|
VÀI KỶ NIỆM VỚI BẠN BÈ
Lê Văn Bảy
Giật ḿnh, tỉnh giấc soi
gương Trong lớp các bạn gọi ḿnh là Bảy Già. So với đa số các bạn, tôi có nhiều tuổi hơn chút ít, c̣n có các bạn khác cũng khá tuổi như: Nhựt Già, Thái Già, Sáu Già, Danh La, Nguyễn Viết Đức, Đèo Văn Ngày, chị Lài v.v… Kiểm điểm lại, có người c̣n kẻ mất, bất luận tuổi tác như thế nào, công danh chức phận ra sao. Nếu nói hết th́ tập san này chắc dày lắm, thôi th́ nhân đây tôi tạm hàn huyên với các bạn đôi điều. Trước hết tôi muốn nói đến Nguyễn Văn Khôi, đúng là anh khôi ngô, tuấn tú và lịch sự. Tôi và anh tập sự tại quận Châu Thành, tỉnh Long Xuyên. Mọi việc diễn ra rất tốt đẹp, sáng sớm hai đứa đi xe lôi (loại xe gắn máy kéo có khả năng chở được từ 8 đến 10 người kể cả hành lư) đến văn pḥng quận để tập sự, chiều về ăn cơm tiệm tại tỉnh, nơi có rất nhiều cô phục vụ trẻ và lịch sự. Thế nhưng việc bất thường xảy đến, Khôi bị bệnh và đi bác sĩ khám, tôi hỏi Khôi bệnh ǵ mà phải đi bác sĩ, thông thường tụi tôi rất coi thường các thứ bệnh, chỉ ăn cháo nóng hoặc tô phở là xong. Lần này sốt lâu mà không khỏi nên Khôi đă đi bác sĩ xin khám bệnh, chích thuốc nhưng bệnh vẫn không khỏi. Sau đó vài ngày coi bộ không xong tôi đưa Khôi đi bệnh viện Long Xuyên. Người Việt ḿnh hay qua loa, ngành y tế cũng vậy, cho là Khôi bệnh thường, nhưng Khôi đă mắc bệnh thương hàn và không được chữa trị đúng mức nên Khôi đă qua đời tại bệnh viện Long Xuyên với tài năng chưa bộc lộ hết. Anh ra đi với sự luyến tiếc của nhiều người. Trước khi vào trường QGHC, Khôi đă du học Mỹ và đỗ bằng Tú Tài tại Mỹ. Tôi ở với Khôi trong bệnh viện đến ngày cuối, anh đă nói địa chỉ của gia đ́nh anh ấy tại Sài G̣n bảo tôi báo cho gia đ́nh biết. Khôi có lẽ là người ra đi sớm nhất của khóa ĐS 17. Nguyễn Văn Khôi ra đi khi chưa biết Cộng Sản là ǵ, chế độ miền nam sụp đổ như thế nào và dân Việt đă tan tác trên mọi nẻo đường trên thế giới ra sao. Khôi đă ra đi mang theo cái ǵ cũng đẹp, cũng toàn vẹn, Việt Nam một xă hội đang phồn vinh, mọi người sống trong đùm bọc yêu thương nhau.
Đào hoa vương vấn đă
nhiều Tụi tôi tám đứa độc thân, tương lai sáng rực, tràn đầy nhựa sống, đến 1 xứ thanh b́nh, phồn thịnh: tôm cá dư ăn, đất đai màu mỡ, dân cư thanh lịch. Đặc biệt nhà nào cũng có trồng mận và vú sữa. H́nh như họ trồng mận để cho vui, hoặc làm cảnh chớ không bán trái. Đám tụi tôi từ Sài G̣n xuống, nên trái chín tươi trên cây rất là quư, dân ở đây chắc cũng biết như thế, nên đi đến đâu chúng tôi cũng được mời ăn mận và vú sữa, tụi này ăn đến no luôn. Nhắc đến đây nhớ đến Bùi Tấn Luận, anh ăn mận và vú sữa thế rồi quen thân với một gia đ́nh toàn là 5 cô gái độ tuổi xuân th́ độc thân. Tuy nhiên đó cũng chỉ là t́nh mận và vú sữa mà thôi. Thời gian thực tập rồi cũng qua, Luận về Sài G̣n cưới vợ tuy nhiên sau đó anh cũng trở lại Long Xuyên nơi vườn mận cũ xem các dung nhan ấy bây giờ ra sao so với hiền thê hiện tại. Trong tuổi xuân thời, chúng ta ai cũng qua nẻo đường t́nh, tôi xin kể ra đây một chuyện hơi thú vị. Dương Đức Bản muốn biết ư nàng ra sao, nhờ tôi báo nàng biết là chàng đang nằm điều