|
Vào chiều Thứ
Năm 29/9/11 tôi xuống Quận Cam của
California để gặp các bạn học cũ ngày xưa.
Trước đó hai ngày tôi được bạn bè thông báo
là có chị Trần Thị Hảo đă từng học cùng khóa
hành chánh với chúng tôi từ Úc sang chơi.
Thế là các bạn đă sắp xếp để đồng môn có dịp
gặp nhau sau 40 năm xa cách.
V́ ở cách thủ đô tỵ nạn khá xa cho
nên mỗi lần xuống đươc vùng Bolsa là tôi
giải quyết vài việc cùng một lúc. Đươc cái
hôm ấy rảnh rỗi và để tránh nạn kẹt xe trên
xa lộ tôi đă rời nhà rất sớm, vào lúc 3 giờ
chiều. Nhũng việc tôi làm trước giờ hẹn gồm
toàn việc lặt vặt. Lên gấu cái quần jean có
nhăn hiệu mới đươc mua sale tại Macy's giá
10 đồng; tiền lên gấu rất rẻ nhưng gần bằng
nửa tiền cái quần, ghé các tiệm phim mua vài
phim bộ Hàn quốc mới phát hành và cuối cùng
ghé chợ Việt Nam có tên Mỹ là Green, có
nghĩa tiếng Việt là chợ Xanh, để mua khoai
lang đỏ và tím.
Tôi thích ăn khoai; khoai lang, khoai
ḿ, khoai sọ, khoai môn và khoai tây. Gần
đây tôi thấy có các bài nghiên cứu cho biết
là khoai lang rất tốt cho sức khỏe, ngăn
ngừa được nhiều loại bệnh và như thế sở
thích của tôi về khoai t́nh cờ lại là điều
hay. Tôi c̣n nhớ cách nay gần nửa năm có lần
tôi đến nhà vợ chồng bạn CMChâu ăn tối. Chị
Châu có đăi chúng tôi, bạn bè cùng khóa,
ngoài các món ăn chính, món khoai lang luộc/hấp.
Chị bảo đó là khoai lang Đại Hàn. Nh́n củ
khoai tại nhà của anh chị Châu nhỏ nhắn gọn
ghẽ trông rất mũm mĩm dễ thương. Sau khi tan
tiệc chị Châu c̣n biếu cho thực khách mỗi
người vài củ khoai làm quà. Chị Châu có lẽ
không bao giờ ngờ đươc là món khoai lang là
món mà tôi đă thích từ lâu và sau khi xem
qua các phim Hàn quốc tôi lại càng có cảm
t́nh nhiều hơn với sản phẩm Đại Hàn, từ quần
áo, cho đến cell phone, tivi và nhất là món
khoai lùi tro của họ bán cho nhũng người đi
đêm trong mùa đông giá rét. Nh́n cái cảnh
các cặp thanh niên nam nữ vào nhũng đêm lạnh
lẽo vừa sánh bước bên nhau vừa ăn củ khoai
lùi tro bốc khói ôi thôi sao mà ngon thê!
Ngày hôm trước ở nhà anh chị Châu củ khoai
lang trông tầm thường, v́ có quá nhiều món
ăn ngon khác, nhưng đến ngày hôm sau chúng
chẳng c̣n tầm thường nữa, mà trở nên ngon lạ
lùng! Từ ngày ấy tôi bắt đầu đi kiếm khoai
lang Đại Hàn trong vùng tôi ở để mua. Gần
nhà tôi có ba cái chợ Việt Nam nhưng nhỏ xíu.
