|
CŨNG VỪA
NGẨN NGƠ
Hình như sắp đến Giao thừa
Buồn vui lẫn lộn cũng vừa ngẩn ngơ
Không trăng đợi không sao chờ
Trầm hương khói nhẹ mịt mờ tuyết rơi
Ôm nhau lòng bỗng bồi hồi
Thương Cha Mẹ lạnh cuối trời bóng mây!
Siết tay nhau sợ lạnh gầy
Ôm vai nhau sợ mình bay tình cờ!
Hôn nhau cho nước tràn bờ
Vỡ đê lận đận dại khờ thịt da...
Dìu nhau về quê thăm nhà
Bí bầu rụng rún mai già phong sương
Bờ tre đám sậy ven đường
Lần đầu hai đứa chung trường học yêu...
Nghẹn ngào gốc trầu gốc tiêu
Gốc cau gốc ổi gốc điều hư không!
Lục bình tím lạnh lòng sông
"Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi "
Mình ơi ! Em ơi ! Cưng ơi !
Nhớ Tết trăng mật tuyệt vời trăng sao
Hỏa châu lãng đãng bóng sầu
Mẹ Cha cho phép mình du
Sài Gòn !
|
Lần đầu hai bóng chim non
Xa nhà ăn Tết cho tròn tân hôn
Ngựa xe lạ mắt bông gòn
Tưởng vui tuyệt đỉnh ngọt ngon chín từng...
Mà sao lòng vẫn bâng khuâng
Chung hồn chung mộng vẫn cần Mẹ Cha!
Chung môi nhóm lửa bướm hoa
Ru tình dỗ nghĩa phù sa cau trầu
Pháo Giao thừa bỗng lệ trào
"Cố viên đệ muội âm hao tuyệt
Bất kiến bình an nhất chỉ thư"(1)
Trao hồn đổi xác chân như
Sáng lòng sáng mắt thơm từ tinh hoa
Đón xe đò gấp về nhà
Tết Cha Tết Mẹ chan hòa thâm ân
Chị em tủi tủi mừng mừng
Trọn tình vẹn nghĩa gia đình cảo thơm
Cưng ơi ! Mộng thực keo sơn
Có em anh mới lớn khôn thành người....
LuânTâm
MD.01/25/09
(Tức 30 tháng Chạp năm Mậu Tý)
(1) Hai câu thơ nổi tiếng của cụ Nguyễn Du.
|
|
ĐỨT RUỘT
”Giả đò
mua khế bán chanh
Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn"(1)
Em là con gái miệt vườn
Chèo ghe tát nước ủ tương vò chè
Trắng da cũng chẳng dám khoe
Tóc dài ru gió trưa hè võng mây
Thương anh chết đói đêm ngày
Nấu cơm rửa chén Mẹ rầy cũng thương
Mà không dám nói đoạn trường
Anh khờ không biết nắng sương lục bình
Duyên lôi nợ kéo đòi tình
Em như cơm nguội lặng thinh đỡ lòng
Cách nhau có một gian đồng
Sớm cày trưa cấy tối trông mưa lành
Chiêm bao con sông xanh xanh
Nước lên tắm nước xuống giành rửa chân
Gió lay trái mít rễ bần
Nắng trêu yếm đỏ đường xuân khóc thầm
Em như kén anh như tằm
Sao không chui rúc nghìn năm ăn tình
Con trai mà chẳng dám nhìn...
Ngu ngơ bò đực non rình ...mưa rơi !
