|
Bạn thân mến,
1) Trong kinh Phật, thường hay
nói về hoa sen xanh, vàng, hồng, trắng (utpala
- kumuda - padma - pundarika) tượng trưng cho
các cỗ xe thanh văn, duyên giác, bồ tát và
Phật. Ánh sáng mặt trời màu trắng nhưng gặp
vật lưu ngại th́ tạo thành quang phổ nhiều
màu, tương tự như vậy chỉ một Phật thừa mà đối
cơ ứng hiện thành các giai đoạn tu học từ bậc
hữu học (nhập lưu, nhất lai, bất lai) đến bậc
vô học (a-la-hán), phát triển thành bồ tát
thừa. Từ tự độ đến độ tha, giác hạnh viên măn
là Phật (bậc tĩnh thức toàn vẹn).
- Ngoài đời cũng vậy, có tú tài ḿnh học làm y
tá để sinh nhai và giúp đời cũng được, nhưng y
sĩ th́ phải qua cao đẳng, bác sĩ phải qua đại
học. Tốt nghiệp rồi không phải treo bằng để
ngắm nh́n mà phải thực tập kinh nghiệm vô số
"ca" bệnh mới thành giáo sư y khoa được. Một
vị a-la-hán hoàn tất tự giác kinh gọi là có
nhất-thiết-trí (cái biết tổng tướng) và khi
thể nghiệm cùng khắp pháp giới th́ là
nhất-thiết-CHỦNG-trí (cái biết toàn bộ sai
biệt giới). Kinh Pháp hoa nói "phá tan hiển
nhất" ḿnh hiểu mộc mạc là như vậy!
2) Bạn có ngạc nhiên không khi
Bồ tát thừa được tượng trưng bằng hoa sen hồng
(padma), màu của sự hoàn măn, năng động, đấu
tranh, khổ đau. Ḿnh nhớ lần xem phim cuộc đời
Đức Jesus, khi ngài bị kéo lê lên núi Sọ, cả
thân thể đầu mặt rách nát đầy máu đỏ, ḿnh cảm
động muốn khóc:
"Người c̣n đó nhưng lời nói rơi
về chân đồi.
Người c̣n đó nhưng trong tim
máu tuôn ra ngoài.
Nhuộm đất nầy, nhuộm cho hồng
hạt mầm trót vay."
- Những hạt mầm t́nh thương, của một thánh
nhân là vay mượn của "pháp giới chúng sinh"
phải nhuộm bằng máu của chính ḿnh để nở thành
những bông hoa tuệ giác.
- Trong Kinh Kim cương, đức Phật cũng nhắc về
một tiền thân là tiên nhân tu hạnh nhẫn nhục,
chịu đựng cho vua Ca-lợi chặt đứt tay chân;
màu máu đỏ đă tác động mạnh mẽ vào tâm thức và
hóa độ được vị vua tàn nhẫn nầy. Ở đây, hoa
sen vàng (duyên giác thừa) chuyển thành hoa
sen đỏ (bồ tát thừa). H́nh ảnh ghê rợn của một
người bị chắt đứt tay chân máu đỏ tuôn đầy
đúng là "nhuộm cho hồng hạt mầm trót vay."
3) Nhớ đến "Kinh Kim cương" ḿnh
cũng mở ngoặc tâm t́nh thêm với bạn là những
lúc bị khinh chê v́ nghèo xấu hôi dơ, ḿnh
vượt qua được là nhờ một đoạn của kinh:
"Thêm nữa, thiện hiện
(Tu-bồ-đề:Subhuti)
Bất cứ thiện nam
Hay thiện nữ nào,
Học hỏi, ghi nhớ
Nghiên cứu, tụng thuộc
Kinh Kim cương nầy
Mà bị KHINH DỄ,
Th́ biết người ấy
Tội ác đời trước
Đáng sa chỗ dữ
Nhưng v́ đời nầy
Bị người KHINH DỄ
Th́ tội ác đó
Tiêu tan hết cả
Người ấy sẽ được
Tuệ giác vô thượng."