Một chợ nay đă đóng cửa, chỉ c̣n hai. Trong
hai chợ c̣n lại th́ một chợ đă bị người Peru
mua đứt. Xa hơn nữa, có một chợ tên là Ranch
99 Market của người Tàu. Và xa nhất là dăm
ba chợ Đại Hàn. Trong vùng tôi cư ngụ nghe
nói có cả chợ Nhật Bổn nhưng tôi chưa ghé
đến bao giờ. C̣n chợ Mễ có bán khoai lang
nhưng ăn không ngon. Quả thật họ hàng nhà vợ
tôi nhận xét đúng. Chợ Xanh của Việt Nam có
bán khoai lang với giá cả rẻ hơn trên vùng
tôi rất nhiều. Thí dụ, khoai lang tím
(purple yam) giá cả chênh lệch nhau đến gần
một nửa. C̣n về khoai lang đỏ sự khác biệt
giá cả c̣n nhiều hơn nữa. Giá khoai lang
Nhật Bổn (Japanese yam), khoai lang Đại Hàn
(Korean sweet potato) trên vùng tôi khoảng
1.30 đồng một pound trong khi dưới Quận Cam
là 99 xu cho 2 pound. Ngoài ra, tôi c̣n thấy
xăng có giá rẻ hơn chỗ tôi khoảng 10 xu một
ga lông. Nói chung, cái ǵ cũng rẻ. Giá cả
nhẹ nhàng có lợi cho giới tiêu thụ Quận Cam.
Đi rảo trong chợ nh́n thấy bơ Pháp và bơ Ḥa
Lan có tiếng từ lâu đươc bày bán ê hề tôi
túm ngay mỗi thứ một hộp. Giá bơ khá cao.
Hộp nhỏ xíu như thế mà giá từ gần 6 đồng cho
đến 10 đồng. Mắc nhất là bơ Tây Bretel. Có
một chuyện vui nhỏ xảy ra vào lúc tôi đang
đứng trong chợ. Trong lúc tôi đang lựa khoai
lang Nhật Bổn có một phụ nữ người Việt đứng
đối diện với tôi. Cô ấy đang chọn một loại
rau quả dùng cho việc nấu ăn bỗng nhiên cô
ngửng mặt lên nh́n tôi. Cô hỏi ư kiến của
tôi nên chọn loại nào. Cô gái có khuôn mặt
trắng trẻo xinh xắn, nụ cười tươi kèm thêm
hai hàm răng trắng đều. Áng chừng khi cô
nh́n thấy một người đàn ông đi chợ như tôi
cô tưởng rằng tôi là tay biết nấu nướng. Cô
gái khoảng 40 tuổi ấy rơ ràng đă nh́n sai
người. Nhè một người với nấu ăn là sở đoản
mà lại hỏi ư kiến như thế th́ làm sao được
việc. Tôi nh́n sững cô gái chưa biết phải
đối đáp ra làm sao cho ổn, v́ chính tôi cũng
bị người đẹp làm cho bất ngờ nữa. Người đẹp
thấy tôi ngớ người như thế lại tưởng tôi là
người ngoại quốc liền hỏi tiếp một câu bằng
tiếng Anh: "Are you Vietnamese?", nhà anh có
phải là người Việt chăng. Nghe thế tôi trả
lời người đẹp bằng tiếng Việt: "Tôi không
biết nấu nướng. Tôi đi chợ chỉ là để mua
khoai mà thôi." Có chút xíu việc như thế mà
nhờ vả cũng chẳng xong, người đẹp chán quá
sức bèn quay lưng bỏ đi cho được việc. Cho
nên người đời bảo "trông vậy mà không phải
vậy" là thế. Đành rằng ngày nay có rất nhiều
đàn ông rành chuyện chợ búa và nấu ăn rất
ngon nhưng khổ nỗi tôi lại không được hân
hạnh nằm trong số những người ấy. Không phải
thanh niên nào đi chợ cũng đều rành nấu ăn
cả đâu.