Em như con cóc đội trời
Chờ cho sao rụng đớp mồi nhón chân
Gió mưa giông bão tủi thân
Buồn đêm mở cửa phù vân đợi chờ
"Thò tay em ngắt ngọn ngò
Thương anh đứt ruột giả đò ngó lơ!" (2)
MD.11/28/07
LuânTâm
(1)+(2):Ca Dao
|
|
DEEP SORROW
“Pretending to buy star fruit and
sell lime
Even becoming a debt collector, in my pretense to visit you”
(1)
I am, still a country girl
Rowing boat, irrigating water, fermenting bean and making
sweet dumplings
Dare I not expose of my soft white skin
Only the gentle wind caress my long hair as I
lie on the hammock made of cloud
Thinking of you starving day and night
While cooking and cleaning
even with mother’s scolding
I never utter words of sorrow
Naïve as you, some floating weed, never know sunshine nor dew
drop
Destiny acting as debt, seeking love
I am a bowl of old rice, will satisfy your hunger
Separated us, but a green field
Plowing in early morning, planting in the afternoon, then
hoping for rain at night
I Dream of a greenish river
Bathing in the high tide, racing to wash our feet at low tide
The wind stroking the jackfruit, pulling the root of the cork
tree
The sun teases my red camisole as the road quietly sheds its
spring tear
I am like a hive, and you its silk
Why not become one to devour love for a thousand year
A boy who dare not look
Just like a young calf lying in wait for…the rain
As I am just like a toad against the universe
Waiting for a fallen star- then tip toeing and snapping my
prey-The howling storm envelopes me in self-pity
The door, ajar, waiting sadly as the night falls
Reaching out, I pick a sprig of coriander
Loving you with all my heart, but I must pretend to look away
(2)
MD.11/28/07
LuânTâm
(1)+(2): Proverb
Translation by Thuy Ai Nguyen
|
|
|
 |
 |
 |
|
|
 |
TRỜI CHƯA
DỆT LỤA THƠ CHƯA ÁO
(Thương tặng vợ hiền B.Th.Luân)
Ngậm ngải tìm trầm anh cũng cam
Xin cho em mãi được bình an
Thờ Ba kính Mẹ nuôi con dại
Quên hết tình đời lắm dối gian
Anh muốn hồng mây trắng mưa xuân
Bồng em qua khung cửa phù vân
Hái sao cài tóc trăng làm gối
Nâng gót tô môi thương rửa chân...
Nhõng nhẽo càng tình giận càng cưng
Đêm chìu ngày dỗ anh càng mừng
Nấu cơm rửa chén lau nhà sạch
Cho em không vướng chút hồng trần
Anh kể em nghe chuyện chúng mình
Trăm nghìn năm trước đất chưa sinh
Trời chưa dệt lụa thơ chưa áo
Mình đã tình thư đã diễm tình
Giặt áo cho em chải tóc em
Viến du núi mộng tắm suối thiền
Phố phường chưa có rừng chưa có
Chú Cuội hết hồn Hằng Nga ghen !
Hương áo hương em hương nhà thương
Thuyền sầu sông lệ trả bến sương
Anh như con dế mèn lem luốt
Em cũng vị lòng cà dầm tương...
Cõi tạm bạc tình kể làm chi
Rong chơi thanh thản cõi vô vi
Vô thù vô oán vô oan nghiệt
Anh hát em đàn điệu mê si !
Chỉ nhớ thương con thương Mẹ Ba
Nhớ con Lộ Mới về Phước Đa(1)
Nhớ dòng sông ngọt tình An Hiệp(2)
Nhớ kẹo Mỹ An Bình Nguyên ca (3)
Cảo thơm Trung Học đẹp Kiến Hòa
Chung thủy hồ thương dáng tiên nga
Hàm Long - Rạch Miễu đò đưa đón
Cỡi sóng Tiền Giang rước thuyền hoa !
Gửi nhớ gửi thương gửi ân tình
Ba Tri nhân kiệt Bến Tre linh
Hoa vườn cỏ ruộng hồn sông núi
Thơ thẩn gom mây kết chuyện mình....
MD.11/14/07
Luân Tâm
(1) Phước Đa: Tên một Ấp
của xã Tường Đa, Quận Hàm Long (Sóc Sãi ), Tỉnh Bến Tre, là quê Nội tôi.
(2) An Hiệp: một xã thuộc Quận Hàm Long, Tỉnh BếnTre, là quê Ngoại vợ tôi.
(3) Mỹ An: Tên một Ấp của xã Mỹ Thạnh An, Quận Trúc Giang (Châu Thành) Bến
Tre, là quê Nội vợ tôi. Còn Bình Nguyên là môt Ấp thuộc xã Phú Khương cùng
Quận Trúc Giang, Bến Tre, là nơi tọa lạc ngôi nhà, tuy khiêm nhường nhưng
rất khang trang hiền hòa thơ mộng, tình nghĩa thân thương thâm sâu vời vợi,
của Ba Má vợ tôi trước 1975, kế bên Nhà Thương (Bệnh Viện ) Nguyễn Đình
Chiểu, chỉ cách ngôi Chùa Bạch Vân một cánh đồng nhỏ mà thôi. |
|
|
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|

Về Nguồn
Say nằm
ôm đất ngủ mê,
Nghe hoa lá khóc thương quê, nhớ người!
