|
Trở Lại New York Phố Xưa (Lời Người viết: Bài nầy tiếp nối từ
bài “New York phố xưa”, I. Nhập Phi cơ vừa cất cánh rời phi trường Ontario Airport. Hoàng ngồi cạnh cửa sổ, nh́n xuống những ánh đèn như một bầy đom đóm lấp lánh tỏa ra từ Quận hạt San Bernardino. Giờ nầy thành phố đă ngủ yên v́ đồng hồ trên tay đă chỉ quá 12 giờ đêm. Trăi dài trong bóng đêm là những ngọn đèn đường và ánh đèn héo hắt từ những căn nhà đang yên giấc. Hoàng hồi tưởng lại ba năm trước, khi anh rời New York cũng vào một tối cuối tuần và bay về thành phố Ontario nhỏ bé nầy, bỏ lại sau lưng bao nhiêu là kỷ niệm ở New York và một cuộc t́nh với một người con gái duyên dáng c̣n ở lại vẫy vẫy tay chào. Thời gian thấm thoát trôi qua. Sau khi chia tay, anh bay về California để nhận tập sự một ngành chuyên khoa; em ở lại thành phố New York đầy xôn xao ấy để cố hoàn tất một ước mơ cho sự nghiệp mà em và gia đ́nh tại Nhật mong đợi. Thời gian trăi dài trước mắt, cả hai như đă bị lôi cuốn vào guồng máy của những bận rộn ngập đầu. Khi có chút th́ giờ, anh thường gọi điện thoại cho em. Aoki sợ tốn tiền, không dám chi tiêu, không dám gọi điện thoại viễn liên, gọi rồi c̣n tiền đâu xoay trở cho một sinh viên du học tự túc ở một thành phố đắt đỏ?. Năm đầu tiên, Hoàng gọi điện thoại cho Aoki và biết em vẫn b́nh yên nơi ấy. Nhưng năm sau, công việc quá bận rộn và trực gác nhiều hơn, điện thoại cầm tay không hoạt động được trong Bệnh viện nên anh ít gọi. Rồi anh mất liên lạc với Aoki từ khi biết nàng nhận được một công việc làm bán thời gian, tạm sống trong lúc chờ đợi cuộc thi Board Y Khoa giai đoạn 2. Gần đây, điện thoại cầm tay của Aoki không c̣n liên lạc được nữa v́ đă chuyển qua cho một khách hàng mới. Aoki, không biết bây giờ em đang ở đâu? Không lẽ em quên chuyện t́nh của chúng ḿnh rồi sao? Không lẽ em t́m được một người đàn ông khác thích hợp hơn anh rồi sao? Cho dù chúng ḿnh đă thoả ước lúc chia tay là có thể quên đi người t́nh cũ nếu không thể đợi chờ được nữa, anh vẫn cảm thấy đau ḷng và mất mát nếu em thật sự xa anh. H́nh ảnh Aoki đứng thẳng người trong chiếc áo mỏng hai lớp xen lẫn nhiều làn ren của nhản hiệu Max Studio như c̣n vương vấn đâu đây trong trí óc anh. Miệng nàng vẫn cười, bờ môi hé mở, và cánh tay thon vẫy vẫy tay chào …… Có lẽ không có ai có thể thay thế em được đâu, Aoki v́ anh không t́m được ai có nét quyến rủ và dịu dàng như em vậy. Hoàng miên man suy nghĩ, chập chờn h́nh ảnh của người yêu Aoki rồi ngủ thiếp đi trong chuyến bay đêm. II. Thân Phi cơ đáp xuống phi trường John F. Kenedy lúc trời c̣n tờ mờ sáng. Ánh nắng ban mai chưa hé mở mà chỉ thấy đó đây những cụm sương mù và một màu trời xám nhạt. Nh́n qua khung kính cửa sổ phi cơ, Hoàng thấy những nhân viên phi trường, hầu hết là đám dân da màu, đang bận rộn trên những chiếc xe chuyển vận hành lư. New York biểu hiện rơ ràng hơn các tiểu bang miền Đông khác về cái đặc tính hợp chủng và b́nh đẳng. Người ta thấy ở đây nhiều sắc dân ở nhiều chủng tộc khác nhau như Jaimaica, Porto Rico, Ấn độ, Đại Hàn, Nhật, Ư, Pháp, Tàu…. Thêm vào đó, trên đường phố lúc nào cũng có những cặp t́nh nhân khác màu da khoát tay nhau hoặc hôn nhau một cách thách đố với mọi người chung quanh không một chút thẹn thùng. T́nh yêu của họ cũng rất cởi mở và đam mê hơn những nơi khác. Đó là sắc thái và bản tính của dân New York làm Hoàng yêu mến thành phố