Home

Trang Chính

Bản Tin

Sinh Hoạt

Tham Luận

Hoài Băo Quê Hương

Văn Học Nghệ Thuật

Thư Tín

Bài vở xin gửi về địa chỉ sau đây:
3108 E. Sawyer St.
Long Beach, CA 90805

                                                                  

 

RỒI MAI TÔI ĐƯA EM

            Tôi đến vừa đúng lúc chiếc máy bay của hăng Jet Blue hạ cánh xuống phi trường Long Beach, miền Nam California. Chẳng chờ đợi lâu đă thấy Dũng xuất hiện ở cổng số 2, hấp tấp bước ra, đôi giày thể thao như lướt trên mặt đất. Dáng dấp phong trần, mái tóc dài lốm đốm bạc, cặp kính cận … khiến anh có vẻ vừa trí thức vừa nghệ sĩ. Anh nở nụ cười tươi, cởi mở và thân mật chào tôi:

- Hello! Bạn tới lâu chưa?

- Không lâu lắm. Tôi đến sớm, nhưng chờ cổng bên kia. Chờ măi, sực nhớ bạn đi bằng máy bay Jet Blue nên chạy sang đây…

Chúng tôi đến chỗ nhận hành lư và cùng đi bộ sang parking bên kia đường lấy xe…

* * *

            Dũng là bạn đồng song với tôi, cùng một khóa học ở trường Hành chánh Sài g̣n hơn bốn mươi năm về trước. Hồi ấy chúng tôi không thân nhau lắm bởi sở thích, môi trường sinh hoạt, lănh vực giải trí… khác nhau. Anh ta trạc tuổi tôi, nhưng với những nốt mụn “dậy th́” điểm xuyết trên khuôn mặt tṛn trĩnh, nụ cười luôn nở trên môi… khiến anh có vẻ trẻ hơn tuổi nhiều! Trong suốt ba năm học lư thuyết ở trường, kỷ niệm c̣n lưu lại trong kư ức tôi là h́nh ảnh một cậu sinh viên  trẻ và gầy, ngồi ghếch trên chiếc velo solex đen mảnh mai, một chân chống đất, mỉm cười theo dơi những câu chuyện tiếu lâm của nhóm bạn “ăn tục nói phét” chúng tôi ! Anh không phải là “thường trú nhân” của Kư túc xá như chúng tôi, nhưng tôi nhớ măi h́nh ảnh của anh bởi dáng vẻ khoan ḥa, lặng yên đáng mến ấy. Rồi chúng tôi chia tay nhau đi tập sự. Tốt nghiệp xong, chúng tôi đi phục vụ ở những nhiệm sở, những địa phương khác nhau ở khắp bốn vùng chiến thuật…

             Trải qua bao tang thương biến đổi của cuộc chiến, của thất trận, của tù ngục, của bỏ nước ra đi… chúng tôi tan đàn lạc nghé! Măi đến gần đây mới liên lạc được nhau và cùng hẹn nhau tham dự một cuộc trùng phùng tại Virginia của những anh em cùng  khóa, hiện cư ngụ trên đất Mỹ, Canada ...  Chúng tôi liên lạc bằng điện thư để đóng góp bài vở cho quyển Đặc san Hội ngộ, để t́m chỗ tạm trú ấm áp thân t́nh trong mấy ngày họp mặt ngắn ngủi. Trong mớ điện thư qua lại như bươm bướm, tôi bỗng thấy những gịng chữ ngắn ngủi, với lời mời thân thiết của Dũng: “Mời bạn sang ở tệ xá của tôi. Có bốn bạn nữa, nhưng bạn ưu tiên được dành sẵn một pḥng ấm áp, yên tĩnh để …làm thơ!” Tôi vừa cảm động vừa ngạc nhiên, v́ ngoài hai truyện ngắn, tôi chỉ gửi vỏn vẹn một bài thơ để đăng trong Đặc san Hội ngộ của khóa học. Anh đón tôi ở phi trường Dulles, đưa về nhà. Anh ở một ḿnh trong căn nhà với hai pḥng ngủ với một basement.  Nh́n quang cảnh trong ngôi nhà, khách đến thăm biết ngay gia chủ là một kẻ “độc thân tại chỗ”, đă bỏ nhiều công sức sau giờ làm việc để lau chùi dọn dẹp căn nhà thiếu bàn tay đàn bà! Chúng tôi hàn huyên tâm sự, “ăn tục nói phét” như những chàng sinh viên độc thân thuở c̣n đi học.

