Home

Trang Chính

Bản Tin

Sinh Hoạt

Tham Luận

Hoài Băo Quê Hương

Văn Học Nghệ Thuật

Thư Tín

Bài vở xin gửi về địa chỉ sau đây:
P.O. Box 2914
Anaheim, CA 92804

TẠP BÚT

QUA MÙI HƯƠNG DẠ LƯ

         Một sáng mùa Đông năm nay, tôi ra vườn xem lại hoa cảnh, bất ngờ đến đau khổ khi thấy chùm Hoa Dạ Lư Hương héo xèo sau đêm lạnh. Ôm chậu cây vào nhà mà tôi tiếc ngẩn tiếc ngơ, rồi tự trách ḿnh sao không chú ư hay siêng năng một chút, bưng chậu hoa vào nhà mấy hôm trước để ủ ấm cho hoa, để bây giờ hoa héo như thế nầy. Tôi lại chăm sóc, tưới nước để hy vọng mấy ngày sau, cây hoa không c̣n sống v́ bị tím tái bởi trời lạnh dưới 0 độ C chỉ một đêm trước, trở lại b́nh thường. Tôi hoang mang lắm khi thấy cảnh đọan trường nầy.

         Tôi đă gắn bó với Hoa Dạ Lư Hương từ những năm dậy th́ nơi quê cũ. Những đêm tối trời, hoa không tỏa hương thơm bằng những đêm trăng sáng. Đêm đêm ngồi học bên chiếc đèn dầu, thỉnh thoảng tôi nghe tiếng súng vọng từ xa, rồi tiếng súng gần lại làm tôi lo sợ. Qua chấn song cửa sổ, ánh hỏa châu rọi vào sáng rực làm nỗi lo sợ tăng thêm. Đêm không trăng hay đêm đầy trăng sáng tôi đều có cảm giác cô đơn lạ lùng. Trong cảm giác ngại ngùng và khiếp sợ chiến tranh, tôi lại thấy an ḷng và ấm ḷng hơn qua mùi hương Dạ Lư. Tôi thường đứng lên, cao hơn tầm nh́n qua cửa sổ, nh́n những cụm hoa nhỏ li ti, đậu thành chùm, không đơn độc v́ như luôn ghé sát vào nhau, tỏa một mùi hương bát ngát. Tôi nói mùi hương bát ngát chắc không sai v́ mùi hương vào nhà, tỏa rộng trong một không gian không rộng mà luôn lẻ loi bởi chỉ một ḿnh tôi trên chiếc bàn con đă cũ .Hương đậu trên vai, hương bám đầy trên tóc, hương bay vào tận bên trong, đánh thức Má tôi qua giấc ngủ ngắn, sớm, từng đêm.

         Má tôi thường nhỏm dậy, bước ra gần bên tôi và thường hỏi một câu lấy lệ: Dạ Lư Hương nở rồi hả con? Má nghe mùi hương …, rồi Má vào ngủ lại . Im ĺm, không xao động, không suy tư, tôi nghe mùi hương bay ra rồi trở lại, đi xa rồi quay lai gần. Trong mùi hương đó tôi an ḷng ngồi xuống bàn, lật sách vỡ ra và ôn thi cuối cấp 2.

         Tôi nhớ rất rơ, không sai một ly, chính Má tôi đă trồng cây hoa đó. Má xin ở đâu không biết, đem về trồng ngay cửa sổ, bên ngoài bàn học của tôi và nói vui: Khi nào hoa nở là con thi đậu, biết đâu mùi hương làm con tỉnh táo lúc học bài. Mùa Xuân qua đi, mùa Hè trở lại, cây Hoa Dạ Lư lớn thêm, đẹp và dễ thương như người con gái dậy th́ mới tắm xong, giản dị cầm cây lược chải tóc và mỉm cười trước tấm gương con. Qua gần ba tháng gần gũi với hương hoa, gần một năm ôn tập tôi thi đậu. Má tôi mừng lắm v́ năm đó đề thi khó khăn hơn các năm trước, nên ít người thi đậu như tôi.

        Từ đó, khi tôi cầm cái chứng chỉ (tạm thay bằng), tôi lại nhớ thật sâu mùi hương cũ. Mỗi lần thấy Má tưới nước cho hoa, tôi lại miên man một ư nghĩ ngộ nghĩnh là Má tưới cho cuộc đời ḿnh thêm xanh, thêm mát. Rồi tôi lên tỉnh học, bỏ lại cây Hoa Dạ Lư đơn độc một ḿnh những đêm tối trời hay những đêm đầy trăng có tiếng súng đêm và lâu lâu có ánh hỏa châu rọi qua cửa sổ. Má tôi nói h́nh như ngày con đi, cây Dạ Lư Hương coi bộ cũng buồn mà như héo dần đi dù Má tưới siêng hơn nhiều lắm! Cô bạn hàng xóm mới tuổi mười ba mà cũng xí xọn chen vô: Chắc Hoa Dạ Lư nhớ anh mà! Tiếc quá, hoa nầy không ép được. Nếu ép được em sẽ ép gởi anh một tràng luôn! Trong tận đáy ḷng, những câu nói đùa của Má tôi, hay câu trêu ghẹo của người em hàng xóm cứ làm tôi thơ thẩn măi. Tôi lên tỉnh học, trọ trong căn phố nhỏ, có cửa sổ sáu chấn song dọc, giống y như cửa sổ nhà tôi, nhưng không có mùi hoa Dạ Lư. Những đêm trăng sáng, tôi đứng lên, cũng cao hơn tầm nh́n lúc ngồi, nhớ về một loài hoa đă đưa tôi vào một rừng kỷ niệm mà khi đă lạc vào rồi th́ khó bề trở ra b́nh yên. Tôi như bị trọng thương khi nhớ về loại hoa nầy: hoa nhỏ thành chùm, hương bay ngào ngạt những đêm trăng sáng mùa Hè!