4) Bạn hỏi ḿnh về Kinh Pháp Hoa
(Hoa sen chánh pháp) th́ ḿnh có vài ư tưởng
thô thiển sau:
- Đây là phạm-vi của vô lượng nghĩa (Phật nói
kinh sau khi nhập định "vô lượng nghĩa xứ")
- Đây là triển khai giai đoạn cuối của tuệ
giác vô thượng:
"Hoa nghiêm tối sơ tam thất
nhật
A-hàm thập nhị, Phương đẳng bát,
Nhị thập nhị niên Bát-nhă đàm
Pháp hoa, niết bàn cộng bát
niên."
Triển khai ư niệm KHÔNG GIAN : từ một quốc độ
đến thiên hà đến pháp giới vô cùng (tiểu thiên
- trung thiên - đại thiên - hằng hà sa quốc
độ).
*Và quan trọng là không phải chỉ cơi Ta bà
có sự sống mà sự sống có mặt khi hội đủ duyên.
Cơi của các vị bồ tát Dược vương, Diệu âm, Phổ
hiền v.v...cách Ta-bà hằng sa quốc độ. Vi diệu
là kinh Phật nói mỗi cơi tương ưng với các
thành tố (các đại) khác nhau nên thân thể,
h́nh tướng và cách sinh hoạt của các chúng
sinh khác nhau; và điều nầy bây giờ các khoa
học gia đang lần ṃ t́m hiểu.
- Triển khai ư niệm THỜI GIAN: Không phải là
mấy ngàn năm "lịch sử" mà là vô thủy vô chung
! Quá khứ, vị lai và hiện tại dung nhập trong
một toàn cục hài ḥa (phẩm Như lai thọ lượng,
Dược vương bổn sự, Diệu trang nghiêm vương bổn
sự...)
- Ḿnh nhớ tới các nhà bác học đương thời từ
Einstein đến Hawking, các nhà đạo học lừng
danh như Krishnamurti trăn trở đau đầu về vấn
đề thời gian; nhưng mà một bài kệ của Ngài Phổ
Hiền đă mở tung hết cả:
"Vị lai trong quá khứ
Hiện tại trong vị lai
Ba thời lẫn thấy nhau
Biên tế bất khả đắc"
- Ḿnh học khoa học từ Euclid, Pythagores đến
Laplace, Gallilee, đến Newton, rồi Wheeler,
hawking cũng là đi hết ba chiều-kích không
gian đến chiều-kích thời gian phải không bạn ?
5) Một tuệ giác siêu đẳng mà các
bác học đương đại phải "quay về nương tựa" là
khái niệm không - thời gian co dăn: Khoảng
không gian hạn lượng của núi Linh thứu bên Ấn
độ mà có thể dung chứa các bồ tát vô lượng từ
mười phương quốc độ. Khi đó đức Phật đưa tâm
thức các đệ tử đương cơ quay về quá khứ để
nh́n thấy bằng mắt thịt các hành trang tiền
thân. Rồi thọ kư về việc thành tựu Phật quả ở
một tương lai vô lượng ngàn năm!
- Không gian và thời gian vừa co dăn vừa viên
dung vô ngại: đức Phật gia tŕ cho các đệ tử
đương cơ thấy dưới từ địa ngục vô gián lên đến
tầng trời Hữu đỉnh Sắc cứu cánh thiên. Bạn
thân mến, ḿnh tin chắc rằng đây là sự thật
hiển nhiên, hoàn toàn không có nghĩa ẩn dụ v́
bao nhiêu lần Phật nhắc lại:
"Như lai là
người:
Nói PHẢI, nói CHẮC
Nói NHƯ SỰ THẬT,
Nói không LỪA ĐẢO
Nói không MÂU THUẪN,
Không nói HAI LỜI."
6) Ḿnh ngạc nhiên lắm bạn ạ.
Phẩm "Như lai thần lực" nói Phật tằng hắng và
khảy móng tay tiếng vang động mười phương thế
giới. Th́ các nhà bác học cũng nói là: "Một
con bướm vỗ cánh ở Tử cấm thành Bắc kinh cũng
có ảnh hưởng tới vụ mùa cà phê ở Brasil."