trị tại bệnh viện Long Xuyên. Thật tuyệt vời, ngày hôm đó nàng đă đến với cơm gà cá gỏi thăm chàng và như vậy nàng đến thăm nuôi bệnh suốt mấy tháng trời. Chúng tôi được nằm pḥng lạnh, loại A, ăn cơm miễn phí, dĩ nhiên tôi chỉ được ăn cơm bệnh viện ké, c̣n Bản th́ đă có cơm gà cá gỏi, mận và vú sữa, v.v… Chi phí bệnh viện ngân sách tỉnh đài thọ. Chuyện t́nh kết thúc ra sao, tôi không rơ, nhưng khi tôi thăm gia đ́nh Bản ở California th́ hiền thê Bản không phải là cô thăm nuôi chàng ở bệnh viện Long Xuyên lúc đó. Quyết tâm nhất lúc đó có lẽ là Nguyễn Văn Sáu, nhà anh ở quận Thốt Nốt. Sáu quyết tâm bám trụ lại đây nên đă xin dạy tại một trường trung học nơi mà nàng kiều của chàng đang dạy học tại đó. Lúc đó Sáu có rủ tôi bám trụ tại Long Xuyên và đă giới thiệu một nàng kiều khác, bạn đồng nghiệp tại trường đó, nhưng nói cho cùng:
Long Xuyên trù phú, người
xinh đẹp, Chuyện vui rồi cũng qua mau, năm học thứ 3 tụi tôi trở về trường học tiếp và làm luận văn ra trường. Tôi và Đặng Phước Bảo ngồi kề nhau một thời gian lâu và nói biết bao nhiêu chuyện mới biết là hai đứa đă cùng học chung từ hồi lớp 4 (hồi đó gọi là lớp nh́). Bảo có đưa tôi xem tấm h́nh hai đứa chụp chung hồi làm lễ măn khóa học. Nhớ lại nhà tôi ở xa trường nên tôi phải đem cơm theo ăn trưa và mỗi bữa tôi đều đến nhà Bảo ăn trưa và sau đó cùng đi tắm sông và hái bần. Sau đó hai đứa cùng về làm việc tại phủ Đặc Ủy Trung Ương T́nh Báo và cùng vào trại tập trung cải tạo, sau khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền nam. Ân t́nh của Bảo đối với tôi nói sao cho hết, nhân dây tôi xin tuyên dương t́nh bạn của bạn trước đồng khóa, tôi luôn luôn ghi nhớ măi ân t́nh của bạn đối với tôi, và cầu chúc bạn và gia quyến măi măi an khang phúc thọ. Đi tù măi rồi tôi gặp lại Bảo ở trại cải tạo K2, Tân Lập, tỉnh Vĩnh Phú. Lúc đó tôi mắc bệnh kiết lỵ. Ở tù bị bệnh kiết lỵ coi như 99 phần trăm là phải chết v́ ở đó không có thuốc trị và thiếu vệ sinh. Khi muốn xin nghỉ không đi lao động v́ bệnh kiết lỵ trước hết phải đi cầu đưa cho tên phụ trách y tế xem, tên này cũng không phải là một bác sĩ nhưng nó có quyền cho đi lao động hay không, nếu được nghỉ lao động th́ đến chiều mới được một chút ít nước lá cây ǵ đó chớ không có thuốc trụ sinh. Ở tù mà nói thuốc trụ sinh th́ rất khó. May quá lúc đó Bảo biết tôi mắc bệnh kiết lỵ, Bảo ở khác láng trại tôi đang ở. Vậy mà đến giờ cơm Bảo đem đến cho tôi một viên trụ sinh bảo tôi uống, tôi hỏi ở đâu mày có thứ này, Bảo nói th́ mày cứ uống đi hỏi làm ǵ. Đang lúc bệnh nặng nay có thuốc th́ uống vậy, tôi uống thuốc độ 1 tuần hay 10 ngày ǵ đó th́ bệnh hết, hỏi ra mới biết Bảo đă đổi phần cơm thường ngày để có thuốc cho tôi uống. Trong tù miếng ăn rất quư, tới giờ chia cơm phải có người quan sát và người chia cũng phải thay phiên huống hồ ǵ lấy phần cơm của ḿnh đổi thuốc cho người khác uống. Tôi sống tới giờ này là Bảo đă cứu sống tôi. Chuyện rất khó nhưng Bảo đă làm được. Nhân đây để tuyên dương t́nh bạn của Bảo và của các bạn ĐS17 tôi có đôi ḍng như sau:
Vững chải bao dung như
mặt đất
Andover, 15/1/2009 |