            Tối hôm ấy, khoảng năm mươi bạn cùng khóa, các đồng môn khác, vài vị giáo sư trường Hành chánh trước năm bảy lăm - kể cả ông Viện trưởng cuối cùng của trường - và các thân hữu… tụ họp tại nhà anh “trưởng tràng” tham dự buổi Họp mặt kỷ niệm ba mươi sáu năm của khóa học. Trong phần văn nghệ, xem lẫn những màn ca múa, có mục kể chuyện khôi hài của Dũng. Với giọng hài hước, anh mô tả lại những đặc điểm của các nam nữ sinh viên trong khóa, đă có những kỷ niệm vui buồn với anh…Màn chọc cười của anh rất ư nhị, hấp dẫn, lôi cuốn toàn thể cử tọa, nhất là các bạn đồng môn nữ. Đêm đă khuya, nhưng không khí vui nhộn vẫn tiếp tục khiến mọi người c̣n muốn ngồi nán lại, măi cho đến khi anh trưởng tràng nhắc nhở buổi dă ngoại ngày mai sẽ bắt đầu sớm, mọi người mới luyến tiếc rời pḥng họp ra về ….

Hôm sau, anh trưởng ban tổ chức - một “thổ công” tại địa phương - đưa anh em đi viếng thăm hang động Luray Caverns vùng Virginia.  Hang động được khám phá năm 1878, và từ đó đến nay, đă thu hút hàng triệu du khách đến thăm thắng cảnh nổi danh vùng đông bắc nước Mỹ này. Trong khung cảnh kỳ bí, với những chùm thạch nhũ từ trần tḥng xuống, nhiều màu sắc đẹp đẽ lạ lùng, đoàn chúng tôi say sưa nghe cô hướng dẫn viên da tắng tóc vàng trẻ tuổi xinh xắn thao thao thuyết tŕnh về những công tŕnh tuyệt mỹ của thiên nhiên. Chung quanh chúng tôi, tiếng tí tách của những giọt nước từ trên vách nhỏ xuống, tiếng nhạc vang lên trong chốn tĩnh mịch âm u của hang động sâu trong ḷng đất, phát xuất từ chiếc đàn organ thật lớn (the Great Stalacpipe Organ), một dụng cụ âm nhạc vĩ đại nhất hoàn vũ.

Sau gần một tiếng đồng hồ đi theo cô hướng dẫn viên, chui sâu trong ḷng động, thưởng ngoạn những cảnh đẹp lạ lùng, màu sắc huyền ảo, chúng tôi dừng lại ở một khoảng trống để nghỉ chân. Mọi người đều tíu tít hay mê chụp h́nh để kỷ niệm chuyến du ngoạn với bạn thân, với gia đ́nh…Bỗng nhiên, tôi thấy trong vùng ánh sáng mờ ảo, cạnh “Chiếc đàn Organ vĩ đại”, anh bạn “hào hoa cô đơn” của chúng tôi xuất hiện bên cô hướng dẫn viên du lịch tóc vàng đang cười nói, trông như đă quen biết nhau tự thuở nào! Trông họ bẽn lẽn như đôi thanh niên trẻ tuổi, đứng bên nhau với tư thế “Tuy xa mà gần, tuy gần mà xa…” ( Trích Thơ : Nhà Anh Nhà Em của Nguyễn Bính). Các bạn cười vỗ tay tán thưởng, đưa máy lên thu vào ống kính cảnh tượng bất ngờ và thơ mộng đó… Họ muốn ghi lại h́nh ảnh một người bạn đồng song hào hoa phong nhă, biết gây cảm t́nh với nữ giới, trong bất cứ hoàn cảnh nào, với bất kỳ người đẹp nào anh thích. Nhưng rồi sau đó, anh không hề nhắc lại câu chuyện “Bích Câu kỳ ngộ” xảy ra trong thoáng chốc với cô gái Mỹ - gần giống cuộc gặp gỡ lạ lùng kỳ bí  của Trần Tú Uyên với nàng Giáng Kiều ở đất Bích Câu xứ ta ngày xưa.

