|
TRONG V̉NG TAY ĐỊCH
Cùng một lứa bên trời lận đận. Tiếng động huỳnh huỵch và tiếng rên la bên cḥi đối diện vọng sang làm Hóa thức giấc và không thể chợp mắt ngủ tiếp. Tiếng la đau đớn khủng khiếp của một người nào đó h́nh như bị hành hạ vào các yếu huyệt hay vết thương, rú thét lên đứt đoạn. Trong đêm khuya nơi rừng núi thâm u, nơi bị địch giam cầm, tiếng thét hăi hùng trên chỉ có do việc tra tấn các tù binh, các người dân bị bắt, xăy ra mà thôi. Mấy lúc này Hóa không nghe như vậy cũng như không thấy tù binh nào, những người bị bắt nào, mới được đưa đến đây. Nếu có, chắc tù binh này mới bị đưa đến lúc tối hay giữa khuya, khi Hóa ngủ say, không hay biết. Tiếng thét rùng rợn lại vang lên, tiếp theo tiếng thở ph́ pḥ như con vật bị cắt cổ, sắp chết. Hóa đứng lên, bước lại bên tường cây, nhón chân nh́n qua nơi phát ra tiếng rên la. Trời tối, gió lạnh ŕ rào qua các kẻ hở, mang khí lạnh núi rừng vào cḥi. Hóa rùng ḿnh, luồng lạnh chạy dài theo sống lưng, làm người run lên, buốt giá. Trời tối quá, Hóa không thấy ǵ cả. Tiếng rú lại vang lên, tiếp theo những tiếng thở hồng hộc, đứt khoảng, rồi im bặt. Im hẳn. Hóa chờ đợi nhưng lâu lắm không nghe lại. Hóa quờ quạng, lần ṃ đi lại chỗ nằm, nằm xuống, hai lỗ tai vẫn c̣n lùng bùng, cố dổ giấc ngủ. Hóa lại thở dài, rùng ḿnh nhiều lần, không biết do sợ hăi hay khí lạnh rừng núi. Buổi sáng khi nghe tiếng động mở khóa cửa, Hóa nhỏm dậy, nh́n ra bên ngoài, qua mấy khe hở. H́nh như trời mưa, không khí thật lạnh và ẩm ướt. Hóa cố ḍm qua cḥi bên kia, xem thử có người ra vào hay động tỉnh ǵ không. Tuyệt nhiên không. Bước lại trước cửa cḥi giam, cầm chén cơm trộn khoai sắn và chút muối, bước về chỗ nằm. Hóa vẫn nghĩ đến tiếng la hét đêm qua. Người bị tra tấn đêm qua có c̣n sống không? Anh ta là ai? Những câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong đầu Hóa. Khá trưa lại có tiếng mở khóa loảng xoảng, tiếng gọi Hóa đi ra. Tên lính vệ binh bảo Hóa : - Đi lên văn pḥng cán bộ An Ninh làm việc. Hóa cúi đầu bước đi. Hóa nghĩ, gặp cán bộ An Ninh là có vấn đề rồi đây. Chuyện ǵ? Hóa buồn cười, chuyện ǵ ngoài chuyện hỏi cung và kiểm điểm lại bài viết bản khai lư lịch viết đến lần thứ... mấy, Hóa không c̣n nhớ. Hóa chợt ngẩng đầu khi phía trước tiếng bước chân nặng nhọc của hai người, khiêng một người, tay chân ḷng tḥng, có lẽ một xác chết. Hóa chợt nhớ người bị tra tấn đêm qua chết rồi chăng và sáng nay, các tù binh khác bị bắt đem vào khiêng đi chôn. Tên vệ binh nói như nạt nộ : - Đi vào đây. Đứng đó chờ. Hóa làm theo như một cái máy, mắt vẫn nh́n xa xa hai người khiêng cái xác