        Mùa hè có tiếng ve, có màu Phượng đỏ, nhưng không để lại trong tôi những kỷ niệm đầy tràn, ngập ứ như hoa Dạ Lư, bởi trong đó có gương mặt Má tôi, có bàn tay của Người tưới nước mỗi chiều và có hàm răng trắng có hai chiếc khễnh của cô bạn hàng xóm cười trêu tôi mỗi khi nhắc về cây hoa Dạ Lư.

        Thế rồi hoàn cảnh đẩy đưa, vận người đưa đẩy, tôi xa luôn quê nhà, xa luôn cái bàn học con con cạnh cửa sổ đêm đêm được dỗ dành bởi một loài hoa quen thuộc, không vương giả, không quê mùa, chỉ đủ làm xao xuyến ḷng tôi khi nhớ đến. Tôi không c̣n nghĩ nhiều về Dạ Lư bởi tôi tất bật với nợ nần cuộc sống. Tôi không quên và chắc không bao giờ quên, nhưng tôi không c̣n nặng ḷng với mùi hoa cũ, cả khi hay tin cô bạn hàng xóm lúc theo chồng cứ đ̣i cho được một chùm hoa Dạ Lư trong lẵng hoa cô dâu. Trong tôi, hương Dạ Lư không bay mất, nhưng không hiện ra, không dẫn tôi vào rừng kỷ niệm như ngày trước.

        Cho đến đêm tôi ra phi trường, chờ đợi máy bay cất cánh đưa tôi về một nơi xa lạ ở chốn quê người, trong tiếng lao xao cười nói và từ giă nhau, bỗng Má tôi hỏi, qua bên đó có Dạ Lư Hương không con? Tôi như bị ai đâm một nhát dao bên lưng, bên phải, nơi Má tôi đứng. Tôi hoang mang và như bị nghẹn, không biết nữa, Má à! Má tôi thêm, tội nghiệp con nhỏ, nó thương con lắm, hồi đám cưới, nó đ̣i cho được hoa Dạ Lư Hương .., cũng may, nó có hai con rồi, hạnh phúc! Tôi như không nghe được ǵ nữa ! Tôi phang một câu lăng xẹt, cũng may, phần cuối Má tôi nghe rơ,  Kệ nó Má ơi! Con chỉ nhớ Má khi có và khi không có Dạ Lư Hương thôi ...

        Qua bên nầy, tưởng tôi quên bẵng vụ Dạ Lư Hương rồi v́ mới qua đây hơn một năm th́ Má tôi mất ở quê nhà. Một người bạn về Việt Nam, không biết khéo léo lẩn tránh thế nào mà mang đươc qua chừng mười hột hoa Dạ Lư trong túi an toàn. Chị hào phóng cho tôi đúng ba hột gọi là chút kỷ niệm quê huơng. Tôi gieo hột mà thầm vái Má phù hộ cho hoa Dạ Lư nẩy mầm thành cây hoa lớn. Lời khẩn cầu có hiệu quả nên tôi được hai cây. Tôi trồng hoa trong chậu, để cạnh cửa sổ để những đêm sáng trăng, mùa Hè, tôi lại nghe mùi hương cũ, trong đó có Má tôi cặm cụi tưới nước và có hàm răng con nhỏ nhà bên trắng bóng, cười nửa miệng. Mỗi mùa Đông đến, tôi vẫn mang hai chậu hoa vào nơi kín đáo để tránh hơi lạnh và sương muối làm chết cây!

        Thế mà hôm qua, tôi quên một chút và chỉ một đêm ở ngoài trời, cây hoa Dạ Lư không c̣n nữa! Hoa Dạ Lư tôi có thể bỏ công t́m lại được, nhưng trong sâu thẫm tâm hồn, tồi thấy như ḿnh phạm một lỗi lầm to tát với Má tôi, Người đă ươm hoa trong ḷng tôi, nuôi nấng, dạy dỗ, an ủi khuyến khích tôi qua mùi hương Dạ Lư, từ khi tôi mới lớn trong nước đến khi tuổi sắp về chiều, ở một nơi xa bên ngoài Tổ quốc.

        Mùa hè nầy nhất định Dạ Lư Hương sẽ nở bên khung cửa sổ và tỏa ngát hương trong ḷng tôi .