Rồi buổi hội ngộ các bạn đồng khóa cũng chấm dứt, mọi người giă từ nhau để trở về địa phương ḿnh, gia đ́nh ḿnh, để lại nỗi cô đơn trống vắng cho Dũng, người bạn độc thân của chúng tôi ! Hôm sau, anh bịn rịn đưa tôi ra phi trường để về Cali, hẹn một ngày rất gần sẽ sang vùng “thủ đô tỵ nạn người Việt” để thăm tôi.

                                                                   *  *  *

Một buổi trưa, trời nắng thật đẹp. Ngồi trong văn pḥng mát lạnh, nh́n vạt nắng trong veo như thủy tinh chan ḥa khắp không gian bên ngoài, tôi liên tưởng đến những trưa hè bốc khói ở Sài g̣n năm xưa, đến những ngày tháng hạ đoàn tù ở trại  “cải tạo” Thanh Cẩm miền Bắc lũ lượt leo núi khuân đá xuống để xây thêm nhà tù! Ôi, những tháng năm kinh hoàng vẫn ám ảnh tôi trong những giấc mộng dài, mặc dù tôi đă chạy trốn cơn ác mộng, bỏ nước ra đi đến xứ sở Tự do này gần hai mươi năm qua!

Các bạn đồng nghiệp lần lượt rời văn pḥng đi ăn trưa. Tôi ngồi trực, chuẩn bị dùng cơm trưa tại chỗ. Có tiếng điện thoại réo lên, tôi nhấc máy, trả lời theo thói quen: “VNCOC, May I help you?…” Có tiếng cười quen thuộc ở đầu dây bên kia: “Alô!, Dũng đây bạn hiền  ơi… Đừng có “xổ” tiếng Mỹ nữa!   Chiều nay tôi sẽ đến văn pḥng làm việc của ông. Cho tôi biết địa chỉ để tôi lái xe đến đó nhé !”

Văn pḥng làm việc của tôi là một chi nhánh (Branch Office) của một Hội Bất vụ lợi (Non-profit Organization) tại Orange County, trong đó có nhiều chương tŕnh và mỗi chương tŕnh có một manager. Người manager trẻ nhất, cô Thu là một cô gái đă quá tuổi “tam thập nhi lập” nhưng vẫn chưa lập gia đ́nh. Khi nàng đi ăn trưa xong, trở lại văn pḥng cùng các cô bạn đồng nghiệp, liền hỏi tôi:

- Có ai phone cho cháu không thưa chú?

 Tôi vừa trả lời vừa thầm nghĩ về tính t́nh cẩn trọng của cô manager trẻ tuổi này: 

- Không ai phone cho cô Thu cả, cô cứ yên tâm!

“Ai” mà tôi vừa trả lời cho nàng chính là bà “boss” ở Main office. Bà Tổng giám đốc với tính t́nh kỹ lưỡng về giờ giấc làm việc của nhân viên, vẫn thường gọi điện thoại để kiểm soát xem các manager có rời văn pḥng về sớm, hoặc lấy cớ đi ăn trưa  bỏ văn pḥng đi chơi không? Khi cô manager hài ḷng bước vào bàn làm việc, tôi thoáng thấy một bóng người  đứng ngoài hành lang nh́n vào văn pḥng. Th́ ra Dũng đă đúng hẹn, đến thăm tôi. Anh  mỉm cười, đẩy cửa bước vô, mắt bừng sáng sau cặp kính trắng, hạ giọng như th́ thầm:

- Ai vừa nói chuyện với ông trông xinh thế? Giới thiệu với tôi đi!

- Cô Thu, manager của tôi đó ông ơi! Vào đây phải nghiêm chỉnh nhé! Đừng có “mắt trước mắt sau” nh́n ngó người ta, đ̣i làm quen quá nhanh như vậy!