Những việc lặt vặt đă được thực hiện
xong, thời giờ c̣n rộng răi quá, chẳng biết
làm ǵ tôi bèn cuốc bộ dạo chơi từ khu
Thương xá Phước Lộc Thọ xuống đến ngă tư
Brookhurst, vừa đi vừa ngắm nh́n hàng quán
xung quanh. Lúc đi ngược về chỗ cũ, tôi đảo
một ṿng qua khu chợ Á đông nằm đối diện khu
Thương xá xong rồi mới lấy xe trực chỉ nơi
hẹn. Lúc đi ngang nhà hàng Vân trên đường
Brookhurst liếc nh́n đồng hồ tôi thấy hăy
c̣n sớm chán. Thế là tôi đậu xe lại để đi
vào tiệm ăn này. Tôi có thói quen hay mua
lỉnh kỉnh, nhất là thức ăn. Tôi chọn vài cái
bánh tét nhân đậu chay, vài miếng chả chiên
và vài miếng bánh khúc. Mấy món ăn chơi
thuộc loại này do nhà hàng này làm được lắm.
Bấy giờ mới thực sự là lúc ra xe để lái đến
nhà hàng Royal Capital Seafood Restaurant
thuộc thành phố Garden Grove. Thư thông báo
của bạn bè cho biết giờ hẹn là 6:30 chiều.
Đậu xe ngay trước cửa tiêm ăn xong, đồng hồ
của tôi chỉ đúng 5:45, vị chi tôi đến sớm
được 45 phút. T́nh trạng của tôi lúc này
giống như một người thất nghiệp. Đi quanh
một ṿng trong khu phố này cho qua th́ giờ
xong tôi lại chui vào xe ngồi chờ bạn bè
tiếp. Chờ lâu quá không thấy ai đến có lúc
tôi hơi chột dạ, bắt đầu suy nghĩ miên man,
và tự hỏi rằng không lẽ chương tŕnh dự trù
đă bị hủy bỏ hay dời vào một ngày khác rồi
hay chăng. Thôi th́ đằng nào cũng đă xuống
đến đây, nếu chờ đến 7 giờ tối mà không thấy
ai đến tôi cũng vào tiệm ăn để độc diễn vậy.
Hơn 6:30, may quá một bạn vàng xuất hiện,
Webmaster TBThu. Tôi và bạn ấy đứng tại băi
đậu xe lúc ấy hăy c̣n vắng để chuyện tṛ.
Người kế tiếp xuất hiện trong chiếc xe Lexus
8 máy là DĐBản. Phải nói là từ trước đến nay
tôi ít có dip gặp DĐBản. Bạn trông có da có
thịt nhưng không phệ. Mặt mũi đầy đặn, không
có nếp nhăn. Nước da sáng, mắt sáng. Đi đứng
vững vàng. Nói năng rổn rảng. Tóm lại, bạn
nh́n khỏe mạnh hoàn toàn. Một đặc điểm của
DĐBản là bạn để tóc dài và dùng hai tay để
cột búi nó phía sau gáy. Đang đứng nghe bạn
kể lại chuyện di tản từ miền Trung để về
Sàig̣n mấy chục năm về trước tôi nh́n thấy
xe của vợ chồng LPBa - TTNgà cũng vừa trờ
đến. Vợ chồng bạn Ba có chở theo chị TT Hảo.
Đi cùng với chị có chị Thảo là em gái của
chị cũng từ Úc qua. Tất cả gặp nhau chào hỏi,
tay bắt mặt mừng. Hai chị em chị Hảo có dáng
người tầm thước. Cả hai có khuôn mât khá
giống nhau. Ngoài ra, cả hai người đều có
tính t́nh vui vẻ, cởi mở, thành thật và
khiêm nhường. Cả hai chị em đều nói năng
hoạt bát và lịch sự. Chị Hảo thố lộ rằng chị
đến miền Nam California vào ngày thường cho
nên chị không muốn bạn bè biết đến v́ ngại
làm phiền họ v́ phần đông các bạn c̣n bận đi
làm. Thế nhưng các bạn đề nghị cứ việc thông
báo rộng răi đến mọi người, mỗi người tùy
hoàn cảnh mà thu xếp đến được th́ đến hoặc
có thể gặp chị vào một ngày nào khác thuận
tiện cho cả hai bên hoặc biết chị đến Mỹ để
liên-lạc điện thoại thăm hỏi cũng được.