        Trần Kiêu Bạc

 

Gặp Nhau tại Sài G̣n :BTLuận, NTQuang, NĐThắng, Chị Minh, LTTại, NDNhạc


PHÂN ƯU

        Nhận được tin buồn Thân Phụ của Bạn Huỳnh văn Phước (ĐS17) là Cụ Ông Huỳnh Trung Vinh vừa mới qua đời ngày 22 tháng 01 năm 2010 tại Bạc Liêu, Việt Nam. Hưởng thọ 85 tuổi.
        Các Bạn đồng môn ĐS17 Thành kính chia buồn cùng Anh chị Huỳnh văn Phước và tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Ông sớm siêu sinh tịnh độ.
 


        Hồi tháng 5 về VN, tôi có t́m thăm một người bạn cũ hồi xưa, quê ở Cần Thơ, cũng là cựu sv QGHC. Anh ta sau bao sóng gió dập vùi, nay đă trở thành một đại gia, tuy sức khỏe có phần giảm sút.
        Nay anh ấy gởi cho tôi một tấm thiệp xuân mà anh đă trân trọng giữ từ 35 năm. Xin gởi lại các bạn, và nhờ anh TBThu post lên web của hội CSV, và của khóa 17. Tôi đă xóa tên và địa chỉ anh theo lời yêu cầu.
        Đây là một cách "ǵn vàng giữ ngọc" của một người bạn, dù là một ngày CSV cũng là anh em; thật đáng trân trọng; và cũng để nhắc nhở mọi người, đừng ai "khạc nhổ vào cái ghế ngồi của ḿnh", dù mặt nầy hay mặt khác.

        Thân mến,
        Nguyễn  Cư Trinh
        Consultant en SIRH

 


        Kính gửi anh Trinh

        Em gửi cho anh h́nh thiệp chúc Xuân năm Ất Măo 1975 của Trường Quốc Gia Hành Chánh. Xuân năm Ất Măo 1975 là mùa Xuân cuối cùng của Trường Quốc Gia Hành Chánh chúng ta. Nếu được th́ anh gửi cho trang web của Hội Cựu Sinh Viên QGHC để làm kỷ niệm.

        Em,
        CSV khóa Đốc Sự 22
        (khóa cuối cùng của QGHC, chưa ra trường)


       Thưa các anh chị ĐS17:
 
        Vợ chồng 3Ngà vừa ghé Montréal, nhân chuyến du lịch với nhóm Trưng Vương của Ngà. Với sự điều hợp của Đặng b́nh Tước, 3Ngà được mời một bữa trưa, rất thịnh soạn, như một tiệc cưới, gồm có vợ chồng Đặng b́nh Tước, vợ chồng Nguyễn hữu Thông, chị Lê thị Lan, chị Nguyễn thị Thúy (từ Ottawa), anh Vơ văn Lượng, và vợ chồng Giang - Tuyết là người quen thân với 3Ngà vào ngày Thứ Bảy 1 tháng 8 năm 2009.
 
        Sau một tuần đi với nhóm Trưng Vương, anh chị Nguyễn hữu Thông mời 3Ngà & các bạn ĐS17, và anh chị Châu, Hội trưởng QGHC tại Montréal, một buổi tiệc thân mật, từ 11 giờ trưa đến chiều tối.
 
        Nhà anh chị Thông rất đẹp, landscape rất công phu, cỏ cây, đá, và nước chảy róc rách, và kết cấu rất là hài ḥa, hợp với phong thủy, interior cũng là những công tŕnh nghệ thuật. Để xây dựng một tổ ấm như thế, anh chị Thông phải có một khả năng khá cao về mỹ thuật, kỹ thuật và rất nhiều th́ giờ.
 
        Anh chị Thông đă ướp thịt gà, wild salmon, và thịt ḅ, món nào cũng xuất sắc, đặc biệt nhất là anh Thông tự cất rượu nho (wine) rất ngon. anh chị em ăn nhiều đến nổi, chỉ mới hai món, là không c̣n khả năng tiếp nhận thêm nữa.
 
        Xứ lạnh, t́nh nồng...  lần đầu tiên, 3Ngà mới cảm nhận câu nầy một cách sâu sắc.  T́nh chắc chắn là từ các anh chị ĐS17:  chị Thúy đi xe bus 2 lần từ Ottawa, anh chị Tước điều hợp, gọi anh em, đặt một cái bánh thật ngon, anh chị Lượng, chị Lan dầu rất bận, vẫn cố đến,  đặc biệt là anh chị Thông sửa soạn nhà cửa thật tốn th́ giờ, đi chợ, chọn lọc những món ăn tươi và ngon như thế, khách chưa đến, mà anh đă lo đốt than trước, thành ra đang ăn, than thiếu, phải nhờ anh chị Tước đi t́m mua than...T́nh nồng c̣n từ Montréal, người dân Canada, trong một thời tiết tương đối khắc nghiệt, đường sá phải tu bổ hằng năm, 2 languages là một tốn kém cho nền kinh tế, thế mà Canada vẫn đón nhận người tỵ nạn Việt Nam với tất cả phương tiện cần thiết của xă hội Tây phương.  Xin cám ơn quư anh chị ĐS17 đă cho 3Ngà những ngày đáng nhớ, và xin cám ơn xứ Canada thanh b́nh và nhân đạo đă đón tiếp người Việt chúng ta.
 