Với giọng nói nửa đùa nửa thật, tôi cảnh cáo người bạn “đào hoa” xong, bỗng có một ư tưởng mới thoáng hiện trong đầu: 

- Để rồi từ từ tôi giới thiệu cho hai người làm quen. OK? 

Dũng đổi đề tài câu chuyện: 

- Tôi nghe nói nơi đây có chương tŕnh “Cố vấn cho giới tiểu thương” phải không? Ông giới thiệu tôi với người phụ trách để tôi nghiên cứu công việc làm ăn trong tương lai. Sang năm tôi sẽ về hưu đấy nhé! Phải t́m cách mở một business để an vui trong tuổi già chứ, ông nhỉ?

- Ông đă gặp “đúng người đúng việc” rồi đó! Chính người đẹp ông vừa trông thấy là manager của chương tŕnh ông cần tham khảo !

Tôi giới thiệu Dũng, người khách cần tham vấn về hoạt động tiểu thương với cô Thu, manager của chương tŕnh. Măi lo công việc của ḿnh, tôi không để ư cuộc tham vấn đó kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Sau đó Dũng từ  pḥng manager bước ra, mặt tươi như hoa:

- Thế là xong! Cô manager của ông chỉ dẫn tận t́nh lắm…. Có thể sang năm tôi di chuyển sang vùng này để sinh sống và tiếp tục nhờ cô chỉ dẫn thêm nhiều chuyện nữa… Bây giờ tôi phải ra phi trường để bay sang Arizona làm việc với toán kỹ sư đang chờ bên đó. Cám ơn ông nhiều lắm, bạn hiền!

 Thế rồi một tuần sau, người bạn hào hoa của tôi lại đến văn pḥng, lần này không phải với lư do “thăm bạn hiền”, mà cần “tham khảo thêm” với cô manager chương tŕnh “cố vấn tiểu thương”! Không hiểu anh đă thu thập được ǵ về những kinh nghiệm điều hành một cơ sở tiểu thương từ cô manager trẻ tuổi… nhưng sau buổi “cố vấn” hôm ấy, tôi thấy cô cứ hỏi thăm tôi về “người bạn trẻ của chú”:

- Chú Dũng cùng học một lớp với chú ở Việt nam à? Sao trông chú ấy c̣n trẻ thế !Chú ấy xem “chỉ tay bói vận mệnh” cũng hay lắm đó, chú biết không?

Dĩ nhiên tôi biết người bạn lắm tài, đa t́nh ấy từ lâu. Nhưng điều tôi ngạc nhiên là chỉ sau hai lần gặp cô manager để học hỏi về kinh nghiệm mở một cơ sở làm ăn, người học tṛ tên Dũng trở thành ông thầy tướng số, xem chỉ tay cô manager để giải đáp về “t́nh duyên gia đạo, tương lai sự nghiệp ” cho cô gái độc thân này! Có lần Dũng tâm sự cho tôi biết anh đă học hỏi, nghiên cứu môn xem chỉ tay, một nghệ thuật rất khoa học, chính xác… Theo anh, môn này đă  xuất hiện từ Ấn Độ từ thời thượng cổ. Về sau những bậc thức giả như  Platon,  Aristote đă hiến cho vua Alexandre một quyển sách nói về “bí mật bàn tay”, khắc vào bảng vàng bằng chữ Ả rập. Vua bèn cho dịch ra chữ La tinh quyển sách coi chỉ tay nhan đề là  “Khoa học Lạ lùng ". Từ đó môn này phát triển cho đến ngày nay.

