Bài vở xin gửi về địa chỉ sau đây:
3108 E. Sawyer St.
Long Beach, CA 90805
BAN ĐIỀU HÀNH CSV/QGHC
ĐỐC SỰ KHÓA 17 8051 Westminster
Blvd., Westminster, CA 92683 Phone: (714) 891-9996
Ngày 09 tháng 01 năm 2012
Kính gởi: Các bạn Đốc Sự 17 và gia đ́nh.
Về việc: Đại Hội ĐS17 vào dịp Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ ngày 4
tháng 7 năm 2012
Thưa các bạn,
Đây là thơ thứ ba nói về việc Đại Hội Đốc Sự 17 năm 2012.
Thơ thứ nhất ngày 09/02/2011, thơ thứ hai ngày 01 /09/2011
và thơ thứ ba này ngày 9/01/2012. Theo tinh thần hai phiên
họp vào tháng 10 và 11/2011 các bạn Lê Phước Ba, Ngô Xuân Vũ,
Phạm Phước Ngữ, Trần Bạch Thu, Chế Minh Châu và Huỳnh Tấn Lê
sau khi nghe báo cáo từ bạn Phạm Phước Ngữ đă đi đến quyết
định là giữ nguyên địa điểm Đại Hội 40 năm tại Miền Nam
California và thời gian Lễ Độc Lập Hoa Kỳ July 4, chúng ta
sẽ gặp nhau từ Thứ năm July 5 và liên tục Thứ sáu July
6, Thứ bảy July 7, và Chủ nhựt July 8 năm 2012. Đại
Hội kỳ tới sẽ tổ chức tại Washington DC nếu các bạn tại địa
phương lúc đó vẫn c̣n ư định. Đại Hội kỳ này là dịp kỷ niệm
40 năm ra trường của ĐS17
(1972-2012). Trong kỳ họp tháng 10/2011 các bạn
gặp nhau đă đóng yểm trợ Đại Hội như sau: Huỳnh Tấn Lê 500,
Lê Phước Ba 300, Chế Minh Châu 200, Phạm Phước Ngữ 200, Ngô
Xuân Vũ 100, Trần Bạch Thu 100. Tổng cộng 1400 đô la. Trong
dịp Tết Nguyên Đán này các bạn gặp nhau sẽ bàn thêm nhiều
chi tiết trong việc tổ chức. Xin các bạn ở xa góp ư và ghi
danh tham dự.
Địa chỉ liên lạc là văn pḥng bạn Lê Phước Ba - Triệu Thị
Ngà: 8051 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683;
đt: (714) 891-9996, <donlecpa@hotmail.com>. Các bạn cũng có
thể liên lạc về: Trần Bạch Thu <thubtran@hotmail.com> đt:
(562) 423-1793; Phạm Phước Ngữ <n6pham8@hotmail.com> đt: Nhà
(949) 559-5770, Cell (949)310-4579; Ngô Xuân Vũ <thuxuanlam@yahoo.com>
đt (714) 837-5358; Chế Minh Châu <peterchauche@yahoo.com> đt:
(714) 334-1442 và Huỳnh Tấn Lê <drlehuynh@sbcglobal.net> đt:
(714) 878-3739.
Kính chào các bạn và hẹn gặp nhau trong kỳ Đại Hội 2012.
ĐS17 Huỳnh Tấn Lê
PHÂN ƯU
Vừa
nhận được tin buồn
Thân
Phụ bạn Nguyễn Ngọc Quang ĐS17 là Cụ Ông Giuse Nguyễn Bạch đă từ
trần lúc 9:30 sáng ngày 9 tháng 1 năm 2012 tại Phương Ḥa, Kontum,
Việt Nam. Hưởng thọ 91 tuổi.
Các bạn đồng môn
ĐS17 xin thành kính chia buồn
cùng Anh chị Nguyễn Ngọc Quang và gia đ́nh tang quyến. Nguyện cầu hương linh
Cụ Ông Giuse sớm về hưởng Nhan Thánh Chúa.
Nhắn Tin T́m Bạn La Văn Mẫn.
Người Nhắn: Nguyễn Mạnh Phúc.
Hơn ba mươi năm trời không gặp, mặc dù bạn Mẫn vẫn cư ngụ tại Orange
County gần hai mươi năm nay. Nhớ một chút t́nh ngày mới cải tạo về,
bạn Phúc muốn nhân dịp họp mặt Tất Niên
của các bạn ĐS17 năm nay, mong
bạn Mẫn hoặc các bạn nào biết bạn Mẫn hiện ở đâu xin qua lời nhắn
nầy mời bạn Mẫn đến gặp mặt anh em trước cho vui và sau là để bạn
Phúc có cơ hội nói nên lời tri ngộ trong những ngày tháng cũ với bạn
trước khi bạn Mẫn vượt biên sang Campuchia. Chuyện đời c̣n dài...
Xin thành thật cám ơn các bạn.
Thư Mời
Họp Mặt Tất Niên
Các bạn ĐS17 và gia đ́nh thân mến,
Nhân dịp Xuân về, Tết đến
chúng tôi thân mời các bạn và gia đ́nh dành chút th́ giờ
đến gặp gỡ hàn uyên và tham dự buổi họp mặt tất
niên của ĐS17 được
tổ chức vào ngày,
giờ và địa điểm như sau :
Nhà hàng Hồng Ân
9862. Westminster Ave. Suite B
(Góc Brookhurst và Westminster)
Garden Grove, CA 92843
Lúc 6:00 P.M ngày Chủ Nhật
15 tháng 1 năm 2012.
Trong tinh thần thương yêu của ĐS17, chúng tôi tha thiết
và mong được gặp lại đầy đủ các bạn và gia đ́nh trong
dịp họp mặt cuối năm nầy.
Trân Trọng Kính Mời,
Little
Sàigon, ngày 28 tháng 12 năm 2011.
TM. Ban Tổ Chức Trần Bạch Thu
PHÂN ƯU
Vừa
nhận được tin buồn
Phu quân của chị Huỳnh Thị Ngọc Thố là
Anh Vơ Đồng Tông mất lúc 1 giờ sáng, ngày 17 tháng 12 năm 2011
tại Sài G̣n. Hưởng thọ 69 tuổi. Lễ an táng sẽ đựơc cử hành ngày Thứ ba,
20 tháng 12 năm 2011 tại Sài G̣n.
Các bạn đồng môn
ĐS17 xin thành kính chia buồn
cùng chị Huỳnh Thị Ngọc Thố và gia đ́nh tang quyến. Nguyện cầu hương linh
Anh Vơ Đồng Tông sớm về cơi Niết Bàn.
Thư Mời Họp Mặt
Các
bạn ĐS17 và gia đ́nh thân mến,
Nhân
dịp Chị Trần Thị Hảo và gia đ́nh đang có mặt tại Orange
County, chúng tôi xin mời các bạn và gia đ́nh bỏ chút th́ giờ đến
tham dự buổi họp mặt được tổ chức vào ngày Thứ Năm
29 tháng 9 năm
2011 tại:
Nhà
hàng: Royal Capital Seafood
Địa chỉ: 10911. Westminster Ave.. (Góc Euclid và Westminster) Garden
Grove, CA 92843.
Lúc: 6:30 giờ chiều
Trong
tinh thần thương yêu của ĐS17, chúng tôi tha thiết và mong được gặp
lại các bạn và gia đ́nh trong dịp họp mặt nầy.
Trân
Trọng Kính Mời,
Trần Bạch Thu
PHÂN ƯU
Vừa
nhận được tin buồn Nhạc Mẫu Bạn Tạ
Chương Thạnh (ĐS17)) là
Cụ Bà Trần Thị Đỉu Pháp Danh Diệu Nhàn vừa từ trần tại
Tustin, California ngày
12/9/2011. Hưởng đại thọ 94 tuổi.
Các bạn đồng môn
ĐS17 xin thành kính chia buồn
cùng Anh chị Tạ Chương Thạnh và gia đ́nh tang quyến. Nguyện cầu hương linh
Cụ Bà Diệu Nhàn sớm về cơi Niết Bàn.
Chương Tŕnh
Tang Lễ
Peek Family
Funeral 7801. Bolsa Ave. Westminster, CA 92683
Ngày Thứ Bảy
17/9/2011
11:00 AM - 1:00 PM: Lễ
Phát Tang.
1:00 PM - 7:00 PM: Thăm Viếng.
Ngày Chủ Nhật
18/9/2011
8:00AM - 10:30AM: Cầu
Nguyện và Thăm Viếng.
10:30 AM: Di Quan.
TIN BUỒN
Vừa
nhận được tin buồn Bạn Nguyễn Hữu
Cừu (ĐS17) sanh ngày 6 tháng 8 năm 1950 tại Quảng Nam đă đột ngột
qua đời (heart attack) lúc 1 giờ sáng ngày 11 tháng 9 năm 2011 tại
Sterling, Virginia, USA. Hưởng
thọ 61 tuổi.
Các bạn đồng môn
ĐS17 xin thành kính chia buồn
cùng Chị Nguyễn Hữu Cừu và tang quyến. Nguyện cầu hương linh
Bạn Nguyễn Hữu Cừu sớm tiêu dao nơi miền Lạc Cảnh.
Được biết chiều nay 13 tháng 9 năm 2011, hai bạn Phạm Duy Sương
và Trịnh Viết Trung đă đến dự Lễ Hỏa Thiêu của Nguyễn Hữu Cừu
cùng với gia đ́nh gồm Chị NHCừu và ba con gái cùng sáu cháu ngoại. Địa
chỉ để liên lạc chia buồn:
Mrs. Nguyen
Huu Cuu
22962 Fleet Terrace
Sterling, VA 20166 Tel.: 703- 435-0549
BAN ĐIỀU HÀNH CSV/QGHC
ĐỐC SỰ KHÓA 17 8051 Westminster
Blvd., Westminster, CA 92683 Phone: (714) 891-9996
Ngày 01 tháng 09 năm 2011
Kính gởi: Các bạn Đốc Sự 17 và gia đ́nh.
Về việc: Đại Hội ĐS17 vào dịp Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ
ngày 4 tháng 7 năm 2012
Thưa các bạn,
Tiếp theo thơ đề ngày 09 tháng 02 năm 2011, hôm nay chúng
tôi xin gởi đến các bạn thơ này để tŕnh bày về địa điểm
Đại Hội.
Tuần vừa qua, sẵn dịp đưa con đi New York nhập học, anh Trần
Bạch Thu có đến thăm các bạn ở vùng Washington DC. Tối thứ
sáu 26 tháng 8 năm 2011, anh chị em ĐS17 có họp mặt tại nhà
bạn Cung Trọng Thanh có các bạn Phạm Duy Sương, Đỗ Kim Duyên,
Nguyễn Thị Hoàng Nam, Trần Bạch Thu tham dự và có đề nghị tổ
chức ĐH ĐS17 tại Washington DC. Hôm đó, bạn Trịnh Viết Trung
và bạn Trang Hồng Phi bận không đến được, nhưng các bạn cũng
rất nhiệt t́nh với đề nghị này.
Tối chủ nhật 28 tháng 8 năm 2011 các bạn Lê Phước Ba, Trần
Bạch Thu, Ngô Xuân Vũ, Nguyễn Văn Huy, Trần Đ́nh Mười,
Trương Văn Anh, Phạm Phước Ngữ, Chế Minh Châu có họp mặt tại
nhà Ngô Xuân Vũ nhân ngày giỗ Mẹ của bạn Ngô Xuân Vũ. Anh em
cũng có thảo luận về địa điểm tổ chức ĐH ĐS17.
Trước đây chúng ta dự trù tổ chức Đại Hội tại Miền Nam
California do đề nghị của một số bạn gặp nhau tại Seattle,
tiểu bang Washington và cũng v́ không có nơi nào chịu nhận.
Qua sự trao đổi giữa hai bạn Cung Trọng Thanh và Huỳnh Tấn
Lê th́ được biết người duy nhất sẵn sàng đứng ra gánh vác
mọi công việc tại Washington DC là bạn Cung Trọng Thanh và
bạn yêu cầu duy tŕ một Ban Tổ Chức ở xa, bạn chỉ là một
thành viên tích cực lo mọi công tác tại địa phương mà thôi.
Bạn Cung Trọng Thanh sẽ làm hết mọi việc trong khả năng của
bạn để có một Đại Hội tại Washington DC vào năm 2012 hay mùa
Hoa Anh Đào năm 2013. Thêm vào một yếu tố khác nữa là đám
cưới con trai của bạn Phạm Duy Sương vào ngày thứ bảy 11
tháng 8 năm 2012 nên Đại Hội cũng có thể thực hiện vào thời
gian này để nhất cứ lưỡng tiện. Qua những dữ kiện vừa tŕnh
bày, chúng tôi xin các bạn cho ư kiến về bốn đề nghị sau đây
hay có thể có ư kiến khác:
1. Giữ nguyên địa điểm
Đại Hội tại Miền Nam California thời gian July 4, 2012.
2. Dời địa điểm đến Washington DC, vẫn giữ thời gian July 4,
2012.
3. Dời địa điểm đến Washington DC, thời gian Đại Hội là
weekend August 11, 2012.
4. Dời địa điểm đến Washington DC, thời gian là tháng 4, mùa
Hoa Anh Đào năm 2013.
Xin các bạn cho ư kiến bằng email,
bằng thơ, hay điện thọai hạn chót là 30 tháng 9 năm 2011 này để kịp thời quyết
định và có đủ thời gian chuẩn bị. Bạn Phạm Phứơc Ngữ là người sẽ tổng kết ư
kiến và bạn sẽ điện thọai các nơi để hỏi ư kiến. Email và điện thọai để liên
lạc: Lê Phước Ba <donlecpa@hotmail.com>
đt: (714) 891-9996; Trần Bạch Thu <thubtran@hotmail.com>
đt: (562) 423-1793; Phạm Phước Ngữ <n6pham8@hotmail.com>
đt: Nhà (949) 559-5770, Cell (949) 310-4579; Ngô Xuân Vũ
<thuxuanlam@yahoo.com>;
Huỳnh Tấn Lê, <drlehuynh@sbcglobal.net>
đt: (714) 878-3739.
Trân trọng kính chào và cảm ơn các bạn.
ĐS17 Huỳnh Tấn Lê
Gặp
Nhau Khi Trời Chưa Băo
Từ
Trái: Chị PDSương, Chị NTHoàng Nam,
Anh Chị TBThu, Chị ĐKDuyên, Anh
Chị CTThanh. Fairfax, Virginia
(26/8/2011)
TBThu,
TVTrung giữa công trường Times Square, New
York ngày động đất (23/8/2011)
PHÂN ƯU
Vừa
nhận được tin buồn Thân Mẫu Bạn Trần
Văn Tuôi (ĐS17)) là
Cụ Bà Trần Thị Đẩu vừa từ trần tại Saig̣n lúc 2 giờ chiều ngày
15/8/2011 giờ Việt Nam. Hưởng Đại thọ 88 tuổi.
Các bạn đồng môn
ĐS17 xin thành kính chia buồn
cùng Anh chị Trần Văn Tuôi và đại gia đ́nh tang quyến. Nguyện cầu hương linh
Cụ Bà Trần Thị Đẩu sớm về cơi Niết Bàn.
ĐS 17 Đón Tiếp
GS. Cao Thị Lễ
GẶP GỠ GIÁO SƯ CAO THỊ LỄ
Nhà bác-học Albert Einstein nói rằng: "Nếu
bạn muốn có một cuộc sống hạnh-phúc, hăy
buộc nó vào một mục-tiêu, chứ đừng có buộc
vào người hay vật." (If you want to have a
happy life, tie it to a goal, not to people
or things)
Ngoài ra, ông c̣n nói rằng: "Chỉ có
một cuộc đời sống cho tha-nhân mới là cuộc
sống hữu-dụng xứng-đáng." (Only a life lived
for others is a life worthwhile)
Cuộc đời của vị giáo-sư khả-kính và
dễ mến của Học-Viện Quốc-Gia Hành-Chánh Việt
Nam ngày nào; Cao Thị Lễ, đă phản-ảnh đúng
những điều nhà bác-học Einstein đă từng nói
ở trên.
Được tin giáo-sư Cao Thị Lễ ghé thăm
miền Tây Hoa Kỳ, các bạn CMChâu, PPNgữ và
TBThu có tổ-chức một buổi họp mặt để
chào-đón và gặp-gỡ thân-mật giữa Cô và các
cựu sinh-viên QGHC vào buổi chiều tối ngày
Thứ Bảy, 18/6/2011 tại tư-gia của vợ chồng
bạn CMChâu tọa-lạc tại thành-phố Fountain
Valley thuộc miền Nam California.
Công việc sửa-soạn cho buổi hội-ngộ
này khá chu-đáo. Bạn TBThu phổ-biến thư mời
đến tất-cả các bạn đồng-khóa 17 qua
phương-tiện e-mail và đồng-thời trên Web
site 17 QGHC. Bạn CMChâu cùng với hiền-thê
và với sự hợp-tác của vài đồng-môn sẽ
đảm-trách phần ẩm-thực theo tin sơ-khởi cho
khoảng 25 người. Bạn PPNgữ cập-nhật
danh-sách tham-dự và sau-khi hội-ư với ban
tổ-chức, đă phổ-biến chương-tŕnh sinh-hoạt
đến bạn bè. Đọc qua cái chương-tŕnh này
đồng-môn nhận thấy ban tổ-chức rất chu-đáo
trong việc sửa-soạn. Người xem có cảm-giác
như sẽ được tham-dự một cuộc hội-thảo quy-mô
có kèm theo phần ẩm-thực và văn-nghệ hấp-dẫn
như sau:
1/ Bạn PPNgữ sẽ đi đón giáo sư Lễ.
2/ Bạn PPNgữ sẽ tŕnh-bày vắn-tắt lư-do
buổi họp mặt.
3/ Bạn CMChâu sẽ chào-mừng giáo-sư Lễ và
các bạn đồng khóa.