Không mưa: cóc kiện ông Trời,
Mưa rồi không có một lời cám ơn?
Mưa buồn rụng mấy tiếng đờn,
Cũng còn an ủi còn hơn ... oán trời!
Biển sầu tát mãi không vơi,
Lang thang tìm lại những lời nước non!
Mịt mờ sóng cũ héo hon,
Hải âu mòn cánh Sàigòn tương tư!
Hết môi ngọt, hết hương dư?
Cội nguồn mất dấu tình thư mất hồng!
Đường say ngõ tỉnh: trống không,
Còn hai hạt bụi song song đợi chờ ?
Trái tim khô máu cạn thơ?
Bốn mùa lưu lạc hững hờ áo cơm?
Chữ tình, chữ nghĩa, chữ nhơn,
Chữ vui, chữ khổ, chữ hờn, chữ đau,
Vòng vo quấn quít ôm nhau,
Trong câu vọng cổ ca dao trong màu…
Trong duyên, trong nợ trầu cau,
Trong mưa, trong tuyết chiêm bao đi về!
Đồng sâu, đồng cạn no nê,
Không ngăn nước mặn, không chê nước phèn!
Hình như cũng đã thân quen?
Hình như chân trắng, tóc đen đã từng
Trèo non vượt biển băng rừng
Gặp nhau: tay bắt mặt mừng hình như...
Bờ môi gió cát hiền từ,
Đôi vai muối mặn còn dư ngọt bùi!
Khóc nhiều hoa lại thêm tươi?
Bão giông, sấm sét: cùng bơi về nguồn ...
MD
01/03/06
LuânTâm
(Trích Thi Tập Hương Áo sắp xb)
|
Sương Khói
Đèn vàng
hiu hắt bóng xưa,
Trước, sau lạnh lẽo...đường mưa lỡ làng!
Dặm buồn sương khói xốn xang,
Người đi tuyết nhuộm đêm tàn tha hương!
Lời thơ, tiếng nhạc đoạn trường...
Mắt nhòa kỷ niệm, tóc buồn chia ly!
Đau kẻ ở đau người đi,
Sân ga, bến nước xuân thì tủi xuân!
Núi thương rừng nhớ chân dung,
Hiên ngang nét bút, hào hùng ý thơ!
Gửi người một chút đơn sơ,
Phong sương bóng hạc mộng mơ vẫn đầy?
Còn non nước còn gió mây,
Còn hoa chung thủy còn cây nghĩa tình!
Đoạn trường mấy nẽo nhục vinh?
Tri âm biệt xứ hay mình vụng tu?
Nắng thơm còn lạnh mây mù?
Gió hiền hôn lá tình thu nhớ vàng!
Trôi trong giọt nắng chiều tàn?
Nửa mê, nửa tỉnh điệu đàn hương quê?
