Cứ mỗi
lần nghe tiếng c̣i tàu xe lửa hụ đâu đó là tôi liên tưởng đến chuyến tàu
chiều từ ga Giă chạy vô gần tới ga Hiền Lương, người tài xế bóp c̣i báo
động xe gần tới bến và trên tay tôi có sẵn những lon dế. Tiếng c̣i hụ vang
lên thinh không và tiếng máy xe lửa chạy th́nh thịch đă nện vào kư ức tôi
những trang đời sinh động đến tràn tuôn nước mắt, đến vỡ cả tim.
Tuổi thơ tôi là những mẫu vụn nhọc nhằn bi đát, như
không c̣n thấy ánh mặt trời, nhoi lên từ chốn bùn lầy nước đọng, như con
trâu nghé đang lội b́ bơm giữa chốn đồng quê, ngă lên ngă xuống không biết
bao nhiêu lần trên thửa ruộng hoang ngập nước. Sống giữa cảnh cơ hàn của
một gia đ́nh tan nát ở một làng quê gần dăy Trường Sơn, với t́nh vợ chồng
của cha mẹ tôi đổ vỡ như cái chén bể, không hàn gắn lại được nữa, tôi
tưởng chừng như ḿnh cũng không c̣n sức để ngoi lên, không c̣n chỗ để thở
nữa. Tôi muốn đầu hàng nghịch cảnh với chính tôi, như thân ḿnh bị ch́m
sâu vào lỗ xoáy của gịng sông Hiền ngoằn ngoèo cuồn cuộn chảy giữa mùa
nước lũ không bao giờ dứt, cuốn tôi theo đó. Tôi bật khóc!
Hồi đó tôi chỉ mới lên 10, cái tuổi thơ ấu nào có biết
ǵ, nhắm mắt nhắm mũi một thân một ḿnh vào Nha Trang trọ học để theo đuổi
lớp Đệ thất Trường Bết-lê-hem ngoài Đồng Đế. Không một đồng xu dính túi,
sống lây lất ở nhà bà con bữa đói bữa no. Hết làng Ngọc Hội th́ chạy xuống
xóm Tháp Bà, hết xóm Tháp Bà th́ chạy xuống xóm Cù lao, hết Cù lao lại tới
xóm Cồn, hết xóm Cồn th́ tới xóm Bóng, hết xóm Bóng th́ ra ngoài Đồng
Đế... Chỉ có một năm mà tôi phải dời chỗ ở không biết bao nhiêu lần, nói
thật ra là bị đuổi, tất cả cũng chỉ v́ không có tiền nộp tiền ăn ở, trọ
học, tiền chợ v.v.... Đúng là số con rệp!
Mẹ tôi là người đàn bà thương con hết mực, có lẽ không
thua người Mẹ nào trên cơi đời này, nhưng cái thương của bà cũng khắc
nghiệt chẳng giống ai, có lẽ cái khắc nghiệt lại hơn hết thảy mọi người,
điều ấy đă nện vào tâm trí tôi những vết hằn sâu khó tẩy xoá được. Ở cái
tuổi thơ, tôi là thằng nhỏ thiếu thốn quá nhiều nên cái ǵ cũng muốn, cái
ǵ cũng ước ao, cái ǵ cũng thèm khát. Tôi thích đá banh nhưng Mẹ tôi
không cho, bởi thằng con đă một lần đá banh bị người ta đá gẫy chân vào
đầu gối, báo hại Mẹ tôi phải cơng tôi trên lưng mang đến thầy thuốc Nam
mỗi ngày để băng bó chữa trị mất ba tháng. Sau đó tôi phải vịn tường tập
đi lại mấy tháng trời mới đứng vững được. Một lần đá banh tởn tới già. Sau
này bà mà biết được tôi đá banh, tôi sẽ bị Mẹ đánh què chân. Tôi thích
đánh banh, đánh đáo, chơi bi... Mẹ tôi cũng không thích bởi chuyện đá banh
găy cẳng vẫn c̣n sờ sờ ra đó, vả lại ráp với đám bạn chăn trâu chăn ḅ, bà
cũng lại sợ tôi hư. Tôi mà chơi mấy cái ngữ này, Mẹ tôi đánh chắc nát tay…
Mẹ tôi chặn tôi lại tất cả mọi cửa, không cho tôi chơi bất cứ môn ǵ,
không cho tôi ra ngoài tiếp xúc với bất cứ ai. Sau giờ học cứ phải quanh
quẩn ở nhà suốt ngày lo việc vườn tược, bếp núc, tưới cây, quét dọn giúp
đỡ cho Mẹ như con chó con ở bên mẹ nó. Mẹ tôi chỉ muốn tôi lui cui như
vậy. Nhưng tôi là thằng nhỏ ngỗ ngáo, tôi không chịu được cái cảnh tù đày
giả tạo này. Tôi muốn tự “giải phóng” ḿnh ra khỏi cái ách này, nhưng càng
vùng vẫy tôi càng bị lún sâu vào hố thẳm của cuộc đời và càng bị những
trận đ̣n chí tử!