4/ Các bạn tham-dự sẽ tự giới-thiệu ḿnh
và gia đ́nh.
5/ Cô Lễ sẽ đáp lời và tóm-tắt cuộc đời
giảng dậy của cô.
6/ Tiệc bắt-đầu dưới h́nh-thức buffet
với thành-phần thực-đơn hùng-hậu như sau:
7/ Vợ chồng bạn CMChâu ngoài ra sẽ
cống-hiến mọi người một món đặc-sản khác,
món này được giữ bí-mật!
8/ Cuối tiệc sẽ là phần văn-nghệ góp vui
của các bạn đồng-môn.
Với chương-tŕnh chi-tiết hấp-dẫn như thế
này tôi sẽ phải tham-dự rồi, bỏ qua rất uồng.
Một cơ-hội hiếm có, vừa có dịp gặp lại cô
giáo thời thanh-xuân của ḿnh, vừa sinh-hoạt
tâm-sự với bạn-bè, được ăn uống ngon và cuối
cùng được thưởng-thức văn-nghệ cây nhà lá
vườn th́ c̣n ǵ bằng!
Vào buổi chiều tối Thứ Bảy tôi lái xe
đến nơi họp mặt. Vừa bước qua ngưỡng cửa
pḥng khách nhà vợ chồng bạn CMChâu vào
khoảng 6:35 tôi đă thấy Cô Lễ và gia-đ́nh
các bạn đồng-môn đang đứng đầy đủ theo h́nh
bầu dục. Ngoài Cô Lễ là khách danh-dự của
ngày hôm ấy, tôi nhận ra các khuôn mặt của
vợ chồng CMChâu, vợ chồng PPNgữ và con gái,
vợ chồng TBThu, vợ chồng LHNghĩa, vợ chồng
NVĐức, vợ chồng HNHậu, vợ chồng ĐCMung, vợ
chồng NXVũ, chị LTGấm, LTCần, TVAnh, TĐMưu,
VHÂn.
Các bạn đă lần-lượt tự giới thiệu bản
thân và gia đ́nh của họ. Kế tiếp đến phiên
Cô Lễ. Cô Lễ là giảng-viên môn Kế-Toán
Thương-Mại tại HVQGHC. Trong niên-khóa
1969-1970, lớp 17A đă có thụ-giáo Cô môn học
này. Khóa 17 là một trường-hợp độc nhất vô
nhị trong lịch sử Học-Viện với sĩ số
sinh-viên gia-tăng gấp đôi so với các khóa
khác.
Trong số các bạn hiện diện vào ngày
Thứ Bảy 18/6 tất cả thuộc vào lớp 17B, trừ
PPNgữ là người duy nhất thuộc về lớp 17A,
tức là môn sinh trực-tiếp của Cô. Cô Lễ đă
biểu-lộ một sự xúc-động sâu xa khi được các
cựu sinh-viên tiếp-đón long-trong như thế
này. Cô nói Cô lấy làm cảm-động về tấm
thịnh-t́nh của các cựu sinh-viên đối với Cô.
Cô càng cảm-động hơn khi nhận ra hầu hết các
anh chị em có mặt xuất-thân từ lớp 17B,
những người không phải là môn-sinh của Cô
ngày nào. Điều này nói lên một sự kiện là
các cựu sinh-viên dù đă lớn tuổi và với một
thời-gian dài đă qua đi vẫn duy-tŕ
nguyên-vẹn quan-niệm cổ-truyền lễ-giáo Á
đông: kính trọng các vị Thầy trong ban
giảng-huấn của trường ḿnh đă theo học và
biểu lộ t́nh-cảm nồng ấm của môn sinh không
hề bị phai nḥa theo năm tháng. Cô đă
tiết-lộ cho mọi người nghe về cuộc đời và
gia-cảnh của Cô với những chi-tiết mà nhiều
người chưa từng có dịp nghe thấy.
Cô tâm-sự rằng Cô xuất-thân từ một
gia-đ́nh rất nghèo tại Việt Nam, cha Cô mất
sớm, mẹ Cô phải tảo-tần buôn bán nuôi con.
Với Cô chuyện trở thành một sinh-viên đại
học là một giấc mơ nhiều hơn là hiện thực.
Với hoàn-cảnh gia-đ́nh như thế, khi được 18
tuổi Cô đă phải đi làm thư-kư cho chính-phủ
trong tỉnh nhà nhờ thế Cô mới có tiền để lo
cho bản thân và giúp đỡ gia đ́nh. Cái việc
học lên của Cô cũng gặp trở ngại không kém,
ngoài lư do tài-chánh, là do từ cái
quan-niệm Á đông không xem trọng vai-tṛ của
người phụ-nữ trong xă-hội, con trai mới cần
học càng cao càng tốt để lo-tṛn trách-nhiệm
gia-đ́nh và xă-hội, chứ con gái lớn lên chỉ
cần lo gả chồng, sinh đẻ và nội-trợ là hết
cỡ, học nhiều học cao cũng chỉ bằng thừa,
không những thế nó c̣n làm hỏng hạnh-phúc
hôn-nhân nữa không chừng! Cô được cái ham
học, thích học nhưng không có phương-tiện.
C̣n người em trai của Cô lại không thích học
th́ lại nhận được sự khuyến-khích và yểm-trợ
của mẹ Cô. Em trai Cô tên là Cao Văn Trí
cuối cùng tốt-nghiệp Khoá 9, đă từng làm
Trưởng ty kinh-tế Kontum, trong khi Cô lại
học sau ông em một khóa khiến người khác lại
tưởng ông Trí là anh của Cô. Dịp may đă đến
khi Cô được đổi về Sài G̣n. Cô Lễ tiếp-tục
đi làm công-chức, vừa đi làm vừa đi học tiếp
Tú tài 1 và 2. Ngoài ra Cô Lễ c̣n học thêm
các lớp Năng-Lực Hành-Chánh, Năng-Lực Luật
Học, và từ đó thi đậu vào Khóa 10 Đốc-Sự. Từ
đây Cô mới có cơ-hội phát-huy cái đam-mê
cố-hữu của ḿnh. Kết-quả Cô đă đậu thủ-khoa
khóa này.
Từ đó theo truyền-thống Học-Viện Cô
được chính-phủ VNCH với sự hợp-tác của
cơ-quan USAID cấp học-bổng toàn-phần để sang
Hoa Kỳ học-tiếp bậc cao-học lấy cấp-bằng
Master's. Sau khi tốt-nghiệp với học vị ấy
Cô trở về Việt Nam để trở-thành giảng-viên
môn Kế Toán tại Học-Viện. Cô Lễ nói rằng
Khoá 17 để lại nhiều kỷ-niệm và ấn-tượng
trong đời Cô. Ây là v́ lớp 17A là lớp
đầu-tiên trong cuộc đời giảng-huấn của Cô.
Người nghe đồng-ư ngay v́ nó chẳng khác ǵ
cái mối t́nh đầu hầu như luôn luôn để lại
một dấu ấn khó phai nḥa suốt một đời người!
Cô như đại-bàng thêm cánh vươn cao khi được
chính-phủ cấp học-bổng cho Cô đi học để lấy
cấp-bằng Tiến-sĩ tại Hoa Kỳ. Cô đă theo-học
chương-tŕnh Tiến-sĩ và cuối cùng tốt nghiệp
với cấp bằng Ph.D. tại Trường Quản-Trị
Kinh-Doanh (School of Business
Administration) thuộc Đại Học Đường
University of Southern California tại Los
Angeles, với ngành chính là Management và
ngành phụ là Accounting.
Vào năm Cô hoàn-tất chương-tŕnh học,
một số người quen biết kể cả người có chân
trong ban giảng-huấn của trường đều khuyên
và muốn giúp Cô ở lại Hoa Kỳ v́ vào
thời-gian ấy chính-phủ Mỹ đang muốn rút chân
ra khỏi miền Nam Việt Nam và cái triển-vọng
toàn thể đất nước sẽ nằm dưới sự thống-trị
của cộng sản đă rơ dấn, nhưng Cô đă
thẳng-thắn từ-chối. Ngày xưa cứ mỗi khi nghe
tin sinh-viên tốt-nghiệp ở ngoại quốc xong
rồi t́m cách xoay sở ở lại không chịu trở về
quê-hương để phục-vụ là Cô mất cảm-t́nh
cho-nên khi đến lượt của Cô, học xong là Cô
quyết-định hồi hương. Chỉ vài tháng sau ngày
trở về, nước nhà hoàn toàn do công sản
cai-trị. Từ đó Cô mới lại t́m đường vượt
biên tỵ nạn cộng sản. Cuối cùng Cô đă
định-cư tại Virginia, gần thủ đô Washington
của Hoa Kỳ. Chỉ một thời-gian ngắn sau, Cô
đă trở thành giảng viên môn Anh ngữ và Kế
toán của Đại Học George Mason trong cùng
tiểu-bang. Vào giai-đoạn đó Cô là người
duy-nhất được nhà trường nhận làm giáo sư
thực-thụ (tenure). Để đạt được thành-quả này,
người thầy giáo phải thuộc loại giỏi giang,
có thực-lực, Nhà trường lâu lâu mới nhận một
hay hai giảng-viên làm giáo sư chính-thức,
người bản-xứ c̣n khó chen chân, nói ǵ đến
người ngoại quốc mới nhập-cư. Cô đă từng gởi
các bài viết hoặc bài nghiên-cứu cho Đặc san
của trường, một loại ấn bản chuyên-ngành,
Publication, và tất-cả các bài viết của Cô
đều được Đặc san đăng-tải đầy đủ. Các bài
viết và luận-án tốt-nghiệp của Cô đều được
giới có thẩm-quyền trong ngành nhiệt-liệt
tán thưởng. Cô làm nghề giảng-huấn tại
trường này liên tục hơn 20 năm cho tới ngày
Cô về hưu.
Cô tâm-sự rằng lúc đầu Cô cảm-thấy
hồi-hộp khi đứng trước các sinh-viên da
trắng nhưng lâu dần Cô cũng quen đi và rồi
cảm thấy thoải-mái và tự-nhiên ra. Cô
nhận-xét là Cô có dịp làm việc chung với
người bản xứ và nhận thấy mặc dù là họ rất
giỏi về chuyên-môn hoặc kỹ thuật nhưng phần
viết lách của họ xem ra chứa đựng khá nhiều
khuyết điểm.
Được hỏi là Cô đă từng theo học và
tốt nghiệp từ USC ở Los Angeles nắng ấm, cơ
duyên nào Cô lại chọn miền Đông Hoa Kỳ lạnh
buốt làm quê-hương, Cô cho biết Cô thích
đặc-biệt Virginia là v́ nơi này có bốn mùa
rơ-rệt, và phong cảnh lại rất đẹp. Ngoài ra,
Cô chẳng xa-lạ ǵ miền Đông là v́ trước đây
Cô đă từng theo học đề lấy cấp bằng Master's
tại Đại Học Syracuse University tại New
York.
Ngoài chuyện học-hành và làm việc của
Cô ra có bạn ṭ-ṃ muốn hỏi Cô Lễ về mặt
t́nh-cảm. Mọi người đều nhận thấy Cô có nét
đẹp cố-hữu mặc-dù nhan-sắc có giảm-sút theo
năm tháng cho nên đều thắc-mắc v́ sao Cô
không lập gia-đ́nh. Thường th́ nam giới khó
để yên cho các người đẹp, họ chỉ thờ ơ
lănh-đạm với các phụ-nữ...trời bắt xấu. Đây
là dịp may hiếm có không hỏi Cô để được nghe
Cô trả-lời trực-tiếp th́ c̣n chờ đến bao-giờ
mới có cơ-hội thứ hai để mà hỏi nữa. Cô
giải-thích là Cô thích học, ham học và chú
tâm vào việc học, chứ Cô không chú ư đến
chuyện t́nh-cảm v́ thế mà Cô vẫn sống vui
sống mạnh sống độc thân theo cái sự chọn-lựa
của Cô thôi. Có bạn, chả hiểu lấy tin
t́nh-báo từ đâu, đă hỏi Cô rằng vào lúc này
thế Cô có biết rằng vẫn có ít nhất là một
người đàn ông đang để ư và muốn lọt vào mắt
xanh của Cô hay không, Cô trả-lời thẳng-thắn
là Cô biết chứ nhưng lập-trường của Cô về
mặt này vẫn như trước, chẳng bị ảnh-hưởng ǵ.
Ngoài ra, Cô có bày-tỏ quan-niệm của
Cô về số phận. Cô không đồng-ư với nhiều
người về số mạng, như thành-công hay thất
bại là có số cả. Cô bảo là vận-mệnh và
tương-lai nằm trong bàn tay con người. Nếu
làm cái ǵ mà người ta đă tận dụng hết
phương-cách, thi-thố hết khả-năng rồi mà
cuối cùng vẫn không xong rồi đổ cho là tại
số th́ như thế có thể tạm chấp nhận được chứ
mà chưa vận-dụng hết sức ḿnh rồi không
thành và đổ tại số th́ nghe không ổn.
Sau-phần chia-sẻ tâm-sự thầy tṛ là
đến phần ẩm-thực. Thức ăn đồ uống ê hề, đă
được các chị sửa-soạn sẵn trông rất hấp-dẫn
và đẹp mắt. Năy giờ được nghe, được nói,
được hỏi rồi bây giờ đến phần ăn uống. Thực
đơn ăn chơi ăn thật đúng boong danh-sách
quảng-cáo. Mọi người lấy thức ăn xong cùng
nhau ra ngoài patio ngồi dọc theo một cái
bàn dài kê sẵn ăn uống chuyện tṛ vui-vẻ.
Người nào sợ lạnh th́ ngồi ở bên trong nhà.
No say xong đến phần thưởng thức văn-nghệ.
Pḥng khách nhà vợ chồng CMChâu đă
được trang-bị sẵn một dàn máy ghi âm, micro,
ba cây đàn guitar và hệ-thống loa tối-tân.
Tất cả thực-khách ngồi xuống các ghế để sẵn
thành nhiều hàng mắt hướng về sân khấu. Các
bản t́nh ca và dân ca đă được các ca sĩ cây
nhà lá vườn tŕnh-bày một cách truyền-cảm.
Khán giả có cảm giác được tham-dự một buổi
ca-nhạc thính-pḥng đầy giá-trị nghệ-thuật.
Có xem HNHậu vừa đàn vừa hát, cặp vợ chồng
Chính Mung Lam Thủy chồng đàn vợ hát, tất cả
như thả-hồn vào điệu nhạc trong một không
gian ấm-cúng với ánh sáng lúc mờ lúc tỏ
khán-giả mới nhận được cái đam-mê nghệ thuật
và sự lôi cuốn của các nghệ-sĩ tài hoa này.
Đă lâu lắm rồi, tôi mới có dịp thưởng-thức
một chương-tŕnh văn nghệ hay đến thế. Bạn
bè đă được nghe một số bài nhạc do chính bạn
ĐCMung sáng-tác hay phổ-thơ của đồng-môn
Nguyễn Tŕnh hiện c̣n sống tại Việt Nam.
Ngoài ba ca sĩ ṇng cốt; HNHậu, Chính Mung
và Lam Thủy, c̣n có sự góp mặt của HHàng,
cũng vừa đàn vừa hát, chủ nhà CMChâu và chị
NXVũ nữa. Quả thật "chưa có hôm nào vui
bằng hôm nay!"
Nhờ gặp gỡ các đồng-môn hôm ấy, tôi
biết thêm được vài chi-tiết liên-quan đến họ
mà xưa nay tôi chưa hề được nghe hay thấy
qua.
Bạn HHàng bảo là bạn vào hành-chánh
là lộn nghề. Bạn tiết-lộ trước đây bạn đă có
trong tay đến cả triệu rưỡi Mỹ kim, thế mà
tài-sản đă cuốn theo chiều gió và nay bạn
trở thành tay trắng v́ đầu-tư thua lỗ. Bạn
c̣n có tài vẽ tranh. Hôm ấy bạn cho tŕnh
làng nhiều bức tranh do bạn vẽ. Bạn có nhă ư
biếu Cô Lễ một bức tranh nhưng Cô bảo Cô
không thể đem nó lên máy bay được v́ to quá.
Buổi tối Thứ Bảy ấy, bạn tự nguyện là emcee
không chính-thức (PPNgữ là MC chính-thức)
rồi rượu vào lời ra thành-thử bạn diễn-tả
hơi lộn-xộn. Kể ra hoạt-động trong lănh-vực
tư đối với bạn có vẻ không hạp nốt!
C̣n bạn TĐMưu cho biết là bạn qua Mỹ
không theo diện tỵ nạn hay HO mà là....con
lai, nhưng bạn đă không giải-thích chi-tiết
như thế nào. Bạn hành nghề "tiện" suốt 365
ngày một năm. Bạn nghe có cô giáo xuất-hiện
bạn mới bỏ một ngày làm việc để đến thăm cô
giáo. Bạn Mưu là người chân-t́nh. Bạn cư-xử
thành-thật. Bạn dám nói ra công khai những ư
nghĩ thầm kín của ḿnh. Bạn khéo tay cho nên
đă tự ḿnh mua vật liệu và tự tay xây dựng
lên một ngôi chùa có mái cong để tự bạn
hành-tŕ giáo pháp. Được hỏi sức khỏe vợ bạn
lúc này ra sao v́ gần đây nghe nói chị ấy
vừa trải qua một cơn mổ lớn, bạn bảo ca mổ
tim của vợ bạn rất phức-tạp, đă được các
bác-sĩ của một bệnh-viện nổi-tiếng tại San
Diego thực-hiện thành-công. Vợ bạn nay đă
b́nh-phục đến hơn 80 phần trăm. Bỗng dưng
bạn quay qua chia-sẻ với tôi một tin-tức
liên-quan đến người đẹp North Carolina. Bạn
bảo người đẹp có pháp-danh là "Từ Hiếu." Ắt
hẳn chuyện chùa chiền và pháp danh có
liên-quan mật-thiết với nhau và người đẹp
chắc là cảm-nhận rơ-ràng nỗi-niềm của bạn.
