Home

Trang Chính

Bản Tin

Sinh Hoạt

Tham Luận

Hoài Bão Quê Hương

Văn Học Nghệ Thuật

Thư Tín

Bài vở xin gửi về địa chỉ sau đây:
3108 E. Sawyer St.
Long Beach, CA 90805

                                                                  

Văn Học - Nghệ Thuật


Truyện Ngắn


Bạn Tôi

    ...Mãi đến một buổi chiều cuối năm 1981, trời rét đậm, hôm đó không phải đi lao động vì là ngày chủ nhật và cũng là ngày thăm nuôi, tên hắn được gọi sau cùng, hắn ngỡ ngàng vì không bao giờ nghĩ rằng mình lại có người thăm nuôi, hắn kéo lê đôi chân bị tê thấp ra cổng trại và sửng sốt khi thấy mẹ mình đứng đón, bà cụ trông già yếu khẳng khiu, đứng run rẩy trong gió lạnh, cụ òa khóc khi thấy hắn, thằng con đầu lanh lẹ, dễ thương ngày nào, nay già hóp, đói rách, xanh xao, khập khểng. Hắn cố gắng ngăn dòng lệ chực trào ra để ngoặt miệng cười, nhưng nụ cười của hắn càng thãm hơn tiếng khóc. Cụ mang ra cho con mấy ký gạo, vài ký đường tán, nồi cá kho mặn và quả dưa hấu của miền quê hắn, cụ thấy hắn như ngọn đèn sắp tắt, sợ không gặp được con lần nữa nên vừa khóc vừa hỏi hắn có muốn “trối” lại điều gì không…. Ba mươi phút gặp mẹ qua thật nhanh, đến khi chia tay không kìm được, hắn òa lên khóc, mẹ cũng khóc. Trời sắp tối, mưa  phùn, gió bấc, không biết lòng buồn khổ thương con như thế nào mà cụ như người mất hồn, lặn lội trong đêm đi bộ xuyên rừng lần mò về ga Phủ Lý, đón tàu xuôi Nam...


Ký  Phương Trần

Thiên hồ địa hỉ mãn hân hân
Vệ tú hằng tinh phát quang phân
Tình ký duyên kỳ đa phả lụy
Quần sinh lịch đại thị phương Trần.

Vui thay trời đất hân hoan
Ngàn sao lấp lánh phát quang sáng ngời
Tình yêu bởi tại ông Trời
Kìa sao Bắc đẩu giáng nơi phương Trần.

LÊ THI THƯ

Mẹ Tôi

     Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.
     Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi bảo bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến.
     Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi, Mẹ mày chỉ có một mắt!”.
     Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”...


Họ Là Ai?

     Anh Bình ngồi cùng bàn với vợ chồng Luân cũng không có gì đáng hãnh diện. Ðêm đêm, anh giữ công việc bốc dỡ hàng tại một kho hàng cho công ty sản xuất vật dụng nhà tắm. Anh di chuyển những kiện hàng to lớn từ khu vực này đến khu vực  khác. Bốc bốc, dỡ dỡ, sắp xếp. Công việc lao động nặng nhọc nhưng đòi hỏi nhiều kiên trì và nhẫn nại. Có điều xứ văn minh có đầy đủ những dụng cụ bốc dỡ, máy móc tân tiến nên việc di chuyển hàng cũng không lạm dụng quá sức lực của anh. Thì giờ còn lại vào lúc ban ngày anh ngủ lu bù, rồi ngồi dậy ăn chút gì và ngồi đợi từng đứa con đi học về, nhắc nhở chúng làm bài homework. Buổi chiều, khi vợ anh đi làm cho xưởng may về thì anh chuẩn bị thay đồ đi vô kho hàng bốc dỡ. Cuộc sống anh chỉ cầu cho đủ sống và chỉ mong đợi cho các con khôn lớn, thành tài là toại nguyện. Anh cũng đã chịu quá nhiều đau khổ khi bị đi tù cải tạo, nên đối với anh không có cái gì cực khổ hơn. Nhưng nhiều lúc nhìn bạn bè giàu sang và địa vị, anh cũng nghe buồn tủi đôi chút vì thua kém, nhưng tự an ủi là còn khá hơn  nhiều bạn bè khác.