"Đêm tụng kinh
Pháp hoa
Tiếng xao động tinh
hà,
Địa cầu vừa tỉnh thức
Ḷng đất bỗng đơm
hoa.
Đêm tụng kinh Pháp hoa
Bảo tháp hiện chói ḷa
Khắp trời Bồ tát hiện
Tay Bụt trong tay ta."
- Phẩm "Tùng địa dũng xuất" (từ đất mọc lên)
thật là lạ. Bây giờ, ta biết là trái đất đă
cật lực tích tụ hàng trăm ngàn năm để có dầu
mỏ cho nền văn minh kỹ thuật, rồi cao ốc,
đường phố, cầu kỳ, bao công-tŕnh mọc lên từ
đất, thật đúng là: Thượng hạnh. Vô biên hạnh,
Tịnh hạnh, An lập hạnh như kinh điển đă nói.
- Ḿnh lại nhớ nhạc Trịnh Công Sơn:
"...Về ngồi trong những ngày
Nh́n từng hôm nắng ngời
Nh́n từng khi mưa bay
Có những ai xa đời quay về lại
Về lại nơi cuối trời
Nh́n mây trôi !"
Bận rộn với tài sắc, lợi danh bạn và tôi có
khi nào thấy nắng NGỜI, nắng THỦY TINH, mưa
BAY chưa?
7) Có một bài kệ tán Pháp hoa
thật kỳ diệu
"Lục vạn ngôn dư, thất trục
trang
Vô biên diệu nghĩa quảng hàm
tàng
HẦU TRUNG CAM LỘ QUYÊN QUYÊN
NHUẬN
KHẨU NỘI ĐỀ HỒ ĐÍCH ĐÍCH LƯƠNG,
BẠCH NGỌC XỈ BIÊN LƯU XÁ LỢI
HỒNG LIÊN THIỆT THƯỢNG PHÓNG
HÀO QUANG
Bất tu diệu pháp lưỡng tam
hàng!"
Tụng kinh tới độ thuần thục th́ có chất nước
ngọt thấm đều trong cổ họng, trong miệng th́
mát như nếm cháo mật ong, men răng kết thành
ngọc trắng và lưỡi tỏa sáng ánh sen hồng!
Các vị tổ sư Thiện đạo, Thiếu khang...đă đạt
tới cảnh giới "nóng lạnh tự biết" nầy và cũng
có rất nhiều hành giả đă cảm nhận những cảm
giác vi diệu như thế!
8) Và Phật tử th́ ai cũng biết
Phẩm "Phổ môn". Cơi Ta-bà (Saha) là nhẫn độ,
có quá nhiều bất như ư nên ai mà không có lần
niệm "Nam mô cứu khổ cứu nạn đại bi Quán thế
âm Bồ tát".
*Một bậc tổ sư đă đưa lời thơ xưng tán đến
tuyệt đỉnh, vừa hùng tráng, vừa thơ mộng, vừa
xúc tích, vừa cảm động:
"Phổ môn vọng tiếng triều
dâng
Bé thơ xuất hiện giữa ḷng đóa sen.
Cam lồ một giọt rưới lên
Xuân về trên khắp mọi miền non sông!"
- T́nh thương toàn vẹn nhuần thấm không gian,
xuyên suốt thời gian như tiếng sóng biển vang
vọng muôn đời, nẩy mầm vươn thành bông hoa
trí huệ đưa tới hạnh nguyện cứu độ. Một ít
t́nh thương như vậy cũng đủ đem lại an lành
cho cả thế giới rồi! Ḿnh nhớ tới câu thần chú
quan âm linh cảm: "Án ma ni bát di hồng" (Ôi
cao quư thay khi trí tuệ và từ bi khai nở!)
- Ḿnh lại viết cho bạn một bài tán Quan âm
nữa nhé:
"Trí tuệ bừng lên đóa biện tài
Đứng yên trên sóng sạch trần ai.
Cam lộ chữa lành cơn khổ bệnh,
Hào quang quét sạch buổi nguy tai.
Liễu biếc phất bầy muôn thế giới,
Sen hồng nở hé vạn lâu đài.