nầy. Anh mĩm cười, xách cái xách tay nhỏ đi theo đoàn hành khách bước ra khỏi phi cơ. Nhân viên phi hành đoàn đứng tiễn chào khách với lời chúc một chuyến đi vui vẻ và tốt đẹp. Hoàng nói cám ơn, thầm ước chuyến đi sẽ là chuyến đi vui vẻ và đem đến kết quả tốt như lời họ đă chúc. Anh chỉ có 2 ngày nghỉ tại đây để đi t́m Aoki và mơ ước sẽ gặp lại người yêu không thay đổi. Hoàng nóng ḷng gọi một chiếc xe Taxi đến Bệnh Viện Saint Vincent, điểm đầu tiên đă dự định để Hoàng hỏi nhân viên hành chánh về cô sinh viên du học Aoki có bổ túc địa chỉ liên lạc ǵ không? Bệnh Viện cách phi trường JFK cũng khoảng 30 phút. Qua từng đoạn đường xa lộ, Hoàng nhận biết ngay anh đang đi đến khu vực nào rồi. Ḱa là cầu trường Base Ball nổi tiếng của đội Yankee New York. Ḱa là khu rộng răi rợp mát những tàng cây nơi đă tổ chức giải Tennis “US Open” ….. Dọc theo hai bên đường, cây mùa thu đang chuyển những chiếc lá xanh thành màu vàng hay màu đỏ sậm. Ở những đoạn Exit freeway, có những cánh rừng nhân tạo đầy rẩy những chiếc lá nâu, vàng, xanh lẫn lộn nổi bật lên dưới ánh nắng b́nh minh tạo thành một bức tranh thiên nhiên thật đẹp. Thỉnh thoảng, xe lại chạy qua những khu thị tứ đầy dẫy những khu hàng quán và xe cộ tấp nập. Đôi khi xe rời bỏ khu phố tấp nập để tiến đến khu vực êm đềm với những gịng sông uốn khúc. Người tài xế Taxi gợi chuyện và nói nhiều về cuộc sống khá thay đổi trong vài năm qua sau biến cố 9/11. Có điều tốt, có điều xấu. Nhưng người dân New York vẫn an phận và chạy loanh quanh với cuộc sống hối hả và giá sinh hoạt đắt đỏ của thành phố nầy. Các tài xế Taxi thường là người Ấn độ hoặc Parkistan, nói rất nhiều và chạy xe rất bạt mạng nên tốt hơn hết là đừng nên cười khi họ lái xe mau. V́ càng cười họ càng khoái chí lái xe bạt mạng hơn. Hoàng trả tiền cuốc xe và tiền tip cho người tài xế Taxi rồi mở cửa bước xuống đường. Một luồng gió lạnh thoáng qua người nhưng Hoàng không cảm thấy lạnh. Anh cầm áo khoác trên tay, bước những bước vội vả vào cửa chính của Bệnh viện, ḷng cảm thấy nôn nóng và hồi hộp khi đi t́m dấu tích của người yêu. Qua những dăy hành lang dài mà anh khá quen thuộc, một vài Y tá và nhân viên văn pḥng nhận ra anh và mừng rở ôm hôn với những cái “hug” nồng nhiệt. Họ khen anh mập mạp ra và đẹp trai. Có cô nói nửa đùa nửa thật “Nếu anh c̣n chỗ trống nào trong trái tim th́ em sẽ nhào vô”. Có cô đắm đuối nh́n anh và nói thẳng: “Tối nay em sẳn sàng đi “date” nếu anh chịu mở lời mời”. Có cô làm bộ tiếc rẻ “Phải chi em biết anh trước khi gặp thằng chồng bây giờ…..” . Hoàng đă quen với lối nói chuyện của các cô gái mới nầy rồi nên cũng nói đẩy đưa “Ḿnh cũng c̣n kịp mà, chưa muộn đâu, phải vậy không, cưng?”. Nhưng nói tới nói lui một chút đùa giởn cho vui rồi anh nói thẳng mục đích vào đây là t́m tin tức của Aoki. Bà Steffani, xếp văn pḥng Hành Chánh nói hồ sơ của cô ta vẫn c̣n đây. Cô ta đă hoàn tất phần tập sự nhưng chưa thấy cô trở lại để nộp kết quả các cuộc thi Board để xúc tiến việc hợp thức hoá văn bằng Bác sỉ của cô tương đương với văn bằng Bác sỉ Y Khoa tại Hoa Kỳ. Hoàng năn nỉ Bà Steffani hết lời để xem chi tiết trong hồ sơ nhưng rất tiếc Bà không thể làm trái với thủ tục được. Chỉ có người chồng chính thức hoặc cha mẹ mới được quyền xem tin tức liên quan. Bà xin Hoàng thông cảm v́ luật lệ Hoa Kỳ rất bảo vệ đời tư của mỗi người. Nếu Bà tiết lộ mà sự việc