*  *  *

  Cuối năm tôi lấy phép thường niên, đi Seattle sum họp với con cháu trong những ngày cuối năm. Ở xứ sở của tuyết rơi, của thông reo vi vu, của mưa rơi tí tách, tôi thật nhớ vùng nắng ráo Cali, nhớ văn pḥng làm việc ấm áp t́nh đồng nghiệp, nhớ ánh mắt nồng nàn, miệng cười tươi tắn của cô manager trẻ tuổi! Cho nên tôi vẫn thường liên lạc điện thư với các bạn trong văn pḥng kể cả cô Thu. Đêm Giáng sinh tại Seattle thật lạnh, nhưng cũng thật đẹp như h́nh ảnh trên những tấm thiệp, với tuyết bay giăng giăng khắp bầu trời âm u lạnh lẽo, và bên trong căn nhà ấm áp với ḷ sưởi, với cây thông phủ đầy quà do ông già Noel mặc áo choàng đỏ, râu dài bạc trắng…mang đến! Trong căn nhà ấm áp của con gái ở Seattle, các con cháu vây quanh tôi thật vui vẻ. Chúng nói câu “Chúc mừng Giáng sinh” bằng tiếng Việt rành rẽ với ông bà ngoại mà mỗi năm chúng chỉ gặp mặt vài ba lần.

 Sau lễ Giáng sinh, tôi nhận được một điện thư của cô Thu từ văn  pḥng làm việc chúng tôi ở Nam Cali. Trong thư  chứa đựng những lời tâm sự  của cô gái độc thân có niềm vui chợt đến làm ấm ḷng cô trong đêm Giáng sinh: “… Mùa Giáng sinh năm nay đến với cháu thật vui, thưa chú! Chú Dũng bay từ Virginia đến đây từ trước X’Mas, ghé văn pḥng mời cháu đi “ăn Réveillon” vào đêm 24 ở một nhà hàng trên bờ biển Huntington Beach.  Sao chú Dũng không báo trước với chú để tham dự cho vui nhỉ? Tụi cháu đi dọc theo bờ biển xem người ta nhóm những đống lửa cháy bập bùng,   ngồi chung quanh ca hát với nhau. Vui và ấm cúng lắm. Sau đó chúng cháu đến một nhà hàng nhỏ uống cà phê, ăn bánh Noel… thưởng thức X’Mas Eve dưới ánh candle light… Oh! It’s so romantic!...Khi nào chú trở về, cháu tâm sự với chú nhiều hơn…Cháu, Thu”

Hết phép, tôi trở về làm việc. Nh́n sắc diện cô manager tôi thấy không c̣n dấu vết vui tươi như cô mô tả về “đêm X’Mas Eve” vừa qua với “chú Dũng”. Một hôm, cô thấy tôi trực văn pḥng, bèn hối hả đi ăn trưa bên ngoài rồi trở lại sớm hơn mọi ngày. Cô ghé lại ngồi trước bàn tôi, hỏi thăm về những ngày nghỉ phép với con cháu trên Seattle, nhưng không hề nhắc đến đêm Giáng sinh vui vẻ vừa qua. Bỗng Thu hỏi tôi, sau một thoáng ngập ngừng:

- Chắc chú có nhiều kinh nghiệm về hôn nhân, gia đ́nh…nên cháu muốn hỏi chú việc kết hôn với người khác chủng tộc có đem lại hạnh phúc cho hai vợ chồng không?

Tôi cảm thấy lúng túng, như  trước một câu hỏi hóc búa của giám khảo trong kỳ thi vấn đáp Tú tài hơn năm mươi năm về trước. Thế nào là hạnh phúc? Cô gái này muốn xây dựng hạnh phúc với một người “khác chủng tộc” nào đây? Tôi liền trả lời nước đôi trước khi t́m hiểu thêm về dụng ư của câu hỏi: 

- Theo tôi được biết, kết hôn với người khác chủng tộc cũng đem lại hạnh phúc, tuy nhiên trường hợp đổ vỡ cũng khá nhiều. Tôi có người bạn học ban Tú tài năm 1962, anh ta đi du học ở Canada, sau đó dạy Đại học tại đó. Anh lấy cô vợ da trắng tóc vàng, làm họa sĩ, nhiếp ảnh. Họ sống rất hạnh phúc với nhau khoảng mười năm, có với nhau hai người con…cho đến ngày anh mất v́ bệnh ung thư, trong ṿng tay êm ấm của gia đ́nh. Một người bạn khác,  đi du học tại Tây Đức trước năm 1970 và lấy cô bạn sinh viên nguyên gốc Đông Đức. Họ có một con gái, có nghề nghiệp vững vàng. Sau vài năm chung sống - và trước khi nước Đức thống nhất - gia đ́nh họ tan ră theo kiểu “anh đi đường anh tôi đường tôi. T́nh nghĩa đôi ta có thế thôi!” (Thơ: Giây Phút Chạnh Ḷng của Thế Lữ)!….