Cúi đầu ca ngợi dâng hương thỉnh
Xin Đức Từ Bi ứng hiện ngay!"
- Ḿnh và bạn phải nhớ tụng niệm phẩm nầy nhé,
ít nhất là phần kệ tụng trong đó có 26 đoạn
thơ mà theo ḿnh th́ đă đạt tới tuyệt đỉnh thi
ca:
"Diệu âm, quán thế âm
Phạm âm, hải triều âm,
Thắng bỉ thế gian âm
Thị cố tu thường niệm."
9) Bạn cũng thích âm nhạc phải
không? Pháp hoa có nói tới một vị bồ tát đặc
biệt dùng kỹ thuật âm nhạc cúng dường Phật: Bồ
tát Diệu âm. Ḿnh lại nhớ trịnh Công Sơn:
"Trên đồi người trổ nhánh hoang vu
Trên ngày đi mọc cánh lá mù
Có biết ǵ về ngày chưa tới
Những ngày ngồi rũ tóc âm u
Nghe tiền thân về chào tiếng lạ
Những mai hồng ngồi nhớ thiên
thu..."
- Và:
"C̣n bao lâu cho thân thôi lưu đày
chốn đây
C̣n bao lâu cho thiên thu xuống
trên thân nầy.
C̣n bao lâu cho mây đen tan trên
hồn người
C̣n bao lâu tôi xa anh, xa em,
xa tôi!"
Ngộ ở chỗ "tôi xa tôi", là cái ǵ xa cái ǵ?
10) Ḿnh nói lan man năy giờ, từ
khoa học qua đạo học, thi ca, âm nhạc mà giật
ḿnh v́ những cái đó tuy hay như quá trừu
tượng. Cụ thể ta có áp dụng được ǵ để giảm
bớt đau khổ về thân, về tâm, có được chút ấm
áp lạc quan nào không!
- Về thân th́ mấy ông bác sĩ bây giờ nói về
liên hệ giữa tâm lư và sinh lư: một trạng thái
tâm lư kích thích năo bộ ra lệnh tiết ra nội
tiết tố nào đó liên hệ đến các hệ thống trong
thân.
*Tâm địa của ḿnh gieo hạt giống nào th́ sẽ có
kết quả của hạt giống ấy:
"Tâm là đất gieo hạt
Mọi hạt giống gieo
đầy
Tâm địa cũng chính
là
Toàn thể hạt giống
ấy."
- Khi ḿnh hiểu chút ít về không - thời gian
co dăn viên dung, vô cùng tận vô hạn lượng th́
quan niệm sống của ḿnh thay đổi (vũ trụ quan
---> nhân sinh quan). Ḿnh có thể phá vỡ cái
vỏ bản ngă thường làm ḿnh nhỏ nhen, đố kỵ,
giận hờn, tham đắm, mong cầu, có khi tàn ác
với đồng loại và thiên nhiên (phá ngă chấp)
- Về thời gian th́ sao? Từ cái "đoạn kiến" thô
thiển (thọ giả tướng của Kinh Kim cương) cho
rằng chẳng có đời sau, ḿnh trở nên dè dặt
hơn, không c̣n buông lung phóng dật v́ phải
"đầu tư" cho ḍng sống vô cùng, ḿnh:
"Không làm các
việc ác
Năng làm các
hạnh lành,
Lắng trong
tâm ư ḿnh
Như lời chư
Phật dạy."
11) Bạn ơi! C̣n cao siêu hơn là
khi ḿnh từ thọ tŕ - đọc tụng - biên chép -
suy nghiệm - hành động theo kinh th́ ḿnh sẽ
có được món thức ăn tinh thần tuyệt diệu là
"thiền duyệt thực và pháp lũy thực" (sự hân
hoan khi thân tâm quân b́nh, niềm vui thấy
pháp và thực hành pháp)
- Ḿnh cẩn trọng về các thức ăn uống vào
miệng, kiêng cử đủ thứ về đoàn thực mà quên
các loại thức ăn tinh thần (xúc thực, tư niệm
thực, thức thực) th́ có ích lợi ǵ?