đổ bể, Bà có thể bị sa thải. Hoàng gật đầu, ra dấu hiểu, nói cám ơn rồi từ giả ra về. Trên đường đi ra sân trước của Bệnh viện, Hoàng vẫn c̣n thấy đâu đây dáng dấp của Aoki, một cô gái mỹ miều trong chiếc áo blouse ngắn mang huy hiệu Trường Đại Học Y Khoa New York. Nàng luôn luôn nở một nụ cười thật tươi mặc dầu cả ngày nhọc mệt với biết bao nhiêu công việc. Người con gái ấy có mái tóc đen dài, mắt mủi thanh tú và dáng dấp đẹp chẳng khác ǵ một cô người mẫu. Khi đi ngang qua khu cafeteria, Hoàng nh́n cái bàn tṛn có hai chiếc ghế cao trong góc mà Hoàng và Aoki thường ngồi uống cà phê trong những đêm trực gác. Chiếc ghế tṛn vẫn c̣n đó, trở nên trơ trẻn và xấu xí v́ không có dáng người đẹp ngồi tréo đôi chân dài quyến rủ ra ngoài chiếc váy ngắn quá gối. Hoàng cảm thấy hơi buồn và thất vọng v́ một nơi coi như không có kết quả ǵ. Đi các nơi khác đă dự định như Trường Đại Học Y khoa, nhà Bank… hỏi chắc cũng không ai chịu tiết lộ. Rồi bỗng dưng Hoàng cảm thấy bực dọc. Anh thầm nghỉ có lẽ Aoki đă thay đổi, đă có người yêu khác rồi, tại sao anh c̣n đi t́m kiếm làm ǵ, vừa vô duyên vừa vô ích?. Nếu nàng c̣n thương nhớ đến anh th́ đă t́m cách điện thoại liên lạc với anh, sao bỗng dưng mất liên lạc? Nếu c̣n thương nhau th́ xa cách núi sông ǵ th́ cũng cố t́m đến nhau, sao lại vô t́nh như vậy? Hoàng lầm lủi đi ra đón một chiếc Taxi rồi quyết định đi về khách sạn nghỉ ngơi đợi ngày mai sẽ tính. Hoàng c̣n buổi tối nay và nửa buổi ngày mai để đến một nơi nửa t́m tin tức trước khi quay trở lại California. @ Hoàng chưa về đến khách sạn th́ điện thoại cầm tay reo vang. Bên kia đầu giây, tiếng một người con gái reo vui. Giọng nhanh nhẩu của Yuna nói như không kịp thở: - Hello, anh đang đến đâu rồi ? Đă gần đến khách sạn chưa? Em đang đợi anh ở pḥng tiếp tân của khách sạn đây. Nhớ đến nhanh nhé! - Hey, Rất vui nghe giọng nói của em. Khoẻ không, Yuna? Anh đang về gần tới Times Square rồi. Kẹt xe quá đi. Ráng chờ thêm một chút xíu nữa nghe? - Ok. Lẹ lẹ lên, em đói bụng rồi đó…. Hoàng cười ngất, cảm thấy vui lây với cô bạn gái dí dỏm cùng nhóm ngày xưa. Anh nhớ là anh đă gửi email kèm cái E-Itenary giờ giấc chuyến bay và khách sạn ở New York của anh cho Yuna mấy hôm trước. Yuna học Master of Public Health, đă tốt nghiệp và đang làm việc ở Washington D.C. Từ chỗ ở, nàng đă phải lái xe hơn 5 giờ đồng hồ đến New York chỉ để găp anh cuối tuần nầy. Hoàng nhớ lúc xưa Yuna cũng có vẻ quí mến Hoàng nhưng thấy anh đă có người yêu nên giử vị trí của người bạn. V́ lư do đó, mấy năm nay Hoàng không nhờ nàng t́m kiếm tin tức của Aoki, sợ Yuna thương hại cho Hoàng và cũng khó chịu với chính bản thân. Không giống như Aoki, Hoàng không gặp Yuna đứng đón trước cổng khách sạn. Anh chỉ gặp nàng đang ngồi chờ ở Lobby. Yuna mừng rở chạy tới ôm anh chặt cứng, nói lâu quá mới gặp anh. Hoàng cũng nói nhớ Yuna và các bạn bè quá. Yuna là người gốc Đại Hàn, dáng dấp cao, nước da trắng mịn và làn sóng mủi thanh tú. Có lẽ Yuna mới sửa sắc đẹp chút ít trên gương mặt th́ phải nên trông đẹp hẳn ra. Hoàng nghỉ bây giờ em đă học xong, đi làm việc có tiền nên chuyện đi sửa sắc đẹp để hấp dẩn và dể thành công hơn th́ cũng b́nh thường và hợp lư. Sau khi check-in pḥng ở khách sạn xong, trời củng đă quá ngọ. Yuna cũng check một pḥng riêng trong khách sạn ở tầng 10. Anh đưa Yuna ra ngoài phố ăn trưa. Khách sạn Hilton