Vâng! Những trận đ̣n quật trên người tôi là những trận
đ̣n sống chết! Mẹ tôi thương tôi quá, kiểu "thương cho roi cho vọt" đó mà.
Mỗi lần Mẹ đánh tôi, bà không cần sắm roi sẵn, gặp thứ ǵ “chơi” ngay thứ
đó. Gặp khúc củi nào hay nhánh cây nào bà quơ được trong tầm tay, không kể
thước tấc, là bà phang tới tấp vào người tôi như tấm bia thịt để trả thù
cái cuộc t́nh đă mất. Bà cũng không kiêng cử bất cứ phần nào trong người
tôi, gặp đâu đánh đó, gặp đầu đánh đầu, gặp lưng đánh lưng, gặp bụng đánh
bụng, tôi đưa tay đỡ th́ đôi tay chỉ có chết với bà, tôi đưa chân đỡ th́
đôi chân chắc nát nghếu. Mỗi ngày tôi hưởng ít nhất một trận đ̣n, ngày nào
không có đ̣n coi như ngày đó không ăn cơm... Có một lần bà dùng khúc củi
to đánh vào người tôi ngất xỉu, tôi tưởng ḿnh sắp chết, tôi thấy ḿnh như
người đă thấy nỗi chết tới rồi. Tôi chắp tay, tôi cầu khẩn, tôi van lơn,
vô ích... Mẹ tôi không thèm nghe, có lúc tôi nghĩ tôi không phải là con
của bà, vẫn tiếp tục đánh tôi đến bất tỉnh ra như cái xác không hồn...
Riết rồi thành quen nhưng trong người thịt xương bị thương tích đau quá
cũng chịu không nổi. V́ vậy mà tôi sợ Mẹ tôi lắm! tôi sợ những trận đ̣n
oan khiên này lắm! Có lúc đau quá, tôi nghĩ Mẹ ḿnh có lẽ là Mẹ của Thầy
Mục Kiền Liên tái sinh không chừng!?
Một hôm tôi theo các bạn xuống phố Phan Bội Châu chơi
gần tiệm bánh Hoá Hưng, cạnh cái đàng luồng chạy ngang qua xóm (nơi tôi đă
được sinh ra và chào đời ở đó) để thông qua cái Đ́nh phía sau, có con khỉ
làm tṛ, tôi thấy mấy đứa bạn say mê đá dế. Thời ấy Nha Trang là chốn thị
thành làm sao có dế, không dễ ǵ t́m bắt được dế nên lũ bạn bỏ tiền ra mua
dế ở nhà quê để chơi một cách thoải mái. Tiếng dế cồ than, dế cồ lửa lúc
đá với nhau gáy lên "reng réc" reo vui làm rộn ră những tâm hồn thơ trẻ.