Bạn HNHậu có giọng hát rất khỏe và
đầy truyền-cảm. Có đồng-môn nhận-xét là càng
về khuya bạn hát càng lúc càng hay. Hôm ấy,
bạn Hậu đă chứng-tỏ cho người xem hai niềm
đam-mê của chính bạn: mê hát và mê...vợ.
Khác hẳn với bạn Chính Mung, đối với hiền
thê cứ thoáng đi như dân Ăng lê, bạn Hậu
bộc-lộ tâm t́nh với vợ nhà công-khai,
chân-thành pha lẫn dí-dơm, từ lời nói cho
đến lời nhạc. Bạn làm tôi nhớ lại một bài
hát của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ ngày nào được
ca sĩ Ngọc Lan diễn-tả lại trong đó có câu,
"Hỏi rằng v́ sao thế-giới đông người mà
anh chỉ thấy có riêng em?" Bạn với
hiền-thê hầu như luôn luôn như chim liền
cánh, như cây liền cành vậy.
Bạn-bè nhờ buổi họp mặt này cũng được
biết vợ chồng chủ nhà CMChâu có đông con
nhất thế-giới ở vào thời-đại nguyên-tử này.
Đó là cái nguyên-nhân khiến chị CMChâu bị
đau lưng kinh-niên là vậy!
Nhờ thưởng-thức phần tŕnh-diễn
văn-nghệ bạn PPNgữ áng-chừng muốn giải-thích
cho cô giáo của ḿnh biết, v́ Cô bị thiếu
cái khoản này, về lănh-vực ái-t́nh, quan-hệ
t́nh-cảm và hôn-nhân của các cặp hành-chánh.
Bạn bảo là liên-hệ này được h́nh-thành và
phát-triển như là kết quả của sự quyện-lẫn
tổng-hợp của t́nh-cảm riêng tư và công vụ mà
chỉ có giới hành-chánh mới trải-nghiệm được
mà thôi. Liên-hệ này được biểu-lộ và
bàng-bạc đó đây nơi các cặp phối ngẫu ở
những buổi họp-mặt thân-mật như thế này.
Phải nói rằng trường-hợp của giáo sư
Cao Thị Lễ là một trường-hợp thành-công
hăn-hữu. Từ vị trí một cô thư kư theo
thời-gian với một mục-tiêu vạch sẵn, một ư
chí kiên-tŕ, một cố-gắng tối-đa, kèm thêm
một sự thông-minh có sẵn và một thể-lực tốt,
bao nhiêu trở ngại chông gai đă được
khắc-phục dần để rồi cuối cùng Cô đă
thành-đạt vẻ-vang, trở thành một đồng-môn
đàn chị dễ mến, một giáo-sư đầy khả-năng của
không những đại-học Việt Nam mà ngay cả
đại-học danh-tiếng Hoa Kỳ. Trong suốt cuộc
hành-tŕnh ấy Cô đă không hề bỏ qua cơ-hội
giúp đỡ người khác chẳng-hạn như gia-đ́nh
môn sinh của ḿnh trong bước đầu định-cư tại
Mỹ. Ngoài-ra, trong khả-năng có sẵn, Cô đă
từng ngấm-ngầm ra tay trợ-giúp một bạn
đồng-nghiệp Hoa Kỳ trở thành giáo-sư
chính-thức giống như Cô, lưu lại cho các
môn-sinh hậu-bối nhiều thiện-cảm và
hănh-diện. V́ lư-do này, có chị đă nói với
Cô rằng Cô được nhiều nữ sinh-viên xem là
thần tượng thời bấy giờ.
Có bạn sau khi nh́n thấy Cô đă
nhận-xét là Cô có vóc-dáng trẻ đẹp và khỏe
mạnh dù đă lớn tuổi, nói năng mạch-lạc
từ-tốn, tính-t́nh bao-dung, với một
khuôn-mặt đầy-đặn, sáng lán, thông-minh và
tiền vận vất-vả nhưng trung-vận và hậu-vận
rất tốt! Có lẽ trên đời chỉ có hai người có
tinh-thần an-khang và một thể-chất
khỏe-khoắn không u-sầu lo nghĩ là Cô Lễ và....tôi
vậy.
Theo bước chân Cô, ngày nay tại hải
ngoại các môn-sinh 17 đă thành-công đáng kể
về mọi mặt. Có người trở-thành tiến sĩ, giáo
sư, bác-sĩ y-khoa, kỹ sư, cao-học, cử-nhân
và thành-đạt trong nhiều ngành nghề khác
nhau, không bỏ công giáo-huấn của các vị
thầy khả-kính.
Để kết-thúc, người viết xin chia-sẻ
với tất-cả mọi người một ghi-nhận tương-đối
đầy-đủ của bạn PPNgữ, phản-ảnh tâm-sự và ư-nguyện
của hầu-hết các cựu sinh-viên Đốc-Sự 17:
"Cảm ơn quư bạn đă đáp lời mời gọi,
bỏ th́ giờ quí báu để tiếp đón Cô Lễ và góp
phần ḿnh cùng nhau tổ chức một đêm hội ngộ
thật vui, đậm đà hương vị ngày cũ với các
món ăn ngon, cùng lời ca tiếng nhạc đầy gợi
nhớ một thời sinh viên nơi Hoc Viện, đặc
biệt là phần văn nghệ của quư bạn HNHậu, anh
chị Mung-Thủy, chị NXVũ, anh HHàng, anh
CMChâu.
Xin gửi lời cảm ơn đặc biệt đến anh
chị CMChâu, nhất là chị Châu, dù đau vai đau
lưng, vẫn bất chấp để đứng ra mở cửa đón Cô
và quư bạn nơi ngôi nhà ấm cúng, thoáng rộng,
và đầy đủ tiện nghi ngay trung tâm Little
Saigon .
Qua tâm t́nh tṛ chuyện của Cô tối
hôm qua, chúng ta chắc hẳn đă học hỏi thêm ở
Cô Lễ gương sáng thành công của một phụ nữ
Việt Nam đă vượt lên trên số phận, thoát
chạy khỏi chế độ Cộng Sản để quyết chí đeo
đuổi trở thành một nhà giáo dục đại học đầy
uy tín tại Hoa Kỳ. Cuộc đời của cô đến giờ
vẫn măi măi xứng đáng với ḷng ngưỡng mộ ban
đầu của chúng ta dành cho một giảng viên Kế
Toán Thương Măi ngày nào nơi trường cũ.
Nếu t́nh trạng sức khỏe cho phép, cô
cho biết sẽ tham dự Đại Hội ĐS17 Kỷ Niệm 40
Năm Ra Trường (1972-2012) dự trù tổ chức tại
Orange County vào dịp Lễ Độc Lập Hoa Kỳ sang
năm 2012.
Mong rằng chúng ta sẽ luôn gắn bó
liên lạc thăm hỏi và cùng nhau vui sống lành
mạnh trong tinh thần tương thân, tương kính,
và tương trợ khi cần để t́nh bạn đồng khóa
luôn măi tươi đẹp như đóa hoa hồng
không gai."
"Một người thầy tốt giống như một
ngọn nến - nó cháy dần để thắp sáng đường đi
cho những kẻ khác." (A good teacher is like
a candle - it consumes itself to light the
way for others. - Author Unknown)
"Tôi thích một người thầy nào cho bạn
một cái ǵ đem về nhà để suy ngẫm ngoài bài
vở." (I like a teacher who gives you
something to take home to think about
besides homework. - Edith Ann)
"Một số người lướt qua cuộc đời chúng
ta như gió thoảng. Một số giữ được liên-lạc
một thời-gian, để lại những dấu-ấn trong
tâm-khảm, và từ đó chúng ta chẳng c̣n như
xưa nữa." (Some people come into our lives
and quickly go. Some stay for a while, leave
footprints on our hearts, and we are never,
ever the same. - Flavia Weedn)
"Chúng ta cần các bạn cũ để giúp ta
sống thọ và các bạn mới để giúp ta giữ được
sự trẻ-trung." (We need old friends to help
us grow old and new friends to help us stay
young. - Letty Cottin Pogrebin)
"Hăy cố-gắng trở-thành không phải
một người thành-công, nhưng hăy cố-gắng hơn
để trở-thành một người có giá-trị." (Try
to become not a man of success, but try
rather to become a man of value, - Albert
Einstein)
"Kinh-nghiệm của vài năm sẽ tự chứng-minh
là có những sự việc xảy ra trong quá-khứ mà
ta xem là sự bất-hạnh to tát nhưng dần-dà
theo thời-gian hóa ra lại là những điều đại
may-mắn." (A few years' experience will
convince it thát those things which at the
time they happened we regarded as our
greatest misfortunes have proved our
greatest blessings. - George Mason)
Nguyễn Văn Huy 20/6/2011
Thư Mời Họp Mặt
Các
bạn ĐS17 và gia đ́nh thân mến,
Nhân
dịp GS. Cao Thị Lễ đến Orange
County, chúng tôi xin mời các bạn và gia đ́nh bỏ chút th́ giờ đến
tham dự buổi họp mặt được tổ chức vào ngày Thứ Bảy 18 tháng 6 năm
2011 tại:
Tư
gia: Chế Minh Châu
Địa chỉ: 15924
Benichia Cir. Fountain Valley, CA 92708
Điện Thoại: Cell (714) 334-1442
Lúc: 6giờ chiều.
Trong
tinh thần thương yêu của ĐS17, chúng tôi tha thiết và mong được gặp
lại các bạn và gia đ́nh trong dịp họp mặt nầy.
Số điện thoại của Cô: Cell (703) 474 - 7616
Mọi chi tiết xin liên lạc Phạm Phước Ngữ (949) 559 - 5770.
Trân
Trọng Kính Mời,
Trần Bạch Thu
CHƯA CÓ HÔM NÀO...
VUI NHƯ HÔM NAY
Chúng tôi rời nhà anh chị Thu-Trâm, đồng hồ
đă chỉ 10:45 đêm..
Chúng tôi gặp nhau... (thỉnh thoảng vẫn gặp
nhau như thế..) lần nầy, đặc biệt có anh
TVTrung từ miền đông-bắc ghé thăm …
Lâu lắm, gần 4 năm… tôi thấy anh Trung vẫn
thế, vẫn “vui là chính”… nhưng hôm nay có lẽ
anh …vui hơn … anh lặp đi lặp lại điệp khúc
“không
có đêm nào, vui hơn đêm nay..” anh vui,
chúng tôi vui, Trâm vui (tôi thích tên Trâm,
như trong tiểu thuyết Nguyễn thị Hoàng,…)
chị Ngà vui… anh Huy đă đến sớm hơn một chút
(h́nh như trong một bài viết nào đó, anh Huy
cũng đă nói, anh rất thận trọng, đi sớm để
khỏi kẹt xe xa lộ….anh ở xa…lái xe một ḿnh,
lần nầy không có chị Huy tháp tùng…
Phúc và tôi đến thứ nh́….tôi gọi Trâm ơi,
Trâm ơi, chị Thu đang đứng rửa rau…những
ngọn rau xanh biếc, mà chị đă vun trồng
ngoài vườn….khi nào ăn mới hái….tươi hơn tất
cả ….ngon lành hơn tất cả, chị rửa chậu rau,
tôi đếm được…..7 lần, nước pha một chút muối,
Trâm nói, như thế mới sạch được… Trâm cẩn
thận lắm, nhặt từng ngọn lá, non mời đăi bạn,
không phí của, nhưng bạn là trên hết….do đó,
ai ai cũng quí anh chị Thu..hết ḷng với bạn
bè….“trung tâm” để tập trung các bạn ở xa,
ngoài tiểu bang, ngay cả vùng Nam Cali, căn
nhà ấm cúng của anh chị đă từng tiếp đón bao
nhiêu khách…
Trâm đă vất-vả cả ngày!! Chị chạy ra chợ,
t́m không thấy mướp đắng, chị hỏi, người bán
hàng bảo chị đợi, để họ t́m hết trong pḥng
lạnh, tổng cộng được tất cả 10 quả mướp đắng,
chị hư hửng mang về, dự định ổ qua hầm, nhồi
thịt…(không phải chỉ toàn thịt, chị làm …3
kiểu mướp đắng, với những cây tăm xiên để
làm dấu, có cả tôm, cá, và thịt heo
bầm..(món nầy đă là một món khoái khẩu cho
một ngày nóng như hôm nay) chị c̣n làm một
món đặc biệt mà tôi (và tất cả mọi người đều
thích, đó là chả cá, không phải
chả-cá-tầm-thường như mọi người nghĩ, chả cá
đây gồm tổng hợp chả cá (mua sẳn ở một người
chuyên môn ) chị không để nguyên thế, chị
chế biến, chị thêm vào, nào tôm tươi giả
nhuyễn, cá rô-phi xay nhỏ, hành tây, hành ta,
tiêu tỏi, hành phi, mộc nhĩ, miến .. cả một
chút thịt gà trộn lẫn, nước sốt cà chua chín
.. nên viên chả cá chị làm không thể nào
kiếm ở bất cứ tiệm ăn to/nhỏ nào, thêm vào
đó, một nồi to nào là đậu cô ve /ḿ căng /đậu
hủ chiên/nấm đông cô/đậu phụ-trúc rất đặc
biệt.. có lẽ, ngay chính tôi cũng không nhớ
nỗi những thứ ǵ chị dùng để xào một nồi
rau-chay đặc biệt như thế …
Tôi không quên, nhắc đến rượu…3 chai vang đỏ,
không phải là ít..với số người đàn ông….4
người (phụ nữ chúng tôi..
ít ai thích rượu…) hôm nay Phúc ngoại lệ,
chỉ với ly trà cố hữu, tiếng cụng ly nhau,
sắc và trong vắt,..không phải một lần, mà
nhiều lần, lặp đi lặp lại, mỗi khi các anh
có những đối thoại đắc ư !!, nếu không phải
là ngày mai đi làm, có lẽ..tiệc cũng chưa
tàn!!
Ăn xong, chị Ngà c̣n khéo léo, tự tay cắt
những quả kiwi xanh như ngọc, những miếng
xoài chín vàng, dâu tây Dalat..chị trộn với
crème mát lạnh, bánh crème café.. một món
dessert quá lạ mắt và ngon miệng!!
Các anh chị gặp nhau, “vui là chính” cười
vang vang, theo nhau kể chuyện nọ, chuyện
kia, chuyện đă gần 40 năm anh Trung mới gặp
lại anh Huy, chuyện ông Tây đang gây
scandale ở Mỹ, chuyện ông cựu Thống đốc
pḥng nh́, pḥng ba..lan man, tản mạn ..
“chuyện chúng ḿnh” chuyện gia đ́nh, chuyện
con cái, những đứa con gái anh chị Thu ngoài
việc học hành, ngoan ngoăn các cháu c̣n rất
xinh…(thế là, …thế-là có anh đang
…“hăng-hái” không rụt-rè tí nào, không ..e-ngại
tí nào, …muốn đề nghị…“thông-gia”.
Khó thật, anh chị Thu Trâm chỉ có 2 cô con
gái rượu….biết hứa thế-nào đây??? Anh chị
chỉ cười cười…ah! Anh chị Thu ơi, không phải
chỉ có …2 người ngắm nghé đâu đấy,…c̣n biết
bao anh chị khóa 17 không có mặt hôm nay, nhưng
….họ cũng có con trai 21, 22 đấy ..
Tôi nhớ anh Trung đă vài lần dự định, chạy
ra sân cùng với anh Ba hút một điếu thuốc,
nhưng anh không làm được, anh vội vội vàng
vàng, trở lại bàn,…
để …đề-nghị tiếp dự định… “thông gia”
của anh..
Hôm nay, tôi rất vui….như mọi lần, khi nào
được gặp các anh chị khóa 17 bạn của Phúc
tôi đều vui, tôi có cảm tưởng …tôi đă được
chấp nhận trong gia đ́nh 17…?
Chúng ta, ở tuổi nầy…không khí gia đ́nh đầm
ấm là một an ủi vô cùng..
Thân mến,
Quan Thụy Hoài
Ngày sắp hè ở Cali.
Tham Dự Lễ Cưới
con trai Huỳnh Nhân Hậu (ĐS17)
tại The Forster Mansion (San Juan Capistrano, CA
7/5/2011)
Chị LTGấm,
Anh Chị NXVũ, Anh Chị PPNgữ, Anh Chị CMChâu,
Anh Chị LPBa-TTNgà, Anh Chị TBThu.
Anh CVĐễ,
Anh LTCần, Anh Chị TBThu, Anh Chị CMChâu,
Anh Chị PPNgữ, Chị TCThạnh.
Anh Chị
Huỳnh Nhân Hậu (Ba Mẹ Chú Rễ)
“Giữ
Lời Hứa Với Bạn”
Nhân dịp Giỗ lần thứ tư của Bạn Triệu Ḥa (ĐS17). Xin gởi đến
các bạn Triệu Ḥa’s Legacies:
Trái:
Cát Mi, Chị TḤa, TTNgà
(ĐS17) và baby của TMSơn, Kim (vợ TMSơn),Tâm
(vợ TMKhôi) và con.
Hàng sau: Cần (chồng Cát Mi), LPBa
(ĐS17), TMDuy, TMKhôi, TMSơn
với con, TMQuân.(Seattle,
Washington 26/4/2011)
GẶP BẠN NGUYỄN
NGỌC DIỆP
Vào buổi chiều Thứ Năm 21/4/11 tôi đến nhà
hàng Royal Capital Seafood thuộc thành-phố
Garden Grove như đă hẹn trước với hai bạn
TBThu và CMChâu.