Sầu Riêng

Trọng Đạt Sợi Tóc
Nguyễn Trọng Đạt Về Miền Nam
Hậu Huỳnh Người Xưa
Trọng Đạt Mái ấm
Nguyễn Sĩ Nam Con Chó Nghĩa Tình
Tường Lam Đêm Pháo Bông
Hoàng Châu Sài Gòn Về Khuya
Hồ Văn Ẩn Tám Hổ
Tường Lam Chiếc Giường Tre Bông
Nguyễn Thanh Liêm Nhớ Về Vĩnh Long
Lê Minh Văn Những Giòng Sông
Trần Văn Nhựt Rễ Gò Công
Nguyễn Thị Hồng Diệp Làm Sao Sướng?
Trần Công Nhung Một Buổi ở Tiền Giang
Tâm Triều Buổi Sáng Bolsa
Hoàng Mai Đạt Mùa Xuân Theo Máy Thời Gian
Lâm Thành Hổ Nguồn Hạnh Phúc
Hậu Huỳnh Cây Trồng Xứ Khác
Trọng Đạt Chú Tư Thiên
Người Xứ Vạn Giấc Mơ...Võ Tánh
Trọng Đạt Chiến Sĩ
Nguyễn Sĩ Nam Tiếng Còi Tàu và Những Lon Dế
Hậu Huỳnh Lâm - Bạn và Tôi
Ngô Xuân Vũ Bạn Tôi
   

Trang Thơ


Đêm Xa Quê Nghe Bài Vọng Cổ

     Một mình một bóng suốt canh khuya
     Cuống rún quê hương chẳng muốn lìa
     Văng vẳng đâu đây bài Vọng cổ
     Sáu câu xé ruột khóc người đi

     Người đi tưởng chết hồn sông núi
     Giữ chút tình quê qua sáu câu
     Bạc Liêu hòa muối thêm mặn đắng
     Tai vẫn ru êm khúc Sáu Lầu

     Song loan chắc nhịp ba mươi hai
     Ghi-ta phím lõm kết sáu dây
     Đàn tranh rước tình qua điệu Lý
     Nguyệt cầm dòn tiễn điệu Nam Ai

     Ngũ cung Hò Xự Xang Xê Cống
     Huê tình giọng hát Út Trà Ôn
     "Tình Anh Bán Chiếu" nghe muồi quá
     Quê hương xa lắc vẫn đầy hồn

     Người đi xa xứ biệt làng quê
     Nghe câu Vọng Cổ muốn quay về
     Đầu xanh cho đến khi đầu bạc
     Ôm bài ca cổ trắng canh khuya!

     Trần Kiêu Bạc
 

Hạ Hoài

     Phụng hồng phụng hồng.
     Lạc hoa mi bạch mãn y,
     Thuyền minh phát phấn hỗn phong xuy.
     Hạ hồng hạ hồng.
     Kinh Hồ phỉ thương ấn lý,
     Đại lộ quần quần hoảng tỵ nguy.

     Hạ hoài.
     Hạ hoài.
     Thán Kim Kiều yêu yêu ký,
     Phụng Dung hề kim nhật hà vi?
     Hạ hoài ly biệt tang thương độ,
     Vạn cổ đan tâm sử lệ thi.

     Phượng đỏ phượng đỏ,
     Một mùa hoa đỏ rơi.
     Rơi trên áo trắng nõn bên trời,
     Tiếng ve dạo hát buồn trong gió,
     Và tóc em bay đẹp tuyệt vời…
     Hạ đỏ hạ đỏ,
     Mùa hè lửa đỏ,
     Đại lộ kinh hoàng,
     Dấu giày em đâu qua cuộc bể dâu.

     Hạ nhớ.
     Hạ nhớ.
     Nhớ người em áo trắng,
     Phượng một thời yêu mãi mà thôi.
     Ngàn năm chuyện cũ thương ôi,
     Lần trang sử viết không nguôi nỗi buồn
.

     Hoàng Hồng Diễu
     (Diễn Ngâm đêm 31 tháng 8 năm 2006)
 


Điệp Luyến Hoa

                          Ký Dương Quân dữ Vũ Hùng

       Duyệt lạc hề ca điệp luyến hoa,
       Điệp hoa hảo vĩnh lưỡng tương sa.
       Mang mang viễn kiến Liêu dương lý,
       Uất lệ thê bồi điệp ly hoa.