MD
11/21/04
Luân Tâm
(Trích Thi Tập Hương Áo sắp xb)
|
|
|
Đau Lòng Thiên Thu
Chỉ là nỗi nhớ dịu êm
Mơ màng rau đắng bên thềm trông mưa
Chỉ là ngọn cỏ gió đùa
Mong manh lưới nhện đong đưa sợi buồn
Chỉ là chao mặn thêm tương
No lòng cơm nguội giữ hương ru tình
Chỉ là cầu ván rung rinh
Đầu trần chân đất lạnh mình nóng ta
Chỉ là một bóng sao sa
Hay là bóng nhạn thoáng qua cổng chùa
Chỉ là đình giữ hồn xưa
Nửa đường hết phép hết bùa hết duyên
Chỉ là tâm Phật tình Tiên
Tủi thân hạt bụi lãng quên cuối trời
Chỉ là thực bỗng hóa chơi
Cũng đành muốn lỗ sợ lời khó coi
Chỉ là xôi gấc thôi nôi
Ấm lòng châu chấu ngựa trời đi đêm
Chỉ là bớt bỗng hóa thêm
Buồn cười vui khóc lênh đênh lụy phiền
Chỉ là giả dại giả điên
Bỏ ân nuôi oán triền miên sao đành
Chỉ là xác sẻ hồn oanh
Xót xa bóng nắng dỗ dành bóng mây
Chỉ là cỏ chỉ cỏ may
Nhừ xương ớt lớn không cay thẹn thuồng
Chỉ là nhái bén ễnh ương
Cầu dừa ao cá tang thương vuông tròn
Chỉ là áo lụa Sàigòn
Đưa trăng đón gió bông gòn Bến Tre
Chỉ là xuồng nhỏ tưởng ghe
Cám ơn bóng mát bờ tre đầu làng
Chỉ là khói quyện chân nhang
Mơ hồ đom đóm đưa đàng tha ma
Chỉ là hơi Mẹ bóng Cha
Về thăm con cháu không nhà nổi trôi
Chỉ là thương đất nhớ trời
Đen da nám mặt chị ngồi chợ trưa
Chỉ là muối để dành dưa
Buồn trôi giấc ngủ hẹn đưa mộng về
Chỉ là gốc rạ bờ đê
Cười xuôi khóc ngược lỗi thề biển sông
Chỉ là trước có sau không
Đói queo râu bướm đèo bồng nhụy hoa
Chỉ là tình sử tình ca
Nợ duyên nghi hoặc gần xa lẽ nào
Chỉ là núi lở biển đau
Khổ thân dế nhủi cào cào ăn đêm
Chỉ là một chút thân quen
Khói nhang xa vắng lòng thiền mồ côi
Chỉ là nghèo rớt mồng tơi
Ăn xin ăn mót hụt hơi cua còng
Chỉ là giọt nắng chiều đông
Đầy vơi nỗi nhớ đau lòng thiên thu…
MD 07/09/07
LuânTâm
Khô Hoa
Chìa vôi hát dạo xanh vườn
Cò ma lầm lũi ăn sương lội bùn
Mưa chiều nắng sớm chôn chân
Cơm khê cháo khét thương thân tương cà
Đường gần đói đường no xa
Sợ nhang khói lạnh ông bà lòng đau
Ngậm ngùi cắt rún chôn nhau
Nhện con rách lưới hàng rào buồn thưa
Vàng hoa nắng bướm đời xưa
Điệu ru nước mắt buồn trưa cỡi bò
Trầu tàn cau cũng chết co
Chó già mèo trẻ giả đò chung vui
Cười như khóc khóc như cười
Tre tàn măng mọc mồng tơi gió đùa
Buồn trôi cuối nẽo sao thưa
Trăng non hờn dỗi đón đưa lục bình
Gội đầu thơm tóc ba sinh
Cánh hoa chùm gửi tội tình gai chông
“Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng
Về sông ăn cá về đồng ăn cua” (1)
Bùn lầy nước đọng chào thua
Chân phèn má nám bốn mùa môi khô
Hồn bìm bịp xác gà mờ
Tình quê rau má đợi chờ xanh xương
Khóm lau bụi cỏ cuối đường
Cũng cần hơi mát giọt sương đêm hè
Măng chết yểu rễ khóc tre
Tay không gối mộng rã bè chân mê
Đôi bờ bom đạn lỗi thề
Gìn vàng giữ ngọc bốn bề phèn chua
Gió trêu tàu chuối lá dừa
Nằm em đếm lá vàng xưa học trò
Hồng hoa trắng bướm hẹn hò
Nắng tình hôn má thèm đo tóc dài
Người rau đắng kẻ cỏ may
Chân đê ngăn nước luống cày chia rong
Hang cua hang ếch hang còng
Không nơi nương náu uổng công cải trời
Đau lòng bèo giạt hoa trôi
Thương em đứt ruột đổi đời khô hoa…
MD 09/06/07
LuânTâm
1) Câu hát ru em
Nắng Hồng
Như cành rong như lá khô,
Xin cho tắm mát trong hồ nước trong!
Sáng mai gió mới nắng hồng
Gặp nhau cuối ngõ cho lòng xôn xao!
Vẫn ngây thơ? vẫn ngọt ngào?
Hay là xa lạ không chào không quen?
Hay là không cho anh khen?
Má hồng môi đỏ gót sen hững hờ?
Thơ là em? Em là thơ?