chết đi về phía rừng. Gặp thằng cán bộ An Ninh, nó sẽ tra tấn ḿnh như người tù binh vô danh vừa chết hồi tối hay không? Hóa cảm thấy mạng sống của ḿnh đúng là sợi chỉ treo mành, đứt xuống, chết lúc nào không ai hay biết. Hóa rùng ḿnh. Tiếng chân đi th́nh thịch và tiếng tên vệ binh kêu Hóa, làm anh giật ḿnh đánh thót : - Anh kia vô gặp cán bộ. Hóa đi vô cḥi, đứng lơ ngơ, chưa thấy tên cán bộ an ninh nào cả. Tên vệ binh ngồi gát ngoài cửa, dựng khẩu súng bên chân, hả miệng ngáp thật lớn. Một chốc lâu, có tiếng mở cửa, Hóa lại giật ḿnh, nh́n lên, thấy cán bộ Mănh bước ra, cầm tập hồ sơ trên tay, kêu: - Anh Hóa lại đây. Ngồi xuống, ḿnh làm việc hôm nay. Hóa bước lại chiếc ghế Mănh chỉ, ngồi xuống. Mănh bắt đầu : - Điều đầu tiên tôi muốn nói với anh là, anh không chứng tỏ một chút nào thành khẩn khi tôi dành cho anh mọi sự ưu ái, nâng đỡ, muốn đưa anh về con đường chính nghĩa, tiến bộ để chuộc lại tội lỗi của anh phạm phải với cách mang, với nhân dân. Anh muốn tôi đưa anh vào con đường khốn nạn là lỗi tại anh. Anh đă tự chọn đấy nhé. Cách mạng, nhân dân luôn luôn khoan hồng, muốn đưa bàn tay ra kêu cứu người đi lạc đường trở về con đường dân tộc. Anh nhất định chống đối ngấm ngầm, khai gian dối. Anh đừng trách tôi xuống tay đấy nhé. Đôi mắt Mănh long lên dữ tợn, nh́n Hóa như một con cọp đói mồi, muốn nhảy vào Hóa cấu xé, ăn tươi cho hă giận. Mănh ném tập hồ sơ sang một bên, ngồi ịch xuống: - Anh nhận được thư của bà cụ, mẹ anh ở Nha Trang. Anh cũng nhận được thuốc men của vợ anh từ Lệ Trung gởi lên. Anh có biết cán bộ của chúng tôi đă lặn lội trong màng lưới bủa vây của Mỹ Ngụy, nguy hiểm, bị bắt, bị tra tấn như chơi, thế mà họ v́ anh, đi nhận thư của mẹ anh, đi nhận thuốc của người yêu của anh, mang lên đây cho anh. Nếu anh không thay đổi thái độ, nhất định không hợp tác với cách mạng, anh sẽ trả một cái giá rất lớn, ... cái chết. Chết một cách tàn khốc, nhục nhả. Anh biết không? Hóa ngồi yên. Chắc phải nhận cái chết thôi! Không thể làm kẻ phản bội. Bọn chúng dùng thủ đoạn, dùng t́nh mẫu tử, t́nh yêu thương của vợ, người yêu, bắt ḿnh làm kẻ phản bội quê hương, phản bội bạn bè, phản bội lại chính ḿnh. Mẹ ơi, Thu Nga ơi! Hiểu cho con, hiểu cho anh. Mănh có lẽ ngắm nh́n anh, ước lượng những lời đe dọa của nó có ảnh hưởng đối với Hóa chút nào không, thấy anh ngồi yên lặng. Mănh tỏ ra bực bội, nổi nóng, đập tay đánh ầm xuống bàn cây, hét lên: - Đồng chí vệ binh đâu, đưa thằng này qua cḥi thẩm vấn. Tên vệ binh cầm súng chạy vào, thúc đầu súng vào mạng sường Hóa, hất đầu bảo đi ra ngoài. Hóa lảo đảo đi, định quay về cḥi