Chuyện văn một lúc xong mọi người kéo
nhau vào trong nhà hàng. Vợ chồng CMChâu vừa
đến nơi th́ PPNgữ cũng từ chỗ làm sau khi
tan sở đi thẳngđến
tiệm ăn. Cuối cùng là vợ chồng bạn NMPhúc.
Sau khi mọi người đă đến đông đủ tất cả cùng
nhau quây quần quanh một bàn tṛn. Chị Hảo
là khách danh dự. Lần lượt bên tay phải của
chị là chị Thảo, kế đó là vợ chồng CMChâu,
DĐBản, TBThu, NVHuy, PPNgữ, vợ chồng
LPBa-TTNgà và cuối cùng là vợ chồng NMPhúc.
Chị Hảo có tính thật thà. Giữa bạn bè
với nhau chị không áp dụng chính sách "không
hỏi không nói", đặc biệt là về tuổi tác. Chị
chia sẻ với mọi người các tâm sự cá nhân,
quan niệm sống, sở thích, niềm tin tôn giáo,
kiến thức về xă hội mà chị đang sống và cuộc
sống của chị từ ngày sang Úc định cư. Trong
lúc chị nói th́ chị Thảo, em chi bổ túc thêm
nếu thấy cần thiết. Qua sự tiết lộ của chị,
tôi được biết chị hơn tôi đến 6 tuổi. Chị có
tính hồn nhiên không vương vấn ưu sầu cho
nên chị trông trẻ hơn tuổi rất nhiều. Chị
thích đi du lịch ṿng quanh thế giới. Kỳ này
chương tŕnh của chị là đi thăm Nam Mỹ cùng
với người em gái. Vào cuối tuần này chị sẽ
có mặt ở xứ Chile.
Thú thật dù là học chung một lớp với
chị nhưng tôi không nhớ ra khuôn mặt của chị,
có lẽ v́ một khoảng thời gian dài 40 năm đă
trôi qua. Từ ngày tốt nghiệp ra trường chị
Hảo được bổ nhiệm làm Trưởng ty Công vụ tại
Thị xă Cam Ranh. Một số bạn đă có được một
số kỷ niệm đẹp khó quên liên hệ đến chị năm
nào. Qua bạn LPBa, DĐBản và TBThu, tôi được
biết vào năm 1975, lúc mà dân chúng miền
Trung rục rịch di tản vào Sài g̣n th́ trong
số những người ấy cũng có cả các bạn học của
chị. Chị tiếp đăi họ rất niềm nở và tận t́nh.
Vào lúc ấy chị cũng chưa nhận ra t́nh h́nh
chiến sự đang trở nên nặng nề cho nên thái
độ của chị rất thản nhiên. DĐBản có kể lại
cách thức chị đối đăi với bạn bè hết ḷng
hết dạ thế nhưng v́ không biết rơ cho nên
bạn bè đă tỏ ra hết sức vô tư. Ngày DĐBản
chạy từ Đà Nẵng vào đến Cam Ranh gặp chị,
chị Hảo đă nhường phần cơm chiều cho bạn
ḿnh. Cơm nước no nê xong bạn bèn đánh một
giấc. Ngủ dậy không thấy chị Hảo đâu, bạn
bèn viết vài hàng lưu lại rồi đi t́m một bạn
khác. Sau đó bạn mới giật ḿnh nhận ra vào
thời gian đó chị Hảo không có nấu nướng tại
nhà mà là lấy cơm tháng về ăn. Hóa ra, chính
bản thân chị chịu nhịn đói để dành phần cơm
của ḿnh đăi bạn đồng môn vừa đói vừa khát
chạy từ miền Trung vào. Cái kỷ niệm ấy bạn
Bản vẫn c̣n nhớ rơ, kể lại cho mọi người tại
bàn tiệc nghe khiến cho tất cả đều cảm động.
