Bài vở xin
gửi về địa chỉ sau đây:
P.O. Box 2914
Anaheim, CA 92804
PHÂN ƯU
Nhận được tin buồn Nhạc Mẫu của
Bạn Nguyễn văn Huy (ĐS17) là Cụ Bà Quả Phụ Ngô Nguyên
Phúc, Nhũ danh Nguyễn thị Nhă, Pháp danh Diệu Hạnh
vừa mới qua đời ngày 27 tháng 06 năm 2010 tại
El Camino Village, California. Hưởng thọ 83 tuổi.
Địa chỉ Nhà Quàn
:
Peek Family Funeral Home (P.2).
7801 Bolsa Ave. , Westminster, CA 92683.
Tel: (714) 893-3525
Thăm viếng :
Thứ Hai ngày 5 tháng 7 năm 2010 từ
10 giờ sáng đến 1 giờ trưa.
Hỏa Táng :
Thứ Haingày 5 tháng 7 năm 2010 lúc 3 giờ trưa.
Các Bạn đồng môn ĐS17
Thành kính chia buồn cùng Anh chị Nguyễn văn Huy và
tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Bà sớm siêu sinh tịnh độ.
Chúc Mừng, Chúc Mừng
Nhận được tin vui Bạn Nguyễn Minh Đức
sẽ làm lễ Thành hôn cho Trưởng Nam là Cháu Nguyễn Đ́nh Tuân
sánh duyên cùng Cô Trần thị Thủy Tiên vào lúc 4 giờ chiều ngày Thứ
Bảy 12 tháng 6 năm 2010 tại Houston, Texas.
Các bạn đồng môn ĐS17 xin chung
vui cùng Anh chị Nguyễn Minh Đức và chúc mừng hai họ có Dâu hiền, Rễ thảo.
Hai cháu Tuân Tiên được trăm năm hạnh phúc.
Cơi Thiên Thu Gọi
Ngày hôm nay, ngày sau cùng gia đ́nh, họ hàng, bạn bè…c̣n nh́n thấy cháu
Văn..bên cơi đời nầy. Tôi không ngạc nhiên khi thấy trên dưới 200 người đă
đến đây…Tôi cũng không ngạc nhiên khi thấy trong số các người đến dự tang
lễ, có mặt hầu hết các anh chị cựu SV Quốc Gia Hành Chánh khóa 17, một số
đi từ bắc Cali xuống sáng sớm hôm nay, có những người bạn P. mà tôi chưa
gặp bao giờ.
Tất cả đến đây, để chia sẽ nỗi mất mát với gia đ́nh anh chị Thạnh/Tuyết.
Chung quanh tôi, chật kín giáo đường.., gia đ́nh, bạn bè, thân hữu…đồng
nghiệp.. với những khuôn mặt buồn hiu.
Đông lắm…
C̣n nhớ một lần, tôi nghe được trong một thánh lễ, tôi không quen người
nằm trong chiếc quan tài đó, những người sống là bạn. Vị linh mục giảng
nói rằng, hăy nh́n chung quanh những người đến dự tang lễ của ông, để biết
ông đă sống như thế nào… Nhà thờ hôm nay, chứng minh được điều đó..
Tiếng hát cao vút của một phụ nữ da trắng, với tiếng đàn đệm guitare và
violon… réo rắt..
Không khí thật trang nghiêm..
Nhưng những tiếng khóc nhè nhẹ sau lưng tôi, chung quanh tôi, và ngay cả
tôi cũng không cầm được nước mắt …khi nghe cậu anh trai của cháu Văn, lên
micro và nói về em ḿnh... Cậu cũng nói có những bất b́nh giữa anh em, có
lẽ v́ cậu là anh cả… nhưng cậu đă nhắc đến những ngày hạnh phúc nhiều hơn,
đến tiếng chuông điện thoại cellphone, mà khi bắt lên, “unknown”. Đó là
tiếng của cháu Văn đă quan tâm và hỏi han anh ḿnh về trận động đất
Haiti.!!
Thế đó, t́nh anh em ruột thịt vẫn hơn …
Cậu cũng nói đến những câu hỏi mà sau nầy sẽ có người hỏi cậu “có bao
nhiêu anh em” cậu sẽ trả lời, có 4 đấy, nhưng một người em 30 tuổi đă đi
xa..
Những lời nói tâm t́nh từ đáy con tim của một người anh …làm tôi khóc măi
cho đến khi tất cả các nghi thức thánh lễ hoàn tất.