Lư-do của chuyến xuống Quận Cam hôm ấy là để
gặp gỡ một bạn đồng khóa hành-chánh; Nguyễn
Ngọc Diệp, nhân dịp bạn ấy cùng với vợ con
đến chơi miền Nam California. Đến nơi tôi
gặp bạn TBThu, LTCần, vợ chồng CMChâu và vợ
chồng PPNgữ. Được biết vợ chồng bạn LPBa -
TTNgà mặc dù muốn đến họp mặt với các bạn
đồng khóa trong dịp này nhưng không thể
thực-hiện được v́ bạn LPBa có việc cần phải
đi xa cho đến tối khuya hôm ấy mới về và chị
Ngà sẽ phải lái xe ra phi-trường Long Beach
để đón đức lang quân.
Bạn NNDiệp đi chung với vợ con của
bạn ấy. Ngoài ra, c̣n có một người anh em
cột chèo cùng với con trai của anh. Sau một
thời-gian dài không gặp hôm ấy chúng tôi
hân-hoan bắt tay nhau hàn-huyên náo-nhiệt.
Trong số các bạn hiện-diện chỉ có tôi là
người duy-nhất chưa có dịp gặp lại bạn Diệp
trong một khoảng thời-gian dài như thế. Bạn
Diệp là người có tính t́nh cởi mở, giọng nói
mạnh-mẽ và hầu như luôn luôn cười vui. Trông
bạn không khác hồi c̣n học hành-chánh bao
nhiêu. Vẫn một vóc dáng thư sinh trắng trẻo,
điểm trên khuôn mặt một cặp kính trắng nhỏ,
bạn không già nhiều theo năm tháng. Càng
nghe bạn nói chuyện và càng ôn lại dĩ văng,
chúng tôi nhận ra bạn ấy quả thật là một "chuyên-viên
học-hành". Đối với bạn ấy, học là một
sự-nghiệp. Nhiều người khác ngại học, ngán
học và sợ học là đàng khác trong khi bạn
Diệp lại ham học, thích học và cái sở thích
ấy bạn duy-tŕ từ Việt Nam qua tới Hoa Kỳ.
Bạn bảo đến tỵ-nạn được tại Hoa Kỳ là cơ-hội
du-học miễn phí.
Vào cuối tháng Tư năm 1975, bạn
tùng-sự tại Tổng Nha Thương Cảng Sàig̣n.
Tṛm trèm 24 tuổi, bạn được may-mắn đề-cử
thay-thế một ông chánh sự vụ về hưu. Vào
thời-gian ấy, v́ t́nh-h́nh đất nước sôi-động
ông Tổng Giám-Đốc cho phép nhân-viên dưới
quyền di tản. Sở làm của bạn tọa lạc ngay
bến tàu. Thế là bạn đă cùng với một đồng-môn
khác bước thẳng xuống tàu làm một chuyến
xuất-ngoại bất-ngờ. Bạn đă không có thời-giờ
thông-báo cho người nhà khiến cho họ tưởng
là bạn đă bị mất-tích.
Đến Mỹ bạn định-cư tại Kansas. Sau đó
bạn dời qua Chicago. Tại đây bạn tiếp-tục
con đường học-vấn. Ngồi bên cạnh, PPNgữ có
nêu lên việc các cựu sinh-viên khi ghi-danh
học lại tại các đại-học Hoa Kỳ thường được
trường-học bớt cho một số tín-chỉ dựa vào
kết-quả của sự lượng-định văn-bằng và
chương-tŕnh học-vấn trong quá khứ nhờ thế
sinh-viên có thể rút ngắn thời-gian học-hành.
Thế nhưng đối với bạn Diệp th́ lại khác. Bạn
ấy bảo là bạn muốn học lại từ đầu là v́ bạn
muốn cho có căn-bản và có lẽ là v́ hai
chương-tŕnh, hệ-thống giáo-dục Việt Mỹ dẫu
sao cũng có nhiều khác-biệt, thu-thập thêm
được nhiều kiến-thức mới càng nhiều chừng
nào càng tốt chừng đó. Thế là bạn Diệp làm
lại từ đầu. Phải nói là bạn ấy chọn học một
ngành xem ra rất khó đối với người ngoại
quốc, có sự khác biệt về văn-hoá và ngôn-ngữ:
Chính-trị học. Sau khi lấy xong bằng
Master's, bạn bỏ thêm ba năm nữa hoàn-tất
học-tŕnh và lấy cấp-bằng Tiến-sĩ Chính-trị
học. Tốt-nghiệp xong, bạn Diệp hành-nghề dạy
học một thời-gian. Tưởng là đến đây chuyện
học-hành coi như chấm dứt. Nhưng bạn Diệp
lại ghi danh tiếp vào một trường luật. Cuối
cùng, bạn thu được bằng Tiến sĩ Luật. Dời
nhà về thành-phố San Jose thuộc Thung Lũng
Hoa Vàng của miền Bắc California, bạn mở
văn-pḥng Luật sư. Bạn chuyên về các vụ-kiện
Workers' Comp, tai nạn nghề-nghiệp. Ngoài ra,
bạn c̣n thụ-lư cả các hồ-sơ tai-nạn xe cộ và
đảm-trách biện-hộ cho các thân chủ vụ
h́nh-sự nữa. Theo lời bạn Diệp ṭa án
Wơrkers' Comp là loại ṭa đặc-biệt, khác hẳn
hệ-thống ṭa án dân-sự hoặc h́nh-sự
thông-thường. Thêm nữa là hồ-sơ tai-nạn
nghề-nghiệp đ̣i hỏi luật sư sử-dụng đến
những công-thức chi-tiết, phức-tạp dùng cho
sự tính-toán số tiền được trả như là hậu-quả
của tai-nạn. Có thể nói, trong giai-đoạn
tỵ-nạn lúc đầu trên đất Mỹ, đa số thanh-niên
Việt chọn học các ngành về kỹ-thuật, vừa đỡ
dùng đến tiếng Anh cho việc viết và nói, vừa
đỡ mất nhiều thời-gian học-hành để c̣n đi
kiếm việc cho nhanh để lo cho bản thân và
gia đ́nh, chứ ít có người chịu đi học hai
cái ngành khó nuốt là Chính-trị và Luật. Học
nổi hai ngành này và đi được tới đích phải
kể là người xuất-sắc. Với NNDiệp, bạn bè
không có ǵ ngạc-nhiên. Từ hồi ở trong nước
bạn ấy đă học giỏi rồi. Bằng cớ là năm 1972
bạn ấy đă tốt-nghiệp thủ-khoa Đốc sự 17A.
Cái ưu-điểm của bạn ấy là dù qua một môi
trường mới trong đó văn-hóa và ngôn-ngữ
hoàn-toàn khác trước nhưng chỉ một thời-gian
ngắn sau, bạn đă hội-nhập vào xă-hội mới và
thành đạt vẻ-vang.
NNDiệp lập gia-đ́nh bên Mỹ. Vợ chồng
bạn có một cậu con trai khoảng 16 tuổi.
Trong lúc ngồi tại nhà hàng chờ gia-đ́nh bạn
đến, qua các bạn khác, tôi được biết con
trai của vợ chồng bạn Diệp rất thích theo
dơi mục tin-tức quốc-tế trên đài truyền-h́nh
CNN. Cháu nắm vững chi-tiết của những tin-tức
thu-lượm và có thể kể lại và bàn-luận với
người khác không thua ǵ một người lớn gây
ngạc nhiên và thích-thú cho nhiều người. Có
lẽ đây là ảnh-hưởng di-truyền. Bố là nhà
khoa bảng ngành chính-trị th́ con cái ham
muốn và tinh-thông chính-trị là chuyện dĩ
nhiên.
Đây cũng là lần đầu-tiên tôi gặp mặt
chị NNDiệp. Chị trông c̣n rất trẻ, có dáng
người tầm thước, xinh-xắn. Chị ăn nói vui-vẻ,
hoạt-bát, thân-thiện. Vợ chồng NNDiệp rất
hạp với nhau. Gia-đ́nh bạn có một cuộc sống
hạnh-phúc tràn-trề. Được biết chị Diệp có
nhũ-danh Kim Chi, bạn PPNgữ bỗng-nhiên nghĩ
ra cặp vợ chồng bạn ḿnh có tên Kim Chi Ngọc
Diệp và như thế dịch nôm là Cành Vàng Lá
Ngọc, một sự kết-hợp tiền-định hoặc
ngẫu-nhiên hiếm có. Nghe được như thế tôi
liên tưởng đến một phim Đại Hàn tả về
sinh-hoạt của một gia-đ́nh có bốn người con
mà họ xem là bốn viên ngọc quư có tên là
Cành Vàng Lá Ngọc.
Trước khi chị NNDiệp và chị PPNgữ đặt
thức ăn, mọi người lại được dịp chụp h́nh
chung thỏa thích. Có tất cả ba máy chụp ảnh
và cả ba máy đều được sử-dụng triệt-để. Có
lúc các đấng mày râu đang ngồi mải-mê nói
chuyện, các chị cũng chụp vài tấm để thu vào
các h́nh-ảnh sinh-hoạt tự-nhiên. Thấy thế
các chị lại chạy ra phía sau đứng sau lưng
quí ông chồng đang ngồi để cho phó nḥm chụp
h́nh thành ra mới có cái cảnh hiếm hoi quí
anh th́ ngồi mà quí chị th́ đứng trái ngược
hẳn sự ga-lăng thường t́nh của phái nam đối
với phái nữ. Cứ kể như trong mọi trường-hợp
đều có ngoại-lệ, và đây là một vậy. Nói nào
ngay trong lănh-vực luật pháp cũng có nhiều
trường-hợp được xem là ngoại-lệ như thế
huống hồ là giao-tế xă-hội! Gặp lại các bạn
lần này, bạn Diệp bảo là các bạn nói chung
không thay-đổi nhiều, không khác xưa là bao,
bạn LTCần trông mập hơn ngày xưa một chút.
Chỉ có tôi là khác hẳn thời niên-thiếu, là
v́ tóc tai của tôi lần-lượt ra đi có trật-tự,
trở thành hói đầu. Nhờ thế mà có bạn
nhận-xét là tôi trông "thông-minh" nghe
sung-sướng kể ǵ! Bạn Diệp hỏi nhỏ tôi rằng
tôi có đi tu hay không, áng chừng tướng tá
tôi trông giống một thầy tu. Tôi nghĩ bụng,
tu hú th́ có chứ tu-hành nỗi ǵ, nhưng tôi
có trả-lời bạn ấy là không, có tu hành ǵ
đâu. Bạn TBThu góp ư với bạn Diệp là tôi có
đi chùa tụng kinh và nghe giảng. Thắc-mắc
của bạn Diệp làm tôi nhớ lại trong thời gian
gần đây không hiểu Ḥa Thượng trụ tŕ ngôi
chùa gần nhà tôi nh́n tôi ra làm sao mà có
hai lần ngài đă nhận-xét với tôi là với vóc
dáng tự nhiên của tôi như thế tôi chẳng khác
nào một tu sĩ và tôi có thể đi tu được rồi.
Tôi cười trả-lời Ḥa Thượng rằng coi vậy mà
không phải vậy, v́ tôi chỉ hội đủ điều-kiện
mới có một nửa mà thôi. Có nghĩa là về
h́nh-thức th́ được, nhưng về nội-dung
kiến-thức kinh-điển và công-lực tu-tập
hầu-như chưa đủ mức dụng công thành ra có
vào chùa th́ cũng chẳng chắc có đạt mục-tiêu
được. Mà thật ra bản-thân ḿnh c̣n nặng
nghiệp, c̣n nhiều ham muốn ở đời lắm, đi tu
sao được. Nghĩ cho cùng ra, tu-hành đạt
chánh-quả cũng là phải có nhân duyên, số
mạng cả chứ chẳng chơi. Chuyện lấy vợ lấy
chồng của người đời cũng thế, duyên-số hết
cả. Như trường-hợp hi-hữu của vợ chồng bạn
Diệp đây, ông tơ bà nguyệt se duyên tài-t́nh
đến mức Cành Vàng là phải đi đôi với Lá Ngọc
nhờ thế hạnh-phúc gia-đ́nh mới bảo-đảm. Bạn
TBThu nhận-xét bạn Diệp có nhiều may-mắn
theo thứ tự thời-gian. Cái thứ nhất, bạn học
một lèo tới tột-đỉnh không c̣n ǵ để học nữa.
Kế đến bạn mở văn-pḥng luật-sư, một ḿnh
làm chủ chẳng lệ-thuộc vào người nào, và
thành-công như ư. Tiếp theo bạn lấy được một
người vợ đẹp-đẽ, có tính-t́nh thoải-mái,
vui-vẻ và rộng-răi. Và cuối cùng, sau khi
lập gia-đ́nh xong, hai vợ chồng bạn hạ-sinh
được một cậu quư tử thông-minh làm vốn liếng
v́ thế cái chuyện có cần phải sinh con thêm
nữa hay không không c̣n quan-trọng cho lắm,
thích th́ có thêm, mà nếu có thêm th́ trai
hay gái không thành vấn-đề, c̣n không thích
rồi tạm dừng ở đây th́ cũng được luôn, chẳng
sao cả. Mưu sự tại nhân mà thành sự tại
thiên, người tính không bằng trời tính. Ở
trường-hợp bạn ta, mọi sự kể ra hoàn-hảo!
Hèn ǵ mà vợ chồng bạn chứa nhiều nét vui
tươi. Được bạn bè hỏi về công việc làm để
biết xem bạn có gặp căng thẳng hay không,
bạn Diệp cho biết dĩ nhiên có nhiều gay-go
trong công việc. Nh́n bạn hôm ấy, tôi thấy
bạn có lối sống của một "typical American".
Bạn Diệp khi ra văn-pḥng hay ṭa-án thường
diện áo sơ-mi, veston và cà-vạt, nhưng ngoài
giờ làm việc, như hôm gặp nhau ấy, bạn ăn
mặc giản-dị, một chiếc áo polo với cái quần
blue jean cố-hữu của "người Mỹ thông-thường".
V́ có sự căng-thẳng của việc-làm, bạn ấy mới
cần đến việc thư-giăn thân tâm bằng cách đi
chơi xa với vợ con và luân tiện gặp lại các
bạn đồng-khóa để có dịp hàn-huyên tâm-sự, ôn
lại các kỷ-niệm quá khứ. Hôm ấy là một ngày
bạn-bè sống thật sự thoải mái với nhau, bao
nhiêu kư ức với đồng môn và giáo sư, kẻ c̣n
sống cũng như người đă khuất bóng được
tận-t́nh kể ra và chia sẻ với nhau. Nhờ
những dịp như thế này, tôi lại có dịp được
biết thêm nhiều về các h́nh ảnh đẹp của các
bạn học hay thầy giáo của chúng tôi mà ngày
xưa tôi không hề biết lúc c̣n đang cắp sách
đến trường.
Nói chung ngày gặp mặt 21/4 vừa qua
mọi người đều hoan-hỉ. Các bạn đă tích-cực
tham-gia đàm-thoại khác những lần trước. Bạn
LTCần là người xưa nay ít nói cũng đă
phát-biểu nhiều hơn. Bạn PPNgữ cũng thế. Chỉ
có điều là khi nói chuyện, ngay cả lúc bạn
cười mà PPNgữ vẫn giữ nét nghiêm-trang quá.
Kỳ này bạn CMChâu đóng góp tích-cực dưới
h́nh-thức cung-cấp những câu chuyện vui có
tính-cách xă-hội giúp cho mọi người có một
ngày vui trọn vẹn. Bạn Châu dí dỏm kể lại
một câu chuyện pha tṛ về nguồn gốc của
tiếng Anh. Bạn ấy nói, có người nhận-xét là
tiếng Anh bắt-nguồn từ tiếng Việt mà ra. Này
nhé, khi người Việt nói "tối nay" th́ người
Mỹ nói là "tonight", hoặc khi trông thấy một
cái ổ gà, người Việt bảo đó là cái "lỗ", cái
"hố" th́ người Mỹ chẳng gọi na ná là "hole"
là ǵ! Bạn c̣n vui-vẻ đố bạn bè tại sao hay
lư do nào mà người Việt dùng chữ "con" hay "cái"
để phân-biệt một vật, chẳng hạn như con mắt,
cái tai v.v... Bạn giải-thích rắng
thông-thường vật ǵ cử động được th́ gọi là
"con"; chẳng hạn như con ngươi, c̣n vật ǵ
không nhúc-nhích được th́ gọi là "cái"; cái
rốn chẳng hạn. Có bạn hỏi cắc-cớ rằng thế
th́ tại sao có vật cục-cựa được mà người đời
lại gọi là "cái" là làm sao, bạn bảo theo
bạn Diệp, luập pháp c̣n có ngoại-lệ nữa là,
v́ vậy cái ǵ không xếp hạng được cứ coi như
thuộc vào ngoại lệ là xong ngay! Giải-pháp
ổn thỏa. Có bạn nói chữ "con", chữ "cái" của
Việt Nam làm bạn ấy nhớ đến tiếng Pháp có
chữ "le" và "la" để phân-biệt phái tính, vậy
th́ hai tiếng Việt và Pháp giống nhau ở điểm
này. Bạn CMChâu bảo tiếng Pháp "le", "la"
không theo một nguyên-tắc nhất-định mà chỉ
dựa vào sự thuộc ḷng của dân chúng, nhưng
nếu phải học thuộc ḷng giống đực giống cái
như thế th́ việc học tiếng ngoại quốc sẽ gây
mệt mỏi cho nhiều người. Bạn nói cái cách
tốt nhất để dạy Việt ngữ cho các trẻ em Việt
tha-hương, rành tiếng Anh hơn tiếng mẹ đẻ,
là dựa trên "nguyên-tắc nhúc-nhích" nói trên
là dễ học và dễ nhớ nhất.