Thấy lũ nhóc mua dế đá chơi, tiền bạc chi ra thoải mái, từ đó đă bừng lên
trong tôi một ư nghĩ … "kinh doanh" nghề …buôn dế. Tôi nghĩ nếu về quê mà
cào đống rơm ở nhà ra bắt được vài lon dế đem bán th́ chắc chắn mấy tuần
đó tôi có được những bữa cơm no. Tôi quyết thực hiện ư nghĩ đó vào dịp thứ
bảy cuối tuần khi đáp chuyến xe lửa về quê và sẽ trở lại gặp bạn bè vào
chiều chủ nhật hoặc sáng thứ hai đầu tuần để bán những lon dế là tôi có
tiền ăn học. Chỉ với ư nghĩ đó không thôi, ḷng tôi đă reo lên bao niềm
sung sướng...
Ngă rẽ cuộc đời cay nghiệt bắt đầu từ khi tôi bị trượt
vào lớp đệ thất Trường Vơ Tánh. Có người mách tin, tôi xin vào học Trường
Tin lành Bết-lê-hem (miễn phí) ở gần Đồng Đế. Chỗ ở là nhà của một người
quen với ba mẹ tôi thời c̣n ở NTrang nhưng lại xa ngút ngàn, măi tận trên
làng Ngọc hội. Làng Ngọc hội th́ ai cũng biết, phía trên Chùa Hải Đức, dọc
theo quốc lộ 1, đi xuyên vào trong làng dừa nhưng lại băng qua phía bên
kia đường xe lửa hướng về phía Thành. Ở đó có ga Ngọc hội với ngôi chùa
Ngọc hội cổ kính nhưng u tịch, thánh thoát, nằm trên đỉnh núi đối diện với
ga xe lửa. Tôi thích nhất ngôi chùa cao này, nơi đó tôi vẫn thường leo lên
ăn oẳn nhân những ngày rằm hoặc Tết Trung thu, hoặc vào dịp Tết Nguyên
Đán… Leo lên đỉnh núi cao, vào những đêm trăng sáng, cứ ngỡ ḿnh như là
chú tiểu trong truyện Hồn Bướm Mơ Tiên của nhà văn Khái Hưng, từ đó có thể
nh́n về thành phố Nha Trang thật rơ nét.
Đường đi tới trường Bết-lê-hem từ làng Ngọc Hội có hai
hướng đi. Một là hướng quốc lộ 1 xa ơi là xa, phải băng qua chùa Hải Đức,
xuyên qua đường Trần quư Cáp, tiếp tục quốc lộ 1, băng qua hai cây cầu Hà
ra và cầu Xóm Bóng, dong thẳng qua trường tiểu học An Tôn hướng về phía
Đồng Đế, đến cái núi cao có cái nghĩa địa Phật giáo, nơi người ta đập đá
(bị đá đè chết cũng nhiều), phía bên phải là trường Bết-lê-hem nằm cạnh
biển. Đoạn đường này xa chắc cũng gần 10 cây số.
Hướng đi thứ hai tương đối ngắn hơn nhưng thập phần
nguy hiểm là từ ga Ngọc hội đi ngược dọc theo đường xe lửa về phía Đèo Rù
ŕ, băng qua cây cầu xe lửa dài mấy trăm thước với gịng sông thật sâu ở
phía dưới, hướng về phía có đường hầm xe lửa (nhưng không chui qua đó), đi
dọc men theo triền núi xuống phía xưởng cưa cạnh xóm Tháp Bà để ra quốc lộ
1, rồi từ đó xuôi ra hướng Đồng Đế để tới trường. Tôi có chiếc xe đạp do
ba tôi ráp cho (ông là thợ sữa xe đạp mà), tôi có thể đạp đi học phía nào
cũng được, nhưng đi phía chùa Hải Đức th́ xa quá, đạp c̣ng lưng luôn, lại
xe cộ nguy hiểm; c̣n đi phía cầu xe lửa Ngọc hội để xuống hướng Tháp Bà
th́ đường dốc núi cũng hiểm nguy, nội chuyện dắt xe qua cầu xe lửa không
khéo lọt tỏm xuống sông chết không kịp ngáp, c̣n đạp xe xuống núi hớ hênh
sẽ bị trượt núi té lên té xuống trầy lát cả chân. Thật là khổ muôn h́nh
vạn trạng nhưng không biết sao tôi vẫn thích học nên đành phải chịu những
thách đố và đắng cay này!