Đoàn
xe có đến 50 chiếc, lần lượt nối đuôi theo sau chiếc xe tang, đi vào xa
lộ.. Và sau đó .. một chốc nữa thôi….cháu sẽ xa ĺa mọi thứ, mọi người,
mọi nơi chốn.. Cháu sẽ ở sâu giữa ḷng đất, cháu đă từ cát bụi đến đây,
giờ nầy, tiếng gọi thiên thu sẽ mang cháu về với cát bụi!!
Tiếng cầu kinh, tiếng lao xao bạn bè, tiếng khóc than …những giọt nước mắt
không ngừng trên khuôn mặt bàng hoàng, những khuôn mặt tái tê của bố mẹ,
của anh em.. Chốc nữa đây, khi những nắm đất được vứt xuống, những cành
hoa gửi theo cho cháu mang về nhà, tất cả sẽ che lấp dần dần chiếc áo
quan, mà bố mẹ đă chọn cho cháu.
Cháu có biết ….bố mẹ đă xé ruột sinh ra cháu, nuôi nấng từ những giọt sữa
ngon ngọt.., từ những miếng cơm, bố mẹ đă lo lắng cho cháu những ngày cháu
sắp mọc răng, sắp biết lật, biết ḅ, biết đi…., những ngày đầu đưa cháu
đến trường, học từ A,B,C đến nay cháu đă tốt nghiệp trường Đại học cháu
ưng ư nhất.
Cháu có biết….bố mẹ đă kỳ vọng ở cháu rất nhiều, đă tin tưởng, đă gầy
dựng cho cháu.
Chốc nữa thôi, dưới 3 tấc đất kia sẽ giữ chặt thân thể cháu mà mẹ cháu đă
cưu mang 9 tháng 10 ngày, đă mang nặng,đẻ
đau..
Sao cháu không nói nữa, bố mẹ chỉ ao ước cháu sống, dù chỉ một thời gian
nào đó ngắn ngủi, để bố mẹ cháu chăm sóc, thuốc men, để bố mẹ thức đêm, bỏ
tất cả để chỉ giữ cháu lại trần gian nầy..
Sao hôm nay, gần 30 năm ở cơi dương trần, cháu lại bỏ đi.
Sao cháu đành ngoảnh mặt bỏ đi.
Bố mẹ làm sao hiểu được, bạn bè bố mẹ chả ai hiểu được.
Bầu trời hôm nay âm u, trong cơn gió có những giọt mưa nhè nhẹ…như cùng
chia sẽ với bố mẹ, với gia đ́nh với bạn bè.
Bầu trời buồn như những buổi chiều ở quê ḿnh, trong trí nhớ của cha của
mẹ..
Chợt nhớ ngày hôm qua, sau lễ cầu hồn cho cháu Văn, các bạn cùng khóa 17
đă lần lượt đến chia buồn cùng tang quyến và trong lời phân ưu P. đă gởi
những ư nghĩ sau đây đến anh chị Thạnh/Tuyết:
Trần gian cơi tạm, tính vô thường
Con trẻ ra đi, chẳng vấn vương.
Phụ mẫu bàng hoàng sao mất mát
Nghĩa cha, t́nh mẹ khó đo lường.
Bố mẹ xin gửi thân thể cháu cho bàn tay của Mẹ Maria, của Phật Bà Quan Âm.
Mong hương hồn cháu được thảnh thơi.
Ngh́n thu vĩnh biệt
cháu.
Phóng viên ĐS17
Tường Tŕnh từ Thành Phố Claremont, California
Ngày 20 tháng 4 năm 2010
Anh chị Tạ Chương Thạnh và các bạn quư mến,
Tôi xin viết vài gịng này theo lời kêu gọi của bạn Huỳnh Hậu để chia sẻ
phần nào nỗi buồn to lớn của anh chị Thạnh & Tuyết trước sự mất mát vĩnh
viễn người con trai thứ thân yêu khi cháu Tạ Chí Văn đă ra đi không một
lời từ giă...
Thưa quư anh chị,
Nếu nói trong đời tôi có một vài người bạn tốt th́ anh chị Thạnh & Tuyết
đối với gia đ́nh chúng tôi là những người bạn rất tốt. Tôi tuy không có
duyên ở gần nhà anh chị Thạnh & Tuyết như bạn Huỳnh Hậu hay Lữ Thế Cần ở
"vùng núi quê mùa" nhưng thời Triệu Ḥa c̣n sống th́ chúng tôi và Triệu
Ḥa kể cả bạn Nguyễn Nhung đă có lần ghé thăm nhà anh chị Thạnh & Tuyết
vào một đêm gió lạnh ở vùng Rancho Cucamonga với sự tiếp đón rất ư là t́nh
nghĩa anh em.
