|
THAY LỜI MUỐN
NÓI
Đặng Ngọc Cảnh
Giở lại kỷ yếu ĐS17, nhân sinh quan của tôi: “Mọi việc do thượng đế an bài”. C̣n bây giờ sau hơn ba lăm năm lăn lộn giữa cuộc đời, tôi xin viết “Trời đất đă an bài tôi như thế”. Âu cũng là số phận. Do tài kém, đức thiếu và không có may mắn nên không biết bao lần tôi nhờ đến sự giúp đỡ của các anh chị ĐS17 dù ở trong hay ngoài nước. Hôm nay, viết bài này là để cảm ơn các anh chị đă ít nhất một lần giúp tôi. Trước tiên xin được có chút kư ức về HVQGHC, nơi đă cho tôi cơ hội gặp gỡ các anh chị và được các anh chị cưu mang sau này. Sau năm 1975, mỗi lần đi ngang qua HVQGHC th́:
Ḷng bâng khuâng
thương nhớ Về các thầy cô, tôi có dịp gặp lại thầy Binh, thầy Giới và cô Huệ. Riêng với thầy Binh, tôi và vài anh chị có dịp đến thăm khi thầy lâm trọng bệnh và được tiễn đưa thầy và vợ thầy – trong cùng một ngày, cùng một giờ – đến nơi an nghỉ cuối cùng. Đúng là:
Sống đồng mộng đồng sàng Chuyện xưa nay hiếm. Về các anh chị K.17 th́ hầu như ai cũng là ân nhân của tôi cả. Trước tiên tôi xin nhắc đến Nguyễn Phước và Huỳnh Văn Huệ: Phước đến Mỹ vào những ngày đầu của biến cố 1975, người đầu tiên viết thư về gia đ́nh để t́m và thăm hỏi tôi. Nhưng than ôi! Tôi nhận được tin anh chết trước thư anh thăm hỏi. Huỳnh Văn Huệ đă đến thăm tôi khi nghe tôi lần đầu vào Sài G̣n. Cả Phước và Huệ ra đi không một lời từ giă – khi tuổi đời c̣n trẻ, ước vọng c̣n xa – trong niềm xúc động tiếc thương của bạn bè cùng khóa. Tôi luôn nguyện cầu linh hồn hai anh và các bạn quá cố khác … được tiêu diêu miền cực lạc. Về các anh chị ở nước ngoài, th́ người đầu tiên có dấu ấn sâu đậm trong trái tim tôi là anh Huỳnh Tấn Lê. Lê đă tạo phương tiện đưa đón cô dâu khi tôi cưới vợ, đă giúp nhà ở cho vợ con tôi đến thăm chồng khi tôi đang học năm thứ 3 và cũng là người đầu tiên cùng Chế Minh Châu và Lữ Thế Cần gửi tiền về giúp gia đ́nh tôi những năm tháng cơ cực và hơn ba mươi năm qua anh vẫn thường xuyên gửi quà về cho gia đ́nh tôi. Không thể không nhắc đến Phạm Quang Hải, người đă nhiều năm tháng gắn bó với đời tôi dù khi anh ở Việt Nam hay sang Canada. Anh đă nhiều năm giúp đỡ gia đ́nh tôi cả khi tinh thần và vật chất. Điều làm tôi xúc động nhất là lần đầu về Việt Nam t́m gặp và ôm tôi với đôi mắt cay cay. Tôi cảm nhận được t́nh cảm sâu xa anh dành cho tôi. Chế Minh Châu! Cái tên nghe thân thương làm sao? Bóng mờ của thời sinh viên đă qua rồi, nhưng những ngày đầu tiên đến Mỹ anh không quên tôi. Anh và Cần nhờ Lê t́m tôi. Khi về Việt Nam anh đă t́m tôi thăm hỏi. Chưa hết, khi Trần Đ́nh Sơn đến Mỹ, nghỉ qua đêm ở nhà anh, khi cuộc vui giữa những người bạn dâng cao (tha hương ngộ cố tri) ḷng anh vẫn bâng khuâng về tôi và nhờ TĐS chuyển cho tôi 100USD và tôi chắc trong ḷng ḿnh rằng:
Dầu ở phương trời lạ Cảm ơn Nguyễn Văn An, khi c̣n ở Việt Nam, anh đă cho cha con tôi nương náu một thời gian dài tại cơ sở sản xuất xà pḥng đường Bùi Thị Xuân. C̣n sau này mỗi lần trở về Việt Nam anh đă không quên thăm viếng vợ con tôi với món quà khá hậu hĩnh. C̣n các anh Nguyễn Trung Quang, Cung Trọng Thanh, Trần Đ́nh Tuấn, Lê Trường Tại, Nguyễn Cư Trinh, Hùng Cố Đô, Huỳnh Văn Phước, v.v… hoặc lặng lẽ đến chỗ làm hoặc gặp gỡ ở các buổi họp mặt, sau lời thăm hỏi luôn kèm phần quà lớn. Dịp đầu xuân Kỷ Sửu này các anh chị có thiện ư giúp tôi một khoản tiền quá lớn đối với đời tôi. Tôi