        Người viết, không có tài viết, thiếu tưởng tượng (imagination), thành ra không diễn tả hết những cảm nghĩ và tâm t́nh của ḿnh.  Các bạn c̣n nhớ, ngày cuối cùng ở  Học viện QGHC vào tháng 12 năm 1972, ai đó đă viết trên bảng "có nói cũng không cùng". Khi qua Canada, nói chuyện với Thông, mới biết rằng tác giả của 5 chữ đó là Nguyễn hữu Thông.  Xin mượn phrase "có nói cũng không cùng" để tạm kết luận e-mail nầy.
 
        Gởi đến quư bạn những tấm h́nh người em Giang đă chụp những giây phút hội ngộ.

        Lê phước Ba & Triệu thị Ngà
 


        Kính thưa quư anh chị,

        Tôi xin gởi đến quư anh chị những chi tiết về việc đóng góp tiền bạc cũng như kết toán chi phí thực hiện ĐS.Khung Trời Kỹ Niệm.

        Tính đến hôm nay (03/8/09), tổng số tiền mà quư anh chị và một số thân hữu đóng góp ủng hộ là 4,795.15 đô la (bốn ngàn bảy trăm chín lăm đô la mười lăm xu)-danh sách đính kèm-Tổng chi phí là 3,769.95 đô la (ba ngàn bảy trăm sáu chín đô la chín lăm xu).

        Tổng số tiền c̣n lại là : 1,024.20 đô la (một ngàn hai mươi bốn đô la và hai mươi xu).

        Tôi sẽ gởi số tiền c̣n lại này đến cho các anh trong ban Điều hành khóa 17 giữ để xử dụng vào những công việc chung của khóa 17, dĩ nhiên những công việc này tùy theo ư kiến chung của quư anh chị .

        Một lần nữa tôi thành thật cám ơn quư anh chị đă khích lệ, đóng góp ủng hộ mọi mặt để KTKN được hoàn thành tốt đẹp .

        Sau cùng, xin thưa quư anh chị, trong quá tŕnh thực hiện đs.KTKN, cho đến giờ phút này, nếu tôi đă làm phiền ḷng quư anh chị nào qua việc tiếp xúc bằng email hoặc điện thọai v́ ḷng nhiệt thành nhưng vụng về và thiếu sót qua văn từ hoặc lời thưa tiếng gởi khi trao đổi th́ tôi thành thật xin lỗi và mong quư anh chị tha thứ cho với ḷng bao dung của t́nh đồng môn.

        Kính chúc quư anh chị và gia đ́nh mọi điều tốt đẹp.

        Kính chào quư anh chị .

        Cung trọng Thanh
 


Nguyễn Cư Trinh và Huỳnh Nhân Hậu
Gặp Nhau tại Paris (5/7/2009)


Thư Mời Họp Mặt


       Các Bạn ĐS17 và gia đ́nh thân mến,
      Nhân dịp Anh Chị Cao Đức Nhuận từ Việt Nam đến Hoa Kỳ thăm con và sẽ ghé Little Saigon (California) thăm bạn bè trước khi trở về lại Việt Nam, chúng tôi thân mời các bạn và gia đ́nh dành chút th́ giờ đến gặp gỡ hàn uyên và tham dự buổi họp mặt của ĐS17 sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Bảy 20 tháng 6 năm 2009 tại:

      Nhà hàng: Royal Capital Seafood
     
Địa chỉ:    10911. Westminster Ave (Góc Euclid và Westminster)
                     Garden Grove,  CA 92843
                     Tel: (714) 638-8331

      Lúc:
        7giờ chiều
     Trong tinh thần thương yêu của ĐS17, chúng tôi tha thiết và mong được gặp lại đầy đủ các bạn và gia đ́nh trong dịp họp mặt nầy.
     Trân Trọng Kính Mời,
     Little Saigon, ngày 4 tháng 6 năm 2009

            Trần Bạch Thu
 


TIẾNG VỌNG TỪ NHỮNG TÂM HỒN.

        Chiều ngày Thứ Bảy, 13/6/09, gia đ́nh chúng tôi đă đón tiếp những người khách quư đến thăm. Đó là:

            - cháu Mai Hương cùng chồng,

            - Bà Quả Phụ Muramoto là Mẹ Chồng cháu Hương,

            - và Ông Stan Nishio, Cậu của chồng cháu Hương

        Cũng xin nhắc lại, Mai Hương là con gái lớn của Anh chị Nguyễn Minh Hải, cùng khóa ĐS17 của chúng ta.

        Chúng tôi gặp lại nhau sau lần gặp trước ở Tang lễ Ông Ronald Mitsuo Muramoto là Ba chồng của Hương vào tháng 7 /2006.

        Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi mà vô cùng thân mật. Tôi được biết đây là kết quả của bài viết của tôi về bạn Nguyễn Minh Hải đă đăng trong Đặc San Khung Trời Kỷ Niệm vừa rồi mà cháu Hương đă tŕnh bày với gia đ́nh bên chồng là người Nhật.

        Trước khi chia tay, chúng tôi đă trao nhau số phone, điạ chỉ để có thể thăm nhau sau nầy. Cháu Hương và chồng cũng gởi lờ́ cảm ơn các Bác ĐS17 đă thực hiện một Đặc San quư báu và hữu ích. Vợ chồng cháu Hương cũng gởi 100 USD góp vào quỹ Khung Trời Kỷ Niệm mà tôi sẽ chuyển cho bạn Cung Trọng Thanh sau.

        Riêng tôi, tôi không ngạc nhiên về sự thăm viếng nầy khi mà ḷng nhân ái đă trở thành truyền thống của những người Việt và Nhật chân chính, nhưng tôi xem đây là sự đồng cảm quá sức ước mơ của ḿnh về hai gia đ́nh người bạn cũ (Minh Hải và Mai Hoa) và gia đ́nh Ông Muramoto đối với bài biết đă nói.

        Tôi măi tôn trọng t́nh cảm của hai gia đ́nh và giữ măi tiếng vọng từ những tâm hồn hiếm quư và đáng trân trọng như thế.

        Trần Ngọc Danh và Gia đ́nh
                     (15/6/09)


         Thưa các bạn,

        Bốn mươi năm đă trôi qua kể từ ngày đầu tiên chúng ta gặp gỡ nhau dưới mái trường Hành Chánh, bốn mươi năm đă trăi dài theo ḍng sinh mệnh của mỗi một bản thân chúng ḿnh. Bốn mươi năm với những đổi thay lớn lao theo vận nước u buồn đă nhuốm màu tóc thanh xuân thuở nào nay trở thành sương điểm và cũng với bốn mươi năm đó, một thời gian quá dài để chúng ta cùng t́m về với nhau trong Khung Trời Kỷ Niệm.

        Được khởi đi và h́nh thành từ chỉ với một thôi thúc t́nh cảm là góp tay tô đậm thêm nét đẹp diệu kỳ của t́nh đồng môn, t́nh đồng song, nên Khung Trời Kỷ Niệm xin được đứng ra ngoài những dị biệt của chính kiến, những bất đồng của quan điểm, những xung khắc thường t́nh của hệ lụy nhân sinh, những thao thức t́m kiếm của các luận đề khô khan, để xin được chỉ như là một khu vườn của những tản mạn t́nh cảm, một khu vườn của những mănh tâm t́nh, một khu vườn của những ḍng kỷ niệm - những kỷ niệm với trường xưa, lớp cũ; những kỷ niệm chúng ta đă có với nhau, của nhau và cùng nhau qua các đoạn đường 40 năm đằng đẵng, từ thuở c̣n đèn sách đến khi rời xa trường mẹ, từ buổi ngục tù lao lư đến tháng ngày phải lưu lạc tha phương.

        Khung Trời Kỷ Niệm cũng sẽ thấp thoáng các hồi ức, những hoài niệm, những quyến luyến, những điều không thể quên về một số những người bạn cùng lớp đă vĩnh viễn ra đi, những người bạn tuy vội bỏ hồng trần để thanh thản ở cơi chân như nhưng h́nh ảnh và kỷ niệm đă có với họ vẫn c̣n ở lại măi trong tâm hồn của mỗi chúng ta.

        Giữa những bận bịu v́ nợ áo cơm của cuộc đời thường, Khung Trời Kỷ Niệm xin được ít nhất một lần làm mặt hồ phẳng lặng để chúng ta cùng ghé qua, thảnh thơi soi lại những h́nh bóng của nhau, soi lại h́nh bóng của chính ḿnh qua các tâm t́nh của bè bạn, mà nơi đây, chắc chắn những tiếng cười thanh xuân rộn ră ngày nào sẽ vang vọng trở về như một t́nh thân ấm áp cho tuổi xế chiều lưu lạc.

        Thưa các bạn,

        Chúng ta, những người, nếu dẫu “không tri kỷ cũng trọn t́nh huynh đệ”, những người đă thành đạt hay vẫn c̣n gian nan, những người cho đến bây giờ vẫn thường hay thỉnh thoảng đi ngang ngôi trường cũ hay những người cho đến hôm nay vẫn chưa được một lần trở lại ghé qua, tất cả đều có một mẫu số chung. Đó là tấm ḷng hoài vọng tha thiết với những giá trị vĩnh cửu của t́nh đồng môn, t́nh đồng song. Đó là một phần đời, phần hồn của chúng ta vẫn c̣n gởi lại đâu đó trong khung trời Học Viện, trên cánh cổng lạnh hơi sương, nơi gốc hoàng lan cô độc hay trên từng khung cửa khép mở của mỗi giảng đường… Và những mảnh tâm t́nh trong khu vườn Khung Trời Kỷ Niệm nầy dầu được dàn trăi như thế nào cũng chỉ là những bước chân đồng điệu của cuộc hành tŕnh t́m về mẫu số chung rất đáng trân quư nói trên.