Trường Bết-lê-hem nằm gần băi Dương và băi biển Ḥn
Chồng. Thời ấy cô Hiệu trưởng là cô Đoàn Thị Hồng Ân, vợ của một mục sư
Tin lành, người rất hiền thục. Ở đây có cả cô nhi viện nuôi trẻ mồ côi,
nhưng thấy ḿnh có cha có mẹ nên ngại quá chẳng dám xin vào tá túc. Về
sau, Mẹ tôi thấy tôi ở Ngọc hội xa quá (ở cũng gần nửa năm trời), bà t́m
nhà người quen ở xóm Tháp Bà cho tôi trú ngụ, nhờ vậy đỡ đi một đoạn đường
nguy hiểm mà lại gần trường. Có lần Mẹ tôi vô đây thăm tôi, mang theo gạo
nếp trả ơn cho người nuôi hộ, lúc bà băng ngang khu ruộng hoang bỏ trống
dọc theo quốc lộ 1 (gần Trường Tiểu học An Tôn), thấy tôi cùng bạn bè đang
đá banh ở đó, chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng cần biết trái banh là của
ai, bà nổi xùng chạy tới tịch thu lấy trái banh da đem về nhà dùng rựa cứa
đứt ra từng mảnh khiến ḷng tôi cũng đau xót như từng mảnh vỡ của trái
banh. Bà nghĩ tôi đă dùng tiền bà gửi cho gia đ́nh tôi ở trọ để lo cơm
nước cho tôi nhưng lại mua banh đá (mà t́nh thiệt là như vậy) nên hôm đó
đă cho tôi một trận đ̣n nên thân. Và từ đó bà thề không giúp tiền bạc hay
cơm gạo ǵ cho việc tôi đi học nữa!
Những ngày trọ học ở xóm Tháp Bà cũng là những ngày
nhọc nhằn cay đắng. Chủ nhà là Bác Tám gái chuyên nghề quét dọn ở chợ Đầm
(lúc ấy c̣n là chợ cũ). Tôi thường đi học buổi chiều, mỗi sáng bà nhờ tôi
qua bên chợ Đầm lấy cá tươi mang về nhà để người nhà nấu ăn. Lúc đi th́ có
người nhà chở hộ, lúc về bà cho tôi đôi ba t́ ǵ đó đủ để đi xe ngựa hay
xe lam về lại Tháp Bà. Vậy mà sáng nào tôi cũng thèm nước đá ngọt, chè hột
é hay xâm bổ lường ǵ đó, tôi ghé vào quán chè ở chợ mua cho được ly chè
uống cho nó mát ruột cái đă, rồi lững thững xách giỏ cá nặng trĩu đi bộ từ
chợ Đầm về tới xóm Tháp Bà (chớ đâu c̣n tiền để đi xe!). Đi trên đường dài
tới mấy cây số băng qua xóm Sinh Trung, ra bến xe đ̣, băng qua hai cây cầu
Hà Ra và cầu xóm Bóng nổi tiếng, gặp trời lúc mưa lúc nắng, khổ sở trăm
bề. Gặp ngày nắng th́ mồ hôi mồ kê đổ ra như tắm, gặp ngày mưa th́ thằng
nhỏ ướt như chuột lột, lúc ấy ḷng thầm mong có ai đi xe trên đường thấy
thằng nhỏ tay xách nách mang tội nghiệp như vậy cho quá giang một khúc th́
sướng biết dường nào. Nhưng cuộc đời có đâu như ḿnh mong, chẳng ai thèm
đoái hoài đến thằng nhỏ côi cút đó, họ chạy ngang qua tỉnh bơ, báo hại cái
thằng tôi vẫn lủi thủi một ḿnh mang giỏ cá về tới tận nhà ở xóm Tháp Bà
vừa mệt nhọc, vừa chua xót. Ôi cũng tại cái tội thèm ly nước chè đá!