giam cũ, tên vệ binh lại thúc đầu súng bảo : - Đi vào pḥng hỏi cung, phía trước, bên tay trái. Hóa rẽ qua cḥi gần như đối diện với cḥi giam của Hóa. Hóa giật ḿnh, nhận ra cái cḥi sáng nay mấy người tù binh khiêng người chết đi ra. Luồng lạnh chạy dọc theo sống lưng Hóa. Hóa nghĩ thầm, thôi cầm cái chết rồi. Hóa đứng lại trước cửa pḥng mở toang. Tên vệ binh lại thúc báng súng vào người Hóa, hét lên: - Đi vô trong. Mùi hôi thối, mùi phân, nước tiểu. Mùi máu. Mùi tử khí xông ra. Hóa xây xẩm mặt mày, suưt té xuống sàn trơn trợt, đầy máu và nước dơ. Tên vệ binh đóng sập cửa pḥng, khóa lại. Căn pḥng lại tối lờ mờ. Hóa vịn bức tường đứng lom khom. Lâu quá chẳng thấy động tịnh, Hóa mỏi quá, đành ngồi bệt xuống sàn ướt. Chất nước sền sệt thấm vào quần, làm Hóa ngứa ngáy nhưng không dám găi, chỉ nhích qua, nhích lại. Hóa mệt quá, bụng đói cồn cào, nhắm mắt, lịm đi lúc nào không biết. Tiếng mở khóa và hai người nói chuyện ồn ào làm Hóa thức giấc, lăn ḿnh trên đống nước hôi hám. Một tên rọi đèn pin vào mặt Hóa, nạt nộ : - Thằng kia, đứng lên, đi lại đây. Hóa chống tay đứng lên, lại té xuống sàn nhà nồng nặc hơi thối, tanh tưởi. Tên mới vào đá thật mạnh vào người Hóa, làm anh bất ngờ té bịch, bên sườn đau đớn như bị găy. Tên vừa đá Hóa chưởi : - Đ... mẹ mày, ḅ lại đây. Hóa định ḅ lại phía sàn khô nhưng tên kia lại đá thêm những cú đá dữ dội lên mặt, lên người Hóa. Hóa ngả ngửa, quằn quại, tức thở, hai tay ôm ngực và bụng. Tên kia tiếp tục đá và chưởi : - Đ... mẹ mày, cho mày chết này. Mày cứng đầu chống đối cách mạng là mày chết nghe chưa thằng ngụy ác ôn. Mấy cú đá bằng mũi giày cứng, vào mặt, vào người, vào ngực, bụng làm Hóa kêu hự và ngất xỉu, nằm im. Tên rọi đèn pin, kéo Hóa qua chỗ bên cạnh, thả xuống, nói : - Nó ngất rồi. Đổ nước vào mặt nó, cho nó tỉnh dậy, hỏi cung tiếp, anh Chín Húc? - Ờ, làm đi. Chưn tay tao c̣n ngứa ngáy quá. Tối nay tao cho nó chết như anh Mănh Hổ ra lệnh. Thằng này là Ngụy gộc, cứng đầu lắm đây. Cho nó chết. Xô nước lạnh tạt mạnh vào mặt, vào người Hóa làm anh ngơ ngác, nh́n ánh đèn pin và tiếng hét như từ địa ngục vọng về. Chín Húc lôi anh dậy, hét vào mặt Hóa: - Thằng chó chết, mày muốn sống về với mẹ già, vợ đẹp, con ngoan hay mày chết bây giờ. Nói đi. Gật đầu hay lắc đầu cho mau, ông tha hay hóa kiếp mày. Hóa thấy ḿnh trôi bồng bềnh trên một ḍng sông, giữa hai làn nước chảy ngược chiều nhau. Làn nước bên tay trái, đỏ như máu, cuốn phăng xác người, muôn thú, nhà cửa, cỏ cây. Ḍng nước bên tay mặt, xanh lơ như da trời mùa thu lững lờ chảy. Hai ḍng nước cuốn xoáy anh chênh vênh ở giữa. Ḍng