       Vui thay khúc hát ân tình
       Đep thay là bướm quyện mình dưới hoa
       Liêu Dương ngàn dặm cách xa
       Nhớ Kiều xin tiếp khúc ca đoạn trường. 

       Nguyễn Nga Bích

    


Ðoạn-trường Quốc-oa

          Thi nhơn là kiếp chim ngàn
          Lở vay duyên bút trả bằng duyên thơ!

          Ví chim hóa kiếp thành người
          Tiên thân người có nhớ người là chim
          Hay vì cháo-lú nên quên
          Hay qua cầu nại-hà quên lối về
          Ðêm khuya mồn-một chim kêu
          Trường canh nát dạ người hiu hắt buồn
          Vì đâu chim hót tiếng thương
          Ðiếng lòng người cũng vấn-vương hận-sầu
          Quê-hương khuất bóng còn đâu
          Nhớ quê người muốn hồi đầu kiếp chim
          Thà làm cầm điểu mà thiêng
          Nhớ quê soạt cánh đi tìm về quê
          Hơn làm người sống xa quê
          Ðầu thai chưa chắc được về cố-hương
          Chưn ơi đừng có kêu buồn
          Kẻo ta đứt ruột hoàn hồn khó-khăn
          Sáng ra chim nhớ đi ăn
          Ðêm về chim nhớ trối-trăn điệu buồn
          Tha-hương nghe tiếng chim buồn
          Tim nghe thổn-thức đoạn-trường quốc-oa ...

          Hoàng-Châu
 


Dã Quỳ


                                                                           KonTum 1985

Trở Về Cao Nguyên Trắng

  Tặng Trần Bạch Thu

     Đi về phía ấy KonTum
     Thấy mây rơi xuống sông buồn Dakbla
     Trắng như trắng dãi Ngân hà
     Cát như cát của lòng sa mạc dài

     Về cao nguyên trắng, đêm nay
     Đêm còn say ngủ, đêm đầy KonTum
     Trong len lén khúc mưa rừng
     Đường đi không hết mà trăng đi rồi

     Dã quỳ vàng với đêm trôi
     Gió lên rất chậm xao đồi cây xanh
     Lạc trong lối phố quẩn quanh
     Lạc trong mắt lạ lạc ngàn chân quen

     Còn trong nhau mỗi cái tên
     Mà KonTum đã vùi quên bên lề
     Thôi thì lấy cát trắng đi
     Gởi ai vàng sắc Dã quỳ cao nguyên .

      Trần Kiêu Bạc
 



Nhiếp Ảnh, Hội Họa


 Ảnh Nghệ Thuật
Phạm Đức Thạnh (Sưu Tầm)

Chiều Vắng



Tranh Lụa và Sơn Mài

(Lam Thủy & Đèo Chính Mung)

Góc Phố Eagle Rock


Sài Gòn Năm Xưa


TỰA

Kính Dâng Ba
tập biên khảo thường đàm nầy để tưởng niệm những phút êm đềm đã qua:

Năm 1919, Ba đưa con lên Sài Gòn vô trường lớn.
Con bắt đầu nếm mùi cháo cá Chợ Cũ, hủ tíu Chợ Mới, xem hát thì Chùa Bà Chợ Lớn, nhai thịt bò kho thằng Lù, có năm cắc leo chuồng gà ngồi coi hát Tây, và cảnh không còn gặp nữa là: bữa bữa hai cha con thượng cao lâu ăn cơm xá xíu.

Năm 1927, Ba lên thăm, con mua bánh Catinat, lòng mừng dâng Ba món lạ. Ba không dùng, hỏi con: "Chữ Hiếu " sao có đắt tiền?

Năm nay 1960, đầu con bạc mà túi vẫn nhẹ, muốn mua bánh, Ba không lên: xe giằn, đường xa, hai con đò Cái Vồn và Mỹ Thuận vẫn có tiếng không lịch sự đối với hành khách "bát thập lão ông" như Ba vậy!

Những ký-ức bấy lâu, con viết gởi về:
"Vương Trạch Nhựt, cháu hãy đọc lớn cho Nội nghe."

Gia Định, đường Rừng Sác, số 5,
ngày 26 tháng 5 năm 1960

SẾN


Copyright @ 2005 quocgiahanhchanh.com
Webmaster@tranbachthu