nằm ngay trên đường Fith Avenue, một con đường lớn nổi tiếng của khu thương mại và thị tứ của vùng Manhattan. Cả hai bước ra khỏi khách sạn là dọc theo hai bên đường có rất nhiều nhà hàng và các cửa hiệu bán quần áo. Cả hai ghé vào một nhà hàng chuyên về steak khá nổi tiếng. Ngồi trên lầu, ho nh́n qua cửa kính thấy sự nhộn nhịp của đường phố xe cộ đông dúc và người đi qua lại tấp nập. Yuna gọi một ly nước suối c̣n anh một chai bia đen, sau khi cả hai quyết định cùng gọi món thit ḅ steak nướng ăn với nấm rơm và khoai tán. Yuna bắt đầu gợi chuyện: - Anh đến sáng nay đă t́m thấy kết quả ǵ khả quan chưa? - Chưa, chưa biết được điều ǵ. Và có lẽ cũng rất khó t́m chứ không đơn giản như ḿnh tưởng. Ở đây, luật lệ bảo vệ đời tư (privacy) rất nghiêm nhặt. - Ờ, cũng đúng. Nhưng biết làm sao bây giờ? Anh củng đă đi t́m th́ cứ cố t́m xem sao….. Hoàng nh́n ḍ xét coi Yuna có nói thật t́nh không rồi mới cười cười đổi đề tài: - Thôi, để chuyện đó qua bên. C̣n em, có “cha nào” (any guy) lọt vô mắt nâu của em chưa? Yuna cười ngất, trả lời có vẻ rất tự tin v́ biết ḿnh đẹp và có sự nghiệp vững vàng. - Muốn có th́ có lúc nào chẳng được?. Nhưng mà cặp mắt của em có thể đổi màu được bất cứ lúc nào đó nghe anh? Do đó, có chàng vừa mới nhảy vào mắt em th́ đă bị đổi màu, nên để họ de luôn. Em vẩn c̣n available đó nghe!. - Oh no. Em khó quá tội nghiệp đàn ông. - Ừ. Phải khó mới dược. Đàn bà con gái bây giờ là vậy mới trị nổi đàn ông. Anh sợ tụi em chưa? Cả hai cười ngất. Ho cụng ly chúc mừng sức khoẻ và may mắn trong công việc. Rồi họ nói chuyện với nhau về công việc làm, về tin tức những bạn bè cũ. Có đứa đă lấy chồng hay lấy vợ, có đứa đang học thêm nữa, có đứa di chuyển đâu mất biệt….. Món steak ở đây thật là độc đáo. Một miếng thịt ḅ cắt tṛn thật là dầy và mềm. Dù thịt rất dầy nhưng đầu bếp nướng thật khéo, cháy một chút ít bên ngoài nhưng đủ chín mềm với màu thịt đỏ hỏn ở bên trong. Nước sốt chấm cũng đặc biệt với những lát nấm rơm chiên và những lát củ hành ngọt. Vừa ăn uống vừa kể chuyện xưa cho nhau nghe nên thời gian trôi qua thật nhanh. Ăn uống xong, Hoàng đưa Yuna đi dạo dọc theo con đường Sak Fith Avenue. Đi bộ măi mà không cảm thấy mệt v́ người bộ hành lúc nào cũng đông đúc và họ đi nhanh như ủi ḿnh đi tiếp vậy. Vài lúc, Yuna ghé lại một vài cửa hàng để mua sắm ít quần áo và giày dép. Ở New York, quần áo thời trang thật đẹp và đôi khi rẻ hơn các nơi khác. New York là trung tâm của fashion, nơi sản xuất hàng ăn diện nên các cửa hàng cạnh tranh nhau bán Sale thường xuyên. Hoàng bỗng buồn buồn nhớ đến Aoki. Anh biết Aoki thích mặc quần áo đẹp và giữa phố đông vui anh bỗng thấy nhớ bóng dáng em kiêu sa. Rồi bỗng dưng anh lại cảm thấy thất vọng v́ nghỉ rằng nàng đă đổi thay. Tại một cửa hàng, anh trả tiền thay cho Yuna, tặng nàng một cái xách tay mới. Anh nghỉ Yuna rất dể thương và thật tận t́nh khi đă chạy xe từ Wahington D.C đến đây chỉ để gặp anh. Yuna nhận chiếc bóp, nói cám ơn mà cặp mắt long lanh nh́n anh. Hoàng mỉm cười ôm vai Yuna, tiếp tuc đi tiếp trên khoăng đường phố shopping được gọi là thiên đàng của phụ nữ. Cả hai đi ngược trở về khách sạn để gửi lại những túi đồ shopping rồi Yuna lái xe đưa anh đi những nơi mà anh muốn đến. Anh cùng Yuna đi chuyến phà qua ḥn đảo có bức tượng Nữ Thần Tự Do (Statue of Liberty). Yuna và anh là người gốc tị nạn nên cả hai đến đó chiêm