Đang nói năng ồn ào, ăn uống vui-vẻ
bỗng-dưng tôi cảm-thấy có chuyện lạ. Nh́n
ngang về phía cashier tôi nhận ra chị NNDiệp
đang đứng trả tiền ăn cho buổi tối Thứ Năm
hôm ấy. Chị Diệp có tính nhanh-nhẹn không
ngờ. Bạn PPNgữ hấp-tấp chạy ra can-thiệp
ngăn-cản. Theo sau có bạn CMChâu. Thế nhưng
chị NNDiệp dứt khoát không chịu. Chị CMChâu
có giải-thích là theo thông-lệ, những bạn ở
xa là khách quư cho nên chi-phí ăn uống cứ
để cho bạn bè địa-phương cùng nhau
giải-quyết, không phải bận tâm. Bạn Diệp mới
cười bảo rằng bạn rất cảm-động và vui-mừng
gặp được bạn bè miền Nam California trong
dịp gia đ́nh bạn xuống đó nghỉ hè và bạn bảo
chuyện trả tiền cho bữa ăn hôm ấy được xếp
vào "ngoại-lệ" giống như đă được nói ở phần
trên. Vợ chồng bạn Diệp ân-cần mời mọc bạn
bè, nhắc-nhở họ khi nào có dịp lên San Jose
chơi nhớ báo cho vợ chồng bạn biết để hai
bạn có dịp tiếp đón tại tư gia.
Cuộc họp mặt không tính trước cuối
cùng đă kết-thúc vào khoảng 10 giờ đêm 21/4.
Tại băi đậu xe, mọi người vẫn tiếp-tục
chuyện-văn tưởng chừng như không dứt. Bắt
tay xong, lại bắt tay nữa, vài ba lượt như
thế cuối cùng mọi người mới đành chia tay
lên xe ai về nhà nấy. Gia đ́nh vợ chồng bạn
NNDiệp và người thân lên chiếc mini-van trực
chỉ Khách sạn Hilton nằm sát bờ biển Long
Beach. Tại đó họ sẽ ngủ qua đêm. Trưa hôm
sau, Thứ Sáu, 22/4, gia đ́nh bạn sẽ đi xuống
phi trường John Wayne dưới Quận Cam để đáp
phi cơ về lại San Jose. Ngày học chung
trường bạn và tôi ở tuổi đôi mươi, ngày gặp
lại nhau nơi đất khách bạn và tôi đă ỡ tuổi
sáu mươi. Bạn tôi nay là người thành-đạt lớn
nơi xứ người, có vợ con đề-huề với cuộc sống
thoải-mái ngập tràn hạnh-phúc. Một người bạn
tốt trên đời xem ra rất hiếm hoi và khó t́m.
Nh́n lại tôi cảm thấy may-mắn lắm. Có được
bạn tốt cũng là nhờ có nhân duyên tốt vậy.
"Hạnh-phúc không phải là sự thiếu
vắng các trở ngại nhưng là khả-năng đối-phó
với các rắc-rối đó" (Happiness is not the
absence of problems but the ability to deal
with them. - Charles Louis de Montesquieu)
"Đừng đi trước tôi, có thể tôi không
đi theo
Đừng đi sau tôi, có thể tôi
không dẫn đường
Hăy cứ đi cạnh tôi và làm một
người bạn."
(Don't walk in front of me, I may not
follow.
Don't walk behind me, I may not
lead.
Just walk beside me and be my
friend.- Albert Camus)
"Cái cách duy nhất để có được một người bạn
là tự ḿnh hăy là một người bạn trước cái đă."
(The only way to have a friend is to be one
- Ralph Waldo Emerson)
Nguyễn Văn Huy
22/4/2011
Thư Mời Họp Mặt
Các
bạn ĐS17 và gia đ́nh thân mến,
Nhân
dịp anh chị Nguyễn Ngọc Diệp đang có mặt tại Orange
County, chúng tôi xin mời các bạn và gia đ́nh bỏ chút th́ giờ đến
tham dự buổi họp mặt được tổ chức vào ngày Thứ Năm 21 tháng 4 năm
2011 tại:
Nhà
hàng: Royal Capital Seafood
Địa chỉ: 10911. Westminster Ave.. (Góc Euclid và Westminster) Garden
Grove, CA 92843
Lúc: 6giờ chiều
Trong
tinh thần thương yêu của ĐS17, chúng tôi tha thiết và mong được gặp
lại các bạn và gia đ́nh trong dịp họp mặt nầy.
Nhận được tin buồn Thân Mẫu của
Chị Lê Thị Gấm (ĐS17) là Cụ
Bà Lê Thị Thủy Pháp danh Diệu Thiện
vừa mới qua đời lúc 10g30 ngày Thứ Hai 28-2-2011 (tức ngày 26 tháng 1
năm Tân Măo) tại Santa Ana, Orange County, California, hưởng thọ 94 tuổi.
Các Bạn đồng môn ĐS17
Thành Kính Chia Buồn cùng Anh Chị Nam - Lê Thị Gấm và tang quyến.
Nguyện cầu hương linh Cụ Bà Diệu
Thiện sớm được về nương Cơi Phật.
(Tel:
714-554-7372)
BAN ĐIỀU HÀNH CSV/QGHC
ĐỐC SỰ KHÓA 17 8051 Westminster
Blvd., Westminster, CA 92683 Phone: (714) 891-9996
Ngày 09 tháng 02 năm 2011
Kính gởi:
Các bạn Đốc Sự 17 và gia đ́nh.
Về việc:
Đại Hội ĐS17 vào dịp Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ ngày 4 tháng 7
năm 2012
Thưa các bạn,
Theo tinh thần hai phiên họp vào ngày 21/10/2010 và ngày
16/01/2011, các bạn ĐS17 đề nghị chúng tôi đại diện để viết
thơ này gởi đến các bạn nói về Đại Hội Đốc Sự 17 tại Miền
Nam California (MNC) vào dịp Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ - ngày 04
tháng 07 năm 2012. Đại Hội này đă được nhiều bạn ở xa đề
nghị từ lâu và gần đây trong một dịp họp mặt tại Seattle,
tiểu bang Washington các bạn ĐS17 một lần nữa muốn có Đại
Hội được tổ chức tại MNC để các bạn khắp nơi trên thế giới
có dịp đến với nhau trong t́nh thân đồng khóa.
Kể từ sau Đại Hội khóa ĐS17 - 36 Năm Nh́n Lại tại MNC năm
2008, anh chị em cựu sinh viên ĐS 17 mong ước có một Đại Hội
mới tiếp theo để có dịp hàn huyên tâm sự trong những năm
cuối của cuộc đời, có cơ hội trong dịp 40 năm sau ngày ra
trường để lượng định những ǵ anh chị em khóa 17 đă làm được,
và những ǵ chưa làm được để an ủi, giúp đỡ, chia xẻ những
thành đạt và khó khăn trong cuộc sống tại quê người cũng như
t́m phương cách giúp đỡ anh chị em đồng khóa tại Việt Nam
trong phạm vi khả năng và giới hạn của khóa.
Đại Hội tháng 07 năm 2012 đánh dấu 40 năm ra trường
1972-2012; thời gian là lúc chúng ta đều trên 60 và có bạn
đă gần 70, rất nhiều bạn đă lên chức ông bà nội, ngoại;
không gian là MNC, địa danh mà ĐS17 đă nhiều lần gặp nhau.
Thật ra chúng ta cũng muốn có dịp để đến nhiều nơi khác
nhưng nơi đó chúng ta không có hay không đủ bạn bè tại đó.
Địa điểm MNC, nơi đây có đông bạn bè và các bạn sẵn sàng đến
đây để tham dự th́ các bạn tại địa phương này, chúng tôi sẵn
sàng đứng ra gánh vác. Thời gian chúng ta c̣n hơn một năm
rưỡi nữa, xin các bạn chuản bị vacation cho tháng 07/2012
tại MNC. Chúng ta sẽ gặp nhau từ Thứ năm July 5 và liên tục
Thứ sáu July 6, Thứ bảy July 7, và Chủ nhựt July 8 năm 2012.
Từ nay, các bạn tại MNC, mỗi lần gặp nhau, chúng tôi sẽ bàn
về Đại Hội 2012, chúng tôi sẽ bắt đầu đi vào chi tiết từ
tháng 8/2011, một năm trước ngày Đại Hội. Xin các bạn ở xa
tham gia vào Ban Tổ Chức, đóng góp ư kiến về chủ đề và những
công việc cần thiết phải làm để Đại Hội được hoàn hảo.
Những đề nghị của các bạn tại MNC chỉ có tính cách gợi ư,
phần quyết định tổ chức Đại Hội do toàn thể anh chị em cựu
sinh viên khóa ĐS17 trên toàn thế giới cùng nhau quyết định
để có tiếng nói sau cùng trong việc tổ chức thành công Đại
Hội khóa ĐS17 năm 2012. Các bạn có thể liên lạc: Lê Thị Gấm,
Đèo Chính Mung, Chế Minh Châu, Ngô Xuân Vũ, Nguyễn Viết Đức,
Phạm Đức Thạnh, Lê Hiếu Nghĩa, Chu Văn An, Trương Minh Đức,
Nguyễn Văn Huy, Tạ Chương Thạnh, Lê Phước Ba
<donlecpa@hotmail.com> đt: (714) 891-9996; Trần Bạch Thu
<thubtran@hotmail.com> đt: (562) 423-1793; Phạm Phước Ngữ
<n6pham8@hotmail.com> đt: (949) 559-5770; Huỳnh Tấn Lê,
<drlehuynh@sbcglobal.net> đt: (714) 878-3739. Địa chỉ liên
lạc là văn pḥng bạn Lê Phước Ba - Triệu Thị Ngà, các bạn
nhớ đây là địa chỉ mới, các bạn Ba - Ngà đă mua một căn phố
mới, ở góc đường Beach và Westminster, gần văn pḥng cũ, và
không c̣n mướn phố nữa:
Các bạn ở xa xin liên lạc về MNC cho biết là có dự định sẽ
tham dự Đại Hội tháng 07 năm 2012 để chúng tôi lần lượt cập
nhật và phổ biến cho các bạn ở xa biết là ḿnh sẽ gặp ai.
Sơ khởi, có hai bạn Nguyễn Trí ở Boston, MA và Nguyễn Văn
Phong ở Seattle, WA t́nh nguyện sẽ đến sớm một tuần lễ để
phụ giúp các bạn tại MNC. Tại mỗi địa phương, các bạn có
thể liên lạc với nhau và cử một người gọi đến cho anh em MNC
biết là ai sẽ tham dự và tổng số bao nhiêu người.
Trong t́nh thân của bạn bè đồng khóa, chúng tôi mong ước
chúng ta sẽ găp nhau đông đảo hơn bao giờ hết trong kỳ Đại
Hội 2012 này v́ sự thay đổi không ngừng trong mỗi giây phút,
một lần gặp nhau rồi chúng ta có biết sẽ có dịp gặp lại nữa
không. Xin các bạn hăy vận động bạn bè để tất cả cùng dự
Đại Hội năm 2012. Nhân dịp năm mới Tân Măo, kính chúc các
bạn và gia đ́nh một năm an lành và hạnh phúc:"Mai đào nở rộ đón xuân tươi - Lấy
cả mùa xuân kính tặng người - Năm nay xuân đến vui hơn trước
- Chúc trọn một năm rộn tiếng cười".
Kính chào các bạn và hẹn gặp nhau trong kỳ Đại Hội 2012.
ĐS17 Huỳnh Tấn Lê
PHÂN ƯU
Nhận được tin buồn Thân Mẫu của
Bạn Nguyễn Tấn Phát (ĐS17) là
Cụ Bà Trần Thị Hai đă từ trần ngày13 tháng 12 năm 2010
tại Kiến Ḥa, Việt Nam. Hưởng thọ 95 tuổi.
Các Bạn đồng môn ĐS17
Thành
kính chia buồn cùng Anh Chị Nguyễn Tấn Phát và tang quyến.
Nguyện cầu hương linh Cụ Bà Trần Thị
Hai sớm được về nương Cơi Phật.
Thư Mời
Họp Mặt
Các bạn ĐS17 và gia đ́nh thân mến,
Nhân dịp Xuân về, Tết đến
chúng tôi thân mời các bạn và gia đ́nh dành chút th́ giờ
đến gặp gỡ hàn uyên và tham dự buổi họp mặt tất
niên của ĐS17 được
tổ chức vào ngày,
giờ và địa điểm như sau :
Nhà hàng Hồng Ân
9862. Westminster Ave. Suite B
(Góc Brookhurst và Westminster)
Garden Grove, CA 92843
Lúc 6:00 P.M ngày Chủ Nhật
16 tháng 1 năm 2011.
Trong tinh thần thương yêu của ĐS17, chúng tôi tha thiết
và mong được gặp lại đầy đủ các bạn và gia đ́nh trong
dịp họp mặt cuối năm nầy.
Trân Trọng Kính Mời,
Little
Sàigon, ngày 12 tháng 12 năm 2010.
TM. Ban Tổ Chức Trần Bạch Thu
NHỮNG NGƯỜI BẠN
1.- Khi thời gian đă qua đi
người ta thường hay tiếc v́ trễ. Nhưng với
hắn th́ chắc không thể trễ v́ tôi biết hắn
từ hơn bốn mươi năm qua, nhưng tiếc th́ có.
Những năm tháng
ấy, trong lớp hắn khá lặng lẽ, không giống
với những tên sinh viên gốc miền Bắc khác,
thường quá mồm miệng, ưa biện thuyết, hắn ít
nói, hay cười với đôi mắt lấp lánh - đến bây
giờ tôi cũng không rơ v́ sao người miền Bắc
thường nói rất hay, câu lối rơ ràng dù là
người miệt quê, với chất giọng nhiều nhạc
điệu -, thường bạn bè chỉ nghe giọng hắn
trong những buổi thuyết tŕnh, hắn cũng chỉ
học vừa đủ để khi tốt nghiệp được về bộ Tài
chánh, nối nghiệp bố, vậy thôi. Nói chung,
hắn là một người không để lại nhiều ấn tượng
cho bạn bè khi xa nhau.
Thế rồi, vận
nước đổi thay, khoảng hai mươi lăm năm sau
tôi mới được gặp lại hắn trong một buổi tiệc
họp bạn tại nhà một người bạn cùng khóa khác,
(các bạn có c̣n nhớ bài thơ T́nh Già của
Phan Khôi...) Tại đây tôi mới biết hắn hiện
ở trên Los Angeles, gần phi trường quốc tế
LAX, cách không xa lắm vùng Little Saigon
quy tụ nhiều bạn bè này. Trông hắn vẫn vậy,
vẫn cung cách điềm tĩnh, thong dong, quan
sát và nghe nhiều hơn cười nói, chỉ có điều
là lạ là - tiếng Việt ḿnh ba cái dấu tạo ra
ba nghĩa khác nhau - mái tóc đen bóng ngày
xưa của hắn nay không c̣n nữa, thay vào đó
là cái sọ dừa cũng bóng lưỡng. Tan tiệc hắn
khẽ khàng đưa cho tôi một b́ thư mỏng, nhờ
tôi chuyển cho người bạn nghèo ở quê nhà v́
biết tôi sắp về Việt Nam. Rồi ngày tháng cứ
vùn vụt trôi qua, tôi cũng không có thêm ấn
tượng ǵ đặc biệt về hắn.
Cho đến ngày
trên trang Web của bạn bè cùng khóa xuất
hiện bài viết đầu tiên của hắn, rồi liên
tiếp sau đó, cứ cách năm, bảy ngày lại có
bài khác, tôi trở thành độc giả trung thành
không bỏ sót bài nào của hắn; hắn viết đủ đề
tài: tôn giáo, xă hội, văn hóa, phân tích
thời sự, đặc biệt về nghệ thuật sống, về
nhân sinh, hay chuyển những tài liệu có giá
trị của người khác. Hắn viết thật khỏe, dễ
dàng, kiến thức sâu sắc, mạch văn minh triết.
Bao trùm lên toàn bộ bài viết của hắn là cái
tâm thật lành, đọc một bài của hắn, dù đề
tài nào, tôi thấy h́nh như cái tâm của ḿnh
cũng tốt hơn, hiền hơn, tử tế hơn một chút,
kiến thức cũng rộng thêm một chút.
Sau này khi thân
với nhau hơn, tôi biết con người và đời sống
của hắn rất đôn hậu, vợ chồng hắn không có
con, nhưng xem thái độ của hắn cũng rất
thoải mái, an nhiên tự tại, tuy vậy hắn cũng
tự thố lộ là không dám về lại Việt Nam,
không phải v́ sợ Cộng Sản, mà chỉ sợ không
control được ḿnh... Hắn cũng rất hào hiệp
trong việc giúp đỡ người khác, nhất là với
những bạn bè không may mắn, dù đồng lương
hưu non của hắn cũng không khá giả ǵ, trong
việc này cách cư xử của hắn tinh tế đặc biệt,
đúng với câu mà hắn đă từng trích dẫn "your
way of giving is more important than what
you give".
Trong chỗ riêng
tư với ít bạn bè thân, hắn cũng rất hào sảng
trong việc nhậu nhẹt, cũng uống tới nơi, tới
chốn nếu không phải lái xe, và thêm một điều
khác lạ nữa: bây giờ dù hắn vẫn chăm chú
lắng nghe khi bạn bè nói, nhưng có lẽ trong
đầu hắn ngun ngút ư tưởng nên đến khi ḿnh
nói, hắn có thể nói liên miên, bất tuyệt về
một đề tài nào đó cũng với sự phân tích đến
từng chi tiết và cũng với tấm ḷng thật lành.
Phải đến già đầu
rồi mới nhận rơ giá trị của một người bạn
cũng chẳng tiếc sao và cũng chẳng khoái sao
(Lâm ngữ Đường).
2.- Phải chăng tính cách của
con người không thay đổi nhiều qua thời
gian? Con người hắn hao hao giống típ anh
hùng, thảo khấu Lương Sơn Bạc.
Thời trẻ, tính
hắn hăng hái, bồng bột lạ thường. Nghe kể
rằng hắn đă vát dao rượt chém một tay côn đồ
và lường đảo, rồi cũng có màn tự tử trong
những năm 60 mà phong trào hiện sinh Tây
phương du nhập vào Việt Nam với nhũng cuốn
sách thời danh như Buồn Nôn của Sarte, Ư
Thức Mới Trong Văn Nghệ Triết Học của Phạm
công Thiện.