Anh chị Thạnh & Tuyết đối với cá nhân tôi th́ anh chị có một t́nh cảm quư
mến một cách đặc biệt. Chúng tôi đă có dịp nghỉ ngơi tại nhà anh chị trong
một đêm đầy kỷ niệm. Cũng chính nơi này, chúng tôi đă có dịp gặp gỡ đầy đủ
các cháu, con của anh chị Thạnh & Tuyết và chúng tôi đều công nhận rằng
gia đ́nh anh chị Thạnh & Tuyết là một gia đ́nh rất là hạnh phúc với 4
người con thật là ngoan ngoăn dễ thương, hết sức lễ phép, năng động, tháo
vát, rất đam mê thể thao và thật là vui vẻ. Lúc đó chúng tôi đă khoe với
nhau, vợ chồng tôi có 3 người con, vợ chồng Thạnh & Tuyết có 4 người con,
và vợ chồng Triệu Hoà có 5 người con... Cứ theo thứ tự đó mà tính lên th́
tôi thấy quư bạn tôi rất là hạnh phúc hơn cả gia đ́nh tôi nữa.
Anh chị Thạnh & Tuyết không những rất quan tâm đến bạn bè mà c̣n để ư đến
những người thân của gia đ́nh bạn bè nữa. Đó là một đặc điểm hiếm quư của
anh chị Thạnh & Tuyết. Khi anh biết tôi có ông bà nhạc ở Cali nhưng không
tiện việc chăm sóc v́ chúng tôi ở đất nước khác, anh chị Thạnh & Tuyết đă
không quản ngại đường xá xa xôi, vẫn thường xuyên điện thoại thăm hỏi hoặc
lái xe chạy xuống Anaheim để thăm ông bà nhạc của tôi, cũng như an ủi vỗ
về khi cả hai người đang ốm đau. Điều đó khiến vợ chồng chúng tôi hết sức
cảm kích. Và cả khi ông nhạc của tôi nằm xuống th́ cũng có mặt anh Tạ
Chương Thạnh đến thăm viếng cùng với một số anh em 17 của ḿnh và đọc kinh
tiễn đưa ông nhạc của tôi về nơi an nghỉ cuối cùng mặc dù lúc đó nhạc mẫu
của anh cũng đang lâm trọng bệnh.
Ngoài ra có những dịp vui như ở gia đ́nh Huỳnh Hậu trước đây th́ vợ chồng
anh Thạnh cũng đă có mặt tham dư tiếp đón bạn bè phương xa với cái máy
video mà anh mang theo để quay lại tất cả những kỷ niệm đẹp của bạn bè.
Hoặc những lần anh chị Thạnh & Tuyết đưa chúng tôi đi thăm núi tuyết, hoặc
dẫn chúng tôi lội bộ đi thăm ngôi làng kiểu mẫu gần nhà anh chị với đèn
đuốc sáng choang trên các cảnh thông và các ngôi nhà trong Đêm Noel với
ánh lửa bập bùng của một Đêm Giáng sinh tuyệt vời cách đây đă lâu. Thật là
những kỷ niệm khó quên!
Chúng tôi nghĩ với những con người tốt trên thế gian như thế này th́ chắc
chắn gia đ́nh anh chị Thạnh & Tuyết và các cháu phải có một cuộc đời hạnh
phúc miên viễn.
Nhưng đùng một cái, chúng tôi nghe một tin hết sức đau buồn, xảy ra một
cách đột ngột đến tưởng chừng như không thể nào xảy ra được, đó là việc
cháu Tạ Chí Văn đă qua đời một cách bất ngờ không một lời từ giă th́ tim
chúng tôi như muốn dừng lại, trong ḷng dấy lên một t́nh cảm tê cóng đến
sững sờ. Tại sao việc này lại có thể xảy ra đến với gia đ́nh anh chị Thạnh
& Tuyết như thế nhỉ?