        Và bây giờ xin mời các bạn cùng đi vào Khung Trời Kỷ Niệm.

        Nhóm Phụ Trách


 
              Ḷng Như Sắt Đá Trần Đ́nh Sơn
         •  Ḍng Sông Ba Nguyễn Duy Nhạc
         •  Vài Kỷ Niệm Với Bạn Bè Lê văn Bảy
         •  Thay Lời Muốn Nói Đặng Ngọc Cảnh
         •  Bếp Xưa Trần Bạch Thu
            •  Chia Tay Bạn Trần Kiêu Bạc
         •  Nguyễn Phước và Bằng Hữu Ngô Xuân Vũ
         •  C̣n Một Chút Để Nhớ ... Trần Đ́nh Mười
         •  Xuân Đến và Ta Cung Trọng Thanh
         •  Một Vài Điều Để Tưởng Nhớ Nguyễn Ngọc Châu
         •  Lưu Bút Ngày Xanh Nguyễn Trí
         •  T́nh Vẫn Xót Xa Nguyễn Tŕnh
         •  Lâm - Bạn và Tôi Huỳnh Nhân Hậu
         •  Những Kỷ Niệm về Hà Vĩnh Tường Đặng Xuân Hùng
         •  Giọt Nhớ Lặn Vào Tim Trần Ngọc Danh
         •  Tâm T́nh của Một Cựu Sinh Viên Ngô Thị Hiển
         •  Để Tưởng Nhớ Hai Người Bạn Phạm Quang Hải
         •  Em Ơi Có Về Thăm Xứ Mẹ Nguyễn văn Sanh
         •  Khung Trời Kỷ Niệm Nguyễn Thị Thúy
   

Chúc Mừng


     Nhận được tin vui Anh Chị Bửu TônHoàng Thị Như Nguyệt sẽ làm lễ Thành Hôn cho Trưởng Nam là Cậu Nguyễn Vĩnh Cát, đẹp duyên cùng Cô Lopez Chritine vào ngày 18-7-2009 tại  Houston, Texas. 
     Chúc mừng Anh Chị có dâu hiền. Chúc hai cháu trọn đời hạnh phúc.
                    Anh chị em CSV/
QGHC /ĐS17


Họp mặt Anh Chị Em CSV khóa 17 tại Việt Nam

        Hi Thu, 

        Nguyễn Cư Trinh và tao nhân dịp về Việt Nam có hân hạnh được mời một số Anh Chị Em khóa 17 gặp nhau và hàn huyên để kỷ niệm 40 năm ngày nhập trường QGHC (1969-2009). 
        Như mầy đă biết, tao luôn luôn trân trọng và mong mỏi có điều kiện để gặp gở nhau nhất là vào tuổi xế chiều nầy. 
       Buổi Gặp Mặt tai VN được tổ chức bởi Chị Vinh và Quang Già tại tư gia Nguyễn Tŕnh ở Lái Thiêu chiều ngày Thứ Ba 26/5 vừa qua. 
        Đến tham dự có các Anh Chị sau:
- Nguyễn Thị Vinh
- Chi Huỳnh Anh
- Anh Huệ
- Nông Thị Trưởng
- Nguyễn Tŕnh
- Nguyễn Đức Thắng
- Nguyễn Thanh Quang
- Trần Quốc Tiến
- Nguyễn Cư Trinh
- Cung Trọng Thanh (nhân dịp về lo Tamg Lễ cho Thân Phụ tại Huế)
- Trịnh Viết Trung
        Nguyễn Trung Quang - v́ bận chuyện gia đ́nh - không đến được 
        Tao gởi mầy vài tấm h́nh để post lên website và thông tin với bạn bè. 
        Nguyễn Cư Trinh có quay 1 số h́nh ảnh sẽ gởi mầy sau.

        Thank you.



PHÂN ƯU

        Nhận được tin buồn Thân Mẫu của Chị Lê thị Lan (Huệ) (ĐS17B) cũng là Nhạc Mẫu của Bạn Trần văn Tuôi (ĐS17A) là Cụ Bà Maria Nguyễn thị Mai vừa mới qua đời lúc 7 giờ 20 sáng Thứ Tư ngày 27 tháng 5 năm 2009 tại San Jose. Hưởng thọ 81 tuổi.
        Lễ viếng Linh Cửu: Trong ngày Thứ Sáu 4/6/09 và sáng Thứ Bảy (đến 12 giờ 15) 5/6/09.
        Lễ Hạ Huyệt:  2 giờ chiều ngày Thứ Bảy 5/6/09.
        Số Phone của Trrần văn Tuôi: 408-512-0669
        Các Bạn đồng môn ĐS17 Thành kính chia buồn cùng Chị Lê thị Lan và Anh chị Trần văn Tuôi và tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Bà sớm về nơi cơi Vĩnh Hằng.
 