ngưởng vị thần đă đem tự do và bác ái đến cho các dân tộc khác. Hoàng tôn trọng vị Nữ Thần nầy v́ Bà là h́nh ảnh của t́nh thương đă đón nhận một cách ân cần tất cả các sắc dân khác hội nhập vào đất Mỹ. Anh cũng đă dược cái đặc ân đó, và ít ra cũng đă ngẩng mặt lên một cách b́nh đẳng với các chủng tộc khác. Sóng biển thổi ŕ rào dưới ánh hoàng hôn trong lúc tượng Nữ Thần Tự Do nghiêm trang giơ cao ngọn đuốc soi đường cho những kẻ lam lủ và khốn cùng ở khắp nơi đến vùng đất mới, chọn nơi nầy làm quê hương thứ hai. Anh thầm cảm ơn vi Nữ Thần và cảm tạ đất nước nầy đă chấp nhận gia đ́nh anh và cho anh cơ hội nên anh mới có được sự nghiệp ngày nay. Vô t́nh hay cố ư, Yuna ngă đầu vào vai anh trong buổi chiều tà gió lộng. Hương tóc thơm bay thoang thoảng mùi nước hoa Shiseido và hương thơm ngát từ thân thể người con gái. Anh ôm nhẹ bờ vai em và Yuna để yên cho anh vuốt ve khoảng lưng trần…. @ Khi màn đêm buông xuống, thành phố Manhattan lại càng xôn xao với những sinh hoạt rộn rịp về đêm. Những ánh đèn màu giăng giăng đó đây và mọi người như đổ xô ra đường để tham dự những sinh hoạt ăn chơi. Có người rủ nhau đi ăn tối, đi xem nhạc kịch Broadway, có người đi nghe nhạc Blues, đi khiêu vũ ở các hộp đêm, có người chỉ kéo nhau ra Central Park West xem tŕnh diển văn nghệ “chùa”. Yuna đưa anh đi ăn món thịt sườn nướng và cơm rau trộn kim chi "Bi bim Bab" ở một tiệm ăn Đại Hàn ngay giữa ḷng thành phố. Buổi cơm tối của Đại Hàn luôn luôn đi đôi với rượu Soju. Yuna uống Soju rất giỏi v́ đă quen uống loại rượu nầy từ lúc nhỏ. Nhưng càng uống, đôi mắt nàng càng long lanh đẹp vô cùng. Ánh mắt ấy nửa như tinh nghịch nửa như quyến rủ, ân cần. Yuna hỏi anh: - Nếu anh không t́m được Aoki, anh dự định sẽ làm ǵ trong tương lai? - Anh cũng chưa biết nữa. Nhưng bây giờ th́ anh cũng đă thấy mất hy vọng t́m lại được Aoki rồi. Có thể một vài tuần nữa anh mới có thể xác định được anh sẽ phải làm ǵ trong thời gian tới. Ánh mắt Yuna thoáng vui rồi vội che dấu dưới ly rượu Soju. Bờ môi em đỏ hồng thật đẹp và cong cớn. Em là mẫu người của sự xao động và đa t́nh. Lúc trước Yuna cũng “quậy” lắm, làm cho biết bao sinh viên con trai Đại Hàn điêu đứng. Đêm nay, em mặc chiếc váy ngắn xoè màu nâu, chiếc áo vải mùng ren trắng rộng cổ và bên ngoài khoác thêm một chiếc áo cánh len ngắn củn cởn màu rêu. Uống xong vài ly rượu, nàng cảm thấy nóng, hít hà cởi bỏ chiếc áo khoác nhỏ. Mổi lần nàng cuối đầu xuống, thấp thoáng dưới cổ áo rộng lồ lồ vùng ngực thật no tṛn. Hoàng tránh ánh mắt nh́n về phía người đối diện và Yuna thoáng mĩm cười tinh nghịch. Ăn tối xong, Yuna muốn đi chơi tiếp nên đề nghị trở lại khách sạn Hilton nơi đang có chương tŕnh nhạc ở Bar rượu trên tầng lầu cuối (penthouse). Hoàng gật đầu ưng thuận v́ trong đầu anh cũng không có một chương tŕnh ǵ đặc biệt. Khi cả hai bước vào Bar th́ thấy một khung cảnh thật là t́nh tứ. Trong ánh sáng mờ mờ, ngoài những ánh đèn nhỏ thanh thoát trên trần, có những ánh nến toả ra trên từng bàn nhỏ. C̣n chung quanh pḥng th́ nh́n phóng ra ngoài tường bằng kính trông thấy toàn diện thành phố New York đầy những ánh đèn lấp lánh, toả ra từ những toà building cao ngất. Xa xa, ḱa là ánh đèn cầu Queensboro bridge, ánh đèn khu Queens, khu Bronx, khu Brooklyn dưới ṿm trời đêm. Anh cũng thoáng thấy ḍng sông Hudson uốn khúc nhiều nhánh với nhiều ánh đèn của những chiếc