Suy đi nghĩ lại, tôi thấy những lời bạn Huỳnh Hậu nói thật là chí lư. Kiểm
nghiệm lại những ǵ xảy ra trong cuộc đời này th́ tôi thấy rằng cỏ những
con người rất tốt đẹp đă bị lấy ra khỏi thế gian này một cách bất ngờ khi
tuổi đời của họ c̣n rất trẻ. Tôi có cảm tưởng và lính nghiệm riêng cho
ḿnh rằng những ǵ tốt đẹp nhất trên cuộc đời này có khi đă được Ơn Trên
mang đi về nhà Cha hay cơi Niết Bàn rất sớm. Như người thợ làm vườn hái
những bông hoa xinh đẹp nhất trong ngôi vườn để làm quà hiến dâng lên cho
Mẹ Cha, cho Ông bà Tổ Tiên hoặc cúng dâng Thượng Đế. Tôi vẫn thường thấy
điều này đă xảy ra và hiện đang xảy ra. Những con người đẹp đẽ nhất của
trần gian cũng như những đóa hoa xinh tươi nhất đă làm tṛn nhiệm vụ của
ḿnh ở trần thế. Bây giờ là lúc cháu được Ơn trên triệu về nước Trời để
sống vinh hiển đời đời trên cơi ấy.
Anh chị Thạnh & Tuyết quư mến,
Tôi không biết nói ǵ hơn giữa giờ phút sinh ly tử biệt khi người con thứ
thân yêu của anh chị c̣n nằm đó. "Tre chưa già mà măng đă ra đi". Tôi chỉ
có thể viết lên được những gịng cảm xúc này trong một t́nh bạn tuyệt vời
để chia sớt nỗi buồn cùng với anh chị. Dẫu biết rằng ngàn lời nói bây giờ
cũng không thế nào xoa lấp được sự đau đớn khôn nguôi nhưng chúng tôi mong
rằng anh chị là những người am hiểu rất thâm sâu đạo lư của Chúa lẫn Phật
sẽ thấy được căn duyên và mối tương quan nhân quả trong cuộc sống rất ư là
tạm bợ này. V́ kể cả chúng ta c̣n hiện hữu nơi đây, cũng chỉ là khách
trong quán trọ bên đường để rồi mai đây cũng sẽ về miền an lạc vĩnh cửu.
Cuối thư, thành tâm chia buồn cùng gia đ́nh anh chị Thạnh & Tuyết và các
cháu. Và mong anh chị cố gắng giữ ǵn sức khỏe thật tốt đẹp trong những
ngày này để lo cho cháu Tạ Chí Văn được siêu thoát nơi cơi vĩnh hằng.
Với tất cả niềm đau xin chia sẻ đến anh chị.
Thành Tâm Chia Buồn
Thân quư, GĐ NVSanh & Hồng Loan
(Úc châu)
Lá Vàng Ngẩn Ngơ
Giữa tháng 4…
Một ngày rất buồn, từ mấy hôm nay, tôi không liên lạc với P…
Bỗng dưng, anh gọi…báo tin ….”con trai của anh chị Thạnh mới mất.”
Có lẽ, cái tin đột ngột đó.. mang lại cho tôi cả một quá khứ…40 năm..
Tôi sững sờ, hỏi lại thật kỹ,..anh chị Thạnh có mấy người con trai, mà tụi
tôi đă gặp trong một buổi họp mặt tai tư gia anh chị…
Chả lẽ, một trong những người con của họ ? Làm sao tôi tin được….
Những thanh niên, đầy sức sống, khỏe mạnh, yêu đời, những đứa con rất
ngoan của anh chị mà trong nhóm ĐS17 ai cũng biết. Cháu trai thứ 2 của anh
chị, một thanh niên mới chưa đầy 30 tuổi, hoạt bát, chơi thể thao, học rất
giỏi..
Một buổi tối, cháu kêu nhức đầu, và sáng hôm sau, cháu ra đi không một lời
nào từ giả bố mẹ, anh em .. họ hàng thân thuộc…
Cháu ra đi thật thản nhiên..không đau đớn, không gieo khó nhọc cho ai.. bố
mẹ không có cơ hội nào để chăm sóc cháu…
Người c̣n sống, sững sờ, khổ đau.
Chúng tôi đă đến nhà quàng, nơi để xác em..
Nh́n thấy cháu, tôi không cầm được nước mắt… Ngày đó, đứa con gái bé bỏng
mới 3 tuổi đầu của tôi, cũng nằm im như thế, gương mặt cũng như cười….con
tôi nằm thản nhiên bất động, không c̣n nguồn sinh khí nào trong thân xác
nhỏ nhoi đó..
Cháu Văn, cháu cũng nằm im như ngũ…
Chiếc mũ trên đầu, như cháu đang đi đâu đó ngoài nắng..