Trở lại chuyện tôi về quê cuối tuần với giấc mơ bắt cho
được thật nhiều dế để vào Nha Trang bán cho lũ bạn. Đêm đó tôi nằm mộng mị
đủ thứ, thấy đời ḿnh tự nhiên bỗng lên hương, bán dế có tiền ăn học, bù
lại những ngày đói khát. Tôi cảm thấy ḿnh đang sống trong một giấc mơ
thần tiên đầy hạnh phúc chớ có biết đâu tôi đang rơi vào giấc mộng của cô
gái buôn trứng trong truyện La Fontaine!
Nôn nao suốt đêm không ngủ được, trời gần sáng, tiếng
dế gáy càng làm tôi nao nức hơn. Đến sáng ra, chờ lúc Mẹ đi chợ xa, tôi
mới thực hiện ư định của ḿnh, bởi nếu bà mà biết tôi bắt dế, thế nào cũng
nghĩ là tôi vào NTrang ham chơi dế chớ không phải đi học và rồi sẽ bị một
trận đ̣n chí tử, lại bị cột chân không cho đi học nữa là khác. Do đó tôi
phải tiến hành kế hoạch trong bí mật. Tôi bật dậy chạy ra đống rơm ủ mốc
cho trâu ăn ở phía sau nhà, nghe tiếng dế vang lên thánh thót cả trăm con
mà ḷng mừng rạo rực... Mỗi tiếng dế vang lên chẳng khác nào mỗi bát cơm
canh ngọt đang có trước mặt... Tôi nhảy vào đống rơm thơm mùi lúa chín,
bật dậy từng mảng rơm bung ra. Ôi! dế là dế! Cả trăm con dế đang xôn xao
chạy trốn v́ bị vỡ tổ. Cũng tội nghiệp nó nhưng tôi cũng cần sống. Tôi bắt
mấy con dế cồ than, cồ lửa bự thiệt bự bỏ vào hai cái lon guigoz để sẵn,
bỏ thêm nhiều rau cỏ vào cho nó ăn rồi đem dấu vào một chỗ mát chờ đến
chiều khi chuyến xe lửa từ ga Giă sắp vào th́ tôi xin phép Mẹ để đi học,
tôi sẽ mang theo với tôi hai lon dế đầy nhóc để vào Nha Trang bán cho bạn
bè.... Nghĩ tới đây ḷng tôi bỗng sung sướng vô hạn!
Sau bữa cơm trưa, khoảng 1 giờ chiều, trời vẫn c̣n xế,
ánh nắng chói chang xanh rợn cả bầu trời, tôi nôn nao ôm cặp vở vào ṿng
tay thật lễ phép: "Thưa Mẹ, con đi học". Mẹ tôi dúi vào tay tôi mấy đồng
bạc tôi không rơ rồi để tôi đi. Tôi kín đáo băng ra ngoài vườn lấy hai lon
guigoz dế mang theo, che dấu dưới cái cặp táp, tôi giả bộ tỉnh bơ rảo bước
hướng về phía nhà ga xe lửa. Thoát nạn! Thoát được con mắt xoi mói của Mẹ,
ḷng tôi cảm thấy thật yên tâm và giấc mơ của ḿnh chắc chắn sẽ biến thành
sự thật. Tôi vui vẻ nh́n hai lon dế trên tay, nghe tiếng nó gáy “toe toe”
mà ḷng rất vui, miệng tôi cũng huưt sáo huyên thuyên... Đến ga Hiền
lương, tôi thản nhiên ngồi chờ xe lửa đến...