Hắn đọc nhiều,
từ Sarte, Camus, Andre Gide, Mauham... qua
Doăn quốc Sĩ, Dương Nghiễm Mậu, Mai Thảo,
Thanh tâm Tuyền và sa đà cả đời vào kiếm
hiệp Kim Dung. Hắn đi từ cực đoan này qua
cực đoan khác trong đời sống, đă có lúc hắn
bỏ học v́ thấy đời là phi lư, nhưng khi học
lại th́ lấy hai cái bằng Tú tài hạng b́nh,
hắn vào Học Viện QGHC học tà tà để chỉ đủ
điểm ra trường vế làm Phó Quận ở quê hương
hắn, nhưng khi qua Mỹ năm 1975, chỉ hơn ba
năm sau hắn học xong BS, sau đó một mạch lấy
CPA trong sáu tháng mà không phải thi lại
Test nào.
Hắn thích rượu,
từ rượu mạnh như Remy Martel, Hennessy,
Cardon Bleu cho đến lúc bị què v́ gout, mới
chuyển sang rượu nho, hắn rất hạnh phúc khi
trong tay có chai rươu ngon đăi bạn bè. Gặp
bạn bè thân hắn có thể uống quên thôi và lúc
nào cùng dành lái xe dù đường xa và tài t́nh
là nhiều năm qua hắn không bị một ticket nào,
chả bù phu nhân hắn một giọt rượu cũng không,
nhưng năm nào cũng có vài màn đụng xe khi
th́ trên free way, lúc ở local.
Hắn say mê tập
thể dục, mỗi sáng hắn ra biển chạy trên cát
vài miles, hít đất vài trăm cái, rồi ào
xuống biển tắm, hắn tập mồ hôi nhễ nhại, thở
như trâu cày, như bị trời hành. Dù đă qua
cái tuổi sáu mươi mấy năm, nhưng hắn vẫn cứ
kiên gan, ngạo nghễ tập như một lực sĩ thế
vận hội như vậy.
Thời trẻ, hắn là
vua trong việc châm chọc bạn bè, bây giờ hắn
tu nhiều rồi, nhưng cái tật nói thẳng của
hắn nhiều khi cũng làm bạn bè sượng sùng,
nhưng không ai giận hắn lâu được v́ cái tâm
rất lành của hắn.
Tiền bạc đối với
hắn khi th́ thật lớn, có lúc thật nhỏ, hắn
có thể đóng góp những khoản tiền lớn vào
việc từ thiện hay giúp đỡ bằng hữu, nhưng có
thể ngồi tỉ mẫn cắt từng coupon sale 50
cent, một đồng, hay không quên kiếm những
coupon on sale ở restaurant mời bạn bè đi ăn
mỗi tháng.
Nhưng trên hết,
tôi chưa từng biết có lần nào hắn từ chối
giúp đỡ bạn bè,ngay cả những việc thực khó
mà từ đó có thể gây nhiều hệ lụy cho hắn.
Một thí dụ: Người em của bạn VHA làm hồ sơ
bảo lănh cho A qua Mỹ từ hai mươi năm trước
đây, đến khi hồ sơ active, th́ những người
em của bạn VHA đều gặp khó khăn về tài chánh,
nên cần người khác bảo trợ tài chánh, nhưng
qua bao năm tháng vẫn không t́m được ai làm
việc này, do một cơ duyên t́nh cờ, hay tiếng
lành đồn xa, em bạn A đă đến nhờ hắn giúp,
hắn đă kư bảo trợ cho bạn ngay, dù hắn không
c̣n nhớ ǵ về người bạn cùng khóa bốn mươi
năm trước này, hắn xem đó là điều tự nhiên,
phải làm như vậy.
Vậy đó, hai
người bạn của chúng ta có được xếp vào cái
list "Không tu cũng đắc" không,
hở các bạn hiền.
Ngô Xuân Vũ
PHÂN ƯU
Vô cùng xúc động được tin Bà Trần Đức Tạo, Nhủ danh Lâm Ngọc Báu
(ĐS17)
đă từ-trần ngày 18 tháng 10
năm 2010 lúc 7giờ tối (nhằm ngày 11 tháng 9 năm Canh-Dần) tại
Bệnh-Viện Fountain Valley, California. Hưởng thọ 70 tuổi.
Linh cửu hiện quàn tại Peek Family,
Pḥng số 3. 7801 Bolsa Ave. Westminster, CA
92683, Đ/T 714-893-3525
Lễ Phát tang:
- Thứ Năm ngày 21 tháng 10 năm
2010 lúc 3 giờ chiều tại nhà quàn Peek Family,
Pḥng số 4
Thăm viếng:
- Thứ Năm ngày 21 tháng 10 năm
2010 từ 3 giờ chiều đến 7giờ tối tại nhà quàn Peek Family,
Pḥng số
4 - Thứ
Sáu ngày 22 tháng 10 năm 2010 từ 3 giờ chiều đến 7giờ tối tại nhà
quàn Peek Family, Pḥng số 3
Thánh lễ An-táng:
- Ngày 23 tháng 10 năm 2010, lúc
11 giờ 30 sáng tại Thánh-đường Saint Barbara
730 S. Euclid st., Santa Ana, CA
92704, Đ/T 714-775-7733
- Linh-cữu sẽ được an táng sau
Thánh-Lễ tại Nghĩa-Trang Chúa Chiên Lành
8301 Talber Ave. Huntington Beach,
CA 92646, Đ/T 714-847-8546
Các bạn đồng môn ĐS17 vô cùng thương tiếc và xin thành kính chia buồn
cùng Anh Trần Đức Tạo và tang quyến. Nguyện cầu hương linh
Chị Lâm Ngọc Báu sớm về
Hưởng Nhan Thánh Chúa.
Đại Hội Kỷ Niệm 40 Năm (1972-2012)
Thưa quư anh chị và các bạn Khóa 17,
Vào tháng 9 năm nay 2010 tôi và một số quư bạn đồng khóa có nhận
được e-mail của bạn Huỳnh Tấn Lê đề cập đến Đại Hội Đốc Sự 17 dự
trù được tổ chức tại miền Nam California, Hoa Kỳ vào khoảng thời
gian 4 tháng 7 năm 2012.
Được biết sau khi có dịp gặp gỡ một số các bạn học cũ và gia đ́nh
trên Seattle, tiểu bang Washington vào tháng 9 vừa qua, bạn Phạm
Phước Ngữ đă chuyển đạt ư kiến của quư anh chị trên ấy đến bạn
Huỳnh Tấn Lê và đề nghị anh tổ chức Đại Hội này. Sau khi nhận được
sự hợp tác của bạn Phạm Phước Ngữ anh Huỳnh Tấn Lê đă đồng ư về
việc này.
Tôi c̣n nhớ vào tháng 6 năm 2009, trong lần gặp gỡ một số bạn đồng
khóa tại San Jose, California, Hoa Kỳ, có bạn đă nêu lên ư kiến
tương tự. Các bạn trên ấy tỏ ra thiết tha có một cuộc gặp gỡ chung
giữa các bạn cùng khóa. Các bạn có nhờ tôi lên tiếng thăm ḍ xem
thử đại hội lần này có thể tổ chức tại miền Bắc hoặc miền Nam
California hay không. Tôi nghĩ rằng có nhiều bạn trong chúng ta có
cùng một ư nghĩ nhưng chưa có cơ hội để phổ biến đến bạn bè.
Năm nay bạn Huỳnh Tấn Lê và Phạm Phước Ngữ đáp ứng đề nghị của quư
anh chị Seattle và San Jose. Thời gian và địa điểm của cuộc tương
phùng giữa các bạn Khoá 17 kỳ này đă rơ ràng. Để bảo đảm cho sự
thành công của Đại Hội 4-7-2012 "Ban Tổ chức" sẽ cần đến sự tiếp
tay, hợp tác và tham dự của tất cả các bạn trên toàn thế giới. Tôi
được biết là bạn Trần Bạch Thu cũng đă hoan hỉ nhận lời tham gia
tổ chức Đại Hội.
Các bạn cùng khóa của chúng ta không xa lạ ǵ với các bạn có đầy
thiện chí phục vụ quyền lợi chung như Huỳnh Tấn Lê, Phạm Phước Ngữ
và Trần Bạch Thu.
Thiết nghĩ Đại Hội 36 năm nh́n lại được tổ chức thành công tại
miền Nam California hai năm trước đây là do sự đóng góp tích cực
và nhiệt thành của hai bạn Huỳnh Tấn Lê và Phạm Phước Ngữ và nhiều
bạn khác. Và cho đến nay các cựu sinh viên QGHC cảm nhận được sự
ấm cúng gần gũi thân t́nh là nhờ sự cung cấp phương tiện liên lạc
của Webmaster Trần Bạch Thu với Diễn Đàn Cựu Sinh Viên Quốc Gia
Hành Chánh. Khả năng tổ chức và thiện chí phục vụ tập thể của ba
bạn vừa kể và các bạn khác đă được chứng minh qua việc làm điển
h́nh của họ từ trước đến nay mà các bạn đă được nghe nói và tôi
không thể nào kể hết ra đây được. Triển vọng thành công của Đại
Hội 4-7-2012 do đó được kể là rất cao.
Trong các năm vừa qua, tôi ít có dịp gặp gỡ nhiều bạn phần là v́
tôi ở xa thủ đô tỵ nạn Quận Cam, và một phần là do bận bịu với
công ăn việc làm cuối tuần. Mặc dù không có mặt tại chỗ nhưng tôi
có theo dơi đầy đủ các sinh hoạt của các bạn. Thú thật là cá nhân
tôi chưa làm được điều ǵ hữu ích cho tập thể của chúng ta và tôi
luôn ngưỡng mộ và tán thành những việc làm có ích lợi chung của
tất cả các bạn.
Mới ngày nào, chúng ta tốt nghiệp ra trường ở tuổi trên 20 mà nay
nh́n lại một khoảng thời gian rất dài 40 năm đă trôi qua. Từ sau
ngày ấy các bạn cùng khóa ít có cơ hội gặp nhau đông đủ v́ trở
ngại địa dư, hoàn cảnh và công vụ. Dẫu không nh́n thấy nhau ngày
ấy nhưng tâm tư cũng cảm thấy gần gũi, an b́nh, không giao động
nhiều v́ mọi người vẫn nghĩ rằng chúng ta đều c̣n trẻ cả, tương
lai c̣n dài và v́ thế cái cơ hội gặp lại các bạn cũ vào một ngày
không xa nào đó trên các miền đất nước thân yêu của chúng ta là
chuyện b́nh thường chẳng khó khăn ǵ. Rủi thay, chỉ một thời gian
ngắn, hơn hai năm sau kể từ ngày tốt nghiệp, biến cố 30-4-75 không
ngờ đă xảy ra mà hậu quả là sẩy đàn tan nghé với đầy dẫy đau
thương với người c̣n kẻ mất; các bạn c̣n sống th́ nay rải rác khắp
bốn phương trời và nh́n lại tuổi tác chúng ta đều đă đi vào giai
đoạn hoàng hôn của cuộc đời.
Lần này sẽ là một trong những cơ hội cuối cùng mà các bạn Khóa 17
trên toàn thế giới có thể gặp lại được nhau. Đại Hội lần này chứa
đựng rất nhiều ư nghĩa. Nó là dịp cho các bạn trên toàn thế giới
hội tụ về miền Nam California để gặp gỡ và cùng nhau sinh hoạt
chung, ôn lại các kỷ niệm liên hệ bạn bè, trường học, đồng nghiệp
và thầy cô thuộc về các năm xưa và đặc biệt nhất là đánh đấu 40
năm ngày chúng ta tốt nghiệp ra trường. Đó là một khoảng thời gian
khá dài trong đời người mà các đồng môn đă chứng kiến những sự mất
mát to lớn trong các hoàn cảnh khác nhau của bạn bè khi vĩnh biệt
rời xa gia đ́nh và đồng môn của họ. Với những bạn c̣n lại trên thế
gian, thời gian cứ lần lượt qua đi theo thứ tự Đông qua Xuân tới,
để rồi ngắm nh́n lại nhau hoặc chính ḿnh chúng ta nhận ra vết
tích của thời gian đối với một kiếp nhân sinh; các mái đầu xanh
của ngày xưa thân ái đă từ từ chuyển dần qua màu muối tiêu cho đến
bạc hẳn. Những ngày c̣n lại ít hơn những ngày đă qua. Dĩ văng rất
dài, nhưng tương lai lại ngắn ngủi. Tuổi trẻ Việt Nam thuộc vào
thế hệ của chúng ta sống c̣n với ít nhiều suy tư, trăn trở, về
cuộc đời, về vận nước, về công danh sự nghiệp, về lư tưởng mục
tiêu cuộc sống, về tương lai đất nước, về t́nh bạn v.v...kể không
hết được. Những điều này chỉ có thể được trải ra, chia sẻ giữa
những bạn học cùng khoá, hoặc giữa các tri kỷ có cùng tâm tư mà
thôi. Và cái ngày thích hợp để tất cả chúng ta cùng nhau ôn lại
cái dĩ văng vui cũng như buồn ấy là ngày 4-7-2012.
Trong thời gian sắp tới chắn chắn sẽ có nhiều bạn hưởng ứng tham
gia góp công vào giai đoạn sửa soạn cho đại hội nhờ thiện chí sẵn
có và tấm ḷng đối với bạn bè.
Mỗi người góp một bàn tay chắc chắn đại hội sẽ thành công viên
măn. Ban tổ chức rất mong gặp lại toàn thể các anh chị và các bạn
tại Đại Hội 40 Năm Đốc Sự 17 vào ngày 4-7-2012. Có lẽ chúng ta
không biết đến bao giờ mới có dịp gặp lại nhau đông đủ như thế.
Thân mời quư anh chị và gia đ́nh ĐS17 hưởng ứng tham dư Đại Hội để
không phụ tấm ḷng tốt của Ban tổ chức.
Tạm thời, quư anh chị và các bạn có thể liên-lạc trực-tiếp với các
bạn Huỳnh Tấn Lê, Phạm Phước Ngữ và Trần Bạch Thu để đóng góp các
ư kiến cần thiết cho Đại Hội. Một danh sách liên lạc đầy đủ sẽ
được bổ túc sau.
Thân chúc tất cả quư anh chị, các bạn và gia đ́nh luôn vui vẻ và
an lạc.
Thân mến, Nguyễn văn Huy, một
ĐS17
"Tương lai tùy thuộc vào những ǵ ta làm trong hiện tại."
(The future depends on what we do do in the present. - Mahatma
Gandhi)
"Hăy thưởng thức những việc nhỏ đi, bởi v́ vào một ngày kia khi
nh́n lại bạn có thể nhận ra đó lại là những việc lớn đấy." (Enjoy
the little things, for one day you may look back and realize they
were the big things. - Robert Brault)
"Hôm qua th́ đă đi vào dĩ văng, không bao giờ trở lại; ngày mai
th́ là lời hứa hẹn chẳng với người nào; hôm nay là một tặng vật,
chính thế mà ta gọi nó là hiện tại, món quà." (Yesterday is gone,
never return; tomorrow is promised to no one; today is a gift,
that's why we call it the present. - Unknown)
"The rain may be falling hard outside, Mưa rơi nặng hạt bên ngoài
But your smile makes it all alright. Nụ cười của bạn làm tôi
an ḷng
I'm so glad that you're my friend. Vui thay khi có bạn hiền
I know our friendship will never end." Biết rằng t́nh bạn
-Robert Alan sẽ không phai
nḥa.
From: Le Huynh <drlehuynh@sbcglobal.net>
Sent: Sun, September 19, 2010 9:23:37 PM
Thưa các bạn:
Hôm nói chuyện với các bạn từ Seattle, tôi đă hứa là tôi sẳn sàng
làm việc để giúp các bạn có một Đại Hội tại Miền Nam California
điều kiện là bạn Phạm Phước Ngữ phải làm việc với tôi như hồi năm
2008. Bạn Ngữ bằng ḷng và tôi có đề nghị bạn Ngữ gọi nói chuyện
này với anh Trần Bạch Thu để coi như một sự thông tin cho đúng
nguyên tắc hành chánh. Hôm nay với email này tôi xin Bạn Trần
Bạch Thu và bạn Lê Phước Ba nếu không có ǵ trở ngại th́ chiều mai
trong buổi gặp gỡ với anh chị Phong-Minh sẽ thông báo đến các bạn
về việc Đại Hội July 4, 2012 tại miền Nam California, sau đó bạn
Thu email đến các bạn ĐS17 và sau đó nếu không có ǵ trở ngại,
chúng ta sẽ có một buổi họp để tiến hành.
Từ Seattle, trong buổi họp sau đám cưới con gái ĐPBảo, hôm chúa
nhật 7-9-2010, các bạn đồng khóa tại Seattle gồm các anh chị
ĐPBảo, AC Diệp Thanh Sang, AC An-Liên, AC Ng Thế Viên, AC Lê Văn
Bảy, AC Phạm Duy Sương, Nguyễn Đẩu, Ng V Phong, bảo tôi gọi ngay
cho HTLê, đề nghị Kỷ Niệm 40 Năm Ngày Tốt Nghiệp 1972-2012 nên tổ
chức tại Orange County. Sau 2 lần gọi và để lại message, bạn Lê
hồi đáp hoàn ṭan tán đồng đề nghị vừa nói và thêm rằng nên tổ
chức vào Ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ 4-7-2012.
Forward e-mail này của bạn Sang chỉ mong các bạn rộng đường tham
khảo và đóng góp ư kiến để ĐẠI HỘI ĐS17/2012 trở thành dấu mốc
đáng nhớ nhất trong đời sinh viên hành chánh và công vụ ngắn ngủi
của chúng ta.
Chúc các bạn và gia đ́nh tràn đầy an lạc.