Nh́n cháu, không ai tin là cháu đă ra khỏi cơi đời …linh hồn cháu đang
thênh thang ĺa khỏi thân xác…có lẽ cháu đă về với Ông Bà Tổ Tiên, có lẽ
cháu đă về nơi Thiên Đàng…, các thiên thần đang đón nhận cháu về nhà Cha..
Chỉ c̣n Bố Mẹ, Anh Em, chỉ c̣n thân thuộc, chỉ c̣n những người c̣n sống
…khóc thương…
Những chiếc lá vàng, chưa rụng, đă phải thương tiếc những chiếc lá xanh
ĺa cành
Tôi nhớ đến những người bạn của P. trong khóa 17..
Các anh Vương Lưu, anh Hải, anh Triệu Ḥa, và các chị mà tôi chưa bao giờ
được hân hạnh biết…đă lần lượt bỏ bạn bè, bỏ gia đ́nh đi về cơi khác…
Lần nầy, cháu Văn …đă vĩnh viễn ra đi, cháu sẽ gặp các bác ..và sẽ được
các bác trông nom.
Hăy cứ tin như thế đi…để sống
Quản Thụy Hoài
PHÂN ƯU
Nhận được tin buồn Thân
Mẫu của chị Hoàng thị Như Nguyệt là Cụ Bà Trần thị Ngọc Trai
đă qua đời tại Việt Nam ngày 27-3-2010. Hưởng thọ 88 tuổi.
Các Bạn đồng môn ĐS17
Thành kính chia buồn cùng Anh chị Bửu Tôn & Như Nguyệt và
tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Bà sớm siêu sinh tịnh độ.
Nhận được tin buồn Thân Phụ của
Bạn Huỳnh văn Phước (ĐS17) là Cụ Ông Huỳnh Trung Vinh
vừa mới qua đời ngày 22 tháng 01 năm 2010 tại
Bạc Liêu, Việt Nam. Hưởng thọ 85 tuổi.
Các Bạn đồng môn ĐS17
Thành kính chia buồn cùng Anh chị Huỳnh văn Phước và
tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Ông sớm siêu sinh tịnh độ.
Thưa các anh chị ĐS17:
Vợ chồng 3Ngà vừa ghé Montréal, nhân
chuyến du lịch với nhóm Trưng Vương của Ngà. Với sự điều hợp của Đặng b́nh Tước,
3Ngà được mời một bữa trưa, rất thịnh soạn, như một tiệc cưới, gồm có vợ chồng
Đặng b́nh Tước, vợ chồng Nguyễn hữu Thông, chị
Lê thị Lan, chị Nguyễn thị
Thúy (từ Ottawa), anh Vơ văn Lượng, và vợ chồng Giang - Tuyết là người quen thân
với 3Ngà vào ngày Thứ Bảy 1 tháng 8 năm 2009.
Sau một tuần đi với nhóm Trưng Vương,
anh chị Nguyễn hữu Thông mời 3Ngà & các bạn ĐS17, và anh chị Châu, Hội trưởng
QGHC tại Montréal, một buổi tiệc thân mật, từ 11 giờ trưa đến chiều tối.
Nhà anh chị Thông rất đẹp, landscape
rất công phu, cỏ cây, đá, và nước chảy róc rách, và kết cấu rất là hài ḥa, hợp
với phong thủy, interior cũng là những công tŕnh nghệ thuật. Để xây dựng một tổ
ấm như thế, anh chị Thông phải có một khả năng khá cao về mỹ thuật, kỹ thuật và
rất nhiều th́ giờ.
Anh chị Thông đă ướp thịt gà, wild
salmon, và thịt ḅ, món nào cũng xuất sắc, đặc biệt nhất là anh Thông tự cất rượu
nho (wine) rất ngon. anh chị em ăn nhiều đến nổi, chỉ mới hai món, là không c̣n
khả năng tiếp nhận thêm nữa.