nước đỏ đồ tràn, kéo anh ch́m sâu xuống đáy, ngập ngụa bùn dơ, tanh tuổi, buồn nôn. Hóa dơ tay la lên: - Trời ơi! Cho tôi sống. Tôi không muốn chết. Hóa trở ḿnh tỉnh dậy. Cơn đau như xé thân thể anh ra từng mănh. Anh không biết ḿnh đang ở đâu? Trần gian khổ đau hay đang nằm trong đáy sâu địa ngục. Hai tay c̣n quờ quạng chung quanh. Mắt mở đau nhức, thấy một chút ánh sáng chiếu vào. Cổ họng khô rát nóng bỏng. Anh thèm một hớp nước để cho hơi thở chạy vào buồng phổi. Có tiếng động phía trên, Hóa ráng nhướng đôi mắt không mở nỗi, để xem cái ǵ hay một người nào. Hóa rên nhe, tiếng nói thoát ra yếu ớt: - Cứu tôi với. Cho tôi uống nước. Tiếng cười gằn: - À, mày tỉnh rồi. Mày muốn sống phải không? Mắt không thấy rơ nhưng Hóa nhận ra tiếng của Mănh Hổ. Hóa kêu cứu : - Cho tôi nước. Mănh cười gằn trong cổ họng: - Muốn uống nước phải không? Muốn sống phải không? Chịu hợp tác với cách mạng, tao cho mày uống nước, tao cho mày sống. - Trời ơi! Cho tôi uống nước. Tôi chết mất. - Tốt lắm! Kư vào giấy ưng thuận đây, rồi có nước uống, có tất cả. Mănh đẩy tờ giấy chi chít chữ, đỡ Hóa dậy, đưa cây viết nguyên tử cho Hóa cầm, bảo: - Kư vào đây. Tao nói rơ, kư rồi là phải thi hành đúng lời cam kết như tao nói nhiều lần với mày. Sau này có ư phản lại, tính mạng mày nằm trong tay chúng tao, mày sẽ biết ngay. Mà không phải chỉ ḿnh mày chịu trách nhiệm đâu nhé, c̣n liên hệ tới mẹ mày, vợ con mày, gia tộc, bà con gia đ́nh nhà mày nữa đấy. Nghe cho kỹ thằng kia. Hóa sắp chết khát, cầm vội cây viết kư tên, định ném cây viết xuống sàn, Mănh gầm lên dử dằn: - Chưa xong đâu. Mày phải viết rơ ràng câu tao đọc đây “Tôi Nguyễn Thanh Hóa, Phó Quận Trưởng Quận Thanh An, tỉnh Pleiku, kư tên dưới đây, đồng ư hợp tác với cách mạng, chống lại Mỹ Ngụy, giải phóng đất nước. Nếu tôi không thi hành sự giao kết này, tôi chấp nhận h́nh phạt của cách mang, cái chết, để chuộc tội. Kư tên Nguyễn Thanh Hóa. Ngày... tháng... năm 19... ” Được chuyển đến một cḥi giam khác, khô ráo hơn, được cho ăn uống đầy đủ hơn, Hóa bắt đầu lại sức. Các vết thương trên mặt, trong người, nơi ngực, nơi hai bắp vế chân đă kéo da non. Hóa đi lại cà nhắc trên cái cây làm nạng, qua lại trong cḥi giam. Sau khoảng hơn hai tháng, Hóa đă đi lại không cần nạng cây, đă ăn ngủ cảm thấy ngon. Hóa chờ đợi những cạm bẫy ǵ kế tiếp tên Mănh Hổ này giăng ra. Quả nhiên vài hôm sau, tên lính gát gọi Hóa : - Anh kia ra đây, lên gặp cán bộ an ninh. Nghe nói đi gặp cán bộ an ninh, Hóa thấy lạnh người, lại tra tấn nữa đây. Trời ơi! Sao cuộc đời này tàn ác quá như thế này. Tên Mănh Hổ tươi cười khi thấy Hóa đứng tần ngần, run sợ, nói: - Tôi trông anh bữa nay có vẻ trở lại b́nh thường, khỏe mạnh rồi, phải không? Mừng cho anh. Anh thấy không, cách mạng luôn luôn độ lượng, khoan hồng cho người biết điều, hợp tác với cách mạng. Mừng anh đă sáng suốt chọn đúng con đường phải đi. Mănh kéo hộc bàn, lấy ra hai cái thư và gói quà, nói: - Anh có thư của bà cụ và của chị Thu Nga và có cả đồ ăn, món khoái khẩu của anh, do mẹ anh và vợ anh nấu, gởi lên cho anh đây.Tôi để cho anh đọc thư, ăn món ăn ngon của mẹ và vợ nấu nhé. Nói xong, Mănh mở cửa đi ra, chỉ khép hờ. Mùi thơm của đồ ăn làm Hóa đói cồn cào, nuốt nước miếng nhiều lần. Hóa nghĩ, thôi ăn cái đă, đọc thư sau và mọi chuyện sẽ tính. Sống cái đă. Thoát được địa ngục trần gian của tụi ác ôn này cái đă. Tụi Việt Cộng dù có thủ đoạn thế nào chăng nữa cũng chẳng làm ǵ được tao, khi tao đă thoát khỏi sự ḱm kẹp của tụi bay. Tao sẽ có cách thoát ra khỏi mạn lưới của tụi bay, khi tao đă được tự do. Không một động lực nào trói buộc được tao đâu! Tao sẽ cho tụi bay biết tay tao. Mănh trở lại, vỗ vai Hóa cười nói: - Nhân danh cách mạng, tôi chúc mừng anh cùng đi một con đường cách mạng, để làm lịch sử. Chúng ta sẽ thành công, sẽ cùng chia nhau vinh quang, hạnh phúc, tự do, dân chủ, no ấm cho nhân dân và đất nước. Anh Hóa này, anh có ư kiến ǵ muốn thảo luận với tôi hôm nay không? Hóa ngồi yên, chỉ mong thằng ác ôn này để anh ngồi yên lặng, đọc thư người yêu, thư mẹ. Món ăn mẹ gởi ngon thật, nhưng sau khi ăn no, Hóa cảm thấy thật buồn, thật chán chường. Phải chi ḿnh chết đi, mẹ, Thu Nga khỏi khổ, khỏi bị tụi dă man này lợi dụng Mănh thấy Hóa ngồi yên lặng khá lâu, đứng lên gấp tập hồ sơ, nói : - Anh cần thời gian nghỉ ngơi, bồi dưỡng, học tập cho thấm nhuần đường lối cách mạng, trước khi trở về cuộc sống cũ. Tổ chức sẽ lo mọi việc cho anh chu đáo. Anh nên luôn luôn ghi nhớ, chúng tôi ở sát bên anh trong mọi trạng huống để công tác cách mạng được giao phó thành công. Mănh đứng lên gọi tên vệ binh: - Đồng chí đưa anh này về cḥi B5. Đi theo tên vệ binh qua hai ba cụm đồi nhỏ, đến một cḥi phía dưới chân đồi, tên vệ binh bảo: - Đi vào đây. Hóa bước theo, đi vào sân cḥi có năm bảy người đứng ngồi rải rát. Hóa dơi mắt nh́n những người chung quanh, để xem có ai quen không. Có lẽ không, v́ những người đứng ngồi đó cũng nh́n anh chăm chú, để xem anh là ai, mới hay cũ. Theo chỉ dẫn của tên vệ binh, Hóa bước vào trong cḥi, đứng chờ. Tên vệ binh có lẽ bàn giao Hóa cho cḥi B5, nện một chốc sau một người bên trong đi ra bảo Hóa : - Anh theo tôi vào đây, nhận chỗ nằm và theo chỉ dẫn nội qui