Cho anh ngây dại trông chờ áo tiên!
Bóng ngoan? Bóng nhỏ? Bóng hiền?
Xin cho ôm bóng ngủ yên bên đồi…
Chưa gần sao vội xa xôi?
Chưa tình sao nỡ nghẹn lời biệt ly?
Nước ròng nước lớn còn chi
Trăng tròn trăng khuyết xin đi chung
đường?
Còn cùng sách còn cùng trường?
Mà sao nỡ dấu thư hương chung lòng?
Mai kia gót lạnh sầu đông
Làm sao bồng ẵm qua sông kịp đò?
Mộng mơ áo trắng học trò
Dù thương ruộng lúa cánh cò vẫn bay?
Tội tình chi phải đọa đày?
Xin cho được vẽ chân mày…không công!
MD 07/08/05
LuânTâm

|
Sầu Riêng
Sớm gót tha hương tối mộng về
Thăm khu vườn nhỏ thăm bờ tre
Thăm ngôi nhà cũ giàn bông giấy
Tiếng võng mẹ ru mát trưa hè
Dừa vẫn chờ xanh lúa đợi vàng
Lối mòn chân đất vui lang thang
Thả diều đá dế chơi trốn kiếm
Cuối xóm đầu thôn tận cổng làng
Ngôi trường sơ học cạnh bờ lau
Chim khôn xây tổ ấm thương nhau
Tiếng hót líu lo vang tận lớp
Giục giờ tan học đến mau mau!
Gốc phượng trước đình đã quá già
Vẫn còn gắng gượng trổ vài hoa
Mừng người lưu lạc bao năm tháng
Lòng vẫn quê hương tương đợi cà!
Bến nước nào xưa em lội đua
Nước tung trắng xóa như trời mưa
Đường nào đi học ngày hai buổi
Gót đỏ bùn mê em nhớ chưa?
Tiếng giã gạo vui những đêm trăng
Giọng hò tình tứ có còn chăng
Bể dâu mấy độ thuyền không bến
Ai mất ai còn ai dở dang?
Chùa cổ Mẹ thường đến dâng hương
Từ bi ngõ Phật cũng tang thương
Chỉ còn rêu uá loang nền cũ
Cỏ dại u buồn cóc trơ xương
Cánh én nào bay mệt mỏi nhiều
Lòng buồn chân lạnh bóng đổ xiêu
Mây xưa chắc đã thay màu áo
Lạ những bình minh lạ trưa chiều
Gốc bưởi gốc xoài gốc sầu riêng
Bơ vơ năm tháng gội ưu phiền
Mấy mùa mòn mỏi còn thương nhớ
Những tiếng cười vui bên mái hiên
Mẹ đã tắm con cầu ao nầy
Nước trong in bóng cả trời mây
Gió lay hoa bưởi hoa cau rụng
Trắng nõn chiêm bao trắng tháng ngày!
Khói cơm vương vấn mái tranh nghèo
Thơ thẩn vào mây gió cuốn theo
Những chuyện thần tiên ngày thơ ấu
Lung linh đom đóm sáng ao bèo
Tỉnh giấc gối đông tuyết lệ tràn
Nửa đời rau đắng nửa cỏ hoang
Tủi thân trôi nổi hoa chùm gửi
Tim nát hồn đau giấu thở than…
MD 02/05/02
LuânTâm
Như Tình
Gió trăng lẻo đẻo không tha,
Như tình ? Như nợ ? Như ma quỷ cào ?
Nằng hồng ôm lụa bay cao,
Bỏ vầng mây trắng chiêm bao trễ đò!
Theo sương sớm quên hẹn hò,
Chân chiều tàn vẫn quanh co kiếm tìm!
Cỏ khô mi rụng bóng chim,
Chưa no trăng mật aó tiên mất rồi
Lững lờ gió ngược dòng xuôi,
Nước lên, nước xuống giọng cười bỗng đau?
Tóc còn hương? Áo còn màu
Còn đêm mưa nhớ kiếp nào ru em
Còn tình điệu ? Còn hờn ghen
Còn khi tối lửa tắt đèn vẫn thơm
Còn chung aó, còn chung cơm
Còn môi chết khát thèm hôn ngọt ngào
Hỏi hôm nào ? Hỏi chỗ nào ?