Xứ lạnh, t́nh nồng... lần đầu tiên,
3Ngà mới cảm nhận câu nầy một cách sâu sắc. T́nh chắc chắn là từ các anh chị
ĐS17: chị Thúy đi xe bus 2 lần từ Ottawa, anh chị Tước điều hợp, gọi anh em,
đặt một cái bánh thật ngon, anh chị Lượng, chị Lan dầu rất bận, vẫn cố đến, đặc
biệt là anh chị Thông sửa soạn nhà cửa thật tốn th́ giờ, đi chợ, chọn lọc những
món ăn tươi và ngon như thế, khách chưa đến, mà anh đă lo đốt than trước, thành
ra đang ăn, than thiếu, phải nhờ anh chị Tước đi t́m mua than...T́nh nồng c̣n từ
Montréal, người dân Canada, trong một thời tiết tương đối khắc nghiệt, đường sá
phải tu bổ hằng năm, 2 languages là một tốn kém cho nền kinh tế, thế mà Canada
vẫn đón nhận người tỵ nạn Việt Nam với tất cả phương tiện cần thiết của xă hội
Tây phương. Xin cám ơn quư anh chị ĐS17 đă cho 3Ngà những ngày đáng nhớ, và xin
cám ơn xứ Canada thanh b́nh và nhân đạo đă đón tiếp người Việt chúng ta.
Người viết, không có tài viết, thiếu
tưởng tượng (imagination), thành ra không diễn tả hết những cảm nghĩ và tâm t́nh
của ḿnh. Các bạn c̣n nhớ, ngày cuối cùng ở Học viện QGHC vào tháng 12 năm
1972, ai đó đă viết trên bảng "có nói cũng không cùng". Khi qua Canada, nói
chuyện với Thông, mới biết rằng tác giả của 5 chữ đó là Nguyễn hữu Thông. Xin
mượn phrase "có nói cũng không cùng" để tạm kết luận e-mail nầy.
Gởi đến quư bạn những tấm h́nh người
em Giang đă chụp những giây phút hội ngộ.
Lê phước Ba & Triệu thị Ngà
Kính thưa quư anh chị,
Tôi xin gởi đến quư anh chị những chi tiết về việc đóng góp tiền bạc cũng như
kết toán chi phí thực hiện ĐS.Khung Trời Kỹ Niệm.
Tính đến hôm nay (03/8/09), tổng số tiền mà quư anh chị và một số thân hữu đóng
góp ủng hộ là 4,795.15 đô la (bốn ngàn bảy trăm chín lăm đô la mười lăm
xu)-danh sách đính kèm-Tổng chi phí là 3,769.95 đô la (ba ngàn bảy trăm
sáu chín đô la chín lăm xu).
Tổng số tiền c̣n lại là : 1,024.20 đô la (một ngàn hai mươi bốn đô
la và hai mươi xu).
Tôi sẽ gởi số tiền c̣n lại này đến cho các anh trong ban Điều hành khóa 17 giữ
để xử dụng vào những công việc chung của khóa 17, dĩ nhiên những công việc này
tùy theo ư kiến chung của quư anh chị .
Một lần nữa tôi thành thật cám ơn quư anh chị đă khích lệ, đóng góp ủng hộ mọi
mặt để KTKN được hoàn thành tốt đẹp .
Sau cùng, xin thưa quư anh chị, trong quá tŕnh thực hiện đs.KTKN, cho đến giờ
phút này, nếu tôi đă làm phiền ḷng quư anh chị nào qua việc tiếp xúc bằng email
hoặc điện thọai v́ ḷng nhiệt thành nhưng vụng về và thiếu sót qua văn từ hoặc
lời thưa tiếng gởi khi trao đổi th́ tôi thành thật xin lỗi và mong quư anh chị
tha thứ cho với ḷng bao dung của t́nh đồng môn.
Kính chúc quư anh chị và gia đ́nh mọi điều tốt đẹp.
Kính chào quư anh chị .
Cung trọng Thanh
Nguyễn Cư Trinh và
Huỳnh Nhân Hậu Gặp Nhau tại Paris
(5/7/2009)
Thưa các bạn,
Bốn
mươi năm đă trôi qua kể từ ngày đầu tiên chúng ta gặp gỡ nhau dưới mái trường
Hành Chánh, bốn mươi năm đă trăi dài theo ḍng sinh mệnh của mỗi một bản thân
chúng ḿnh. Bốn mươi năm với những đổi thay lớn lao theo vận nước u buồn đă
nhuốm màu tóc thanh xuân thuở nào nay trở thành sương điểm và cũng với bốn mươi
năm đó, một thời gian quá dài để chúng ta cùng t́m về với nhau trong Khung
Trời Kỷ Niệm.