sinh hoạt ở đây. Nh́n chung quanh, Hóa thấy ở cḥi này có vẻ sạch sẻ hơn các cḥi khác mà Hóa đă bị nhốt trước đây. Hóa được tên trưởng cḥi chỉ chỗ nằm, bên góc cửa ra vào. Sàn cây rừng sù ś nhưng dầu sao cũng hơn hẳn phải nằm đất trong khí lạnh rừng núi ban đêm. Cách sàn nằm của Hóa độ vài thước có một sàn có lẽ của một người nào đang ở, có khúc cây làm gối và vài cái áo rách để bên cạnh. Tên trưởng cḥi nói : - Đây là cḥi dành cho tù binh tự giác, có thành tích học tập tốt, đă giác ngộ và thông hiểu chính sách của cách mạng. Anh được điều về đây chắc đă chứng tỏ có tinh thần học tập tốt, sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới khi trở lại sống trong ḷng địch. Tuy nhiên anh cũng c̣n được cách mạng giáo hóa nhiều hơn, chứng tỏ rơ ràng hơn trong sự thành khẩn trở thành con người cách mạng tiền tiến, hy sinh cho đại cuộc khi thời cuộc nghiêm trọng và nhiệm vụ đ̣i hỏi. Nói xong anh ta bước đi ra ngoài cḥi. Có tiếng kêu nhau ơi ới : - Tất cả mọi người lại đây. Giờ chia cơm. Lại đây nhận cơm trưa. Mọi người chạy vội đến, kẻ cầm lon, kẻ cầm những chiếc chén móp méo bằng kẻm hay thiếc cũ đen. Hóa cũng cảm thấy bụng đói cồn cào. Hóa đi nhanh lại, ngồi chồm hổm chung quanh người chia cơm, chờ phần ḿnh. Người chia cơm, có lẽ cũng một tù binh, nh́n Hóa, một tên mới nhập cuộc, hỏi : - Anh tên ǵ? Mới nhập cḥi phải không? Chén bát ǵ để nhận phần cơm đâu? Hóa phân trần : - Tôi tên Hóa, mới được đưa tới, nên không có ǵ cả. Tôi chẳng biết làm sao. Mọi người đưa mắt nh́n nhau, không ai có ư kiến ǵ. Người chia cơm vẫn phân chia các phần cơm đều nhau, đổ vào bát của từng người. Một anh ngồi bên ngoài lên tiếng : - Này anh bạn mới, cầm cái tô thiếc màu đen đen kia của tôi. Tôi chạy vào nhà lấy cái lon gô tôi lượm được, c̣n để dành ở chỗ nằm, để đựng cơm cho tôi cũng được. Hóa nh́n người bạn tù, thầm cám ơn trước tấm ḷng chia sẻ trong đời tù đày. Khi anh ta cầm cái lon méo mó, đen thui đi ra, phần cơm cuối cùng của anh được đổ vào lon cho anh. Anh cầm lon cơm nh́n Hóa như muốn bảo đi theo anh lại ngồi dưới gốc cây, dựa lưng vào thân cây, ăn cơm cho thoải mái. Hóa cầm tô cơm, canh và ít nước muối, đi theo anh ta lại một gốc cây. Dù cố t́nh nhai thật chậm, nhẩn nha từng miếng cơm nhỏ, bát cơm hết quá nhanh, trong lúc bụng vẫn c̣n trống rỗng. Anh bạn mới nói, sau khi uống hết ngụm nước, sau bữa ăn : - Tôi tên Quang. Năm ngoái mới xong khóa 18 Thủ Đức, trên đường về tŕnh diện đơn vị mới th́ bị bắt. Ở tù hai năm rồi. C̣n anh? - Tôi tên Hóa, từ Chi Khu Lệ Trung về Chơn Thành được bảy, tám tháng. Quận bị tấn công, tôi cầm