12) Ừa ḿnh quên nói là trong
Kinh Pháp hoa Đức Phật tuyên bố một thông điệp
chấn động pháp giới là tất cả chúng sinh (sự
sống) đều có tính Phật và sẽ thành Phật, cùng
đạt cứu cánh vô thượng. Ai cũng có phần, không
phân biệt kỳ thị một cá nhân,, một chủng loại
nào. Các vị la hán cổ kính, nghiêm trang, đạo
mạo nghe như vậy c̣n vui mừng nhảy nhót thảy
tung cả mũ áo huống chi là ḿnh trước thông
điệp từ bi b́nh đẳng tột cùng nầy.
- Bạn ơi, khi thân và tâm ḿnh quân b́nh, định
tĩnh như vậy th́ hệ tâm thức nó tự chuyển đổi
bạn ạ. Nó đổi tầng số, nó siêu việt mọi khái
niệm đối lập:
phát sinh với tiêu
diệt (sinh - diệt)
vĩnh cửu với hư vô
(thường - đoạn)
đồng nhất với mâu
thuẫn (nhất - dị)
xuất hiện với biến
dạng (lai - khứ)
- Cuộc "cách mạng" đó mănh liệt lắm! Thuật ngữ
gọi là "chuyển y" (paravritti): thay đổi hệ
nhận thức từ cục bộ phân biệt qua trực giác vô
phân biệt. Tới đây thuật ngữ gọi là "phá pháp
chấp" (phân biệt giữa có - không, hiện hữu -
hư vô)
- Th́ ra bạn ơi! Tôi hiểu mộc mạc là ḿnh mang
nghiệp làm người, chỉ biết một khoảng không
gian hạn hẹp như "ếch ngồi đáy giếng thấy trời
bằng vung", c̣n thời gian th́ chỉ biết hiện
đời và ḿnh quay măi bánh xe luân hồi bất tận.
Nhà Phật dùng chữ "TỰ TẠI VÔ NGẠI", phải chăng
là năng lực tự kiểm soát, tự chế ngự để trở
thành không ngăn ngại về cả không gian và thời
gian mà thuật ngữ là phá ngă chấp và pháp
chấp. Đó là con đường từ phàm phu đến la hán,
đến bồ tát và Phật quả (H́nh như mấy ông khoa
học đang nghiên cứu tương tự ở trung tâm khoa
học Rhône bên Pháp)
13) Dài ḍng quá bạn nhỉ. Bạn
hỏi cảm tưởng của tôi về kinh Pháp hoa tôi chỉ
nói gọn là tôi đi từ SỰ NGẠC NHIÊN qua TÂM HÂN
HOAN đến TÍN TÂM và BỒ ĐỀ TÂM:
- Ngạc nhiên trước tri kiến bất khả tư ngh́
của Phật,
- Hân hoan v́ ḿnh có phước duyên học hỏi và
hành tŕ Phật pháp,
- Tín tâm không thoái chuyển được gia cố bằng
sự chứng thật của khoa học về sự chính xác của
tri kiến Phật,
- Từ đó phát giác, phát nguyện, phát huy, phát
hiện GIÁC TÁNH tức là sự tĩnh thức trong đời
sống hàng ngày. Đó là ư nghĩa phát bồ đề tâm,
nghĩa là Phật th́ "KHAI - THỊ" và ḿnh phải
"NGỘ - NHẬP" tri kiến của Phật để tự độ rồi độ
tha.
14) Bạn ơi! Bạn cho ḿnh khoe
với bạn bài nhạc viết năm 1980 của ḿnh:
- Có khi cảm thấy ḿnh đơn lẻ,
Có khi cảm thấy ḿnh nhỏ bé.
Không gian bao la: biết mấy ngân hà
Thời gian vô tận: kéo hoài tháng năm
- Thân ta, nào có ǵ đâu!
Chỉ một chỗ đứng trên quả địa cầu
Trăm năm, nào có là bao!
Như cỏ khâu, như là bóng câu...