Trời xế trưa nắng gắt, cái nắng chang chang như chưa
bao giờ nắng hơn thế nữa. Trên trời chẳng có một vẩn mây, cũng chẳng có
một cơn gió thoảng cho mát mặt. Con đường đất bị nắng thiêu đốt bốc hơi
lên như khói toả. Mấy con chim sẻ làm tổ trên nóc ga kêu ríu rít như muốn
làm bạn với tôi, trêu ghẹo tôi hay hoà với nổi vui của ḿnh cũng không
biết nữa. Ngồi đâu được chừng nửa tiếng đồng hồ, bỗng đâu tôi thấy xa xa
thấp thoáng có bóng Mẹ tôi lù lù đi tới...(???). Tôi suưt la lên hai tiếng
"Trời ơi!" nhưng kịp bịt miệng lại. Thường thường mỗi lần tôi thưa Mẹ đi
học như vậy là Mẹ tôi an tâm, bà để cho tôi đi tự nhiên rồi bà ở nhà lo
việc nhà chớ không bao giờ bà tiễn tôi đi ở nhà ga cả. Sao hôm nay bỗng
nhiên Mẹ lại xuất hiện nơi đây??? Tôi bỗng thấy nóng ran ở ngực và nghẹt
thở, tựa hồ như có trăm ngàn ngọn lửa đang đốt cháy tim tôi. Cả ngàn câu
hỏi đang bao quanh trí năo tôi. Chắc là tôi đă phạm một điều ǵ không phải
??? Bà t́m tôi để kéo tôi về nhà trừng phạt??? Không cần biết, tôi phóng
đại vào một bụi rậm dọc theo bờ tường nhà ga, nhốt đại mấy lon dế ở đó.
Xong xuôi, tôi giả bộ tỉnh bơ ra ngồi lại ở sân ga chờ tàu tới như chẳng
hề có chuyện ǵ!
Mẹ tôi tiến đến gần tôi rồi ngồi xuống bên cạnh! Chẳng
c̣n bao lâu nữa chuyến tàu chiều từ ga Giă sắp chạy vô rồi mà Mẹ th́ ngồi
đây với con! Có phải chết không chứ!? Tôi nghĩ là chắc tôi chẳng có tội
t́nh ǵ v́ nếu có th́ bà đă cầm sẵn theo cái roi và nắm tay tôi quất túi
bụi để kéo về nhà rồi chớ đâu có kiểu ngồi êm ái như thế này. Chuyện Mẹ
đưa tiễn tôi ở nhà ga như thế này thật là bất thường! Để rơ sự việc, tôi
giả vờ hỏi Mẹ:
- Chớ Mẹ đi đâu vậy?
- Thấy con đi một ḿnh, Mẹ ở nhà chẳng làm ǵ, sẵn đi
đ̣i tiền nợ, Mẹ ghé tiễn con đi... Mẹ tôi trả lời.
Tôi thấy Mẹ tôi mà tiếp tục ngồi đó th́ giấc mộng của
tôi tan vỡ nên tôi t́m cách tháu cáy để bà đi chỗ khác. Tôi nói:
- Thôi Mẹ để con đi một ḿnh được rồi. Hồi giờ con cũng
đi học có một ḿnh thôi. Mẹ đi công việc đi, lát tàu vô th́ con lên xe
cũng không sao...
- Nhưng Mẹ muốn ngồi đây chờ con đi đă rồi Mẹ sẽ đi
cũng không muộn... Mẹ tôi tỏ vẻ tŕu mến thằng con chẳng muốn rời...
H́nh như có tiếng c̣i tàu vang lên đâu đó từ ga Giă sắp
chạy vô, mọi hành khách cũng có vẽ nhốn nháo chuẩn bị gồng gánh để lên
xe... Tim tôi lúc đó nện th́nh thịch c̣n hơn cái trống vỗ... Mẹ tôi vẫn
ngồi đó. Tôi tiếp tục đưa đẩy Mẹ tôi đi...
- Thôi Mẹ cứ để con đi mà. Mẹ lo việc Mẹ đi kẻo trễ năi
người ta không có nhà th́ Mẹ đâu có đ̣i tiền được...
- Th́ "tao" ở với "mày" một chút không được sao? Mẹ tôi
đổi giọng từ "Mẹ, con" thành hai tiếng "mày, tao" rồi là cái giọng lúc Mẹ
tôi bắt đầu giận dỗi... Tôi nghe thế nên rán im luôn mà trong ḷng cồn cào
hơn lửa đốt... Mẹ tôi thấy tôi ngồi đứng không yên bèn chêm một câu: "Chớ
mày làm cái ǵ mà cứ nhấp nha nhấp nhỏm như gà mắc đẻ vậy?". Tuy nói vậy
chớ lúc ấy bà chẳng nghi ngờ ǵ tôi.