tiểu đội đi tiếp viện Trại Tỵ Nạn, bị thương và bị bắt vào rừng, có lẽ cũng được năm hay sáu tháng rồi. Quang ngập ngừng, rồi nói : - Mới bị bắt năm, sáu tháng mà được biên chế làm tù tự giác, thật là nhanh. Chắc anh thành khẩn và hợp tác với cách mạng tốt lắm. Hay anh có cán dù cách mạng che chở. Hóa thấy ḿnh hớ hên và quá thành thật với người mới quen, dù anh ta tỏ ra tốt với Hóa, khi cho Hóa cái chén đựng cơm. Trong địa ngục này, nếu tin người ngơ ngơ như thế này, rồi sẽ gặp nguy. Hóa tự trách ḿnh. Quang nói, như nói với chính ḿnh: - Cái xứ sở ǵ kỳ cục như đất nước ḿnh. Sinh ra, lớn lên, đều ngụp lặn trong chiến tranh. Đi lính bên này hay bên kia cũng chết. Đi lính chết. Bị bắt làm tù binh, chết. Nếu được thả về cũng chết. Cửa nào cũng chết cả, th́ làm sao đây! Hóa thấy buồn cười. Thế nào cũng chết trong một xứ sở như Việt Nam này như anh bạn nói, cách tốt nhất là chấp nhận thôi. Cái chết như một sự tất yếu của con người và cuộc đời, th́ c̣n ǵ mà nói nữa. Chấp nhận cho khỏe. Trước sau ǵ cũng chết thôi. Chết trước hoặc chết sau. Không thèm nói tới nó nữa. Có lẽ Quang thấy người bạn mới không nói ǵ, nghĩ rằng tên này là một thứ hèn nhát, một thứ thèm sống, sợ chết. Nên cà khịa: - Mới nghe nói chắc cầm cái chết trong tay đă rét quá phải không anh bạn? Nói thật với bạn, sợ chết là khổ rất nhiều. Bất cứ ai thấy ḿnh trước cái điểm hèn yếu đó, đều bắt nạt, chèn ép ḿnh, làm nô lệ. Nhưng cuối cùng, chắc bạn biết, rồi cũng chết thôi! Nói xong, Quang cười thích thú. Hóa cảm thấy bực, muốn đạp cho cái thằng chó chết lên giọng anh cả này một đạp, cho bỏ ghét. Nhưng nghĩ lại để làm ǵ chứ! Hóa đứng lên, đi lại chỗ nằm, ngồi xuồng sàn đất, yên lặng. Cuộc sống tù binh trong rừng tẻ nhạt, đói khát, buồn lo, sợ sệt cứ thế tiếp diễn, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày hai bữa cơm, khoai sắn, nước muối. Một hôm Hóa và Quang được chọn đi theo vệ binh và cán bộ, xuống suối, đi khiêng gạo tiếp tế. Đường núi gập nghềnh, leo đèo, xuống dốc, qua ba bốn ngọn núi. Vừa xuống một thung lũng, lội qua con suối cạn, đi vào một lối ṃn khác, vào rừng thưa hơn. Th́nh ĺnh có tiếng súng nổ chát chúa hai bên rừng. Hóa nghĩ ngay đến, gặp biệt kích ḿnh rồi. May hay rũi đây. Hóa chỉ kịp nằm rạp xuống đất, lăn ḿnh vào gốc cây, tránh đạn hai bên bắn nhau. Hai tên vệ binh và cán bộ có lẽ bị bắn chết ngay, Quang chạy biến đâu mất. Hóa lũi mạnh vô rừng, chạy thục mạng. Lâu lắm nghe yên tỉnh, Hóa vạch lá rừng nh́n ra. Chung quanh rừng cây dày đặc. Rừng phía trước, phía sau, chung quanh. Hóa mon men đi theo bờ suối, tai ngóng lên nghe