Tôi ngừng lại, ngẩng lên nh́n  Thu ḍ hỏi:

- Nhưng sao cô hỏi câu này, cô Thu? Chắc cô muốn biết ư kiến của tôi  để áp dụng vào cuộc sống tương lai chăng?

Cô gái cúi xuống, ánh mắt đăm chiêu  tư lự, rồi ngẩng lên tâm sự:

- Thú thật với chú, cháu sắp xin nghỉ việc, rời nước Mỹ để sang Canada sống chung với anh bạn học cũ người Mỹ. Anh ấy  đang dạy học tại Toronto, đă mua căn nhà mới, chuẩn bị cho  cuộc sống tương lai, trước khi chúng cháu làm đám cưới  bên đó. Chú thấy thế nào?

Tôi ngẩn người ra, bất ngờ như bị sét đánh. Hoá ra những lần cô manager gặp gỡ thật lâu để  “cố vấn chú Dũng về tiểu thương”; những lời khen ngợi chú Dũng “c̣n trẻ lắm”, xem “chỉ tay bói toán hay lắm”; đêm Giáng sinh dạo chơi trên bờ biển với ánh lửa bập bùng đẹp đẽ, với tiếng sóng ŕ rào…đáng nhớ lắm; ngồi bên nhau thưởng thức đêm X’Mas Eve dưới ánh “Candle Light” … “romantic” lắm! Tất cả chỉ là “ảo ảnh của cuộc đời” chăng? Tâm trạng tôi lúc ấy giống như nỗi ḷng của cô bán sữa trong truyện Ngụ ngôn của La Fontaine,  v́ quá vui mừng khi tưởng tượng sẽ bán được sữa để mua trứng , rồi gà, rồi lợn, rồi  ḅ…và đă nhảy cẩng lên, khiến b́nh sữa rơi xuống đất vỡ tan, tan luôn giấc mộng giàu sang huy hoàng của cô bé…!

Tôi c̣n nhớ ngày tôi đến nhà Dũng ở Virginia, tôi đă chứng kiến cảnh sống cô quạnh của anh; và sau đó anh đến thăm tôi ở văn pḥng tại Cali, khen ngợi cô manager độc thân, xinh đẹp này, tôi đă nghĩ đến một kịch bản với hai nhân vật, hai diễn viên tôi cảm mến, ước mong họ có một cuộc sống hạnh phúc! Nhưng nay th́ vở kịch ấy xem ra chẳng có một kết thúc vui vẻ (happy ending) ǵ cả! Giờ đây tôi biết trả lời sao trước câu hỏi “ chú thấy thế nào”của cô Thu ? Mấy tháng qua, Dũng bận bịu  sắp xếp công việc về hưu : sửa chữa nhà ở Virginia để bán gấp, hoàn tất một số giấy tờ sau khi về hưu, nhờ tôi giới thiệu một realtor quen biết để lo thủ tục mua nhà tại vùng Orange County …,  nên chúng tôi ít liên lạc nhau. Cho đến ngày tôi chuyển lời của cô manager đến Dũng, mời anh cùng tôi đến tham dự bữa tiệc chia tay do các bạn đồng nghiệp văn pḥng chúng tôi tổ chức,  tôi thấy anh im lặng một phút bên kia đầu dây điện thoại. Phải chăng tin bất ngờ này làm anh bàng hoàng, hay niềm xúc cảm bất chợt dâng lên khiến anh nghẹn lời?! Có lẽ để che dấu cảm xúc, anh b́nh tĩnh  hỏi lại:

- Ồ! Nàng xin nghỉ việc ở văn pḥng ông đang làm à? Thế nàng đi  đâu, ông biết không?