tàu hàng….. Cả hai ngây ngất nh́n cảnh đẹp rồi nhắc chút kỹ niệm thời sinh viên, lúc cả nhóm bạn rủ nhau đi uống rượu và khiêu vủ đêm New Year. Yuna kêu một ly Margarita Tequilla frozen c̣n Hoàng gọi một ly Seabreeze trộn một nửa Vodka nửa Grape fruit juice. Ngồi nh́n ra bên ngoài chợt cả hai thấy trời bỗng đổ những giọt mưa bay lất phất, hắt vào khung tường kính. Bầu trời New York long lanh những làn nước nhỏ đẹp vô cùng. Và Hoàng chợt nhớ bài hát “Phố vẫn xưa” mà anh đă hát ngày nào: “Và cơn mưa
cơn mưa chiều nay làm tung mái tóc một thời nồng nàn Hoàng nốc cạn ly rượu cho cố quên đi h́nh dáng em ngày xưa rồi mời Yuna ra sàn nhảy. Điệu nhạc blues bùng lên với tiếng hát cất cao uất nghẹn từ người ca sỉ da đen. Ông ta ôm cây đàn guitar điện lắc lắc đầu, trăi ḷng trong khúc nhạc như quên hết mọi sinh hoạt chung quanh. Hoàng ôm Yuna trong ṿng tay như để khoả lấp cái lạnh và trống trải của tâm hồn. Yuna run người trong đôi cánh tay anh rồi tựa đầu trên vai áo anh, buông xoă mái tóc dài đen nhánh. Im lặng. Cả hai cùng im lặng đi theo tiếng nhạc và nhịp đập của con tim. Rồi Yuna gh́ sát người làm anh có thể cảm giác bộ ngực no tṛn và vùng bụng em cọ sát vào người anh… Giữa tiếng nhạc và bóng tối mờ ảo ấy, Yuna ngước mắt lên nh́n anh rồi tự động ôm đầu anh xuống để hôn một nụ hôn thật nồng nàn. @ Hoàng thức giấc khi ánh nắng len qua màn cửa sổ rọi đến tận đầu giường. Anh mở mắt ra và nhận biết đang ôm trọn thân thể một người con gái. Mái tóc Yuna xoă dài óng mượt xuống khoảng lưng trần. Anh nhớ đêm qua anh và Yuna đă uống rượu và khiêu vũ trên Bar rượu nóc lầu khách sạn đến hơn 2 giờ sáng. Cả hai say khước d́u nhau về pḥng Yuna và cả hai đă làm t́nh với nhau. Cửa pḥng vừa mở, Yuna đă lôi anh về giường. Men rượu kích thích cả hai ôm nhau làm t́nh thật đắm đuối. Yuna biểu hiện bản chất kích động của người con gái Tây Phương. Đến lúc em cựa quậy thật nhiều là lúc anh biết em thoả mản cuộc mây mưa…… Bây giờ tỉnh giấc, em vẫn nằm âu yếm bên anh, tận hưởng cảm giác của ái ân. Yuna mở mắt nh́n anh mĩm cười và hỏi thẳng “Anh có thích em không?”. Hoàng gật đầu rồi nhắc nàng chuẩn bị điểm trang để xuống lầu ăn điểm tâm trước khi đưa dùm anh ra phi trường. Yuna mĩm cười nói “Dạ” bằng tiếng Đại Hàn rồi đứng dậy thật tự nhiên trong lúc trên người không có một mảnh vải nào. Thân h́nh Yuna thật đẹp v́ nàng có dáng vóc cao, ṿng eo lư tưởng, đôi chân dài và làn da trắng mịn. Nàng quay lại khiêu gợi mĩm cười ngoắc tay mời anh vào pḥng tắm để tắm chung ….. Yuna là biểu tượng cho lối sống tự do và phóng túng của con gái Mỹ. Nàng sẳn sàng ngủ chung, nếu thích th́ tiếp tục mà không th́ thôi, nghỉ chơi, không thắc mắc. Trong khi đó, Hoàng chấp nhận gia nhập cuộc thử thách v́ đang muốn quên đi h́nh bóng cũ và trong ḷng có đôi chút giận hờn. Anh nghỉ: có lẽ giờ nầy Aoki cũng đang có một người đàn ông Nhật nào đó và em cũng đă làm t́nh với hắn một cách chân thành. Có lẽ em đă trở về Nhật và sống hạnh phúc bên đó rồi. Có lẽ anh không cần phải đi t́m Aoki nữa. Anh sẽ buông trôi cuộc đời anh với những phiêu lưu và đam mê như Yuna đă quan niệm: Làm việc, làm t́nh và rong chơi với nhau cho qua hết tháng ngày…… Nghĩ rồi, anh ngồi dậy chạy đuổi theoYuna, ôm tấm thân kiều diểm ấy vào ḷng. Yuna nhắm nghiền đôi mắt, nhăn nhó dưới những làn nước ấm toả mạnh xuống thân thể. Nước, nước mắt và những