Quốc Gia Hành
Chánh    >> Home


THƠ LỤC BÁT

          Giới Thiệu:  Lục Bát là thể Thơ dễ làm mà khó hay, và một khi Thơ 6/8 đã đến một chừng mực nào đó mà hình thức vừa đủ ngắn vừa đủ dài, tứ thơ vừa qua đi vừa đọng lại … Là người làm thơ coi như làm xong trách nhiệm vừa phải trong việc chuyển tãi tâm tình đến người đọc. Văn Học Nghệ Thuật xin giới thiệu những bài Lục Bát có thể gây cảm xúc nhẹ nhàng mà sâu lắng của hai Tác Giả không xa lạ với Quốc Gia Hành Chánh từ lâu là Lan ĐàmTrần Kiêu Bạc.

Lục Bát Lan Đàm
 

GIÃ BIỆT

Chia tay mắt ướt như trời
Ngẩn ngơ phố cũ, ngậm ngùi cỏ cây
Nhìn nhau, lệ nóng vơi đầy
Chiều mưa sương lạnh, bờ mây chập chùng
Hôn nhanh nửa chiếc cuối cùng
Hình như muối mặn môi hồng, xót xa
Tiễn đưa quên chén quan hà
Mai sông núi cách, rượu ta một mình
 

 

KHI VỀ

 Khi về đã nhớ quán trưa
Dọc ngang xa lộ, ngày thừa nắng phai
Cà phê đắng, ngọt phố dài
Trà men nhạt, đậm chiều ngoài phố xa
Gặp nhau chuyện vẫn quê nhà
Chia tay thì cũng bạn ta ngậm ngùi
Vàng hoa biếc cỏ lưng đồi
Ngược xuôi đất trích, tóc rồi điểm sương
*
Khi về đào rực cuối đường
Nghe đâu đây tiếng cố hương gọi hồn

 

 

THƯƠNG NỮ

Thương nữ bất tri vong quốc hận“ (Đỗ Mục)

Thôi em, chiều đã ngập ngừng
Hoa mùa Xuân sắp ven rừng ngủ yên
Ngồi đây quên hết ưu phiền
Quê xưa chợt khuất mấy miền biển xanh
Em còn thương nhớ, cũng đành
Từ ra đi, biết phận mình nổi trôi
Này son, tô đậm vành môi
Này xiêm y, khoác lên người kiêu sa
Này đêm, tiệc rượu chan hòa
Này khuya, nhạc trỗi nhịp ba rộn ràng
*
Mà sao mắt lệ lưng tròng
Rừng hoa cúi mặt, chiều bâng khuâng sầu
 

 

TÌNH NHÂN BUỒN

Ngẹn ngào chi hỡi tình nhân
Phấn son đã nhạt mấy lần truân chuyên
Mắt môi thôi cũng ưu phiền
Tóc mai phai dấu hương nguyền thuở nao
Mùa Thu áo mỏng qua cầu
Gió bay theo với nghìn câu hẹn thề
Người đi quên lối quay về
Tình xa quyện giấc ngủ mê ngậm ngùi
Mười năm chén cạn ly bôi
Tả tơi Tư Mã, lạnh đời phiêu linh
Cánh chim nhạn lẻ nghiêng mình
Bâng khuâng tìm bóng lênh đênh cuối trời
Vàng mơ hoa cúc vườn ai
Vắng đôi bướm lạ lạc loài ngõ xưa
*
Tình nhân- gọi nhớ cho vừa
Đêm xâu gối mộng, ngày trưa mượn hồn
 

 Lan Đàm

(Tất cả được trích từ Thơ Lan Đàm - Phụ Nữ Việt Xuất Bản – 2005)


Lục Bát Trần Kiêu Bạc

NGHE LẠI TIẾNG RU

Một mình nghe lại tiếng ru
Vẳng qua một thuở ấu thơ năm nào
Võng nôi còn những âm hao
Vọng ra từ một thuở nào ấu thơ
Ầu ơ! Ngõ trúc quanh co
Mây che vừa khuất bóng mờ Mẹ đi
Ầu ơ! Bóng Mẹ quay về
Hai hàng chảy xuống buồn se sắt buồn
Ru à! Cho nước mắt tuôn
Ru ơi! Nước mắt cho lòng con đau
Đêm nghe vẳng tiếng ru đầu
Tưởng đâu bóng Mẹ đêm thâu trông chờ
Trong bàng bạc những ngày thơ
Có lời ru, có bóng mờ Mẹ qua
Một mình nghe tiếng ru xa
Mẹ trong cõi nhớ ơi à lời ru !
 

 

 RƯỢU CẦN và TRĂNG PHỐ NÚI

Không chờ ngọn gió mùa Thu
Trăng quen đã xuống Pleiku đêm nầy
Đêm chưa kịp thấy trăng say
Trăng mang nỗi nhớ đổ đầy Buôn xa
Trăng đêm nay bỗng thật thà
Vô tư rót nhớ tuôn qua rượu cần
Khách ơi! Đừng vội quay chân
Rược chưa vơi ché còn gần nhau lâu
Khách ơi đừng vội đi đâu
Rượu cay cho nhớ trăng sầu cho thương
Buôn đêm khoác áo mù sương
Đêm không bụi đỏ đêm còn lửa reo
Nhìn qua phố núi cheo leo
Trăng vừa đi mất mang theo rượu mời
Rượu cần ơi! Rượu cần ơi!
Rượu không trăng cũng nhớ người Pleiku!
 

 

THEO CÙNG CÂU THƠ SÁU TÁM

Hồn còn lúc nhớ lúc quên
Lòng buồn cứ mãi triền miên nỗi buồn
Giá đêm đừng rớt giọt sương
Thì ngày đâu phải ngập ngừng câu thơ
Biết buồn vui cũng tình cờ
Đêm không thức đợi trông chờ ngày đi
Giá đời đừng gọi phân ly
Hồn thơ biết nỗi phân kỳ tình yêu
Thì câu lục bát Thúy Kiều
Ngàn năm không dễ làm xiêu lòng người
Phải chi đời rộn tiếng cười
Dễ ai đã khóc ngâm lời Nguyễn Du
Tạ ơn lục bát lời ru
Nghe câu sáu tám nhớ câu đoạn trường
 

 

ĐÊM KHÓC TIỄN NGƯỜI ĐI

Đêm nầy khóc tiễn người đi
Rồi mai biết có ngày về nữa không
Đêm Hè lại thổi gió Đông
Sân ga trở lạnh cho lòng ướt mưa
Đêm dài thêm mấy cho vừa
Mưa chưa dứt hạt vẫn chờ nắng lên
Màu đen đêm vẫn màu đen
Ngày chưa gặp lại vẫn đêm trong ngày
Tay còn cố giữ bàn tay
Tay xa tay biết có ngày gần nhau ?
Trầm mình trong cuộc bể dâu
Đưa người cuối bến về đầu ngọn sông
Đêm nay dài đến vô cùng
Người đi khóc, biết về không mai nầy ?
Đêm sao dài quá đêm nay
Tiễn người đi, mắt còn cay dọc đường !
 

Trần Kiêu Bạc