TBThu cũng chia xẻ lại kỷ niệm được chị Hảo
đăi một bữa ăn tối với thực đơn là chim bồ
câu do chính chị làm trong một hoàn cảnh eo
hẹp tương tự. Sau năm đổi đời, đó là một món
quư và nó đ̣i hỏi nhiều th́ giờ sửa soạn
công phu. Chị Hảo nghe thế mới chậm răi thú
thật rằng chị không c̣n nhớ những việc ấy
nữa. Chị bảo rằng đối với chị tiếp đăi bạn
bè là một việc làm tự nhiên của chi, chị
không hề đắn đo suy nghĩ, làm thế nào miễn
bạn bè thấy vui là chị mừng rồi. Qua câu
chuyện này, tôi nghiệm ra hai điều hay, diễn
tả tấm ḷng của một con người nhân hậu.
Người nhận ơn th́ luôn luôn tạc dạ ghi nhớ
trong ḷng, mong sao có cơ hội đền đáp c̣n
người thi ơn, sau khi làm xong th́ thoải mái
quên luôn việc ḿnh đă giúp người khác và
lại càng không mong cầu cái sự đáp đền ơn
nghĩa. Quả thật đây là một bài học t́nh
người và xử thế rất hay ở đời mà nếu áp dụng
được th́ người ta sẽ nh́n đời bằng một màu
hồng, lạc quan và thấy đời đáng sống.
Chị Hảo sau đó có di chuyển vào Sài
g̣n nhưng cuối cùng đă không di tản được vào
tháng Tư năm 1975. Chị đă sống dưới chế độ
Cộng sản hết 13 năm sau cùng cũng đào thoát
được đến trại tỵ nạn. Chị bảo với thời gian
ấy chị đă hiểu rơ Cộng sản như thế nào, và
sống dưới sự cai trị của họ gian nan khổ sở
vất vả từ vật chất cho tới tinh thần ra làm
sao. Sau một năm trong trại tỵ nạn chị cũng
đă đến được bến bờ tự do. Vào năm ấy chị có
người em trai đang ở bên Mỹ và em gái đang ở
bên Úc. Sau khi thăm ḍ tin tức chị được
biết cuộc sống bên Úc có phần thoải mái hơn
cho nên chị đă xin phái đoàn phụ trách
chương tŕnh tỵ nạn cho chị đi Úc. Quyết
định của chị có phần chính xác. Hiện nay Hoa
Kỳ có một diện tích là 9 triệu 8 trăm ngàn
cây số vuông với hơn 300 triệu dân trong khi
nước Úc với một diện tích nhỏ hơn một chút,
7 triệu 6 trăm ngàn cây số vuông mà dân số
chỉ có 22 triệu. Đất rộng dân thưa cho nên
không lạ ǵ chính phủ Úc lo liệu cho dân
chúng của họ tận t́nh.Ở bên Úc, nếu không đi
làm dân chúng sẽ được hưởng trợ cấp xă hội
dài dài, không giới hạn thời gian, chính phủ
không đ̣i hỏi bằng chứng t́m kiếm việc làm.
Ngoài ra, dân chúng Úc lại được hưởng một
nền y tế tốt nhất thế giới. Đi khám bệnh dân
chúng không phải trả tiền. Với cái thẻ
Medicare, họ chỉ phải trả 3 đồng cho một toa
thuốc, phần c̣n lại chính phủ bao dàn hết.
Tài sản và nhà cửa không ảnh hưởng ǵ đến
điều kiện hưởng trợ cấp tiền mặt và y tế.
Chả bù với bên Mỹ, có mỗi cái luật cải tổ y
tế để giúp đỡ dân nghèo mà Quốc Hội bàn tới
bàn lui, sửa đổi lung tung, chẳng c̣n giống
dự thảo ban đầu của hành pháp. Tưởng là đă
xong ấy thế mà v́ chính trị và lợi lộc tài
chánh dây dưa vào, nội vụ lại được đưa ra
pháp đ́nh giải quyết. Phe chống cải tổ, mà
nay chiếm đa số tại Hạ viện đ̣i hủy bỏ luật
y tế và và kiện ra ṭa để nhờ ṭa án đưa ra
phán quyết về tính cách hợp hiến của luật
này. Không biết ba năm nữa luật y tế này có
đứng vững và có được thi hành hay không nữa
đây!
