở ta ai muốn giải thích cũng được cả.
Nó làm cho luật pháp mất tính thống nhất và vị trí độc lập của quan ṭa
không cao. Chúng ta có quá nhiều luật nhưng nhiều khi “không xài được”
hoặc vừa thông qua đă “chết” rồi v́ thiếu tính thực tiễn. Tôi ủng hộ án lệ
và chắc chắn luật về án lệ sẽ giải quyết được những điều mà trong thực
tiễn chưa có.
Ở VN, người ta có thể trả lại đơn
kiện và nói: luật chưa có, Quốc hội chưa ban hành, tôi không xử được.
Nhưng ở nước ngoài, người ta sẽ kiện ngay quan ṭa v́ tội không ban phát
công lư”.
Tạm gác giấc mơ tiến sĩ
“Hồi xưa tôi mê luận án tiến sĩ và
từng sưu tầm hàng trăm cái ở Paris, từng được chọn làm nghiên cứu sinh
tiến sĩ ở Tulane nhưng rồi về nước, một đam mê khác lấn dần vào công việc
hằng ngày của tôi: gầy dựng một công ty luật ḿnh
thích, góp phần gầy dựng tinh thần thượng tôn pháp luật từ cộng đồng tới
doanh nghiệp và cả chính quyền. Tham gia các vụ việc với chính
quyền thành phố hoặc các công ty lớn của Nhà nước... tôi thấy vui nhất là
ư thức các vị đă có những thay đổi rất rơ. Vụ VN Airlines, vụ Liên đoàn
Bóng đá bị thua kiện và mất tiền ở nước ngoài… đă làm người ta giật ḿnh.
Mới đây, trong một cuộc họp của UBND
TP.HCM, tôi ngồi nghe ông Nguyễn văn Đua chỉ đạo: “Làm ǵ th́ làm, phải
tuân thủ những qui định pháp lư, tránh để bị kiện” mà thấy mừng. Đă có
những vụ mà chính quyền không thể đơn thuần ra quyết định hành chính, ví
dụ thành phố “thuê lại quyền sử dụng” công viên 23-9 từ nhà đầu tư nước
ngoài. Mà chuyện đó đâu đơn giản: họ cử LS, quăng sách luật ra bàn, căi
nhau tóe lửa...
Tôi nhớ lại LS Đặng Khải Minh, một
Việt kiều nhưng tinh thần của ông th́ hết sức VN, t́m mọi cách nâng đỡ và
vun vén cho LS Việt, ông khuyên chúng tôi phải chuẩn bị hết mọi điều kiện
để LS VN ḿnh có thể sánh ngang với khu vực và thế giới khi tham gia cạnh
tranh toàn cầu. Chúng tôi vừa làm vừa học, vừa đào tạo những LS trẻ để họ
nâng tầm. Giờ đây chúng tôi có thể sang Singapore hay bất cứ quốc gia nào
tham gia các vụ kiện, có thể tranh căi từng từ ngữ với các LS, buộc họ sửa
cả văn bản tiếng Anh hay đưa ra các ư kiến pháp lư trong các hợp đồng mua
bán, tài trợ... tầm quốc tế cho khách hàng VN.
VN hiện tại chỉ có khoảng hai văn
pḥng luật đủ mạnh để làm chuyện đó. T́nh trạng cạnh tranh cũng đang làm
cho LS VN yếu thế thay v́ phối hợp để nâng tầm trên trường quốc tế. Ước mơ
lớn nhất của tôi là mở một trường đại học luật tư thục đào tạo kiến thức
hiện đại và thực tế phục vụ cho phát triển. Nó sẽ hoạt động theo xu hướng
như một trung tâm nghiên cứu sản sinh ra các học thuyết pháp lư - chuyện
rất quen thuộc ở nước ngoài. Ta không làm mà khoanh tay nh́n là muộn lắm
đó!...”.
Nhiều người đă ra đi và nhiều người
đă trở về, với một hành trang đầy đặn và một khát vọng về các cuộc chơi
lớn cùng bạn bè quốc tế. Mỗi người trong họ đi trên những con đường khác
nhau để cùng gặp nhau trong một nỗ lực.