Hỏi con đom đóm bay vào vườn quen
Hỏi cầu dừa ? Hỏi lá sen?
Hỏi đêm xách nước soi đèn rửa chân
Sao rơi trăng rụng trắng ngần
Nghìn năm chết đói ai cần hơn ai
Buồn mưa? Trách nắng ? Giận mây?
Thì thôi! Nát cỏ gảy cây làm hoà!
Xuân về bướm lại gặp hoa,
Trăng non pha sữa rừng già tắm hương
Xin thơm gối, xin ấm giường,
Đường hoa gọi nắng quê hương tuyệt vời!
MD 12/23/05
LuânTâm
Xác Bướm
Hết tỉnh hết say trốn nợ nần
Dã tràng lấp biển kiếm tình nhân
Xe tang áo cưới xuôi dòng ngược
Lá nổi hoa chìm bóng dấu chân
Buồn đói chiêm bao mắt no tình
Đường mưa mờ mịt dấu tử sinh
Xin đừng trách nắng còn trôi nổi
Hãy để mưa đêm khóc hộ mình!
Gió tan kỷ niệm tủi lòng nhau
Sóng gợn buồn dâng bạc mái đầu!
Mây lạc đường bay tan thành nước
Sông khô biển cạn nước về đâu?
Quanh quẩn bên cành cây chết khô,
Nhện con giăng lưới nhỏ đợi chờ
Mỏi mòn cành mục tan theo gió,
Nhện cũng tan thành những sợi tơ
Xác bướm mơ hồ còn chút thơm
Hương hoa đồng nội bỗng dỗi hờn
Vai sương lưng khói chân mây trắng
Lầm lũi đi về không áo cơm!
Tình đến tình đi hồn vỡ tan,
Thương đêm gối lẻ tiếc hương tàn
Ngày xưa ngon ngọt lời trăng gió
Còn dấu môi nào dỗ giấc ngoan?
Chầm chậm đường tơ gót nhẹ nhàng
Chợt cười chợt khóc chợt thở than
Giấc hồ chưa ấm hương chăn gối
Da thịt tro tàn tóc cỏ hoang
Quấn quít bao nhiêu cũng muộn rồi
Trăng tàn cuối mắt tuyết đầy môi
Núi ca rừng múa đau nguồn cội
Hơi thở còn đâu để gọi mời
Những chiếc lá khô sẽ mục dần
Ôm hôn xác lá chợt tủi thân
Tay hè khao khác chân đông lạnh
Không muốn cũng đành xa xác thân!
Rượu tiễn đưa tràn thương tiếc chi
Áo sầu che đất dấu xuân thì
Cây đa trốc gốc tình không bóng
Không sắc không hình khỏi biệt ly!
MD 03/24/05
LuânTâm
|
|
|

|
Mưa gió
thôi đừng đến nơi đây
Rượu nào cho đủ nghĩa đắng cay
Ai mê ai tỉnh sầu nhân thế
Mây trắng mây xanh cũng đoạ đày!
Người đẹp
nghìn xưa nhẹ bước về
Kinh Thi Tình Sử: vẫn đam mê
Mộng đầu mộng cuối: đêm hoang lạnh
Chân thấp chân cao kiếp não nề!
Có phải
ban ngày hay ban đêm?
Biết ai người lạ ai người quen?
Áo bay hay lá bay thu muộn?
Một chút trăng xưa rụng trước thềm…
Tri kỷ
tri âm đã mất rồi!
Còn đây ly rượu đắng chia phôi
Chim trời cá nước đêm mờ mịt
Giọng nói giọng cười đã xa xôi!
Tiếng hát
liêu trai thuở học trò
Chỉ còn phố nhỏ nhớ mưa to
Đêm nay ai nhớ nơi hò hẹn
Hồn gửi gió mây bến nhớ đò!
Tuồng hát
cũ rồi nhưng vẫn hay
Tay buồn tay nhớ thương bàn tay
Mỗi chiều chờ đợi mà không gặp
Áo trắng bay đầy trong mắt cay!
Vì nghèo
nên vẫn thích mộng mơ!
Tỉnh quá nên hay muốn giả vờ
Say rượu để quên đời đen bạc
Nhưng không quên được nỗi bơ vơ!