Theo như thông lệ, chị Ngà phụ trách phần
đặt thực đơn. Nhà hàng nhanh nhẹn tới tấp
đem ra các món nóng sốt gồm đủ loại, rau,
canh, tôm hùm, vịt Bắc kinh, các loại hải
sản và đậu hũ chiên. Và bạn LPBa cũng theo
thông lệ đem một chai rượu vang ra đăi bạn
bè. Chỉ có bạn LPBa, CMChâu, PPNgữ, chị Thảo
và tôi là hưởng ứng nhiệt t́nh món thức uống
này. Trong lúc ăn uống, chị Hào có nhận xét
rằng giá cả thực phẩm bên Mỹ nói chung rẻ
hơn bên Úc rất nhiều. Ngược lại giá nhà bên
Mỹ lại cao hơn nhiều so với bên Úc. Mỹ và Úc
thường hay có những điều trái ngược v́ ở hai
tây bán cầu khác nhau. Nó cũng giống như
những trái khoáy giũa xưa và nay vậy. Ngày
xưa nhà giàu thường ăn thịt nhiều v́ họ có
khả năng đài thọ. Ngược lại ngày nay để sống
khỏe, bác sĩ lại khuyên dân chúng sống theo
kiểu nhà nghèo: đi bộ cho nhiều, uống nước
lạnh cho nhiều, ăn rau quả cho nhiều và hạn
chế ăn thịt. Ngày xưa nhà nghèo không đủ
tiền mua gạo, mới phải ăn độn thêm khoai.
Ngày nay bác sĩ khuyên ăn ít cơm đi và thay
vào đó nên ăn khoai. Tôi nghĩ, trung dung là
tốt nhất. Cái ǵ cũng ăn hết nhưng hăy ăn
vừa phải mà thôi. Thái quá đều có hại.
Trong lúc ăn uống bạn CMChâu tỏ ra
rất sốt sắng, đứng hẳn người lên xới cơm múc
canh cho mọi người. Bạn lại c̣n di chuyển
chén dĩa thừa thăi sang bàn bên cạnh. Nh́n
bạn làm mọi người nhận thấy bạn là người có
đầy kinh nghiệp trong nghề phục vụ của nhà
hàng vậy. Nh́n chén cơm bạn bới cho bạn bè
mới thấy sự quan tâm của bạn. Có bàn tay của
bạn bạn bè bảo đảm không c̣n đói khi xong
tiệc.
Trong lúc ăn uống chúng tôi được bạn
bè chia sẻ nhiều giai thoại về DĐBản. Trước
đây hồi c̣n làm phó quận tại Quảng Nam bạn
đă từng ở trong một căn pḥng không điện đóm
quanh năm, chỉ mặc bộ quần áo một màu đen
theo kiểu cán bộ Xây dựng Nông thôn, lưng
lúc nào cũng dắt kè kè một khẩu súng Colt,
và bạn thường xuyên di chuyển chỗ ở. Bạn mến
mộ giọng nói truyền cảm của cô em gái của
chị Hảo, cho nên bạn bè bảo đảm là ngày hôm
nay thế nào DĐBản cũng sẽ đến dự buổi họp
mặt này. Đựợc dịp hiếm có này - DĐBản ít khi
xuất hiện ở những chỗ ăn uống như thế này -
bạn bè lại "kể xấu" bạn ḿnh. Khác hẳn lúc
mới đến khi c̣n sinh hoạt tại băi đậu xe
DĐBản trở nên ít nói, ai có chọc phá bạn,
bạn chỉ tủm tỉm cười với một thái độ khoan
ḥa, đúng là cung cách của một đạo sĩ. Ngoài
ra, chúng tôi lại c̣n biết DĐBản có gắn bó
mật thiết với LPBa, có lúc như h́nh với bóng
và cũng nhờ thế mặc dù chẳng có ư định vươt
biên nhưng bạn cũng đă cùng bạn LPBa đến
được Hoa Kỳ mà chẳng tốn đồng nào. Cái tính
ít nói và thái độ nhẹ nhàng của bạn ấy, kể
cả đối với tiền bạc, đă không làm mất thiện
cảm của bạn bè đối với bạn. Nói đến đây tôi
nhớ lại vài hôm trước có một độc giả Hoa Kỳ
viết thư cho một tờ nhật báo chia xẻ một
kinh nghiệm sống. Bà viết rằng vài năm trước
bà có một đồng nghiệp và người này trong lúc
đi dự một buổi họp mặt đông đảo đă mắc phải
một lỗi lầm to tát. Ngay ngày hôm sau, người
ấy có viết một hàng chữ trên một tấm bảng
trong pḥng là "Think fast, Talk slow."