giọt ái ân chảy muộn màng xuống những đôi bàn chân. @ Phi trường John F. Kenedy đông chật những người là người. Lấy boarding pass qua máy computer xong, Hoàng ôm Yuna hôn từ giả, dặn em có thể trở về Wahington D.C được rồi, chốc nữa anh sẻ vào bên trong gate sớm một chút cũng được. Yuna lắc đầu không chịu: - Em không về bây giờ đâu. Cám ơn anh đă cho em trọn ngày vui và hạnh phúc. Không cần biết em có bằng Aoki không nhưng chắc em cũng không tệ, phải không anh hai?. (“A pa” : Anh trai – tiếng Đại Hàn). Hoàng cười xoà cái lối nói thẳng và táo bạo của Yuna, vội trả lời: - Em tuyệt vời. Nhưng anh đă lọt vào mắt nâu của em hay chưa? Hay là vẫn c̣n ḷng ṿng chưa thắng nổi mấy củ “sâm”?. - Dẹp mấy củ “sâm” lại đi. Đàn ông Đại Hàn tụi em ăn hiếp vợ quá đi. Vậy mà mấy Cụ lớn tuổi cứ nhắc nhở, nằng nặc đ̣i em phải lấy chồng Đại Hàn! Có thể em sẽ làm cuộc cách mạng đấy! C̣n anh th́ chỉ mới ở trong ḷng trắng của mắt em thôi, em c̣n tính lại coi có nên bỏ vào ṿng mắt nâu hay không đây? - Ừ, th́ cứ tính đi. Chừng nào có kết quả chung kết nhớ cho anh biết nhé!. Hai người đă ngủ với nhau đêm qua nên đậm t́nh nhân ngải, quyến luyến ôm nhau từ giả một lần nửa. Chợt có tiếng một người đàn bà gọi Hoàng sau lưng: - Pete, anh đến New York hôm nào? Nhớ tôi không? - Ồ, nhớ chứ! Chào bà Sandra, Bà khoẻ không? Bà Sandra là Manager căn nhà trọ của Aoki ở chung với các cô bạn gái khác trước đây. Hoàng chạy đến bắt tay chào Bà mừng rở v́ hy vọng có thể biết thêm tin tức của Aoki. Nhưng Bà Sandra đă nói ngay một câu làm Hoàng chưng hửng: - Có phải anh đến đây đặt ṿng hoa tưởng niệm cô bạn gái Aoki? - “Hả? Bà nói ǵ, tôi không hiểu?”. Hoàng ngơ ngác. - Ủa, anh không biết à? Không ai thông báo cho anh biết việc nầy sao? Aoki đă chết trong toà nhà World Trade Center trong vụ 9/11. Gia đ́nh cô ta đă đến nhận xác hay chút ít di tích ǵ đó rồi đă trở về Nhật rồi. Thật là tội nghiệp một cô bé hết sức xinh đẹp và dể thương mà đă chết trong vụ khủng bố ấy…… Hoàng bàng hoàng, cảm thấy mọi vật quay cuồng, choáng váng muốn ngất xỉu nhưng vội hỏi thêm. - Có thật như vậy sao? Đă có ai biết rỏ đúng là Aoki đă chết trong toà nhà đó? Và tại sao cô ta lại đi vào trong building lúc đó? Bà Sandra ơi, Bà làm ơn cho tôi biết đi? Bà Sandra vội trấn tỉnh Hoàng nhưng tiết lộ tin tức rơ ràng hơn: - Cậu nên b́nh tỉnh, đừng quá xúc động. Một vài người chạy thoát ra được đă kể lại cô ta đă ở lại tầng lầu 45 để làm hô hấp nhân tạo cho một người đàn bà bị tắt thở v́ ngột ngạt và không chịu nổi áp suất của tiếng nổ chấn động. .. Rồi h́nh như Cha Mẹ cô ta cũng đă t́m được vài dấu tích chi đó của con gái họ…. Hoàng hoàn toàn thất vọng. Mọi vật chung quanh mờ đi, đảo lộn, trong khi h́nh ảnh Aoki năm nào hiện ra tươi cười, đứng thẳng người chờ đợi anh ở trạm Subway. Em vẫn đẹp trong bộ áo vải mỏng hai lớp của nhản hiệu Max Studio với hai màu hồng nhạt và xanh lồng vào nhau thật trang nhă. H́nh như em ôm cái cặp nhỏ có nhiều bài vở và giấy tờ làm việc của nàng trong ấy th́ phải?. Nước mắt Hoàng bỗng ràn rụa chảy xuống. Vậy mà anh nghỉ em đă trở về Nhật lấy chồng và không muốn liên lạc với anh nữa. Vậy mà anh đă giận và thất vọng về em rồi buông lơi t́nh cảm phiêu du với Yuna trong đêm qua và sáng nay. Anh đă lầm và đă có lỗi với em rất nhiều rồi, Aoki. Xin em hăy tha thứ cho anh. Người con gái mà anh yêu năm nào vẫn chờ đợi anh nhưng em đă im lặng v́ đă vĩnh viễn chôn vùi thân xác dưới toà building sụp đổ ấy. Em đă không gọi và không nhận được điện thoại của anh v́ em nằm sâu trong đám gạch đá cát bụi kia. Aoki ơi, anh là thằng đàn ông tệ bạc, nóng nảy và không biết nghĩ suy, xin em hăy tha thứ cho anh…… Bên tai anh chợt có tiếng bà Sandra và Yuna gọi anh tỉnh dậy. Yuna d́u anh đến tận cổng xét vé vào gate và căn dặn nhân viên hảng hàng không là anh không được khoẻ, cần sự giúp đở. Anh nói không sao, vẫy tay chào tạm biệt Yuna một lần nữa rồi chầm chậm bước vào bên trong …. III. Kết Chiếc phi cơ của hảng hàng không Jet Blue chạy chậm chậm trên phi đạo chờ Ban Điều Hành Không Lưu cho phép cất cánh. Nh́n qua ổ kính tṛn, Hoàng thấy một con chim nhỏ đứng lạnh lẽo, co rút trên một hàng rào gổ trắng. Con chim đứng xù lông một cách cô đơn buồn thăm trong khi trời bắt đầu đổ xuống những giọt mưa thu. Không biết con chim có chỗ trú ngụ đêm nay không mà cứ đứng lặng yên chịu trận dưới trời mưa. Anh xúc động, chợt nhớ đến một đoản khúc trong bài hát “Ru ta ngậm ngùi”: “Môi nào
hăy c̣n thơm, cho ta vơi cuộc t́nh “Khi t́nh đă
vội quên, tim lăn trên đường ṃn Rạng đông đă tắt rồi em ạ, không c̣n chờ được nữa. Những giọt mưa và mây đen vần vũ kia đă kéo đến thay cho ánh nắng hào quang. Em đă đứng chết trân như con chim đứng cô đơn buồn thăm kia lúc trời lạnh buốt và vắng bóng mặt trời. Và một ḿnh anh c̣n lại đây cũng chỉ thấy những nỗi đau xót ngậm ngùi. Phi cơ từ từ cất cánh bay cao rời phi trường J. F. K, dạo quanh một ṿng rời xa thành phố Manhattan. Từ trên cao nh́n xuống Hoàng vẫn c̣n thấy ẩn hiện đó đây những ṭa nhà cao ngất và những đường phố chằn chịt. Ṭa Empire State building cao vút vẫn c̣n đó, nhiều building cao ốc cao lớn khác vẫn c̣n đó. Nhưng có một đoạn trống vắng v́ đó là khoăng trống của Ground Zero, nơi trước kia là khu World Trade Center bị phá huỷ sau khi sụp đổ. Gịng sông Hudson vẫn c̣n đó, vẫn uốn khúc quanh co và di chuyển gịng nước trôi qua những chiếc cầu chứa từng đoàn xe nối đuôi nhau chạy qua lại trên cầu. Cuối cùng, gịng sông đó cũng đổ ra biển mà trên một ḥn đảo giữa biển là bức tượng Nữ Thần Tự Do kiên tŕ đón nhận những người di dân hay tị nạn từ mọi nơi đến. Bài hát lại vang vang bên tai Hoàng một đoản khúc tiếp: “Có đường
phố nào vui, cho ta qua một ngày Em về hăy về
đi, ta phiêu du một đời Đường phố New York tấp nập ồn ào đối với anh sao không c̣n vui nữa. Nó vẫn như thiếu vắng một h́nh bóng nào đó như những lọn tóc mây bay bay trong trí óc của anh. Aoki ơi, anh luôn nhớ đến em và sẽ giữ măi h́nh bóng em trong trái tim anh. Chiều nay, khi vào trong pḥng đợi của phi trường, Hoàng đă mua một cây nến hương trầm và xin phép nhân viên an ninh nơi đây cho anh đốt ánh nến tưởng niệm người quá cố. Nhân viên an ninh phi trường cho phép anh đốt nến hương trầm. Dưới làn khói hương trầm thoáng bay bay, anh đứng tưởng niệm người yêu đă vĩnh viễn chia xa và đă ngủ yên trong ḷng đất New York. Hoàng móc bóp lấy tầm h́nh của Aoki để tựa trước cây nến rồi đứng tần ngần tưởng niệm mà nước mắt rạt rào. Anh lính an ninh da đen đứng thẳng người bắt tay chào thật nghiêm trang, tôn trọng linh hồn người con gái Á đông đi t́m hạnh phúc nhưng đă chết v́ khủng bố và bị chôn vùi thân xác diễm kiều cùng với mối t́nh đầu của cô vào ḷng đất New York phố xưa……. Highland,
lại một mưa Thu |