Phạm Phước Ngữ
PHÂN ƯU
Nhận được tin buồn Thân Mẫu của
Bạn Lê
Hiếu Nghĩa (ĐS17) là
Cụ Bà Quả Phụ Lê Hiếu Kính, Nhũ Danh Trần thị Hiếu Thuận,
Pháp Danh Quảng Tâm vừa từ trần ngày 01 tháng 10 năm 2010
tại Huế, Việt Nam. Hưởng thọ 85 tuổi.
Các Bạn đồng môn ĐS17
Thành
kính chia buồn cùng Anh Chị Lê Hiếu Nghĩa và tang quyến.
Nguyện cầu hương linh Cụ Bà Quảng Tâm sớm được về nương Cơi Phật.
NNhung, PPNgữ, NTViên, NTHùng, NĐNguyên,
PDSương, NĐẩu, DTSang, DKLiên, NVAn,
LVBảy, NVPhong, PBNgọc, ĐPBảo.(ĐS17 tại Seattle, Washington ngày 4 tháng 9 năm 2010
dự lễ cưới
con gái Bạn ĐPBảo)
Nhận được tin buồn Nhạc Mẫu của
Bạn Nguyễn văn Huy (ĐS17) là Cụ Bà Quả Phụ Ngô Nguyên
Phúc, Nhũ danh Nguyễn thị Nhă, Pháp danh Diệu Hạnh
vừa mới qua đời ngày 27 tháng 06 năm 2010 tại
El Camino Village, California. Hưởng thọ 83 tuổi.
Địa chỉ Nhà Quàn
:
Peek Family Funeral Home (P.2).
7801 Bolsa Ave. , Westminster, CA 92683.
Tel: (714) 893-3525
Thăm viếng :
Thứ Hai ngày 5 tháng 7 năm 2010 từ
10 giờ sáng đến 1 giờ trưa.
Hỏa Táng :
Thứ Haingày 5 tháng 7 năm 2010 lúc 3 giờ trưa.
Các Bạn đồng môn ĐS17
Thành kính chia buồn cùng Anh chị Nguyễn văn Huy và
tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Bà sớm siêu sinh tịnh độ.
Chúc Mừng, Chúc Mừng
Nhận được tin vui Bạn Nguyễn Minh Đức
sẽ làm lễ Thành hôn cho Trưởng Nam là Cháu Nguyễn Đ́nh Tuân
sánh duyên cùng Cô Trần thị Thủy Tiên vào lúc 4 giờ chiều ngày Thứ
Bảy 12 tháng 6 năm 2010 tại Houston, Texas.
Các bạn đồng môn ĐS17 xin chung
vui cùng Anh chị Nguyễn Minh Đức và chúc mừng hai họ có Dâu hiền, Rễ thảo.
Hai cháu Tuân Tiên được trăm năm hạnh phúc.
Cơi Thiên Thu Gọi
Ngày hôm nay, ngày sau cùng gia đ́nh, họ hàng, bạn bè…c̣n nh́n thấy cháu
Văn..bên cơi đời nầy. Tôi không ngạc nhiên khi thấy trên dưới 200 người đă
đến đây…Tôi cũng không ngạc nhiên khi thấy trong số các người đến dự tang
lễ, có mặt hầu hết các anh chị cựu SV Quốc Gia Hành Chánh khóa 17, một số
đi từ bắc Cali xuống sáng sớm hôm nay, có những người bạn P. mà tôi chưa
gặp bao giờ.
Tất cả đến đây, để chia sẽ nỗi mất mát với gia đ́nh anh chị Thạnh/Tuyết.
Chung quanh tôi, chật kín giáo đường.., gia đ́nh, bạn bè, thân hữu…đồng
nghiệp.. với những khuôn mặt buồn hiu.
Đông lắm…
C̣n nhớ một lần, tôi nghe được trong một thánh lễ, tôi không quen người
nằm trong chiếc quan tài đó, những người sống là bạn. Vị linh mục giảng
nói rằng, hăy nh́n chung quanh những người đến dự tang lễ của ông, để biết
ông đă sống như thế nào… Nhà thờ hôm nay, chứng minh được điều đó..
Tiếng hát cao vút của một phụ nữ da trắng, với tiếng đàn đệm guitare và
violon… réo rắt..
Không khí thật trang nghiêm..
Nhưng những tiếng khóc nhè nhẹ sau lưng tôi, chung quanh tôi, và ngay cả
tôi cũng không cầm được nước mắt …khi nghe cậu anh trai của cháu Văn, lên
micro và nói về em ḿnh... Cậu cũng nói có những bất b́nh giữa anh em, có
lẽ v́ cậu là anh cả… nhưng cậu đă nhắc đến những ngày hạnh phúc nhiều hơn,
đến tiếng chuông điện thoại cellphone, mà khi bắt lên, “unknown”. Đó là
tiếng của cháu Văn đă quan tâm và hỏi han anh ḿnh về trận động đất
Haiti.!!
Thế đó, t́nh anh em ruột thịt vẫn hơn …
Cậu cũng nói đến những câu hỏi mà sau nầy sẽ có người hỏi cậu “có bao
nhiêu anh em” cậu sẽ trả lời, có 4 đấy, nhưng một người em 30 tuổi đă đi
xa..
Những lời nói tâm t́nh từ đáy con tim của một người anh …làm tôi khóc măi
cho đến khi tất cả các nghi thức thánh lễ hoàn tất.
Đoàn
xe có đến 50 chiếc, lần lượt nối đuôi theo sau chiếc xe tang, đi vào xa
lộ.. Và sau đó .. một chốc nữa thôi….cháu sẽ xa ĺa mọi thứ, mọi người,
mọi nơi chốn.. Cháu sẽ ở sâu giữa ḷng đất, cháu đă từ cát bụi đến đây,
giờ nầy, tiếng gọi thiên thu sẽ mang cháu về với cát bụi!!
Tiếng cầu kinh, tiếng lao xao bạn bè, tiếng khóc than …những giọt nước mắt
không ngừng trên khuôn mặt bàng hoàng, những khuôn mặt tái tê của bố mẹ,
của anh em.. Chốc nữa đây, khi những nắm đất được vứt xuống, những cành
hoa gửi theo cho cháu mang về nhà, tất cả sẽ che lấp dần dần chiếc áo
quan, mà bố mẹ đă chọn cho cháu.
Cháu có biết ….bố mẹ đă xé ruột sinh ra cháu, nuôi nấng từ những giọt sữa
ngon ngọt.., từ những miếng cơm, bố mẹ đă lo lắng cho cháu những ngày cháu
sắp mọc răng, sắp biết lật, biết ḅ, biết đi…., những ngày đầu đưa cháu
đến trường, học từ A,B,C đến nay cháu đă tốt nghiệp trường Đại học cháu
ưng ư nhất.
Cháu có biết….bố mẹ đă kỳ vọng ở cháu rất nhiều, đă tin tưởng, đă gầy
dựng cho cháu.
Chốc nữa thôi, dưới 3 tấc đất kia sẽ giữ chặt thân thể cháu mà mẹ cháu đă
cưu mang 9 tháng 10 ngày, đă mang nặng,đẻ
đau..
Sao cháu không nói nữa, bố mẹ chỉ ao ước cháu sống, dù chỉ một thời gian
nào đó ngắn ngủi, để bố mẹ cháu chăm sóc, thuốc men, để bố mẹ thức đêm, bỏ
tất cả để chỉ giữ cháu lại trần gian nầy..
Sao hôm nay, gần 30 năm ở cơi dương trần, cháu lại bỏ đi.
Sao cháu đành ngoảnh mặt bỏ đi.
Bố mẹ làm sao hiểu được, bạn bè bố mẹ chả ai hiểu được.
Bầu trời hôm nay âm u, trong cơn gió có những giọt mưa nhè nhẹ…như cùng
chia sẽ với bố mẹ, với gia đ́nh với bạn bè.
Bầu trời buồn như những buổi chiều ở quê ḿnh, trong trí nhớ của cha của
mẹ..
Chợt nhớ ngày hôm qua, sau lễ cầu hồn cho cháu Văn, các bạn cùng khóa 17
đă lần lượt đến chia buồn cùng tang quyến và trong lời phân ưu P. đă gởi
những ư nghĩ sau đây đến anh chị Thạnh/Tuyết:
Trần gian cơi tạm, tính vô thường
Con trẻ ra đi, chẳng vấn vương.
Phụ mẫu bàng hoàng sao mất mát
Nghĩa cha, t́nh mẹ khó đo lường.
Bố mẹ xin gửi thân thể cháu cho bàn tay của Mẹ Maria, của Phật Bà Quan Âm.
Mong hương hồn cháu được thảnh thơi.
Ngh́n thu vĩnh biệt
cháu.
Phóng viên ĐS17
Tường Tŕnh từ Thành Phố Claremont, California
Ngày 20 tháng 4 năm 2010
Anh chị Tạ Chương Thạnh và các bạn quư mến,
Tôi xin viết vài gịng này theo lời kêu gọi của bạn Huỳnh Hậu để chia sẻ
phần nào nỗi buồn to lớn của anh chị Thạnh & Tuyết trước sự mất mát vĩnh
viễn người con trai thứ thân yêu khi cháu Tạ Chí Văn đă ra đi không một
lời từ giă...
Thưa quư anh chị,
Nếu nói trong đời tôi có một vài người bạn tốt th́ anh chị Thạnh & Tuyết
đối với gia đ́nh chúng tôi là những người bạn rất tốt. Tôi tuy không có
duyên ở gần nhà anh chị Thạnh & Tuyết như bạn Huỳnh Hậu hay Lữ Thế Cần ở
"vùng núi quê mùa" nhưng thời Triệu Ḥa c̣n sống th́ chúng tôi và Triệu
Ḥa kể cả bạn Nguyễn Nhung đă có lần ghé thăm nhà anh chị Thạnh & Tuyết
vào một đêm gió lạnh ở vùng Rancho Cucamonga với sự tiếp đón rất ư là t́nh
nghĩa anh em.
Anh chị Thạnh & Tuyết đối với cá nhân tôi th́ anh chị có một t́nh cảm quư
mến một cách đặc biệt. Chúng tôi đă có dịp nghỉ ngơi tại nhà anh chị trong
một đêm đầy kỷ niệm. Cũng chính nơi này, chúng tôi đă có dịp gặp gỡ đầy đủ
các cháu, con của anh chị Thạnh & Tuyết và chúng tôi đều công nhận rằng
gia đ́nh anh chị Thạnh & Tuyết là một gia đ́nh rất là hạnh phúc với 4
người con thật là ngoan ngoăn dễ thương, hết sức lễ phép, năng động, tháo
vát, rất đam mê thể thao và thật là vui vẻ. Lúc đó chúng tôi đă khoe với
nhau, vợ chồng tôi có 3 người con, vợ chồng Thạnh & Tuyết có 4 người con,
và vợ chồng Triệu Hoà có 5 người con... Cứ theo thứ tự đó mà tính lên th́
tôi thấy quư bạn tôi rất là hạnh phúc hơn cả gia đ́nh tôi nữa.
Anh chị Thạnh & Tuyết không những rất quan tâm đến bạn bè mà c̣n để ư đến
những người thân của gia đ́nh bạn bè nữa. Đó là một đặc điểm hiếm quư của
anh chị Thạnh & Tuyết. Khi anh biết tôi có ông bà nhạc ở Cali nhưng không
tiện việc chăm sóc v́ chúng tôi ở đất nước khác, anh chị Thạnh & Tuyết đă
không quản ngại đường xá xa xôi, vẫn thường xuyên điện thoại thăm hỏi hoặc
lái xe chạy xuống Anaheim để thăm ông bà nhạc của tôi, cũng như an ủi vỗ
về khi cả hai người đang ốm đau. Điều đó khiến vợ chồng chúng tôi hết sức
cảm kích. Và cả khi ông nhạc của tôi nằm xuống th́ cũng có mặt anh Tạ
Chương Thạnh đến thăm viếng cùng với một số anh em 17 của ḿnh và đọc kinh
tiễn đưa ông nhạc của tôi về nơi an nghỉ cuối cùng mặc dù lúc đó nhạc mẫu
của anh cũng đang lâm trọng bệnh.
Ngoài ra có những dịp vui như ở gia đ́nh Huỳnh Hậu trước đây th́ vợ chồng
anh Thạnh cũng đă có mặt tham dư tiếp đón bạn bè phương xa với cái máy
video mà anh mang theo để quay lại tất cả những kỷ niệm đẹp của bạn bè.
Hoặc những lần anh chị Thạnh & Tuyết đưa chúng tôi đi thăm núi tuyết, hoặc
dẫn chúng tôi lội bộ đi thăm ngôi làng kiểu mẫu gần nhà anh chị với đèn
đuốc sáng choang trên các cảnh thông và các ngôi nhà trong Đêm Noel với
ánh lửa bập bùng của một Đêm Giáng sinh tuyệt vời cách đây đă lâu. Thật là
những kỷ niệm khó quên!
Chúng tôi nghĩ với những con người tốt trên thế gian như thế này th́ chắc
chắn gia đ́nh anh chị Thạnh & Tuyết và các cháu phải có một cuộc đời hạnh
phúc miên viễn.
Nhưng đùng một cái, chúng tôi nghe một tin hết sức đau buồn, xảy ra một
cách đột ngột đến tưởng chừng như không thể nào xảy ra được, đó là việc
cháu Tạ Chí Văn đă qua đời một cách bất ngờ không một lời từ giă th́ tim
chúng tôi như muốn dừng lại, trong ḷng dấy lên một t́nh cảm tê cóng đến
sững sờ. Tại sao việc này lại có thể xảy ra đến với gia đ́nh anh chị Thạnh
& Tuyết như thế nhỉ?
Suy đi nghĩ lại, tôi thấy những lời bạn Huỳnh Hậu nói thật là chí lư. Kiểm
nghiệm lại những ǵ xảy ra trong cuộc đời này th́ tôi thấy rằng cỏ những
con người rất tốt đẹp đă bị lấy ra khỏi thế gian này một cách bất ngờ khi
tuổi đời của họ c̣n rất trẻ. Tôi có cảm tưởng và lính nghiệm riêng cho
ḿnh rằng những ǵ tốt đẹp nhất trên cuộc đời này có khi đă được Ơn Trên
mang đi về nhà Cha hay cơi Niết Bàn rất sớm. Như người thợ làm vườn hái
những bông hoa xinh đẹp nhất trong ngôi vườn để làm quà hiến dâng lên cho
Mẹ Cha, cho Ông bà Tổ Tiên hoặc cúng dâng Thượng Đế. Tôi vẫn thường thấy
điều này đă xảy ra và hiện đang xảy ra. Những con người đẹp đẽ nhất của
trần gian cũng như những đóa hoa xinh tươi nhất đă làm tṛn nhiệm vụ của
ḿnh ở trần thế. Bây giờ là lúc cháu được Ơn trên triệu về nước Trời để
sống vinh hiển đời đời trên cơi ấy.
Anh chị Thạnh & Tuyết quư mến,
Tôi không biết nói ǵ hơn giữa giờ phút sinh ly tử biệt khi người con thứ
thân yêu của anh chị c̣n nằm đó. "Tre chưa già mà măng đă ra đi". Tôi chỉ
có thể viết lên được những gịng cảm xúc này trong một t́nh bạn tuyệt vời
để chia sớt nỗi buồn cùng với anh chị. Dẫu biết rằng ngàn lời nói bây giờ
cũng không thế nào xoa lấp được sự đau đớn khôn nguôi nhưng chúng tôi mong
rằng anh chị là những người am hiểu rất thâm sâu đạo lư của Chúa lẫn Phật
sẽ thấy được căn duyên và mối tương quan nhân quả trong cuộc sống rất ư là
tạm bợ này. V́ kể cả chúng ta c̣n hiện hữu nơi đây, cũng chỉ là khách
trong quán trọ bên đường để rồi mai đây cũng sẽ về miền an lạc vĩnh cửu.
Cuối thư, thành tâm chia buồn cùng gia đ́nh anh chị Thạnh & Tuyết và các
cháu. Và mong anh chị cố gắng giữ ǵn sức khỏe thật tốt đẹp trong những
ngày này để lo cho cháu Tạ Chí Văn được siêu thoát nơi cơi vĩnh hằng.
Với tất cả niềm đau xin chia sẻ đến anh chị.
Thành Tâm Chia Buồn
Thân quư, GĐ NVSanh & Hồng Loan
(Úc châu)
Lá Vàng Ngẩn Ngơ
Giữa tháng 4…
Một ngày rất buồn, từ mấy hôm nay, tôi không liên lạc với P…
Bỗng dưng, anh gọi…báo tin ….”con trai của anh chị Thạnh mới mất.”
Có lẽ, cái tin đột ngột đó.. mang lại cho tôi cả một quá khứ…40 năm..
Tôi sững sờ, hỏi lại thật kỹ,..anh chị Thạnh có mấy người con trai, mà tụi
tôi đă gặp trong một buổi họp mặt tai tư gia anh chị…
Chả lẽ, một trong những người con của họ ? Làm sao tôi tin được….
Những thanh niên, đầy sức sống, khỏe mạnh, yêu đời, những đứa con rất
ngoan của anh chị mà trong nhóm ĐS17 ai cũng biết. Cháu trai thứ 2 của anh
chị, một thanh niên mới chưa đầy 30 tuổi, hoạt bát, chơi thể thao, học rất
giỏi..
Một buổi tối, cháu kêu nhức đầu, và sáng hôm sau, cháu ra đi không một lời
nào từ giả bố mẹ, anh em .. họ hàng thân thuộc…
Cháu ra đi thật thản nhiên..không đau đớn, không gieo khó nhọc cho ai.. bố
mẹ không có cơ hội nào để chăm sóc cháu…
Người c̣n sống, sững sờ, khổ đau.
Chúng tôi đă đến nhà quàng, nơi để xác em..