"Hú, hhhúuuuuuúuuuuuuuúu...."! Tiếng c̣i tàu báo động
từ ga Giă chạy gần tới đă vang lên rồi. Xe lửa c̣n cách nhà ga Hiền lương
chỗ tôi đứng khoảng chừng một cây số và đang rập ŕnh chạy tới, mọi hành
khách đều đă đứng dậy chuẩn bị mọi sự sẵn sàng... Tôi cũng đứng lên ôm cái
cặp táp, ngóng cổ nh́n đoàn xe lửa xịt khói đang ù ù chạy tới mà ḷng bồi
hồi không yên. Chưa biết tính cách nào cho ổn th́ đột nhiên Mẹ tôi bảo
"Thôi con đi đi, để Mẹ băng qua đường cho kịp kẻo tàu lửa nó tới đứng hơi
lâu". Mẹ tôi vừa nói xong là bà phóng qua bên kia đường rầy xe lửa ngay...
Tôi mừng quá không cần biết Mẹ có nh́n lại không, tôi vội nhảy vào bụi rậm
ôm hai lon dế ra. Chuyến tàu lửa cũng vừa kịp đến và từ từ dừng lại... Tôi
vội phóng lên toa tàu cùng với mọi người, chưa t́m được chỗ ngồi, tôi đứng
tạm bên cửa sổ toa tàu, tuy nhiên cảm giác vừa sung sướng vừa thoải mái đă
hiện rơ trong tôi...
Tiếng c̣i tàu rú lên và chiếc xe lửa bắt đầu chuyển
bánh x́nh xịch... Cảnh vật bên ngoài cũng bắt đầu lung linh chạy ngược
lại. Tôi đứng gần cửa sổ hưởng tí gió mát sau nỗi lo âu, bỗng nhiên đôi
bàn tay tôi cảm thấy ngứa ngáy và h́nh như có một luồng hơi nóng nào đó từ
hai lon guigoz toả ra với mùi khét lẹt... Tôi giật ḿnh nói "Chết rồi!"...
Linh tính báo cho tôi biết có một sự chẳng lành đă xảy đến cho hai lon dế.
Tôi nh́n xuống th́ thấy cả một lô kiến lửa c̣n đang lẩn quẩn trên tay tôi
và lon guigoz c̣n bốc mùi nóng... Để chắc ăn, tôi lật đật mở hai lon dế ra
th́ hỡi ơi, mấy con dế cồ than, cồ lửa ǵ đó của tôi đă nằm chết queo râu
tự hồi nào. Th́ ra trong lúc tôi "dú" hai lon dế vào bụi rậm để Mẹ tôi
khỏi biết, nửa tiếng đồng hồ trôi qua lúc ngồi với bà, mặt trời xoay hướng
xua bóng mát đi khỏi bụi rậm để chỉ c̣n lại có ánh nắng nóng bỏng chiếu
vào hai lon dế, lại thêm mấy con kiến lửa bắt mùi được nhào vô làm thịt
mấy con dế của tôi !!!
Chiếc xe lửa lúc này đă chạy nhanh hơn, cảnh vật bên
ngoài xua nhau chạy ngược lại nhanh như ma quái đến nh́n không rơ... Tiếng
c̣i tàu giă biệt sân ga vẫn tiếp tục rú lên những hồi c̣i nghe hết sức
thống thiết như tiếng con thú bị ma đuổi, tôi hờ hững quăng hai lon dế ra
ngoài toa tàu với những giọt nước mắt tự nhiên lăn dài xuống đôi má...
Con tàu chiều vẫn tiếp tục chạy về hướng Nha Trang với
tiếng xe nện th́nh thịch trên mặt đường rầy và những tiếng c̣i hú bất chợt
đến rợn người như những cú đấm mạnh vào trái tim tôi vốn đă tan nát, lại
càng tan nát thêm...!!!.../-