- Vậy sao ta không xích lại gần nhau
Và xóa bỏ hận thù
Để nói tiếng THƯƠNG YÊU
- Hăy cùng vui niềm vui thơ trẻ
Thấy b́nh yên trong hạnh phúc muôn loài
Hăy xót thương những ǵ khốn khổ
Những ưu sầu mặc cảm, những tàn phai
- Ta cười lên, hào khí ngất trời
Ta lạc quan, tin tưởng con người
Ta nguyện hiến thân vào địa ngục
Mong chúng sinh măi măi trọn niềm vui!
- Có ai chẳng muốm đời vĩnh cửu
Có ai chẳng muốn t́m vui thú
Vui say bao lâu, biển khổ sông sầu
Quyền uy danh vọng, chết đành bỏ không
- Trăm mưu ngàn kế hại nhau
Chỉ v́ không nghĩ đến khi bạc đầu
Tham mê người cứ đuổi theo
Như đá đeo cho nặng nghiệp sau.
- Vậy thôi ta hăy sống thật v́ nhau
Cùng trút bỏ hận sầu
Hăy sống "KIẾP THƯƠNG YÊU"!
15) Bạn ơi, những chữ 'kiếp
thương yêu" làm ḿnh nhớ tới "cái ngươn" của
Đức Từ thị (Đấng T́nh thương) hay Đức Di-lặc
(Maitreya).
Đức Di-lặc là khởi nguồn Duy thức tông:
* "Tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức"
* "Thời - không và bốn đại
Đều do thức hiện bày,
Tương tức và tương nhập
Dị thục từng phút giây."
- Thời gian - không gian, đất - nước - lửa - gió đều do tâm tưởng tŕnh
hiện. Khi nhận thức thế giới, cái chánh báo
(kiến phần) nghĩ là cái y báo (tướng phần) đó
là khách quan có thật ở ngoài nó. Đó là cái
gốc vô minh! Nhận chân chủ thể - đối tượng,
chủ quan và khách quan (năng - sở) là bất nhị,
kinh điển gọi là "tâm nhất cảnh" "nhất như" là
"NHƯ THẾ"!
- "Như lai giả, thị chư pháp NHƯ nghĩa -
Như lai giả, vô sở tùng lai diệc vô sở khứ
-
Kinh
Kim cương"
(Như lai là nghĩa NHƯ của các pháp - Như lai
là không từ đâu đến cũng không đi về đâu)
- Vũ trụ hoặc cái hiện hữu (không - thời gian)
là như thế: là sự tŕnh hiện của thức, của ư
tưởng, tư tưởng, không có tưởng th́ vạn hữu
ngưng tŕnh hiện đối với đương cơ, chẳng phải
có chẳng phải không!
"Buông ra th́ muôn cảnh đều
phô,
Thu lại ắt mảy trần chẳng bợn."
16) Mấy hôm đầu mới qua bên nầy,
bỡ ngỡ đi ṿng quanh xem cảnh, ḿnh kinh ngạc
sững sờ khi nh́n thấy những đóa hoa trắng tinh
khiết h́nh cánh sen trên cḥm cây xanh mướt in
trên nền trời màu "thiên thanh" đúng mức. Th́
ra là những hàng cây Magnolia trổ hoa sen
trắng. Thật uy nghiêm, diệu kỳ và thơ mộng:
SEN TRẮNG TRÊN TRỜI!
- Ḿnh nghĩ là vị bồ tát nào đó có tâm lực lớn
đă "tơ tưởng" tới việc hoa sen trắng th́ phải
nở trên trời, phải vượt lên những uế trược thế
nhân cho thêm phần thanh khiết, nêu bật tính
vượt trội thù thắng của Phật thừa - Phật quả
mà Đức Thích ca thế tôn mong mỏi, khuyến tấn
hết thảy chúng sinh phải thành tựu như Phật đă
thành. và hoa sen trong Kinh Pháp hoa (Hoa sen
chánh pháp - Saddharma Pundarika Sutra) là hoa
sen trắng (pundarika: phấn đà lợi)!
Và phải chăng đó cũng là một ư chỉ của Kinh!
Chào tạm biệt,
Santa Ana 7/08/10
Vơ Hoàng Ân |