Nh́n thấy cháu, tôi không cầm được nước mắt… Ngày đó, đứa con gái bé bỏng
mới 3 tuổi đầu của tôi, cũng nằm im như thế, gương mặt cũng như cười….con
tôi nằm thản nhiên bất động, không c̣n nguồn sinh khí nào trong thân xác
nhỏ nhoi đó..
Cháu Văn, cháu cũng nằm im như ngũ…
Chiếc mũ trên đầu, như cháu đang đi đâu đó ngoài nắng..
Nh́n cháu, không ai tin là cháu đă ra khỏi cơi đời …linh hồn cháu đang
thênh thang ĺa khỏi thân xác…có lẽ cháu đă về với Ông Bà Tổ Tiên, có lẽ
cháu đă về nơi Thiên Đàng…, các thiên thần đang đón nhận cháu về nhà Cha..
Chỉ c̣n Bố Mẹ, Anh Em, chỉ c̣n thân thuộc, chỉ c̣n những người c̣n sống
…khóc thương…
Những chiếc lá vàng, chưa rụng, đă phải thương tiếc những chiếc lá xanh
ĺa cành
Tôi nhớ đến những người bạn của P. trong khóa 17..
Các anh Vương Lưu, anh Hải, anh Triệu Ḥa, và các chị mà tôi chưa bao giờ
được hân hạnh biết…đă lần lượt bỏ bạn bè, bỏ gia đ́nh đi về cơi khác…
Lần nầy, cháu Văn …đă vĩnh viễn ra đi, cháu sẽ gặp các bác ..và sẽ được
các bác trông nom.
Hăy cứ tin như thế đi…để sống
Quản Thụy Hoài
PHÂN ƯU
Nhận được tin buồn Thân
Mẫu của chị Hoàng thị Như Nguyệt là Cụ Bà Trần thị Ngọc Trai
đă qua đời tại Việt Nam ngày 27-3-2010. Hưởng thọ 88 tuổi.
Các Bạn đồng môn ĐS17
Thành kính chia buồn cùng Anh chị Bửu Tôn & Như Nguyệt và
tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Bà sớm siêu sinh tịnh độ.
Nhận được tin buồn Thân Phụ của
Bạn Huỳnh văn Phước (ĐS17) là Cụ Ông Huỳnh Trung Vinh
vừa mới qua đời ngày 22 tháng 01 năm 2010 tại
Bạc Liêu, Việt Nam. Hưởng thọ 85 tuổi.
Các Bạn đồng môn ĐS17
Thành kính chia buồn cùng Anh chị Huỳnh văn Phước và
tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Ông sớm siêu sinh tịnh độ.
Thưa các anh chị ĐS17:
Vợ chồng 3Ngà vừa ghé Montréal, nhân
chuyến du lịch với nhóm Trưng Vương của Ngà. Với sự điều hợp của Đặng b́nh Tước,
3Ngà được mời một bữa trưa, rất thịnh soạn, như một tiệc cưới, gồm có vợ chồng
Đặng b́nh Tước, vợ chồng Nguyễn hữu Thông, chị
Lê thị Lan, chị Nguyễn thị
Thúy (từ Ottawa), anh Vơ văn Lượng, và vợ chồng Giang - Tuyết là người quen thân
với 3Ngà vào ngày Thứ Bảy 1 tháng 8 năm 2009.
Sau một tuần đi với nhóm Trưng Vương,
anh chị Nguyễn hữu Thông mời 3Ngà & các bạn ĐS17, và anh chị Châu, Hội trưởng
QGHC tại Montréal, một buổi tiệc thân mật, từ 11 giờ trưa đến chiều tối.
Nhà anh chị Thông rất đẹp, landscape
rất công phu, cỏ cây, đá, và nước chảy róc rách, và kết cấu rất là hài ḥa, hợp
với phong thủy, interior cũng là những công tŕnh nghệ thuật. Để xây dựng một tổ
ấm như thế, anh chị Thông phải có một khả năng khá cao về mỹ thuật, kỹ thuật và
rất nhiều th́ giờ.
Anh chị Thông đă ướp thịt gà, wild
salmon, và thịt ḅ, món nào cũng xuất sắc, đặc biệt nhất là anh Thông tự cất rượu
nho (wine) rất ngon. anh chị em ăn nhiều đến nổi, chỉ mới hai món, là không c̣n
khả năng tiếp nhận thêm nữa.
Xứ lạnh, t́nh nồng... lần đầu tiên,
3Ngà mới cảm nhận câu nầy một cách sâu sắc. T́nh chắc chắn là từ các anh chị
ĐS17: chị Thúy đi xe bus 2 lần từ Ottawa, anh chị Tước điều hợp, gọi anh em,
đặt một cái bánh thật ngon, anh chị Lượng, chị Lan dầu rất bận, vẫn cố đến, đặc
biệt là anh chị Thông sửa soạn nhà cửa thật tốn th́ giờ, đi chợ, chọn lọc những
món ăn tươi và ngon như thế, khách chưa đến, mà anh đă lo đốt than trước, thành
ra đang ăn, than thiếu, phải nhờ anh chị Tước đi t́m mua than...T́nh nồng c̣n từ
Montréal, người dân Canada, trong một thời tiết tương đối khắc nghiệt, đường sá
phải tu bổ hằng năm, 2 languages là một tốn kém cho nền kinh tế, thế mà Canada
vẫn đón nhận người tỵ nạn Việt Nam với tất cả phương tiện cần thiết của xă hội
Tây phương. Xin cám ơn quư anh chị ĐS17 đă cho 3Ngà những ngày đáng nhớ, và xin
cám ơn xứ Canada thanh b́nh và nhân đạo đă đón tiếp người Việt chúng ta.
Người viết, không có tài viết, thiếu
tưởng tượng (imagination), thành ra không diễn tả hết những cảm nghĩ và tâm t́nh
của ḿnh. Các bạn c̣n nhớ, ngày cuối cùng ở Học viện QGHC vào tháng 12 năm
1972, ai đó đă viết trên bảng "có nói cũng không cùng". Khi qua Canada, nói
chuyện với Thông, mới biết rằng tác giả của 5 chữ đó là Nguyễn hữu Thông. Xin
mượn phrase "có nói cũng không cùng" để tạm kết luận e-mail nầy.
Gởi đến quư bạn những tấm h́nh người
em Giang đă chụp những giây phút hội ngộ.
Lê phước Ba & Triệu thị Ngà
Kính thưa quư anh chị,
Tôi xin gởi đến quư anh chị những chi tiết về việc đóng góp tiền bạc cũng như
kết toán chi phí thực hiện ĐS.Khung Trời Kỹ Niệm.
Tính đến hôm nay (03/8/09), tổng số tiền mà quư anh chị và một số thân hữu đóng
góp ủng hộ là 4,795.15 đô la (bốn ngàn bảy trăm chín lăm đô la mười lăm
xu)-danh sách đính kèm-Tổng chi phí là 3,769.95 đô la (ba ngàn bảy trăm
sáu chín đô la chín lăm xu).
Tổng số tiền c̣n lại là : 1,024.20 đô la (một ngàn hai mươi bốn đô
la và hai mươi xu).
Tôi sẽ gởi số tiền c̣n lại này đến cho các anh trong ban Điều hành khóa 17 giữ
để xử dụng vào những công việc chung của khóa 17, dĩ nhiên những công việc này
tùy theo ư kiến chung của quư anh chị .
Một lần nữa tôi thành thật cám ơn quư anh chị đă khích lệ, đóng góp ủng hộ mọi
mặt để KTKN được hoàn thành tốt đẹp .
Sau cùng, xin thưa quư anh chị, trong quá tŕnh thực hiện đs.KTKN, cho đến giờ
phút này, nếu tôi đă làm phiền ḷng quư anh chị nào qua việc tiếp xúc bằng email
hoặc điện thọai v́ ḷng nhiệt thành nhưng vụng về và thiếu sót qua văn từ hoặc
lời thưa tiếng gởi khi trao đổi th́ tôi thành thật xin lỗi và mong quư anh chị
tha thứ cho với ḷng bao dung của t́nh đồng môn.
Kính chúc quư anh chị và gia đ́nh mọi điều tốt đẹp.
Kính chào quư anh chị .
Cung trọng Thanh
Nguyễn Cư Trinh và
Huỳnh Nhân Hậu Gặp Nhau tại Paris
(5/7/2009)
Thưa các bạn,
Bốn
mươi năm đă trôi qua kể từ ngày đầu tiên chúng ta gặp gỡ nhau dưới mái trường
Hành Chánh, bốn mươi năm đă trăi dài theo ḍng sinh mệnh của mỗi một bản thân
chúng ḿnh. Bốn mươi năm với những đổi thay lớn lao theo vận nước u buồn đă
nhuốm màu tóc thanh xuân thuở nào nay trở thành sương điểm và cũng với bốn mươi
năm đó, một thời gian quá dài để chúng ta cùng t́m về với nhau trong Khung
Trời Kỷ Niệm.
Được
khởi đi và h́nh thành từ chỉ với một thôi thúc t́nh cảm là góp tay tô đậm thêm
nét đẹp diệu kỳ của t́nh đồng môn, t́nh đồng song, nên Khung Trời Kỷ Niệm xin
được đứng ra ngoài những dị biệt của chính kiến, những bất đồng của quan điểm,
những xung khắc thường t́nh của hệ lụy nhân sinh, những thao thức t́m kiếm của
các luận đề khô khan, để xin được chỉ như là một khu vườn của những tản mạn t́nh
cảm, một khu vườn của những mănh tâm t́nh, một khu vườn của những ḍng kỷ niệm -
những kỷ niệm với trường xưa, lớp cũ; những kỷ niệm chúng ta đă có với nhau, của
nhau và cùng nhau qua các đoạn đường 40 năm đằng đẵng, từ thuở c̣n đèn sách đến
khi rời xa trường mẹ, từ buổi ngục tù lao lư đến tháng ngày phải lưu lạc tha
phương.
Khung
Trời Kỷ Niệm cũng sẽ thấp thoáng các hồi ức, những hoài niệm, những quyến luyến,
những điều không thể quên về một số những người bạn cùng lớp đă vĩnh viễn ra đi,
những người bạn tuy vội bỏ hồng trần để thanh thản ở cơi chân như nhưng h́nh ảnh
và kỷ niệm đă có với họ vẫn c̣n ở lại măi trong tâm hồn của mỗi chúng ta.
Giữa
những bận bịu v́ nợ áo cơm của cuộc đời thường, Khung Trời Kỷ Niệm xin được ít
nhất một lần làm mặt hồ phẳng lặng để chúng ta cùng ghé qua, thảnh thơi soi lại
những h́nh bóng của nhau, soi lại h́nh bóng của chính ḿnh qua các tâm t́nh của
bè bạn, mà nơi đây, chắc chắn những tiếng cười thanh xuân rộn ră ngày nào sẽ
vang vọng trở về như một t́nh thân ấm áp cho tuổi xế chiều lưu lạc.
Thưa
các bạn,
Chúng
ta, những người, nếu dẫu “không tri kỷ cũng trọn t́nh huynh đệ”, những
người đă thành đạt hay vẫn c̣n gian nan, những người cho đến bây giờ vẫn thường
hay thỉnh thoảng đi ngang ngôi trường cũ hay những người cho đến hôm nay vẫn
chưa được một lần trở lại ghé qua, tất cả đều có một mẫu số chung. Đó là tấm
ḷng hoài vọng tha thiết với những giá trị vĩnh cửu của t́nh đồng môn, t́nh đồng
song. Đó là một phần đời, phần hồn của chúng ta vẫn c̣n gởi lại đâu đó trong
khung trời Học Viện, trên cánh cổng lạnh hơi sương, nơi gốc hoàng lan cô độc hay
trên từng khung cửa khép mở của mỗi giảng đường… Và những mảnh tâm t́nh trong
khu vườn Khung Trời Kỷ Niệm nầy dầu được dàn trăi như thế nào cũng chỉ là những
bước chân đồng điệu của cuộc hành tŕnh t́m về mẫu số chung rất đáng trân quư
nói trên.
Và bây giờ xin mời các bạn cùng đi vào Khung Trời Kỷ Niệm.
Nguyễn Cư Trinh và tao nhân dịp về Việt Nam có hân hạnh được mời một số
Anh Chị Em khóa 17 gặp nhau và hàn huyên để kỷ niệm 40 năm ngày nhập
trường QGHC (1969-2009).
Như mầy đă biết, tao luôn luôn trân trọng và mong mỏi có điều kiện để
gặp gở nhau nhất là vào tuổi xế chiều nầy.
Buổi Gặp Mặt tai VN được tổ chức bởi Chị Vinh và Quang Già tại tư gia
Nguyễn Tŕnh ở Lái Thiêu chiều ngày Thứ Ba 26/5 vừa qua.
Đến tham dự có các Anh Chị sau:
- Nguyễn Thị Vinh
- Chi Huỳnh Anh
- Anh Huệ
- Nông Thị Trưởng
- Nguyễn Tŕnh
- Nguyễn Đức Thắng
- Nguyễn Thanh
Quang
- Trần Quốc Tiến
- Nguyễn Cư Trinh
- Cung Trọng Thanh
(nhân dịp về lo Tamg Lễ cho Thân Phụ tại Huế)
- Trịnh Viết Trung
Nguyễn Trung Quang - v́ bận chuyện gia đ́nh - không đến được
Tao gởi mầy vài tấm h́nh để post lên website và thông tin với bạn bè.
Nguyễn Cư Trinh có quay 1 số h́nh ảnh sẽ gởi mầy sau.
...Câu
chuyện sau đây do mẹ kể lại cho bố nghe, năm nay con đă 20 tuổi,
có nghĩa là chuyện xảy ra đă 20 năm, nhưng khi nhớ lại bố vẫn xúc
động: Lúc đó con đă được 1 tuổi, con đă biết đi. Hôm đó con nghe
tiếng xe về, con ra cửa đứng chờ, nhưng v́ c̣n cánh cửa an toàn
bằng sắt, nên con không thể bước ra ngoài chỗ để xe, mẹ đang làm
bếp nên theo dơi, con đứng chờ ở cửa; hôm đó người lái xe về không
biết làm ǵ ở ngoài nên rất lâu không vào nhà, con vẫn kiên nhẫn
đứng chờ ở cửa. Thật lâu sau, người đó mới vào nhà, nhưng người đó
không phải là bố mà là cậu con (lúc đó c̣n ở chung với bố mẹ) khi
đó con mới quay vào và ̣a khóc: nỗi thất vọng lớn lao đó đă nói
lên ḷng yêu thương to lớn biết bao mà con đă dành cho bố...(Click vào tựa
đề ở trên để xem tiếp)
Thân gửi đến tất cả các bạn những h́nh ảnh ghi nhận lại buổi họp mặt
của bạn bè khóa 17 tại Montreal-Canada vào ngày July-8-2007.
Nhân cuộc viếng thăm của chị Bùi Kim
Phượng khóa 17 cùng phu quân (anh Minh) từ Australia và anh Cung Trọng
Bảo (anh của Bạn đồng khóa Cung Trọng Thanh) khóa ĐS13 và CH7, Hội
CSV/QGHC tại MTL và các bạn bè cùng khóa 17 đă tổ chức một buổi họp
mặt văn nghệ thân hữu để tiếp đón quư vị nầy. Chị Nguyễn thị Thúy từ
Ottawa cũng có mặt tại MTL ngày hôm đó để gặp lại bạn bè cũ và tham dự
buổi họp mặt nói trên.
Mến. Đặng B́nh Tước
Montreal, Canada
Hàng ngồi: anh Minh (chồng chị
Phượng), anh Tưu (chồng chị Lan), chị Thúy, chị
Phượng, chị Lê thị Lan.
Hàng đứng: Nguyễn Hữu Thông, Vơ văn Lượng, Ngô Kim Thanh
(vợ Tước) và Tước.(tại nhà ĐBTước)
...Măi đến
một buổi chiều cuối năm 1981, trời rét đậm, hôm đó không phải đi
lao động v́ là ngày chủ nhật và cũng là ngày thăm nuôi, tên hắn
được gọi sau cùng, hắn ngỡ ngàng v́ không bao giờ nghĩ rằng ḿnh
lại có người thăm nuôi, hắn kéo lê đôi chân bị tê thấp ra cổng
trại và sửng sốt khi thấy mẹ ḿnh đứng đón, bà cụ trông già yếu
khẳng khiu, đứng run rẩy trong gió lạnh, cụ ̣a khóc khi thấy hắn,
thằng con đầu lanh lẹ, dễ thương ngày nào, nay già hóp, đói rách,
xanh xao, khập khểng. Hắn cố gắng ngăn ḍng lệ chực trào ra để
ngoặt miệng cười, nhưng nụ cười của hắn càng thăm hơn tiếng khóc.
Cụ mang ra cho con mấy kư gao, vài kư đường tán, nồi cá kho mặn và
quả dưa hấu của miền quê hắn, cụ thấy hắn như ngọn đèn sắp tắt, sợ
không gặp được con lần nữa nên vừa khóc vừa hỏi hắn có muốn “trối”
lại điều ǵ không…. Ba mươi phút gặp mẹ qua thật nhanh, đến khi
chia tay không ḱm được, hắn ̣a lên khóc, mẹ cũng khóc. Trời sắp
tối, mưa phùn, gió bấc, không biết ḷng buồn khổ thương con
như thế nào mà cụ như người mất hồn, lặn lội trong đêm đi bộ xuyên
rừng lần ṃ về ga Phủ Lư, đón tàu chờ xuôi Nam.....(Click vào tựa
đề ở trên để xem tiếp)
California, July 4, 2007 Ngô Xuân Vũ
Họp Mặt Một Số Bạn ĐS17 tại Sài G̣n ngày 26/6/2007
TVTrung, ĐHTrung, TNPhê, NĐThắng
TNPhê, ĐHTrung, NĐThắng, Nguyễn Thị Vinh, Trần
Thị Tiết, PBNgọc, TVTrung