PHÂN ƯU

        Nhận được tin buồn Thân Phụ của Bạn Cung Trọng Thanh (ĐS17) là Cụ Ông Cung Trọng Thại vừa mới qua đời ngày 14 tháng 5 năm 2009 tại Huế, Việt Nam. Hưởng thọ 88 tuổi.
        Các Bạn đồng môn ĐS17 Thành kính chia buồn cùng Anh chị Cung Trọng Thanh và tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ Ông sớm siêu sinh tịnh độ.
 

(Click vào ảnh trên để xem)


GẶP NHAU TẠI SÀI G̉N


Viết Cho Con


     ...Câu chuyện sau đây do mẹ kể lại cho bố nghe, năm nay con đă 20 tuổi, có nghĩa là chuyện xảy ra đă 20 năm, nhưng khi nhớ lại bố vẫn xúc động: Lúc đó con đă được 1 tuổi, con đă biết đi. Hôm đó con nghe tiếng xe về, con ra cửa đứng chờ, nhưng v́ c̣n cánh cửa an toàn bằng sắt, nên con không thể bước ra ngoài chỗ để xe, mẹ đang làm bếp nên theo dơi, con đứng chờ ở cửa; hôm đó người lái xe về không biết làm ǵ ở ngoài nên rất lâu không vào nhà, con vẫn kiên nhẫn đứng chờ ở cửa. Thật lâu sau, người đó mới vào nhà, nhưng người đó không phải là bố mà là cậu con (lúc đó c̣n ở chung với bố mẹ) khi đó con mới quay vào và ̣a khóc: nỗi thất vọng lớn lao đó đă nói lên ḷng yêu thương to lớn biết bao mà con đă dành cho bố...(Click vào tựa đề ở trên để xem tiếp)

        Trịnh Nhạc Phi



LPBa, NX, HTThành, TNPhê, Chị Phê, TTNgà (Little Saigon ngày 27-10-2007)


CMChâu, NX, HTThành, TNPhê


        Thân gửi đến tất cả các bạn những h́nh ảnh ghi nhận lại buổi họp mặt của bạn bè khóa 17 tại Montreal-Canada vào ngày July-8-2007.
        Nhân cuộc viếng thăm của chị Bùi Kim Phượng khóa 17 cùng phu quân (anh Minh) từ Australia và anh Cung Trọng Bảo (anh của Bạn đồng khóa Cung Trọng Thanh) khóa ĐS13 và CH7, Hội CSV/QGHC tại MTL và các bạn bè cùng khóa 17 đă tổ chức một buổi họp mặt văn nghệ thân hữu để tiếp đón quư vị nầy. Chị Nguyễn thị Thúy từ Ottawa cũng có mặt tại MTL ngày hôm đó để gặp lại bạn bè cũ và tham dự buổi họp mặt nói trên.
        Mến.
        Đặng B́nh Tước
        Montreal, Canada
 



 Hàng ngồi: anh Minh (chồng chị Phượng), anh Tưu (chồng chị Lan), chị Thúy, chị Phượng, chị Lê thị Lan.
 Hàng đứng: Nguyễn Hữu Thông, Vơ văn Lượng, Ngô Kim Thanh (vợ Tước) và Tước.(tại nhà ĐBTước)



Anh Cung Trọng Bảo với các bạn khóa 17.



TBThu, NXVũ, HT, TNDanh, CVAn
LPBa, PPNgữ (Seal Beach 20-7-2007)



HNHậu, TNDanh, CVAn, NXVũ, TBThu, PPNgữ, LPBa, TTNgà (Little Saigon 21-7-2007)


        Bạn Thu và các Bạn mến, 
        Không rơ buổi họp mặt tối ngày 21-7-07 vừa qua, các Bạn ở Orange County như Thu, Ngữ.... đă tiếp đón bạn Danh mập chúng ta, thế nào, mà đêm đó, tại nhà bạn Chu văn An, anh Danh mập nhà ta, đă viết được một bài Thơ hay quá trời vậy. 
        Dưới mắt tôi, là một criticist, bài thơ nầy, chắc sẽ tồn tại với thời gian và Trần Kiêu Bạc sẽ có chiếu ngồi, trong Văn Miếu vậy. Vui thay! Mừng thay! 
        Xin nhờ Bạn Thu forward (tôi làm lạc mất hết các email accounts rồi) đến các Bạn chúng ta, để cùng thưởng lăm bài Thơ nầy. 
        Thân mến,
        Trí Nguyễn

NHỮNG CHIẾC GHẾ C̉N BỎ TRỐNG.