- Nghĩ nhanh, nói chậm - và đó là cái cách
giúp ḿnh giảm thiểu lỗi lầm và đụng chạm
không cần thiết. Cũng giống như thế, có
người viết một chữ "Nhẫn" dán trên tường nhà
ḿnh như là một h́nh thức nhắc nhở bản thân
và điều hướng chính ḿnh trong cuộc sống
hàng ngày giúp họ tránh được những khó xử
hoặc hối hận về sau.
Như đă nói ở phần trên, hai chị em
chị Hảo đă rất lịch sự, nhiều lần nói lên
tiếng cám ơn với bạn bè hiện diện. Chị cảm
thấy áy náy v́ sự tiếp đăi nhiệt t́nh của
bạn bè bên Mỹ. Để đáp lại chị và nhằm giải
tỏa cái sự áy náy của chị tôi có chia sẻ một
nhận xét cá nhân của tôi là: Tôi có thời giờ
rảnh rang, thỉnh thoảng tôi đi ăn trưa hay
ăn tối với bạn bè và đó là một trong những
thú vui của tôi. Phải nói rằng cũng nhờ có
chị qua Mỹ chơi mà bạn bè mới tổ chức một
buổi ăn tối thịnh soạn như thế này. Được ăn,
được uống, được nghe bạn bè kể chuyện, được
nói, được gặp đông đủ các bạn tốt như thế
này, đối với tôi đó là hạnh phúc. Như thế
tôi phải cám ơn chị và cám ơn các bạn của
tôi, v́ họ c̣n nhớ đến tôi và tạo cơ hội cho
tôi có đươc một ngày có ư nghĩa vậy.
Tiệc xong tất cả mọi người cùng nhau
bước ra mặt tiền nhà hàng để chụp chung vài
tấm h́nh kỷ niệm. Quả thật hữu duyên thiên
lư năng tương ngộ. 40 năm dài kể từ ngày học
chung một lớp, ở cách xa một nửa ṿng quả
đất nhưng nếu c̣n duyên dù không tính và
không hẹn trước tôi và chị Hảo đồng môn vẫn
có thể gặp đươc nhau. Tất cả sau đó cùng
nhau nói lời từ biệt khi trời về khuya. Tuy
không nói ra nhưng tất đều công nhận buổi
gặp gỡ hôm nay rất thú vị, và nếu c̣n duyên
th́ rồi mọi người lại có dịp tương phùng
thôi.
"Chỉ một cánh hoa hồng có thể là vườn
hồng của tôi....c̣n một người bạn, là cả một
thế giới." (A single rose can be my
garden....a single friend, my world. - Leo
Buscaglia)
"Một người bạn thật sự chẳng bao giờ
cản đường bạn trừ phi bạn bỗng nhiên xuống
dốc." (A true friend never gets in your way
unless you happen to be going down-Arnold H.
Glasow)
"Hăy lịch sự với tất cả mọi người,
nhưng chỉ thân thiết với vài người mà thôi,
và hăy để cho vài người ấy được thử thách
trước khi bạn đặt tin tưởng vào họ." (Be
courteous to all, but intimate with few, and
let those few be tried before you give them
your confidence. - George Washington)
Nguyễn Văn Huy
1/10/2011 |