tiếng động, để chạy trốn tiếp. Khát nước quá, Hóa nh́n xuống ḷng suối, ḅ ra, gục mặt vào ḍng nước uống ngon lành. Định đứng lên, đi sâu vào rừng, tiếng động thật khẻ phía sau lưng. Hóa thấy lạnh sống lưng. Một mũi súng ấn vào gáy, kèm theo tiếng nói như rít trong kẻ răng: - Câm họng. Đưa hai tay lên. Tao bắn chết ngay. Một cú tống, một cú đạp dữ dội vào lưng từ phía sau làm Hóa té lăn kềnh xuống đất. Một người khác từ một gốc cây kế cận nhảy vào, dùng chân chẹn Hóa nằm sấp, bẻ hai tay ra phía sau, trói chặt lại. Tiếng ra lệnh: - Đứng lên, đi tới. Đi theo hai người lính, Hóa chưa biết của bên nào. Việt Cộng hay bên ta? Một lúc khá lâu, ra một vùng quang đăng hơn, Hóa được dẫn đến trước một cấp chỉ huy. Người lính dẫn Hóa nói: - Tŕnh thẩm quyền, bắt được một thằng Việt Cộng. Hóa thở ra mừng rỡ, nhưng vẫn chưa dám tin chắc, vẫn giữ yên lặng. Viên chỉ huy, đang ngồi tựa vào một gốc cây hỏi: - Anh kia, đơn vị nào? Hóa tin chắc đă gặp Biệt Kích, nên nói: - Tôi là tù binh, bị địch bắt hơn tám tháng nay, bị nhốt trong rừng. Hôm nay may nhờ quí anh giải thoát. Viên chỉ huy, Hóa chưa nhận ra cấp bậc ǵ, nh́n Hóa soi mói, hỏi: - Trước khi bị địch bắt, anh thuộc đơn vị nào, tên ǵ, cấp bậc và tại sao bị bắt, ở đâu? Hóa khai thật, sĩ quan Trưởng Ban II Chi Khu Chơn Thành, chỉ không tiết lộ ḿnh là Phó Quận Trưởng Hành Chánh. Viên chỉ huy bảo Hóa đi với mấy người lính, lại ngồi chờ sự xác nhận, khi ông ta điện tŕnh về cấp trên báo cáo và xin lệnh. Ông ta cũng chưa ra lệnh cho thuộc cấp mở trói cho Hóa, có lẽ cũng để đề pḥng mọi bất trắc trên chiến trường. Một lúc khá lâu, ông ta ngoắc người lính dẫn Hóa lại, ông hỏi: - Anh có phải là Phó Quận Trưởng Hành Chánh Chơn Thành không? Sao anh không báo điều này với tôi. Cấp chỉ huy của tôi muốn anh xác nhận lại và cho biết lư do? Hóa tŕnh bày thành thật: - Xin ông hiểu cho rằng, tôi phải e dè trong mọi trạng huống, để đề pḥng bất trắc. Thế thôi. Tôi không có ư ǵ khác. Trên chiến trường, khi chưa rơ rệt ta địch, tôi phải đề pḥng. Tôi thành thật xin lỗi, nếu điều này làm ông bực bội. Ông ta đứng lên, ra lệnh cho các thuộc cấp di chuyển, bảo Hóa đi theo và vẫn chưa mở trói cho Hóa. Có lẽ khi đến điểm hẹn và khi trực thăng xuất hiện, ông ta mới bảo người lính đi bên cạnh mở trói cho Hóa, nói: - Cấp trên ra lệnh cho tôi đưa anh về Pleiku, tŕnh diện bên Quân Đoàn và Ṭa Hành Chánh Tỉnh Pleiku, cơ quan chỉ huy trực tiếp của anh. Chúng tôi chỉ thi hành nhiệm vụ. Hóa cám ơn vị sĩ quan, chuẩn bị lên máy bay trực thăng cùng toán quân Biệt Kích. XUÂN ĐỖ (Trích Chương 21 - Truyện Dài Khoảng Cách) |