Tôi nh́n anh đáp:

- Nàng đi Canada lấy chồng chứ đi đâu! Thế ra ông không biết ǵ cả à? Nhưng thôi, một chuyện t́nh đă sang trang, không nên thắc mắc nữa. Thế ông chuẩn bị mua vé máy bay để thứ Sáu này sang đây sớm, buổi chiều c̣n đi dự tiệc với tôi, và “nói câu giă biệt” với nàng nữa chứ?!

 *  *  *

             Khi chúng tôi đến một nhà hàng Việt nam ở vùng Fountain Valley, đă thấy cô Thu cùng các bạn đồng nghiệp có mặt đông đủ. Cô giới thiệu Dũng, người “khách hàng quen thuộc của chương tŕnh cố vấn tiểu thương”. Anh nh́n mọi người cúi đầu chào, cái nh́n dừng lại trên đôi mắt của cô Thu. Buổi tiệc diễn ra trong không khí vui vẻ v́ các bạn đồng nghiệp với cô đă quen với cảnh tiễn đưa; hơn nữa họ cũng mừng cho cô có cuộc sống mới, một lối thoát cho cảnh cô đơn của cô gái sắp quá tuổi xuân th́! Dũng im lặng ngồi uống bia, dấu nỗi buồn thầm kín! Tiệc tan, và trong lúc các cô bạn đồng nghiệp ôm cô manager chúc mừng, Dũng kéo tôi ra khu parking, đứng đợi giây phút nói lời từ biệt. Cô Thu bước ra khỏi nhà hàng, đến gần chỗ chúng tôi đang đứng. Cô nh́n Dũng im lặng một thoáng rồi nhỏ nhẹ và nói, giọng buồn buồn: 

            - Cám ơn chú Dũng đă đến tham dự tiệc chia tay hôm nay… Cháu rất buồn phải rời vùng Little Saigon vui vẻ này, rời bỏ bạn đồng nghiệp, xa hai chú để sang Canada xây dựng cuộc sống mới. Cháu hy vọng  sẽ c̣n gặp lại hai chú, nhất lả chú Dũng để c̣n nhờ chú xem tử vi, đoán vận mệnh tương lai cháu thử xem có hạnh phúc như ở Mỹ không chứ ?!

 Cô Thu gượng cười khi nói đùa, nhưng vẻ mặt vẫn buồn rười rượi…

 Dũng cố phá tan bầu không khí u buồn, mà anh có thói quen cố tránh:

 - Bao giờ cô Thu lên máy bay đi Canada? Cho chúng tôi biết để đưa cô ra phi trường chứ?

Cô  nh́n Dũng, ngập ngừng giây lát rồi lắc đầu:

- Cám ơn chú. Cháu không dám làm phiền hai chú. Xin để cháu ra phi trường một ḿnh với gia đ́nh là đủ. Cháu rất sợ xúc động khi có nhiều bà con, bạn bè tiễn đưa ở phi trường, nhất là khi phải đi xa để bắt đầu cuộc đời mới. Xin chú Dũng hiểu cho cháu,!                             

            Câu nói cuối cùng của Thu nhỏ dần, như lạc trong gió đêm. Cô quay đi, bước nhanh về chỗ đậu xe. Tôi đứng t́ tay vào chiếc xe của ḿnh đợi chờ Dũng. Người bạn đa t́nh của tôi đứng bất động nh́n theo. Một cơn gió từ xa thổi qua không gian trống vắng của khu parking, làm bay bay những sợi tóc bạc óng ánh dưới ánh đèn đêm. Tôi kéo cao cổ áo choàng, nh́n về phía Dũng. Anh đứng đó, không cảm thấy hơi sương bắt đầu thấm lạnh sao? Anh đứng đó, yên lặng như đang nghĩ đến cảm giác lạnh lẽo ở xứ Canada giá tuyết mà Thu sắp chịu đựng trong cuộc sống mới. Hay anh đứng đó, đang trầm tư về nỗi trống vắng cô đơn của chính ḿnh trong những tháng năm c̣n lại của cuộc đời ?

            Mùa Xuân 2013
            Hi ức Tam Bách
 

 

 

Copyright @ 2005 quocgiahanhchanh.com
Webmaster@tranbachthu