Quốc Gia Hành
Chánh    >> Home


TÂM T̀NH CỦA MỘT CỰU SINH VIÊN ĐỐC SỰ 17 

Ngô Thị Hiển

            Vào một chiều cuối tuần cách đây 50 năm, tôi được ba tôi đèo sau chiếc xe đạp từ Phú Nhuận đến Phú Thọ để thăm chú tôi. Khi đi trên đường Trần Quốc Toản, ngang qua Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, nh́n ṭa nhà đồ sộ, ba tôi đă nói với tôi rằng: “con Hiển mai mốt lớn xin vào đây mà học. Lúc ấy khoảng từ 12 đến 15 tuổi, tôi chắc chẳng có ư niệm ǵ về môn học Hành Chánh cả.

            Thời gian trôi qua, sau khi đậu xong bằng Tú Tài II, tôi đă được may mắn đặt chân đến Học Viện QGHC để theo học lớp Tham Sự I. Đây là thời gian đẹp và vui nhất trong cuộc đời sinh viên của tôi, v́ vừa đi học lại vừa có tiền tiêu xài (học bổng Tham sự là 900.00 đồng một tháng) và gặp được rất nhiều bạn tốt.

            Một trong những người bạn ấy, tôi vẫn c̣n liên lạc thường xuyên là Lê Hồng Yến. Yến cũng là môt cựu sinh viên Đốc Sự 17. Dưới đây là h́nh ảnh tôi đă chụp chung với Hồng Yến cùng các bạn khác tại trước thềm Đại Giảng Đường của Học Viện.

            Sau khi tốt nghiệp Tham Sự, phục vụ tại Tổng Nha Thuế Vụ được 3 năm, tôi lại có thêm may mắn nữa là thi vô Đốc Sự 17 A.

            Ngược lại với đời sống sinh viên thuần túy, hồn nhiên, nghịch ngợm khi học lớp Tham Sự I, ở lớp Đốc Sự 17 A tôi là một sinh viên công chức và cùng trong thời gian theo học Đốc Sự tôi đă lập gia đ́nh. V́ thế những kỷ niệm của tôi khi theo học lớp này là những kỷ niệm b́nh thường, êm đềm cùng với các bạn đồng khóa mà một số cũng là bạn học cũ ở lớp Tham Sự. Như đă nói ở trên, điều may mắn được về học lớp ĐS17  đă giúp tôi có cơ hội tu nghiệp tại Mỹ và tiếp tục sống tại đây cho đến hôm nay. Ngoài ra tôi nghĩ c̣n một điều may mắn khác tôi cần phải nói đó là điều tôi đă thực hiện được lời khuyên của ba tôi ngày xưa (Ba tôi đă qua đời trong thời gian tôi theo học lớp ĐS17)

            Sau khi tốt nghiệp Đốc Sự, tôi được tuyển dụng về lại Tổng Nha Thuế Vụ, chức vụ cuối cùng trước 1975 là Chủ Sự Pḥng Tu Nghiệp. Nơi đây tôi được ông Giám Đốc Nha Tu Nghiệp Nguyễn Thượng Chi đề cử đi du hành quan sát 8 tuần lễ tại Hoa Kỳ. Tôi rời Sàig̣n ngày 25/03/1975 (khi ấy Ban Mê Thuột đă thất thủ) cùng với phái đoàn của Bộ Tài Chánh tổng cộng là 15 người. Gia đ́nh tôi cũng như gia đ́nh của các đồng nghiệp trong phái đoàn và cá nhân tôi không ai có ư nghĩ đây là chuyến đi định mệnh, Trong thời điểm này chúng tôi như những người mất hồn v́ mỗi ngày xem TV lại thấy những chấm đỏ lan rộng trên bản đồ Việt Nam. Có một điều mà bây giờ tôi nghĩ tức cười là khi ấy, chúng tôi là những người ngoại quốc, chỉ có visa du lịch mà cũng rủ nhau đến Sở Di Trú làm bảo lănh cho thân nhân ở Việt Nam, rủ nhau ra nhà băng làm cam kết Tài Chánh để nộp vào hồ sơ bảo lănh trong lúc lơi tức đương thời vỏn vẹn có $35.00 một ngày do cơ quan AID cấp cho đến ngày măn khóa huấn luyện là 17/5/1975. Lúc bấy giờ chúng tôi không ai hiểu biết ǵ về luật lệ của Mỹ, chỉ làm theo lời khuyên của Cố Vấn và các anh chị thông dịch viên với hy vọng là gia đ́nh sẽ có cơ hội ra khỏỉ Việt Nam.

            Sau gần hai tháng sống trong mong đợi, tôi đă được đoàn tụ với nhà tôi và hai cháu tại Grand Rapids Michigan. Đây là quê hương của Tổng Thống Gerald Ford, thành phố này đă thành lập một tổ chức gọi Freedom Flight Task Force để giúp định cư những người tị nạn. Những người Việt Nam đầu tiên đến đây là bốn gia đ́nh của bốn thành viên trong phái đoàn 15 người của chúng tôi. Nhóm của chúng tôi đến đây đầu tiên mà cũng là những người dọn đi sớm nhất v́ ba gia đ́nh kia về Texas, tôi đến San Diego ngày 11/05/1976 và ở đây cho đến hôm nay. Như vậy tính từ ngày rời Việt Nam tôi đă sống ở Mỹ vừa đúng 34 năm và ở thành phố này 33 năm, thời gian đi nhanh quá.

            Trong suốt 34 năm qua chúng tôi cũng như bao gia đ́nh Việt Nam khác khi đến xứ này phải làm lại từ đầu dù phải làm bất cứ nghề ǵ để tạo dựng cho gia đ́nh một cuộc sống mới nơi xứ lạ này.

            Hiện tại chúng tôi đă được bốn cháu gái. Các cháu đều đă tốt nghiệp đại học và có nghề nghiệp vững chắc. Chỉ c̣n cháu thứ ba ở nhà, các cháu kia hoặc có gia đ́nh hoặc v́ công việc làm ăn phải cư ngụ tại các tiểu bang ngoài Cali. Nhà tôi đă về hưu được 7 năm, c̣n tôi cố gắng đi làm thêm 1 năm nữa (nếu sức khoẻ cho phép). Tôi dự định sang năm sẽ theo bước nhà tôi ở nhà vui thú điền viên và làm việc thiện nguyện.

            Tôi c̣n nhớ khi làm luận văn tốt nghiệp khóa Đốc Sự 17, tôi đă đề tựa Luận Văn dành tặng cho đứa con đầu ḷng của tôi là Nguyễn Thị Thục Hiền th́ bài viết này tôi cũng xin dành tặng cho cháu ngoại đầu tiên của tôi và cũng là con trai đầu ḷng của Thục Hiền là Lucas Vinh Nguyễn Powell. Cháu vừa thăm chúng tôi cuối tuần qua.