Gặp nhau, đêm gió đẩy ngược xuôi
Ngồi xa một chút cũng thấy vui
Nh́n nét thân quen từng khuôn mặt
Đă thấy đổi thay giữa cuộc đời

Bạn của năm xưa không về được
Bạn của ngày nay cũng vắng rồi
Những chiếc ghế con c̣n bỏ trống
Xít lại gần nhau cũng lạnh thôi

Ly rượu mừng nhau vơi phân nửa
Ch́m tận đáy ly những khóc cười
Thủy tinh trong suốt qua tầm mắt
Rượu một ḍng lại chảy nhiều nơi

Tuổi cũng chưa cao, chân chưa mỏi
T́nh bạn c̣n nguyên chẳng bốc hơi
Sương sớm chưa tan trời buổi sáng
Đă chiều ớn lạnh tái vành môi

Rót rượu cho nhau ḷng đau buốt
Bưng ly rượu nhớ mắt ai cười
Gởi đến bạn xa t́nh chưa gởi
Chỉ c̣n hương rượu đă phai phôi

Có tiếc có thương dù ngắn ngủi
Cũng đành cho gió cuốn mây trôi
Đưa tay vớt tuổi non xanh biếc
Thấy lá vàng khô sắp rụng rồi

Ngợp trời mùa Hạ hoa rung nắng
Lại chớm mây Thu xám đất trời
Biết đâu sẽ ập mùa Đông đến
Để lá bay theo những ngậm ngùi

Dẫu biết ngàn năm sông vẫn chảy
Một bờ sông lở, một bên bồi
Vẫn nghe trong đám phù sa ấy
Một dây thân ái đă đâm chồi

Gặp nhau siết mạnh tay một chút
Thiêng liêng t́nh bạn đă lên ngôi
Giá như chưa hết bao nuớc mắt
Chắc ngàn giọt lệ vội tuôn rơi
Chỉ thương chiếc ghế c̣n bỏ trống
Bạn không về nữa biết ai ngồi
Biết đến khi nao mà ḥ hẹn
Hay là tay trắng sẽ buông xuôi?

Tôi viết bài thơ buồn độc vận
Như một ḿnh giữa bóng trăng soi
Tôi nhặt miếng trăng rơi xuống cỏ
Kết nên t́nh bạn sáng muôn đời.

(Đêm 21 tháng 7 năm 2007 tại Westminster, California)

Trần Kiêu Bạc

 


Bạn Tôi


     ...Măi đến một buổi chiều cuối năm 1981, trời rét đậm, hôm đó không phải đi lao động v́ là ngày chủ nhật và cũng là ngày thăm nuôi, tên hắn được gọi sau cùng, hắn ngỡ ngàng v́ không bao giờ nghĩ rằng ḿnh lại có người thăm nuôi, hắn kéo lê đôi chân bị tê thấp ra cổng trại và sửng sốt khi thấy mẹ ḿnh đứng đón, bà cụ trông già yếu khẳng khiu, đứng run rẩy trong gió lạnh, cụ ̣a khóc khi thấy hắn, thằng con đầu lanh lẹ, dễ thương ngày nào, nay già hóp, đói rách, xanh xao, khập khểng. Hắn cố gắng ngăn ḍng lệ chực trào ra để ngoặt miệng cười, nhưng nụ cười của hắn càng thăm hơn tiếng khóc. Cụ mang ra cho con mấy kư gao, vài kư đường tán, nồi cá kho mặn và quả dưa hấu của miền quê hắn, cụ thấy hắn như ngọn đèn sắp tắt, sợ không gặp được con lần nữa nên vừa khóc vừa hỏi hắn có muốn “trối” lại điều ǵ không…. Ba mươi phút gặp mẹ qua thật nhanh, đến khi chia tay không ḱm được, hắn ̣a lên khóc, mẹ cũng khóc. Trời sắp tối, mưa  phùn, gió bấc, không biết ḷng buồn khổ thương con như thế nào mà cụ như người mất hồn, lặn lội trong đêm đi bộ xuyên rừng lần ṃ về ga Phủ Lư, đón tàu chờ xuôi Nam.....(Click vào tựa đề ở trên để xem tiếp)

        California, July 4, 2007
        Ngô Xuân Vũ


Họp Mặt Một Số Bạn ĐS17 tại Sài G̣n ngày 26/6/2007



TVTrung, ĐHTrung, TNPhê, Thắng



TNPhê, ĐHTrung,Thắng, Nguyễn Thị Vinh, Trần Thị Tiết, PBNgọc, TVTrung
 


Một vài Kỷ Niệm với Triệu Ḥa
(Click vào tựa đề trên để xem)



Gia Đ́nh Đốc Sự 17 Nam California và Anh Chị Triệu Ḥa ( 17-3-2007)



NHQuư, NVSanh, THAn, LLSơn, NNChâu, ĐTLang, DTSang (ĐS17 tại Houston 01/2007)



TBThu, NVSanh, PĐThạnh (Little Saigon ngày 19 tháng 1 năm 2007)



TCThạnh, HNHậu, NVSanh, TBThu, CMChâu, CVĐể...



PPNgữ, NNTrung, TVTuôi, ĐCChánh, NNChâu, TĐTuấn
Các Chị Tuôi, Chánh, Ngữ, Châu
(San Jose - 28/6/2006)



CVAn, NĐNguyên, NNChâu, HHàng, NX, HT, TBThu, CMChâu, LPBa
Các Chị Châu, Ngữ, Vũ, Ngà (Little Saigon - 30/6/2006)


Trang Chính

Sinh Hoạt

Bản Tin

Tham Luận

Hoài Bảo Quê Hương

Văn Học Nghệ Thuật

Copyright @ 2005 quocgiahanhchanh.com
Webmaster@tranbachthu