nói với chị Vinh và anh Cung Trọng Thanh: “Tôi cầm tiền thật mà như mơ, mơ mà thật”. Nhân đây tôi xin ghi vài kỷ niệm nhỏ. Cách đây không lâu lắm, tôi bán sách dạo gặp chị Bạch Ngọc ở nhà hàng Vy Vy đường Nguyễn Văn Thủ, Sài G̣n. Chị đă mua nhiều sách, trả dư tiền (không lấy tiền thối lại) mà c̣n gặp riêng tôi tặng 100USD. Tất cả điều vừa kể không bằng ánh mắt chị. Tôi bắt gặp ở đây ḷng thương cảm, trong đôi mắt chị ẩn chứa đầy đặn t́nh người. Mượn những ḍng chữ này để nói lên nỗi ḷng của tôi đối với chị v́ hôm đó tôi chỉ kịp nói hai tiếng cảm ơn. Với chị Dương Thị Ngọc Xuân, th́ đây có phải là sự giúp đỡ tiền định (qua điện thoại tôi đă nói với chị như thế). Khi c̣n là sinh viên tôi rất ngưỡng mộ chị, chị là h́nh ảnh là mẫu người mà bao chàng trai mới lớn như chúng tôi thời đó đều mơ ước. C̣n bây giờ, sau hơn ba mươi lăm năm gặp lại, chị đă cưu mang và dành cho con tôi một t́nh thương bất tận, … Ở Việt Nam, đầu tiên phải kể đến là chị Vinh, anh Thắng và chị Trưởng. Các anh chị đă nhiều lần thăm hỏi và giúp đỡ tôi trong lúc khó khăn hoặc định kỳ hoặc đột xuất. Làm sao kể hết … chị Vinh ơi! Với Trần Đ́nh Sơn, ngày đầu tiên Nguyễn Tŕnh đưa đến gặp để xin việc làm, anh hỏi tôi có thể làm cho anh bao lâu ? Tôi nói nhanh nhất là 1 tháng c̣n chậm là 1 năm nhưng anh đă tạo điều kiện tốt nhất cho tôi làm việc và tôi đă làm cho anh hơn 10 năm – chưa bao giờ anh đối xử tệ với tôi. Chưa hết, khi bạn Huỳnh Hữu Duyên say say nghênh ngang vào quán anh chẳng những cắn răng chịu đựng mà c̣n dặn ḍ nhân viên: chú Duyên là bạn chú, các cháu hăy tiếp đón đàng hoàng. Đúng là một người bạn nhân hậu. C̣n Nguyễn Tŕnh đă dành cho tôi t́nh cảm khá đặc biệt. Giới thiệu về làm cho TĐS, cho tôi tạm trú miễn phí (cả ăn và ở) một thời gian dài tại nhà anh. Và mỗi khi gặp khó khăn tôi đều t́m đến anh – Rơ ràng là “một người bạn của một người bạn”. Với anh Trần Ngọc Phê – là một người anh đúng nghĩa. Cần tiền xe vào Sài G̣n th́ ghé anh chu cấp. Mỗi lần vào Sài G̣n anh vừa ghé thăm hỏi cả tinh thần và vật chất. Riêng chị Ngọc Thố: Đă hai lần giúp tôi về làm việc với chị. Năm 1990 tại 116 Phố Huế, Hà Nội, năm 1996 tại 11bis Đinh Bộ Lĩnh, Sài G̣n. Cả hai lần gặp chưa được nửa năm nhưng tôi vẫn nhớ, biết ơn và mang ơn chị. Xin nói thật ḷng: dù chị là một doanh nhân thành đạt hay một nhà tu (chị thường đi chùa và làm từ thiện) th́ trong ḷng tôi chị vẫn là cô sinh viên nhí nhảnh dễ thương ngày nào – như mới ngày hôm qua – chị Ngọc Thố ơi ! C̣n Lê Quang Minh: những cuộc gặp gỡ đầy t́nh cảm, t́nh người, không khoảng cách và rất ṣng phẳng. Một thời gian ngắn làm việc cho anh, anh đă dành cho tôi rất nhiều bữa cơm trưa (hầu như ngày nào cũng vậy) thân mật và chân t́nh. Thật vô cùng cảm động. Thật thiếu sót nếu không nhắc đến hai anh Bùi Tấn Luận và Huỳnh Hữu Duyên. Hai anh đă cho tôi tạm trú tại nhà riêng một thời gian khá dài. Với Bùi Tấn Luận th́ khi nào đói cũng có thể ghé kiếm bữa cơm dễ dàng, luôn dành cơ hội cho người lỡ bước. C̣n với Huỳnh Hữu Duyên, sau bao nhiêu năm tháng gần gũi tôi biết anh thường cứ say say nhưng:
Anh say sưa nhưng sống
rất chân t́nh Và c̣n nhiều anh chị khác nữa… Chưa kể hết. Ôi ! Tất cả những t́nh sâu nghĩa nặng này tôi xin ghi ḷng tạc dạ và xin các anh chị nhận nơi đây những cảm xúc chân thành từ đáy ḷng:
Đă bao lần đắm ch́m Sài G̣n, ngày 07/02/2009 |