Được
khởi đi và h́nh thành từ chỉ với một thôi thúc t́nh cảm là góp tay tô đậm thêm
nét đẹp diệu kỳ của t́nh đồng môn, t́nh đồng song, nên Khung Trời Kỷ Niệm xin
được đứng ra ngoài những dị biệt của chính kiến, những bất đồng của quan điểm,
những xung khắc thường t́nh của hệ lụy nhân sinh, những thao thức t́m kiếm của
các luận đề khô khan, để xin được chỉ như là một khu vườn của những tản mạn t́nh
cảm, một khu vườn của những mănh tâm t́nh, một khu vườn của những ḍng kỷ niệm -
những kỷ niệm với trường xưa, lớp cũ; những kỷ niệm chúng ta đă có với nhau, của
nhau và cùng nhau qua các đoạn đường 40 năm đằng đẵng, từ thuở c̣n đèn sách đến
khi rời xa trường mẹ, từ buổi ngục tù lao lư đến tháng ngày phải lưu lạc tha
phương.
Khung
Trời Kỷ Niệm cũng sẽ thấp thoáng các hồi ức, những hoài niệm, những quyến luyến,
những điều không thể quên về một số những người bạn cùng lớp đă vĩnh viễn ra đi,
những người bạn tuy vội bỏ hồng trần để thanh thản ở cơi chân như nhưng h́nh ảnh
và kỷ niệm đă có với họ vẫn c̣n ở lại măi trong tâm hồn của mỗi chúng ta.
Giữa
những bận bịu v́ nợ áo cơm của cuộc đời thường, Khung Trời Kỷ Niệm xin được ít
nhất một lần làm mặt hồ phẳng lặng để chúng ta cùng ghé qua, thảnh thơi soi lại
những h́nh bóng của nhau, soi lại h́nh bóng của chính ḿnh qua các tâm t́nh của
bè bạn, mà nơi đây, chắc chắn những tiếng cười thanh xuân rộn ră ngày nào sẽ
vang vọng trở về như một t́nh thân ấm áp cho tuổi xế chiều lưu lạc.
Thưa
các bạn,
Chúng
ta, những người, nếu dẫu “không tri kỷ cũng trọn t́nh huynh đệ”, những
người đă thành đạt hay vẫn c̣n gian nan, những người cho đến bây giờ vẫn thường
hay thỉnh thoảng đi ngang ngôi trường cũ hay những người cho đến hôm nay vẫn
chưa được một lần trở lại ghé qua, tất cả đều có một mẫu số chung. Đó là tấm
ḷng hoài vọng tha thiết với những giá trị vĩnh cửu của t́nh đồng môn, t́nh đồng
song. Đó là một phần đời, phần hồn của chúng ta vẫn c̣n gởi lại đâu đó trong
khung trời Học Viện, trên cánh cổng lạnh hơi sương, nơi gốc hoàng lan cô độc hay
trên từng khung cửa khép mở của mỗi giảng đường… Và những mảnh tâm t́nh trong
khu vườn Khung Trời Kỷ Niệm nầy dầu được dàn trăi như thế nào cũng chỉ là những
bước chân đồng điệu của cuộc hành tŕnh t́m về mẫu số chung rất đáng trân quư
nói trên.
Và bây giờ xin mời các bạn cùng đi vào Khung Trời Kỷ Niệm.
Nguyễn Cư Trinh và tao nhân dịp về Việt Nam có hân hạnh được mời một số
Anh Chị Em khóa 17 gặp nhau và hàn huyên để kỷ niệm 40 năm ngày nhập
trường QGHC (1969-2009).
Như mầy đă biết, tao luôn luôn trân trọng và mong mỏi có điều kiện để
gặp gở nhau nhất là vào tuổi xế chiều nầy.
Buổi Gặp Mặt tai VN được tổ chức bởi Chị Vinh và Quang Già tại tư gia
Nguyễn Tŕnh ở Lái Thiêu chiều ngày Thứ Ba 26/5 vừa qua.
Đến tham dự có các Anh Chị sau:
- Nguyễn Thị Vinh
- Chi Huỳnh Anh
- Anh Huệ
- Nông Thị Trưởng
- Nguyễn Tŕnh
- Nguyễn Đức Thắng
- Nguyễn Thanh
Quang
- Trần Quốc Tiến
- Nguyễn Cư Trinh
- Cung Trọng Thanh
(nhân dịp về lo Tamg Lễ cho Thân Phụ tại Huế)
- Trịnh Viết Trung
Nguyễn Trung Quang - v́ bận chuyện gia đ́nh - không đến được
Tao gởi mầy vài tấm h́nh để post lên website và thông tin với bạn bè.
Nguyễn Cư Trinh có quay 1 số h́nh ảnh sẽ gởi mầy sau.