Giông bão
tràn ly tay rụng rời
Mây bay gió cuốn lá hoa trôi
Nghìn trùng sóng biển xa mờ mịt
Mấy kiếp rong rêu một cảnh đời…
Đã muộn
quá rồi nẽo phù sinh!
Thuyền sầu tan rã lối vô tình
Ai say ai tỉnh ai thương tiếc?
Một cánh chim bay mỏi mắt nhìn!
Rượu đã hết
rồi ly vỡ tan
Người điên gào thét vỡ cung đàn
Đêm nào đom đóm bay đầy ngõ
Trời đất quay cuồng tiếng khóc than! |
Người xưa
say chết ôm vầng trăng
Hồn có theo tiên đến cung Hằng?
Hay vẫn bơ vơ sầu vạn cổ
Nghìn sau hương rượu có còn chăng?
Người bỏ
ta rồi: ta cần... say!
Bao nhiêu rượu quí dành cho ai?
Tiễn đưa là chết mà không biết
Lá rụng bơ vơ lạnh dấu giày!
Áo hồng
áo tím áo thiên thanh
Còn áo trắng sao chẳng để dành
Cố ngược thời gian vào lớp cũ
Trường xưa ngơ ngác dấu rêu xanh!
Giông bão
nghìn xưa chuyển lạnh về
Đường làng nước ngập bước chân quê
Bờ tre già cháy khô cành lá
Cánh én bơ vơ lỗi hẹn thề!
Người đã
đi rồi: tim nát tan...
Mà lòng vẫn lạnh, mắt hoang mang
Muốn say mà vẫn không say được
Sao rụng sương sa lệ bổng tràn!
Đóm lửa
đêm đông le lói chi?
Đau lòng thì cũng phải biệt ly
Trần gian có lối nào còn sáng
Thôi! để dành cho kẻ khác đi!
Trăng sao
hò hẹn chỉ dở dang
Ai đi tìm mãi một cung đàn?
Dây đã đứt rồi, đàn đã vỡ
Từ ngày lưu lạc kiếp lang thang!
Chữ nghĩa
cạn rồi thơ hết rồi!
Nghìn sau ngơ ngác lá hoa trôi!
Ngọn nguồn vô tận lòng vô tận
Thân xác còn đâu để tiếc đời!
Bỏ rượu
bỏ thơ bỏ cuộc đời
Mặc ai thương tiếc mặc ai cười
Con đường thiên cổ mây theo gió
Chỉ thấy hoang vu chẳng thấy người!
MD
03/06/02
LuânTâm
|
|
trích Tuyển
Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh,
Cơ Sở Hoài Bảo Quê Hương xb, USA 2005, trang 135-138 |
|
|
|
Long Lanh Mắt Cười
Sóng trong lòng? Sóng ngoài sông?
Mà sao mới giận lại mong làm hoà?
Tình yêu không có mái nhà
Cho nên hờ hững gần xa mệt nhừ!
Vui buồn kiệt sức tương tư
Đón đưa sớm tối còn chưa đũ gần?
Nắng trong sân mưa ngoài sân,
Hàng mai chiếu thủy trắng ngần cách ngăn!
Đêm dài đối bóng tìm trăng,
Gửi lời thương nhớ hàm răng mình cười!
Gió hôn cánh bướm vàng tươi
Cánh hoa lơi lả sương rơi nhẹ nhàng
Mây áo choàng mây khăn choàng
Nghiêng nghiêng suối tóc bàng hoàng tình si!
Trải hồn dưới bước em đi
Có nghe tội nghiệp chút gì không em
Năm năm chưa được làm quen
Mười năm chưa dám hờn ghen chút nào
Mây vẫn cao trời vẫn cao
Tới lui lận đận lao đao mấy lần?
Áo nhầu không dám mừng xuân,
Bao lần qua cổng...ngập ngừng...rồi thôi!
Tưởng như đã...mất...thật rồi,
Nghe như giông bão đất trời đảo điên!
Không còn ngày chỉ có đêm
Hoa thơm đã chết bên thềm rêu xanh
Đi không đành giận không đành
Thoáng trong cửa sổ long lanh mắt cười!
Lòng bỗng vui hồn bỗng vui
Bao nhiêu buồn tủi ngủ vuì trong mơ!
MD 03/21/03
LuânTâm
|
|
|