...Câu
chuyện sau đây do mẹ kể lại cho bố nghe, năm nay con đă 20 tuổi,
có nghĩa là chuyện xảy ra đă 20 năm, nhưng khi nhớ lại bố vẫn xúc
động: Lúc đó con đă được 1 tuổi, con đă biết đi. Hôm đó con nghe
tiếng xe về, con ra cửa đứng chờ, nhưng v́ c̣n cánh cửa an toàn
bằng sắt, nên con không thể bước ra ngoài chỗ để xe, mẹ đang làm
bếp nên theo dơi, con đứng chờ ở cửa; hôm đó người lái xe về không
biết làm ǵ ở ngoài nên rất lâu không vào nhà, con vẫn kiên nhẫn
đứng chờ ở cửa. Thật lâu sau, người đó mới vào nhà, nhưng người đó
không phải là bố mà là cậu con (lúc đó c̣n ở chung với bố mẹ) khi
đó con mới quay vào và ̣a khóc: nỗi thất vọng lớn lao đó đă nói
lên ḷng yêu thương to lớn biết bao mà con đă dành cho bố...(Click vào tựa
đề ở trên để xem tiếp)
Thân gửi đến tất cả các bạn những h́nh ảnh ghi nhận lại buổi họp mặt
của bạn bè khóa 17 tại Montreal-Canada vào ngày July-8-2007.
Nhân cuộc viếng thăm của chị Bùi Kim
Phượng khóa 17 cùng phu quân (anh Minh) từ Australia và anh Cung Trọng
Bảo (anh của Bạn đồng khóa Cung Trọng Thanh) khóa ĐS13 và CH7, Hội
CSV/QGHC tại MTL và các bạn bè cùng khóa 17 đă tổ chức một buổi họp
mặt văn nghệ thân hữu để tiếp đón quư vị nầy. Chị Nguyễn thị Thúy từ
Ottawa cũng có mặt tại MTL ngày hôm đó để gặp lại bạn bè cũ và tham dự
buổi họp mặt nói trên.
Mến. Đặng B́nh Tước
Montreal, Canada
Hàng ngồi: anh Minh (chồng chị
Phượng), anh Tưu (chồng chị Lan), chị Thúy, chị
Phượng, chị Lê thị Lan.
Hàng đứng: Nguyễn Hữu Thông, Vơ văn Lượng, Ngô Kim Thanh
(vợ Tước) và Tước.(tại nhà ĐBTước)
...Măi đến
một buổi chiều cuối năm 1981, trời rét đậm, hôm đó không phải đi
lao động v́ là ngày chủ nhật và cũng là ngày thăm nuôi, tên hắn
được gọi sau cùng, hắn ngỡ ngàng v́ không bao giờ nghĩ rằng ḿnh
lại có người thăm nuôi, hắn kéo lê đôi chân bị tê thấp ra cổng
trại và sửng sốt khi thấy mẹ ḿnh đứng đón, bà cụ trông già yếu
khẳng khiu, đứng run rẩy trong gió lạnh, cụ ̣a khóc khi thấy hắn,
thằng con đầu lanh lẹ, dễ thương ngày nào, nay già hóp, đói rách,
xanh xao, khập khểng. Hắn cố gắng ngăn ḍng lệ chực trào ra để
ngoặt miệng cười, nhưng nụ cười của hắn càng thăm hơn tiếng khóc.
Cụ mang ra cho con mấy kư gao, vài kư đường tán, nồi cá kho mặn và
quả dưa hấu của miền quê hắn, cụ thấy hắn như ngọn đèn sắp tắt, sợ
không gặp được con lần nữa nên vừa khóc vừa hỏi hắn có muốn “trối”
lại điều ǵ không…. Ba mươi phút gặp mẹ qua thật nhanh, đến khi
chia tay không ḱm được, hắn ̣a lên khóc, mẹ cũng khóc. Trời sắp
tối, mưa phùn, gió bấc, không biết ḷng buồn khổ thương con
như thế nào mà cụ như người mất hồn, lặn lội trong đêm đi bộ xuyên
rừng lần ṃ về ga Phủ Lư, đón tàu chờ xuôi Nam.....(Click vào tựa
đề ở trên để xem tiếp)
California, July 4, 2007 Ngô Xuân Vũ
Họp Mặt Một Số Bạn ĐS17 tại Sài G̣n ngày 26/6/2007
TVTrung, ĐHTrung, TNPhê, NĐThắng
TNPhê, ĐHTrung, NĐThắng, Nguyễn Thị Vinh, Trần
Thị Tiết, PBNgọc, TVTrung